Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 02: Kế hoạch dự phòng
Biên tập: @cohoala
–
8 giờ tối.
Tiệc tối “Đêm Thiết Kế Trên Mây” do Cổ phần Phú Nhã tổ chức chính thức khai mạc tại khách sạn Hằng Tế.
Bữa tiệc quy tụ nhiều thương hiệu hàng đầu và những người nổi tiếng trong ngành, Tập đoàn Phú Nhã còn công bố hợp tác chiến lược sâu rộng với công ty truyền thông thiết kế Tây Đề và tài trợ cho cuộc thi thiết kế kiến trúc và nội thất chủ đề “Minh Lâm Sơn·Cửu Trọng Điện”.
Ở rìa dòng người đông đúc, ánh mắt Tô Đồ tập trung vào sân khấu phía trước, trông rất chăm chú như đang nghiêm túc học hỏi.
Nhìn kỹ mới thấy, thực ra cô có hơi mất tập trung.
Cô không quen với những dịp giao lưu của giới thượng lưu như thế này, nếu là trước đây, khi còn là một nhân viên làm công không tên tuổi, những cơ hội như thế này đặt trước mặt đều sẽ bị cô đẩy lùi bằng mọi cách.
Nhưng bây giờ dù gì cô cũng là một bà chủ nhỏ rồi, gánh vác áp lực công việc của cả phòng làm việc, đương nhiên là vô cùng vinh dự khi được tham gia.
Cô giữ nụ cười đúng mực, gật đầu chào hỏi tất cả những đồng nghiệp vô tình chạm ánh mắt trong lúc ánh nhìn lướt qua, và khi phần quan trọng kết thúc, cô cũng làm theo mọi người giơ điện thoại lên, cùng ghi lại khoảnh khắc lịch sử quan trọng này.
Sau đó cô mới cử động cái cổ đang cứng đờ, khẽ thở ra, chọn vài tấm ảnh từ album, cố gắng ghép đủ chín ô vuông. Khi đang định nhấn đăng tải thì ngón tay lại khựng lại.
Cô nhấp vào chức năng “Ẩn không cho xem”, trượt xuống tìm một người bạn nào đó.
Hai giây sau.
Xác nhận ẩn.
Không biết từ bao giờ, ở trên vòng bạn bè cô phải sống với những khoảnh khắc được trang hoàng kỹ lưỡng, nhưng trước mặt một số người mà cô không thể giả vờ được, cô chọn cách an phận thủ thường.
Tránh bị bắt gặp không lo vẽ vời mà còn rảnh rỗi chạy khắp nơi.
Hoàn thành nhiệm vụ phụ, ánh mắt Tô Đồ lại lướt qua đám đông, không lâu sau đã nhìn thấy mục tiêu chính ở góc đối diện phòng tiệc, trong lòng vẫn còn chút do dự và tính toán, nên bắt đầu câu chuyện như thế nào để không bị lạc lõng.
Phía sau vang lên một giọng nói không mấy thân thiện: “Cô trà trộn vào bằng cách nào?”
Tô Đồ quay đầu lại, thấy Phương Thấm.
Bạn học cũ, đồng nghiệp cũ, người theo đuổi bạn trai cũ của cô.
Mối quan hệ phức tạp đến mức khó mà bỏ qua, cô chỉ mỉm cười: “Khách hàng đưa thư mời.”
“Khách hàng?”
Phương Thấm cười nhạo: “Cái xưởng nhỏ của cô cũng có khách hàng cấp độ này sao?”
Tô Đồ không mắc bẫy khiêu khích: “Có.”
“……..”
Cú đấm trúng bông, Phương Thấm nghiến răng, nhìn theo ánh mắt của cô về phía bên kia phòng tiệc, rất nhanh lại kinh ngạc quay đầu lại: “Đến tìm Tổng giám đốc Ngô? Mở rộng kinh doanh??”
Tô Đồ trầm ngâm.
Rõ ràng là không muốn tiếp tục chủ đề này.
Thấy vậy, Phương Thấm lộ ra vẻ mặt “đầu óc có lẽ không được bình thường”: “Cô nghèo điên rồi hay làm dự án trang trí nhà nhỏ nhiều quá nên không nhớ làm một dự án như vậy cần tốn bao nhiêu công sức sao??”
