Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 14: Bị dồn nén đến phát hỏng.
Biên tập: @cohoala
–
Từ nhỏ nhân duyên của Tô Đồ đã không tốt.
Vì không có nhiều bạn bè, nên bất kể chuyện lớn hay nhỏ, cô luôn phải mang về nhà để kể.
Từ chuyện lớn như nước khác nổ ra chiến tranh, đến chuyện nhỏ như hai con chó lề đường cắn nhau.
Nói liên tục, hết chuyện thì tìm chuyện khác để nói.
Cô kể liên miên không dứt, nói đến mức màng nhĩ bà ngoại phát viêm. Bà giơ tay định tát một cái cô mới chịu rụt cổ im lặng một hồi. Nhưng thực ra cô chỉ là “chuyển chiến địa”, chạy lên mạng lẩm bẩm một mình mà thôi.
Trái ngược với vẻ ngoài điềm tĩnh, cô là một kẻ khá nói nhiều khi ở một mình.
Giống như bị nén nhịn quá lâu, niềm khao khát chia sẻ tích tụ qua năm tháng không có nơi giải tỏa, thế là Weibo gần như trở thành “người bạn” trung thành nhất của cô.
Vì vậy, cô thường xuyên đăng những lời vô thưởng vô phạt như đang trò chuyện với ai đó: ví dụ như cơm hôm nay khó ăn quá, hình như ngày mai trời mưa.
Đôi khi cô cũng thích đùa, ví dụ như mắng con chó Corgi đầu ngõ vừa yếu ớt vừa ham đánh, tưởng giẫm bẩn đôi giày trắng của chị là chị sẽ nhận thua sao?
Có vẻ cô cũng biết hành vi này hơi khó coi, lại thêm “gánh nặng thần tượng” nên biết đường lập một cái nick phụ để tránh ánh mắt người quen.
Nick phụ của cô có tổng cộng 16 người theo dõi, nhìn qua đều là tài khoản ảo, ngay cả ảnh đại diện và tên cũng là mặc định.
Ban đầu để đề phòng, cô định xóa bớt.
Nhưng nghĩ lại, mỗi ngày mình đăng biết bao nhiêu phát ngôn mang tính xây dựng thế này, nếu không có lấy một khán giả thì chẳng phải là mất mặt lắm sao?
Cuối cùng, cô hào phóng giữ lại quyền được chiêm ngưỡng trạng thái tinh thần tuyệt đẹp của mình cho đám người theo dõi ảo đó.
Sau khi phát điên một hồi xong.
Cô tâm trạng thoải mái mà đặt điện thoại xuống, nghĩ đến khối lượng công việc vài ngày tới, cô quyết định nghỉ ngơi thật tốt để dưỡng sức.
Cô trở mình, mặc cho những “hình ảnh không mấy thanh lịch” còn sót lại trong tâm trí tràn lan rồi chìm vào giấc ngủ.
……
Sáng hôm sau, Tô Đồ xoa khuôn mặt đỏ bừng bò dậy, sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô nhanh chóng bắt nhịp vào công việc.
Cô bắt đầu sắp xếp lại các đầu việc hiện tại.
Do buổi báo cáo chi tiết cho Kim Lợi vào thứ Sáu tới và phương án đợt hai của dự án Châu Tế Thiên Hạ bị trùng lịch, mà Kim Lợi chắc chắn sẽ không đổi lịch vì lý do cá nhân của cô, nên hiện tại chỉ có thể dời phần ảnh phối cảnh lên làm trước vào cuối tuần.
Sáng thứ Hai, sau khi gửi file SU đã dựng xong cho Tiểu Lâm và dặn dò qua WeChat, cô mới có thời gian tiếp tục chạy ppt cho Kim Lợi.
Những ngày sau đó, cô phải xử lý mặt bằng cho hai căn nhà khác, cộng với việc đi đo đạc công trình đã hẹn trước. Phải chạy công trường, đi xem vật liệu, Tiểu Lâm thì giục đối chiếu bản vẽ, tin nhắn nhóm chưa bao giờ về số 0.
