Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 43: Anh muốn thế nào?
Biên tập: @cohoala
–
Đêm nay không có trăng.
Mùa đông vừa qua, tiết trời thu ở thành phố A càng thêm hiu quạnh. Những hàng cây bên đường chẳng biết từ bao giờ đã rụng trụi lá, chỉ còn trơ trọi cành khô, khiến những cột đèn đường vàng đục đứng sừng sững trông có vẻ cố chấp và cứng nhắc đến lạ lùng.
Dù gió lộng thổi qua, cũng không thể nào khiến hai cái bóng vốn chẳng giao nhau có thể hòa quyện, chạm vào nhau.
Tô Đồ nắm chặt điện thoại, nghĩ đến tin nhắn “Đang ở đâu” vẫn hiển thị trạng thái chưa đọc trong khung chat, lòng cô càng thêm ngổn ngang.
Anh đã cho cô cơ hội.
Rõ ràng là cô có thể nói rõ mọi chuyện từ trước, nhưng vì muốn tự mình giải quyết, thậm chí là cố ý che đậy, nên cô đã chọn cách phớt lờ trực tiếp.
Để đến bây giờ, cô hoàn toàn không thể giải thích nổi: Nếu không bị bắt gặp tận mặt, liệu có phải cô vốn không định nói cho anh biết chuyện tối nay, thậm chí là chuyện sau này vẫn còn phải gặp mặt Trình Hoài hay không.
Ngặt nỗi, từ đầu đến cuối anh không hề hé môi một lời.
Sau khi thanh toán xong, anh chỉ dùng ánh mắt hỏi cô có muốn đi không, rồi im lặng dẫn cô ra bãi đỗ xe.
Tô Đồ rất có ý thức nhận lỗi, cũng tâm niệm muốn bù đắp, thế là cô sớm đã móc chìa khóa xe ra, nặn một nụ cười, nỗ lực tìm chủ đề: “Anh… sao lại ở đây?”
Thời Thuật xách túi thức ăn đầy ắp, thành thật đáp: “Mua đồ ăn cho em.”
“……………”
Nhất thời Tô Đồ càng thêm khó xử. Anh cất công đến mua đồ ăn cho cô, vậy mà cô vì đang ăn với người đàn ông khác mà cố tình bỏ mặc anh.
Cô hít một hơi sâu: “Vậy anh đã ăn chưa?”
Thời Thuật không nói gì, bước chân cũng không dừng lại.
Lúc này Tô Đồ mới đưa tay túm lấy vạt áo anh, nhìn lại tấm biển hiệu của tiệm cá: “Hay là, mình vào trong ăn thêm chút nữa không?”
Chuyện hôm nay chắc chắn không dễ giải quyết như vậy.
Mà ngồi xuống nói cho rõ ràng là cách giải quyết tốt nhất cô có thể nghĩ ra lúc này.
Thời Thuật bị buộc phải dừng bước, nhìn sâu vào mắt cô, nhưng đáy mắt anh không có ý định mủi lòng: “Chẳng phải đã ăn rồi sao.”
Đã ăn với người khác rồi.
Còn ăn nổi nữa sao.
Tô Đồ định nói mình thực sự không ăn bao nhiêu, nhưng lại chột dạ đến mức không thốt nên lời. Bởi vì dù cô chỉ ăn một miếng hay ăn sạch bách, thì bản chất sự thật vẫn không thay đổi.
Cô không thể đáp lại, chỉ đành cúi đầu, dùng cách nguyên thủy nhất để xin lỗi: “Tôi xin lỗi.”
Mí mắt Thời Thuật khẽ run.
Nhưng giây tiếp theo lại nghe cô nói: “Lúc nãy, tôi cố ý nói như vậy để chọc tức anh ta thôi.”
Anh ngẩn ra: “Cái gì?”
Tô Đồ tưởng anh đã chịu nghe, liền đỏ mặt khẽ giải thích: “Thì chuyện lại… lại lấy anh ra làm lá chắn ấy, tôi nói vậy là để chọc tức anh ta.”
-Để anh ta rõ lập trường của tôi, để khẳng định tôi và anh mới là “chúng ta”, nên tôi mới cố ý nói thế.
-Anh hiểu ý tôi chứ?
Nhưng vào tai Thời Thuật, điều duy nhất anh có thể tự an ủi mình suốt cả tối nay, lại trở thành phần mà cô cho rằng cần phải đính chính đặc biệt.