Gần đây bất động sản Kim Lợi có một dự án hạng A, bao gồm một phòng bán hàng rộng 2600 mét vuông, và hai căn hộ lớn hơn 300 mét vuông, bên thiết kế vẫn đang đấu thầu.
Những dự án vừa có lợi nhuận vừa có thể tạo ra tác phẩm như thế này, ngay cả các công ty lớn hàng đầu cũng phải chen chúc, trong đó còn không ít “người quen”, nói trắng ra, nếu không có chút danh tiếng và mối quan hệ, dù khả năng thiết kế có mạnh đến đâu, ai dám mạo hiểm đầu tư hàng chục tỷ đó?
Mà Tô Đồ mới tự lập nghiệp, phòng làm việc nhỏ còn chưa biết có trụ nổi không.
Thế mà cũng muốn được chia một phần?!
Quả thật, có cơ hội đấu thầu là chuyện tốt.
Nhưng nếu đã định trước chỉ là kẻ chạy đua, lại còn cố chấp thức trắng đêm làm việc hơn nửa tháng, cuối cùng kiệt sức rồi bỏ bê việc chính, thì đó có còn là hành động sáng suốt không?
Trong lúc nói chuyện, bên cạnh Tổng giám đốc Ngô đã có thêm một người, là giám đốc bộ phận thiết kê một của Quan Ngung, cấp trên trực tiếp cũ của Tô Đồ, Trác Tuyết Phong.
Hai người không biết đang nói chuyện gì, trông rất hợp ý, khiến người ngoài khó mà hòa nhập vào.
Trong lúc trò chuyện, Trác Tuyết Phong còn giả vờ như vô tình liếc nhìn về phía này, ánh mắt dính chặt, mang theo sự khinh miệt và châm chọc rõ ràng.
Điều đó khiến Phương Thấm rùng mình, không khỏi chế nhạo lần nữa: “Đừng mơ nữa!”
“Không cần nói đến mức độ vô ích của cô lớn đến đâu, chỉ riêng việc cô đột ngột nghỉ việc đã khiến anh ta gặp khó khăn rồi, anh ta còn có thể để khách hàng của mình bị cô cướp đi sao?”
Tô Đồ lại tỏ ra bình thản, nghĩ rằng tối nay chắc không có cơ hội gặp mặt Tổng giám đốc Ngô, trong lòng lại có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.
Giống như một nhân viên bán hàng không đạt yêu cầu, cố gắng gọi điện cho khách hàng, nhưng ngay khi tiếng “tút” kết thúc, đột nhiên nghe thấy niềm vui bất ngờ “tạm thời không có người nhấc máy”, thật khó để không cảm thấy nhẹ nhõm.
Mặc dù điều này có thể dẫn đến việc mất hợp đồng.
Nhưng nghĩ theo hướng tốt, có lẽ hợp đồng này vốn dĩ đã không thành công rồi mà?
Phương Thấm đợi mãi vẫn không thấy cô lên tiếng: “Sao không nói gì?”
Tô Đồ thở dài bất lực: “Vì đều bị cô nói hết rồi còn gì.”
“……….”
Phương Thấm lại nghẹn lời.
Tô Đồ luôn như vậy, trông mềm yếu, vô hại đến mức ai cũng có thể bắt nạt, nhưng thực chất lại là người khó tấn công, luôn có cách khiến người ta nghẹn họng, không ai có thể chiếm được chút lợi thế nào.
Như một đóa hồng gai kiêu hãnh.
Chẳng trách bấy nhiêu năm, trong lòng Trình Hoài chỉ có mình cô.
Phương Thấm nhíu mày, vẫn không nhịn được hỏi: “Cô biết rồi sao?”
Tô Đồ chớp mắt: “Chuyện gì?”
Phương Thấm có vẻ mặt phức tạp: “Anh ấy sắp về nước rồi.”
Ánh mắt cô ta vô thức trượt đến chiếc vòng tay ngọc lam màu xanh bảo ở cổ tay trái của Tô Đồ, thứ không hợp chút nào với trang phục của cô.
Không phải Trình Hoài tặng thì là ai?
“………”
Vẻ mặt Tô Đồ vốn dĩ đã nhạt nhẽo, nghe vậy cũng sững lại một chút, khóe môi khẽ căng ra: “Bây giờ thì biết rồi.”