Trong phút chốc, cô bận đến mức chân không chạm đất.
Ngoài việc tranh thủ thời gian ra thì chẳng còn tâm trí lo gì khác.
Trên đường cô lái xe đến phòng làm việc, vừa tranh thủ gọi một cuộc điện thoại.
–
Bên kia.
Tại một phòng bao trong Ngô Đồng Công Quán, Ngạn Thiêm Khải nhìn bàn thức ăn đầy ắp mà nấc lên một cái đầy đau khổ: “Anh… hức—— Em sắp ăn đến nôn ra rồi…”
Thời Thuật rất thấu tình đạt lý: “Đi đi. Nôn xong về ăn tiếp.”
“……..Không phải!”
Ngạn Thiêm Khải phát điên: “Rốt cuộc anh định mở nhà hàng hay định chuyển sang làm reviewer ẩm thực vậy? Tại sao ngày nào cũng có nhiều món để thử thế chứuuu——”
Lại còn cứ nhắm vào một mình cậu ta mà hành hạ!
Thật lòng mà nói, trong cả đội, người cậu ta sùng bái nhất chính là Thời Thuật.
Bởi vì toàn thân anh đều toát ra khí chất không phục thì nhào vô, bất kể là thực lực hay ngoại hình đều rất dứt khoát, chuẩn danh trai đẹp!
Vì vậy khi may mắn nhận được lời triệu tập ngay trong kỳ nghỉ, cậu ta chẳng cần nghĩ ngợi đã hớn hở chạy tới, mà anh Thời cũng quả thực vô cùng hào phóng.
Chỉ trong vòng một ngày anh đã mời cậu ta ăn tận 6 bữa!
Và việc này đã kéo dài liên tục 6 ngày!
Nói thật, trong cả đội người cậu ta ngưỡng mộ nhất chính là Thời Thuật.
Nhưng sau hôm nay.
Thì thật sự chưa chắc nữa……
Thời Thuật thấy cậu ta không phải buồn nôn thật thì thu hồi lệnh cho phép, đẩy một đĩa thịt cừu nướng qua: “Thử nốt món này.”
“……..”
Ngạn Thiêm Khải cố gắng đánh thức lương tâm của anh: “Ăn nữa là em béo thật đấy! Đến lúc về đội huấn luyện viên tìm em nói chuyện thì sao?”
Thời Thuật dửng dưng: “Ăn xong đi bơi mười nghìn mét. Vừa hay củng cố vận động.”
Đúng là mất hết nhân tính!
Ai lại muốn huấn luyện trong kỳ nghỉ cơ chứ!!!
Đúng lúc tuyệt vọng, Ngạn Thiêm Khải nảy ra một ý: “Hay là —— em gọi nhóm Thường Dương đến nhé? Họ mà biết anh mời chắc chắn sẽ vui lắm!”
Vui y như em bây giờ vậy!
Thời Thuật không từ chối, nhưng với vẻ mặt như đã lợi dụng hết giá trị của cậu ta: “Lần sau. Giờ thử nốt cái này đi.”
Ngạn Thiêm Khải: “…”
Thôi được.
Ít nhất thì cũng không có lần sau nữa.
Cậu ta làm theo, không đợi Thời Thuật hỏi đã hồi tưởng lại rồi chỉ vào các món trên bàn báo cáo: “Này này này, ba món này tương đối ngon.”
“Hai món kia tạm được, còn lại thì bình thường.”
Thời Thuật gật đầu, tổng hợp lại cảm nhận của mình rồi mới chịu buông tha: “Dọn sạch bàn đi.”
Ngạn Thiêm Khải: “…”
Cậu ta mếu máo: “Anh… ngược đãi vận động viên quốc gia…”
Là phạm pháp đấy anh biết không?
Đúng lúc đó, điện thoại Thời Thuật vang lên.
Là cuộc gọi điện thoại.
Thấy tên người gọi, thần sắc anh hơi khựng lại, cho đến khi bắt máy anh vẫn tưởng đối phương chỉ lỡ tay bấm nhầm.