-Tôi nói vậy là để chọc tức anh ta thôi, chứ không phải thực lòng nghĩ thế.
-Hy vọng anh hiểu ý tôi, đừng có tự mình đa tình.
Bạn trai cũ chia tay nhiều năm cuối cùng cũng về nước, cần phải tránh mặt người khác để ăn riêng với anh ta, không kìm lòng được mà thăm dò tâm ý nhau trên bàn ăn, trước khi đi còn cố tình dùng “người thứ ba” để kích động cảm xúc đối phương.
Lòng Thời Thuật nguội lạnh, giọng nói lúc cất lên đầy vẻ biết điều: “Về thế nào?”
Tô Đồ ngẩng đầu, đáy mắt hiện rõ sự kinh ngạc: “…”
Ánh mắt nhìn xuống của Thời Thuật lạnh nhạt, gạt bỏ hết sự cứng rắn thường ngày, không rõ là thất vọng hay tự giễu mà hỏi: “Còn cần tôi đưa về không?”
“……………”
Tô Đồ không hiểu anh có ý gì. Là vẫn còn giận nên cần cô dỗ, hay là đã thất vọng đến mức dỗ cũng vô ích? Sắc mặt cô thoắt cái từ đỏ chuyển sang trắng bệch.
Đôi môi hé mở, nhưng giọng nói như kẹt trong cổ họng, nửa ngày cũng không nặn ra được.
-Anh không muốn đưa tôi về nữa sao?
Giằng co một lát, ánh mắt Thời Thuật lướt qua chùm chìa khóa cô đang nắm chặt, cuối cùng vẫn đưa tay đón lấy, giọng điệu lặng lẽ: “Đi thôi.”
Mãi đến khi tới trước xe, mở cửa ghế phụ, vẻ mặt cứng đờ của anh mới hơi khựng lại.
Anh quay đầu hỏi thẳng: “Tặng tôi à?”
Tô Đồ thẫn thờ đi theo sau, hoàn toàn không biết làm sao để xoay chuyển tình thế đang lạnh ngắt này. Vừa thấy túi đồ lót nam to sụ kia, cô lập tức như vớ được cọng rơm cứu mạng, quyết đoán gật đầu: “Ừm—”
Nghĩ đến gì đó, cô lại nhanh chóng lắc đầu: “Không phải…”
Từ đầu đến cuối Thời Thuật đều bình thản nhìn cô. Nếu phải nói có gì thay đổi, thì có lẽ là nơi đáy mắt vừa thoáng qua một tia sáng như tro tàn cháy lại, rồi lại lặng lẽ lịm tắt.
Tô Đồ nhìn ra rồi, cô càng nôn nóng muốn duy trì tia sáng đó: “Là, là tặng anh, nhưng có thể để hai ngày nữa tôi mới tặng được không?”
Thời Thuật không nói gì.
Tim cô thắt lại, ánh mắt run rẩy đầy vẻ khẩn cầu: “Hoặc, hoặc là anh quay người đi, để tôi phân loại đồ bên trong một chút, rồi tôi tặng anh ngay được không?”
Anh vẫn im lặng.
Cô cũng lờ mờ nhận ra lời mình nói nghe có vẻ vô lý.
Quà đã mua xong rồi mà còn phải phân loại mới tặng được, nghe cứ như thể một phần tặng anh, còn một phần là tặng người khác vậy.
Cô không biết phải giải thích thế nào, cũng không thể lôi đồ bên trong ra cho anh xem ngay tại chỗ. Cuối cùng cô hạ quyết tâm, ôm luôn túi đồ ra, đích thân đưa vào lòng anh.
Sắc mặt và giọng điệu đều vô cùng nghiêm túc: “Tặng anh, tất cả đều tặng anh.”
Thời Thuật đón lấy, nhưng nét mặt vẫn không giãn ra.
Dù đây chính là món quà anh đã mong chờ suốt mấy ngày qua.
Nhưng có lẽ đó chính là sự khác biệt bản chất giữa viên kẹo người ta chủ động mang đến, và việc anh phải mở miệng đòi người ta mới miễn cưỡng ban tặng.
Vế trước mới khiến người ta vui vẻ.
Vế sau chỉ thấy càng thêm thảm hại.
Tô Đồ thấy anh vẫn không vui. Dù lòng còn thấp thỏm không yên nhưng vì đã tặng được quà nên cô cũng có chút tự tin hơn.