Thấy cô cũng còn vương vấn tình cũ, Phương Thấm không khỏi không cam lòng: “Tô Đồ, tôi nói cho cô biết, bị bỏ rơi một lần sẽ có lần thứ hai! Tốt nhất cô đừng mơ tưởng đến anh ấy nữa!”
Tô Đồ lạnh nhạt “ừm” một tiếng.
Không biết có cố ý né tránh hay không, cô quay người đi về phía quầy bar ở góc phòng, buồn chán nghiên cứu những chất lỏng sặc sỡ kia rồi tiện tay chọn ra một loạt nguyên liệu dự phòng.
Cô cụp mắt, lấy một chiếc bình lắc trên bàn, lần lượt cho Gin, Campari, nước cốt chanh và các nguyên liệu khác vào, sau đó đậy nắp lại, bắt đầu lắc, lát sau đổ rượu ra dụng cụ.
Một ly cocktail đơn giản đã hình thành.
Vẻ mặt điềm tĩnh, động tác thư thái, viên ngọc lam ở cổ tay phát ra ánh sáng rực rỡ, nhưng lại như một lưỡi kiếm sắc bén, từng nhát cứa vào đôi mắt đang cố gắng kìm nén của Phương Thấm.
Mắt cô ta đau nhói, cũng vì bị coi thường mà có chút bực bội, bèn thẳng thừng coi cô như nhân viên phục vụ, đưa tay giật lấy ly rượu rồi ngửa cổ uống cạn gần hết.
Giây tiếp theo lại đột ngột ho sặc sụa, mặt đỏ bừng: “Khụ—— khụ khụ khụ——”
“Tô Đồ! Cô pha cái gì vậy?!”
“?”
Tô Đồ thấy vậy cũng sững sờ, hàng mi khẽ run, nói không được tự tin cho lắm: “Yêu nhầm.”
Trả lời xong, cô như muốn giải thích nên pha thêm một ly tương tự rồi tự mình nhấp một ngụm.
Rất nhanh, lưỡi cô tê dại, biểu cảm đờ đẫn.
À…
Hóa ra là pha nhầm.
Phương Thấm tức giận: “Cô không biết pha thì sao còn giả vờ như người chuyên nghiệp! Cố ý hại người sao?!”
“Có hả?”
Tô Đồ không chấp nhận đánh giá này, giơ ly rượu lên nhấp thêm một ngụm, không thay đổi sắc mặt mà bước ra ngoài: “Nó có vị này mà.”
Phương Thấm còn muốn lý luận: “Cô——”
Giọng nói lại đột ngột dừng lại, ánh mắt dán chặt vào phía sau Tô Đồ, không biết đang ngây người di chuyển theo bước chân của ai.
?
Phòng tiệc nhộn nhịp bỗng chốc im bặt, ngay cả nhiệt độ cũng giảm đi vài độ, khi Tô Đồ nghi ngờ quay đầu lại, một bóng người cao lớn vừa lúc đi ngang qua.
Vô hình mang theo cơn gió nhẹ khiến thân hình cô khẽ lay động.
Sao anh ấy lại đến!
Vẻ mặt Tô Đồ ngây ra, thấy anh ngồi xuống một chiếc ghế cách đó vài bước.
Tự dưng tim cô đập nhanh hơn một chút.
Đó là một vị trí mà nếu cô chú ý một chút, cô có thể thấy cô bằng mắt thường, điều này khiến cô theo bản năng cảm thấy sợ hãi như gặp phải một loài động vật nguy hiểm, lông tóc dựng đứng, vô thức muốn chạy trốn.
Nhưng vì sợ rút dây động rừng nên không dám hành động hấp tấp.
Sau sự im lặng ngắn ngủi, mọi người đều có những mức độ bất ngờ khác nhau, hưng phấn hoặc lo lắng tiến lại gần anh, không ngoài mục đích muốn làm quen.
Nhưng tất cả đều dừng lại bên ngoài khoảng cách giao tiếp xã hội, không dám mạo phạm.
Mãi cho đến khi Tổng giám đốc Hàn của Phú Nhã xuất hiện, cười đùa nhận lấy sự chú ý này, cũng như giả vờ cầu xin: “Mọi người cứ tự nhiên đi, cứ nhìn tôi mãi tôi cũng sẽ ngại”.