Tô Đồ rất hiếm khi gọi điện trực tiếp cho anh, nhưng lúc này cô thực sự không rảnh tay để nhắn tin: “Xin lỗi. Tôi có làm phiền anh không?”
Thời Thuật tựa ra sau ghế, ánh mắt sắc bén dịu đi: “Không có.”
“Là thế này… “
Tô Đồ trình bày ngắn gọn: “Sáng mai tôi phải đi thành phố C báo cáo, tối nay cần tăng ca, nên trước đó tôi chỉ có khoảng 2 tiếng buổi chiều.”
“Nếu anh có thời gian, anh có thể qua phòng làm việc xem phương án mới không?””
Cô biết sắp xếp như vậy là không thỏa đáng, làm nghề này làm gì có chuyện bên A phải phối hợp thời gian với bên B.
Nhưng trước đó anh đã nói rồi, liên lạc với anh lúc nào cũng tiện.
Hơn nữa, xét đến mức độ sốt ruột của anh, cô cũng chỉ muốn thể hiện một thái độ nghiêm túc rằng mình quả thật đang làm việc đúng theo hợp đồng.
Nếu anh có thời gian, chiều nay là có thể xem được phương án.
Nếu không, dời sang cuối tuần thì cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Thời Thuật nghe giọng nói cô dồn dập, đoán chừng đang sốt ruột chờ anh trả lời, vốn định nói không cần gấp trong hôm nay, cứ lùi lại sau cũng được.
Nhưng đến khi sắp nói ra lại chợt nghĩ, lý do cô vội vàng như vậy, có lẽ chỉ là muốn sớm kết thúc chuyện này, để còn chuyển sang dự án tiếp theo.
Im lặng một lát, anh đáp: “Được, tôi qua đó.”
–
Xe chạy vào hầm gửi xe.
Tô Đồ xách túi máy tính vội vàng trở lại phòng làm việc.
Cô dặn Đào Khuynh Thanh chuẩn bị phòng họp vì lát nữa có khách đến, rồi đi vào khu làm việc, cúi người kiểm tra tiến độ.
Bản thảo ppt cuối cùng đã hòm hòm.
Nhưng tổng thể vẫn còn khá thô, phần bố cục vẫn phải tốn thêm chút công sức. Cô chỉ vào màn hình, đang định nêu ý kiến chỉnh sửa thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ: “Cốc cốc——”
Tuần trước vì chuyện trà chiều mà Dương Hạo mất mặt, mấy ngày nay Tô Đồ lại hay vắng mặt, hôm nay cuối cùng cũng chạm mặt chính diện, lắc lư điện thoại, tự nhiên như quen mà bước vào: “Ai cũng đang bận à?”
“……”
Khối lượng công việc tuần này đúng là nặng, ai nấy đều bận đến sứt đầu mẻ trán, vậy mà anh ta chẳng biết điều, cách ba hôm lại phải sang thể hiện một lần.
Nguyệt Gia thấy cái bản mặt này liên tục đến mức sắp phản xạ có điều kiện rồi: “Anh——” phiền chết đi được!
Bị Tô Đồ đặt tay lên vai ngăn lại.
Cô cũng cảm thấy cứ tiếp diễn thế này không phải cách, mình bị quấy rầy là một chuyện, khiến mọi người đều khó chịu lại là chuyện khác.
Im lặng hai giây.
Cô đã quyết định, ra hiệu cho mọi người tiếp tục làm việc, rồi đi ra ngoài trước một bước: “Ra ngoài nói đi.”
Dương Hạo thật ra cũng khá là khó hiểu.
Cho dù anh ta đúng là có chút ý đồ, nhưng nam chưa cưới nữ chưa gả, anh ta cũng đâu dùng thủ đoạn hạ lưu gì, mà sao mấy cô cậu này lại ghét anh ta đến vậy? Mấy lần liên tiếp khiến anh ta bẽ mặt!
Thế mà đối với Thời Thuật thì lại có vẻ ân cần lắm.