Cô thầm nghĩ đợi anh về nhà, tận mắt nhìn thấy thứ bên trong, chắc chắn sẽ hiểu được ý cô.
Thế nên cô cũng không còn trong cơn bệnh mà vội vàng chạy chữa bừa bãi nữa, không nói ra những lời nhảm nhí đến chính mình nghe cũng thấy rối loạn.
Cô hít sâu một hơi, nhìn anh cất đồ vào cốp xe xong mới chui vào xe, đóng cửa lại, thầm nghĩ về nhà càng nhanh thì chuyện này càng sớm được giải quyết.
Tuy nhiên, chỉ một giây sau, tâm trí cô bỗng căng như dây đàn…
Lúc đến ngồi trên xe cô không cảm thấy gì nhiều, nhưng giờ từ ngoài bước vào, cô mới bàng hoàng nhận ra mùi nước hoa nam nồng nặc vương lại trong xe.
Thời Thuật không bao giờ dùng nước hoa.
Vậy mùi hương này là của ai để lại, chẳng cần nói cũng biết.
Cô vội vàng hạ cửa kính xe xuống, ngẩng đầu định ngăn người bên ngoài khoan hãy lên xe, thì cửa ghế lái đã bị mở ra từ bên ngoài.
Thời Thuật khom người ngồi vào. Khoảnh khắc ngồi xuống, cơ thể anh cũng khựng lại một cách rõ rệt.
Tô Đồ: “…”
Anh ngửi thấy rồi, nhưng không nói gì cả.
Chỉ là khi khởi động máy, anh hạ mắt đóng cửa sổ ghế phụ để ngăn gió đêm lạnh thổi trực tiếp vào cô, sau đó thuận theo ý muốn che đậy của cô mà mở hé hai cửa sổ hàng ghế sau mỗi bên một nửa.
Rồi khẽ nhấn ga.
Mặc kệ sự im lặng bao trùm suốt quãng đường về đến đích.
Tô Đồ kìm nén suốt cả chặng đường, cuối cùng vẫn không chịu nổi sự giày vò. Trước khi anh mở cửa xuống xe, cô giữ chặt lấy anh, hỏi một cách lắp bắp và bất an: “Tôi… có thể giải thích không?”
Dường như Thời Thuật hoàn toàn không giận dỗi, vẫn chiều theo cô như mọi khi, lặng lẽ ngồi lại, mắt rủ xuống chờ cô nói tiếp.
Trình Hoài nói đúng một điểm.
Cô đúng là một kẻ hễ gặp chuyện là chỉ biết trốn tránh, không muốn giải quyết.
Đặc biệt là khi bị đôi mắt đen thâm sâu không lường được kia khóa chặt một cách không cảm xúc, cô thực sự đã hơi sợ đến mức muốn khóc, muốn chạy trốn.
Nhưng cuối cùng cô vẫn ôm hy vọng, không muốn để mâu thuẫn bén rễ nảy mầm khiến đôi bên đều không vui.
Cô nỗ lực trấn áp nỗi hoảng loạn, chậm rãi sắp xếp câu từ dưới sự dõi theo của anh: “Chuyện là, buổi sáng hôm đưa anh đi xem vật liệu, tôi có đi đo đạc một căn hộ. Đối phương vừa lên tiếng đã bảo phải bổ sung điều khoản ‘không được hủy đơn’. Mà trước đó anh đã giới thiệu khách cho tôi hai lần liên tiếp rồi.”
“Nên tôi cứ mặc định đó là khách do anh giới thiệu, thế là ký hợp đồng với anh ta.”
“Mãi đến chiều nay, khi đến công ty họ bàn nhu cầu, tôi mới phát hiện ra người thuê tôi thiết kế hóa ra là Trình Hoài. Anh ta cố tình không lộ diện, cố tình ký hợp đồng kiểu đó là để tiện bề khống chế tôi sau này.”
“Vốn dĩ tôi định bàn xong sẽ đi ăn với anh, nhưng anh ta lấy cớ họp hành để tôi leo cây hai tiếng đồng hồ, mãi đến khi tôi định đi mới xuất hiện, và nói thẳng là muốn nghe nhu cầu thì phải đi ăn với anh ta, nếu hôm nay không đi thì không biết bao giờ anh ta mới rảnh.”
“Vì vậy tôi buộc phải đi theo anh ta. Cả những lời trên bàn ăn cũng là vì anh ta chỉ nghe lọt tai những lời đó, tôi phải thuận theo anh ta thì mới nhanh chóng đạt được mục đích, hoàn thành thiết kế để cắt đứt quan hệ với anh ta.”