Dòng người mới tản ra một chút.
Tô Đồ lúc này mới nhớ ra, hình như anh là người phát ngôn cho hãng thiết bị phòng tắm Phú Nhã, quảng cáo vòi sen hồi đầu năm còn khiến Đào Khuynh Thanh chảy máu mũi hai lần.
Và người tạo ra sự hỗn loạn này hiện giờ đang ở giữa đám đông như không có ai, mặt không cảm xúc lướt điện thoại.
“Đúng là gây rối mà!”
Hàn Dật vừa ngồi xuống đã bắt đầu càu nhàu: “Tôi cũng không hiểu cậu, không phải đã tìm người thiết kế rồi sao, sau đó hẹn riêng ra gặp mà không được à? Cứ phải chạy đến đây làm gì cho ồn ào!”
“Sao, bao nhiêu năm rồi không theo đuổi được, đến sớm một chút là thành công hả?”
Điều anh ta không biết là, chiều nay hai người đã gặp riêng nhau rồi, và sau đó, dường như còn xảy ra một chút bất ngờ liên hoàn.
Thời Thuật lướt vòng bạn bè, xác nhận không thấy cập nhật mới nào mới nâng mí mắt lên, gõ ngón tay lên bàn: “Điện thoại.”
Hàn Dật tỏ vẻ kháng cự: “… Cậu tra hỏi nhầm người rồi đấy? Cần điện thoại của tôi làm gì!?”
Nhưng vẫn mất mặt mà giao đồ ra.
Thời Thuật nhận lấy, dứt khoát nhập số điện thoại vào thanh tìm kiếm, tìm thấy một người bạn có ảnh đại diện là cánh đồng hoang dã trong mưa, nhấp vào vòng bạn bè.
Quả nhiên.
“Thì ra không tra nhầm!”
Hàn Dật nghển cổ, cười không sợ chết: “Chỉ là đường tình của ai đó, trông có vẻ gian nan và xa xôi quá nha~~”
Thời Thuật không có phản ứng gì. Khi trả lại điện thoại, anh hơi âm thầm nghiêng đầu, bóng người trong tầm mắt lại đột nhiên căng thẳng.
Rõ ràng là bộ dạng chột dạ.
Hàn Dật sợ nếu chần chừ thêm một giây sẽ có tin nhắn không hay ho nào đó bật ra, vội vàng thu điện thoại về: “À đúng rồi, lần này cậu định nghỉ bao lâu?”
Thời Thuật trầm giọng: “Hai tháng.”
Hàn Dật sững sờ: “Lâu vậy sao?”
Vận động viên sau các giải đấu lớn đều có một khoảng thời gian nghỉ ngơi, thời gian dài ngắn khác nhau tùy thuộc vào tình trạng mỗi người.
Mặc dù lần nào Thời Thuật cũng nghe theo sắp xếp, nhưng rõ ràng anh không phải là người thích an nhàn, chỉ cần trong phạm vi hợp lý, có thể tập luyện là tuyệt đối sẽ không nhàn rỗi.
Nhưng thực ra nghĩ lại cũng phải.
Đã lớn tuổi như vậy rồi, nếu không dành chút thời gian yêu đương, lẽ nào phải đợi đến khi giải nghệ mới bắt đầu nếm trải đủ chua mặn đắng cay của tình yêu?
Điện thoại của Hàn Dật vẫn reo.
Nửa kia của anh ta liên tiếp đưa ra những tuyên bố của nữ hoàng đủ để anh ta mất mặt, đơn phương thông báo anh ta tối nay không cần về nhà!
Hàn Dật đau khổ rồi tuyệt vọng ngẩng đầu, cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm: “Vậy hai tháng này, cậu có sắp xếp nào khác không?”
Thời Thuật: “Không.”
Hàn Dật gật đầu, vẻ mặt rất hài lòng: “Cậu cũng coi như là tỉnh ngộ đấy, biết rằng phục vụ tổ tông cần phải túc trực toàn thời gian, 24/7 chờ nhận lệnh.”
Thời Thuật: “…”
Hàn Dật thở dài, với vẻ mệt mỏi của một người từng trải, chân thành hy vọng anh sớm nhảy vào biển khổ tình yêu để cân bằng địa vị gia đình giữa các anh em.