Anh ta đã nghĩ sẵn, số tiền lần trước cũng đã trả rồi, coi như huề, hôm nay xuống nói vài câu lấy lòng, biết đâu lại có thể hòa hoãn thì sao?
Nào ngờ vừa bước vào sảnh thang máy, Tô Đồ đã đi thẳng vào vấn đề: “Su này anh có thể đừng đến làm phiền bọn tôi nữa được không?”
“……”
Dương Hạo sững người một chút.
Mãi sau mới phản ứng ra, cô ấy gọi mình ra để “đàm phán”, còn cố ý chọn địa điểm là sảnh thang máy, nơi lúc nào cũng có người ra vào.
Như thể cố tình mời người làm chứng vậy.
Anh ta cau mày, lập tức nâng cao giọng, định ra tay trước chiếm thế thượng phong: “Ý gì đây? Muốn phân rõ ranh giới với tôi à?”
Tô Đồ chỉ cười nhạt một cái: “Anh có từng nghĩ, có lẽ vốn dĩ chúng ta đã chẳng có quan hệ gì không?”
“……”
Người qua lại thần sắc khác nhau, thì thầm bàn tán, quay đầu lại nhìn, như đang nói thời buổi này, mấy người lì lợm đeo bám lúc nào cũng thích tự coi mình là chính cung, tỏ ra bá đạo được:
“Đừng nói, trông cũng ra dáng thật đấy.”
“Xem phim ngắn nhiều quá rồi hả?”
“Không biết là xem bao nhiêu nữa ấy chứ hahaha……”
Dương Hạo mặt mày khó coi, thẹn quá hóa giận mà phản kích: “Không liên quan đến tôi? Thế liên quan tới Thời Thuật à? Hay là vì cô có quan hệ với anh ta rồi, nên mới không liên quan tới tôi?”
Anh ta đứng lại, lại cười lạnh, nói năng chẳng kiêng dè: “Cô Tô, lời khuyên từ kinh nghiệm, tôi khuyên cô nên thực tế một chút.”
“Giới thể thao loạn đến mức nào, chẳng lẽ cô chưa nghe qua? Hay cô nghĩ chỉ dựa vào cái mặt này của mình là đủ trói anh ta ở bên cạnh? Tu thành chính quả?”
Tô Đồ cũng không nổi giận, còn thử lý giải: “Vậy ý anh là……”
“Tôi không nên phi thực tế mà thích kiểu đàn ông ưu tú như Thời Thuật, mà nên chọn loại như anh, đàn ông….. giản, dị, bình, thường?”
Cô mặt không đổi sắc, không có ý mạo phạm: “Xin lỗi. Nhất thời không nghĩ ra cách diễn đạt nào phù hợp hơn.”
Dương Hạo nghẹn họng: “……”
Hình như đúng là ý đó thật, nhưng sao qua miệng cô dịch lại, lại khiến người ta khó chấp nhận đến vậy??
Anh ta không nói gì.
Tô Đồ coi như anh ta đồng ý, còn gật đầu rất tán thành: “Có lẽ anh nói đúng.”
Rồi cô thuận thế mỉm cười nói: “Nhưng có thể anh không biết, tôi vẫn luôn độc thân, chính là vì thích kiểu đàn ông cao không với tới như anh ấy. Và tôi cũng không có ý định thoả hiệp.”
Giữa bao ánh mắt đổ dồn, sắc mặt Dương Hạo trầm hẳn xuống, nín nhịn hồi lâu, chỉ miễn cưỡng nặn ra một câu: “Không ngờ cô cũng là người hư vinh như vậy!”
Tô Đồ bật cười, thần sắc vẫn ôn hòa: “Là tôi hư vinh, hay là anh bất tài?”
“……”
Đợi thêm vài giây, thấy anh ta hình như không còn gì để nói nữa, cô mang tính xã giao khẽ gật đầu, xoay người định quay vào, lại bất ngờ đối diện trực diện với một bóng dáng cao gầy, đường nét rắn rỏi.
Đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn không nặng không nhẹ rơi lên người cô.
Không biết đã nghe được bao lâu rồi……