“Tôi không trả lời tin nhắn của anh là vì lúc đó anh ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi, vả lại tôi thực sự cũng chưa nghĩ thông suốt phải giải thích thế nào để anh không giận.”
“Thật sự không phải cố ý không thèm quan tâm anh đâu…”
Có lẽ thấy lời lẽ cô khẩn thiết, đôi lông mày nhíu chặt của Thời Thuật rốt cuộc cũng giãn ra đôi chút.
Ít nhất…
Cô còn sẵn lòng nói một tràng dài để “giải thích” với anh.
Tô Đồ tưởng anh đã nghe lọt tai, chỉ là nhất thời chưa thể chấp nhận hoàn toàn. Dù sao nếu là bạn gái cũ của anh đột ngột trở về, còn vô duyên vô cớ kéo anh đi ăn một bữa…
Cô chắc chắn cũng sẽ không nguôi giận nhanh như vậy.
Vì thế cô không ép anh phải bày tỏ thái độ, chỉ đến khi thang máy lên tầng, cửa nhà mở ra, thấy anh sắp rời đi, cô mới đưa tay níu anh lại, chỉ vào túi thức ăn trên tay anh với vẻ lấy lòng: “Tôi ăn chưa no. Có thể đưa cái đó cho tôi không?”
Thời Thuật nhìn xuống cô, như thể không tin rằng cô thực sự cần nó.
Không nói “được”, cũng không nói “không được”.
Tô Đồ mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Anh vẫn còn giận phải không?”
Thời Thuật không phủ nhận: “Ừ.”
Tô Đồ hơi nản chí, vì mình đã rất nỗ lực dỗ dành rồi mà kết quả dường như vẫn vô dụng. Giằng co thêm một lát, cô mới lí nhí hỏi anh: “Vậy… anh muốn thế nào?”
Cô nghĩ, nếu anh sẵn lòng nói nhiều hơn một chút, có thể làm cho cơn giận nguôi ngoai nhanh hơn.
Nếu có yêu cầu gì, cô đều có thể đáp ứng.
Nhưng anh vẫn chỉ đứng yên lặng như thế, ánh mắt không nặng không nhẹ rơi trên người cô, như thể đó là vấn đề cô nên suy nghĩ, sao lại đi hỏi anh?
Anh cũng không muốn giận, anh cũng đang chờ cách giải quyết của cô.
Trong cuộc đối đầu im lặng, Thời Thuật thấy gương mặt căng thẳng của cô dần đỏ bừng lên. Mãi đến khi đèn cảm ứng “tạch” một tiếng tắt phụt, cô mới mượn bóng tối để lấy can đảm.
Bất thình lình, cô đưa tay ôm lấy eo anh.
Ánh mắt anh khựng lại, cảm nhận được sự ấm áp và hương thơm đột ngột ùa vào lòng, thậm chí còn nghe thấy tiếng trái tim đập rộn ràng cộng hưởng từng nhịp.
Cô như nín thở, nhắm chặt mắt, kiên trì cho đến khi cạn hơi mới đột ngột buông tay, sau đó lúng túng cướp lấy túi đồ ăn trong tay anh.
Cô xoay người chạy vào nhà, đóng sập cửa lại!
Chỉ còn lại ánh mắt lặng lẽ của anh, dần mất tiêu cự trong bóng tối.
–
Hai tiếng sau.
Thời Thuật trở về căn biệt thự ngoại ô, ngồi một mình trong phòng khách trống trải. Anh nhận được tin nhắn đầu tiên không liên quan đến công việc do Tô Đồ chủ động gửi tới: [Anh về đến nhà rồi à?]
Anh rủ mắt, cảm xúc tích tụ đáy mắt đã không thể bóc tách: [Ừ]
Tô Đồ dừng lại một lát, mới có chút tế nhị và thận trọng hỏi: [Anh đã thử quần áo chưa?]
Thời Thuật ngước mắt.
Anh liếc nhìn túi đồ trên sofa với vẻ mặt thờ ơ: [Ừm]
Đầu bên kia im lặng lâu hơn, gần năm phút trôi qua mới gửi thêm một câu: [Có vừa với anh không?]
Thời Thuật: [Ừm]
Tô Đồ như nhận ra điều bất ổn: [Anh không có gì muốn nói với tôi sao?]