Vì vậy cũng không tiếc lời nhắc nhở: “Không phải tôi đả kích cậu đâu, hai tháng đối với cậu tuy khá lâu, nhưng đối với người ta thì chưa chắc.”
“Dù gì người ta cũng là hoa khôi đại học A, năm đó nổi tiếng khắp cả khu đại học, nổi tiếng là khó theo đuổi. Có tài có sắc là cơ bản, quan trọng nhất là còn có một người bạn trai cũ tình sâu nghĩa nặng, chia tay bao nhiêu năm rồi, cũng chưa thấy ai có thể thay thế, nghe nói cũng sắp về nước rồi.”
“Cậu đã quyết định theo đuổi thì nên nhanh chân lên, đừng đợi đến khi hết hai tháng mà vẫn không có chút tiến triển nào, lúc đó cậu kết thúc kỳ nghỉ, trở lại đội vài tháng không thấy bóng người, còn bạn trai cũ người ta quay về vui vẻ tái hợp, vậy không phải cậu là cái lốp dự phòng siêu lớn sao?”
Thời Thuật im lặng rất lâu.
Không biết có nghe lọt tai không, nhưng sắc mặt vẫn khó chịu như thường lệ: “Lắm chuyện.”
…
Tô Đồ lén lút quan sát một lúc, cho đến khi cán cân trong lòng nghiêng về phía “chưa bị lộ”, cô mới chậm rãi quay đầu lại, cầm ly rượu cẩn thận rút lui.
Bí ẩn về nhật ký cuộc gọi vẫn chưa được giải đáp, bản thiết kế cũng chưa động đến một nét nào.
Cô chưa muốn lên đoạn đầu đài nhanh như vậy.
Cô như thoát khỏi miệng hổ, bước chân tăng tốc rời đi, nhịp tim không khỏi trở nên nặng nề, theo bản năng đưa tay nhấp một ngụm rượu.
Ý định ban đầu là để trấn an, nhưng lại bất ngờ bị vị chua làm run người.
Cô nhăn mặt, không nhịn được quay lại nhìn.
Xác nhận mình đã rời xa sự ồn ào, cũng không có khả năng bị ai chú ý nữa, cô mới lén lút quay lại quầy bar, ngẫu nhiên cho thêm một ít nguyên liệu lung tung vào ly.
Vài phút sau.
Cuối cùng cũng pha được một ly rượu “tứ bất tượng”.
Mùi vị rất khó tả.
Nhưng dù sao cũng không còn chua nữa.
Cô hít sâu một hơi, tìm một chỗ ngồi gần đó, chụp một bức ảnh với ly rượu, sau đó nhấp vào vòng bạn bè thật của mình.
Weibo phụ: Bảo Tàng Graffiti Của Tô Đồ.
Thêm ảnh, với giọng điệu như thỏa hiệp phàn nàn:
Lại thất thủ rồi…
Chắc chắn là rượu nền hôm nay có vấn đề!
Cô tự thuyết phục mình như vậy, tâm trạng cuối cùng cũng khá hơn một chút.
Cô uống cạn ly rượu trong vài ngụm như uống thuốc rồi đặt ly xuống, đứng dậy, muốn nhân lúc bên ngoài ít người để đi về trước.
–
Nồng độ cồn của ly rượu pha tạp nhiều chất lỏng rất khó xác định.
Má Tô Đồ ửng hồng, đứng ở cửa hứng gió một lúc, cho đến khi xác nhận mình đã tỉnh táo, không bị dư vị làm choáng váng nữa, cô mới lấy điện thoại ra định gọi tài xế.
Bên tai lại đột nhiên có tiếng gọi theo gió truyền tới: “Cô Tô.”
Giọng nói trầm thanh, mát mẻ như màn đêm.
Trúng phóc vào sống lưng.
Tô Đồ rùng mình: “…”
Cô cứng đờ như một chú thỏ đang chạy trốn, đột nhiên bị túm lấy đuôi, không dám cử động.
Tiếng bước chân từ xa đến gần.
Cuối cùng dừng lại bên cạnh cô.
Thời Thuật cúi đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cặp mắt đang hoảng sợ của cô: “Tôi đưa em về.”