Ánh mắt Thời Thuật trầm xuống: [Ngủ sớm đi]
Tô Đồ: […………]
Anh nói với cô như vậy, nhưng chính mình lại mở mắt trằn trọc đến tận sáng.
Giữa lúc cảm xúc u uất ngày càng không sao tháo gỡ, anh lại nhận được lời chủ động mời lần đầu tiên từ cô: [Chiều nay tôi có thời gian, có muốn tiếp tục đi xem vật liệu không?’]
Thế nhưng hiếm khi anh cũng có lúc để đi nổi: [Để hôm khác vậy]
Tô Đồ: [Anh bận sao?]
Thời Thuật: [Ừm]
Tô Đồ ngồi đợi một lúc, vẫn không nhận được tin nhắn mới. Không giải thích đang bận gì, càng không có báo cáo mới.
Cô lờ mờ nhận ra điều gì đó, cũng có thể thấu hiểu sự rút lui của anh trong hoàn cảnh này, nhưng đến ngày thứ ba, cô vẫn không nhịn được mà xác nhận lại một lần nữa: [Triệu Toàn tặng tôi hai vé xem phim, chủ đề thể thao đấy. Tối nay anh có muốn đi cùng không?]
Câu nào anh cũng hồi đáp, nhưng câu nào cũng toát lên vẻ lạnh nhạt: [Để lần sau đi]
Dù sự lạnh nhạt là bẩm sinh, sự im lặng là thương hiệu của anh.
Nhưng Tô Đồ cũng không ngốc đến mức không phân biệt được sự khác biệt trước và sau. Thế là ngày thứ tư, ngày thứ năm, cô không còn tự chuốc lấy nhục mà quấy rầy sự thanh tĩnh của anh nữa.
…
Quả thật, lời giải thích hôm đó của cô không có vấn đề gì.
Đúng là bị động nhận dự án, bị động đi ăn tối.
Nhưng sợi lắc tay cô nhất quyết không chịu tháo ra; hành động theo bản năng là giấu anh đi gặp người ta, khi bị phát hiện phản ứng đầu tiên vẫn là muốn che đậy; lúc chọn quần áo cho anh cũng không quên mua phần của người khác, đến mức lúc vội vàng tặng đi, thần sắc vẫn còn do dự và miễn cưỡng như thế.
Phải giải thích thế nào đây?
Đương nhiên là anh cảm nhận được thiện cảm của cô dành cho mình, thậm chí cô đã dần chuyển từ bị động sang chủ động. Nhưng anh cũng cảm nhận được, người cô có thiện cảm không chỉ có mình anh.
Thế là ngụm khí nghẹn ở lồng ngực càng lúc càng không lên không xuống, như muốn làm anh nghẹt thở, bộc phát theo hai thái cực.
Hoặc là chấp nhận trong lòng cô luôn có một người.
Hoặc là dứt khoát làm người thứ ba của cô.
Anh không thể tự kiểm soát chính mình, không có tâm trạng nào để mở một món quà vốn định tặng cho hai người cùng lúc, cũng không biết phải đối mặt thế nào với cái ôm cô dành cho mình trong khi lòng vẫn còn vương vấn một người khác.
Trước đây không phải anh chưa từng có cảm xúc, nhưng đây là lần đầu tiên nó đạt đến mức không thể kiểm soát như vậy.
Nhưng anh không hút thuốc, cũng chẳng uống rượu, anh chỉ có thể tự ngâm mình trong hồ bơi, bào mòn ý chí một cách đầy trả thù.
Anh ở lì trong biệt thự suốt năm ngày.
Mãi đến thứ Bảy, vì Hàn Dật liên lạc mãi mà không được nên mới tìm tới. Lúc vào cửa, Thời Thuật vừa vặn từ hồ bơi đi lên.
Hàn Dật thấy anh chưa chết, lập tức mắng xối xả, càu nhàu từ dưới lầu lên đến tận phòng, mãi đến khi anh vào phòng tắm mới tạm yên tĩnh.
Một lát sau, Hàn Dật lượn lờ ra ngoài, vô tình thấy túi quần áo to đùng trên sofa phòng khách, không nói hai lời liền dốc sạch ra.
Trong bụng thầm nghĩ: Có người yêu cái là khác ngay ha, đã bắt đầu biết đi mua sắm quần áo tút tát lại bản thân rồi. Đang định xem thử gã kia định chưng diện thế nào, khi bày từng món đồ ra…
Trước mắt anh ta bỗng rơi ra hai món vải vóc có thể coi là phim cấp ba…
Anh ta há hốc mồm, đứng hình tại chỗ mất hồi lâu. Cho đến khi chính chủ từ trong phòng bước ra, anh ta một tay xách một chiếc q**n l*t nam dây ren, mặt đầy vẻ khó nói nhìn anh hỏi: “Vậy đây rốt cuộc là… Gu của cậu, hay là của cô Tô vậy???”
Thời Thuật sững sờ, theo bản năng hỏi ngược lại: “Ở đâu ra đấy?”
Hàn Dật hừ một tiếng, liếc nhìn đống quần áo vương vãi trên sofa, cảm thấy cậu ta rõ ràng là đang giả vờ: “Còn ở đâu nữa? Cậu tự mua cái gì mà trong lòng không tự biết sao??”
“……….”
Thời Thuật đứng hình mất vài giây, dòng suy nghĩ giằng co nhiều ngày qua bỗng chốc vỡ vụn. Anh lao tới giật lấy chiếc q**n l*t trong tay Hàn Dật, liếc qua một lượt cùng với đống quần áo khác.
Anh chợt bàng hoàng nhận ra…
Toàn bộ đều là size của anh, không sai chút nào.
Trong đầu lóe lên tia sáng, nhớ lại ngày cô tặng những thứ này cho mình, ban đầu cô đã nói rất chắc chắn là “Được”, rồi lại như chợt nhớ ra gì đó mà đổi giọng “Không phải”.
Cùng với sự do dự và khó xử sau đó: “Có thể để hai ngày nữa mới tặng được không”, “Hoặc là anh quay đi trước, để tôi phân loại đồ bên trong một chút, rồi tôi tặng anh ngay”.
Và cuối cùng, vì thấy tâm trạng anh rõ ràng không ổn, nên dù có lộ rõ tâm ý hay thậm chí là nhục nhã đến chết, cô vẫn kiên định thỏa hiệp: “Tặng anh, tất cả đều tặng anh.”
Rồi sau đó, lời giải thích nghiêm túc, cái ôm đầy ẩn ý, sự chủ động liên tiếp trong mấy ngày, hỏi anh thử quần áo chưa? Có vừa không? Không có gì muốn nói với cô sao?
Rủ anh đi xem vật liệu, hẹn anh đi xem phim…
Một người nhút nhát như thế, vậy mà vẫn hết lần này đến lần khác lấy hết can đảm để xích lại gần anh, cho đến khi cảm nhận được sự xa cách của anh mới cuối cùng buồn bã rút lui.
Anh đã làm cái gì vậy?
Thời Thuật như bị mất trí nhớ, anh hoàn toàn không nhớ nổi mình đã làm gì. Yết hầu anh lăn lộn dữ dội, đáy lòng lập tức trào dâng một nỗi hoảng loạn chưa từng có. Hoàn hồn lại, anh vơ lấy chìa khóa trên bàn trà, xoay người chạy về phía thang máy.
Ấn liên tiếp hai lần nút đi xuống, thấy quá chậm, anh lại sải bước chạy về phía cầu thang bộ.
Vừa chạy xuống lầu, ngón tay anh vừa run rẩy mở khóa gọi điện. Tiếng “tút” vang lên vài giây liền bị ngắt.
Anh không bỏ cuộc, gọi lại cuộc nữa, lại bị ngắt.
Đến cuộc thứ ba, như cảm nhận được sự kiên trì của anh, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối. Vậy mà lúc này anh lại như gặp chuyện đột xuất, trong lúc gấp gáp đến ngôn từ cũng không sắp xếp được: “Tô Đồ, tôi—”
Kẹt lại nửa ngày, ngay lúc anh sợ hãi nếu chậm trễ thêm nữa cô sẽ cúp máy, thì đầu dây bên kia chủ động truyền đến giọng nói, mềm mại nhưng kiên quyết: “Đừng đến tìm tôi nữa.”
“Đừng theo đuổi tôi nữa.”
Thời Thuật: “…”
Đến tận giây phút này, anh mới thực sự cảm nhận được, hóa ra ngày hôm đó trên bàn ăn, khi cô bình thản nói chuyện với bạn trai cũ, trong ngữ khí tưởng chừng như dịu dàng thuận ý đó, thực chất ẩn chứa sự thờ ơ và xa cách đến nhường nào.