Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 86
Thẩm Thư Dịch đã chọn phương án hai mà chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Thứ nhất, cậu căn bản không tin Triệu Duật Hành lại trâu bò đến mức có thể làm cậu ngất xỉu! Thứ hai, khi cậu tỉnh lại từ cơn mê man, thì đã là ngày hôm sau rồi ^ ^
Thẩm Thư Dịch: … Chuyện này thật không khoa học chút nào! Cậu thế mà, thật sự, bị, ch*ch đến mức ngất xỉu luôn sao??!!
Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ, chắc chắn là do dược tính quá mạnh. Cậu lê cái th*n d*** gần như đã tê dại đi tìm cái vỏ bao đựng thuốc, đột nhiên bị giọng nói của Triệu Duật Hành cắt ngang. Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên từ phía sau, mang theo ý cười: “Đừng xem nữa. Thứ mà Triệu Từ đưa cho em chỉ là hai viên Vitamin C thôi.”
“…”
Thẩm Thư Dịch quay đầu lại, đập vào mắt chính là… cơ ngực của Triệu Duật Hàn
h. Cậu phải ngước lên mới nhìn thấy khuôn mặt của hắn.
Rèm cửa ở Platinum Mall 21 dày đặc không để lọt một tia sáng, trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi hương ái muội sau cuộc mây mưa. Thẩm Thư Dịch nhớ lại những mảnh ký ức vụn vặt đêm qua, vẫn cứng miệng: “Em không tin. Không uống thuốc mà đó là thời gian một tên trai tân nhỏ bé như anh có thể kiên trì được sao?”
“Câu này anh có thể hiểu là em đang khen anh lợi hại không?” Triệu Duật Hành thấp giọng nói: “Không tin? Vậy giờ anh chứng minh lại cho em xem nhé, thế nào?”
Thẩm Thư Dịch cảm nhận được khi hắn nói câu đó, cơ thể đã áp sát lại. Vốn dĩ Triệu Duật Hành đã ôm cậu rất chặt, lúc này khoảng cách lại càng thu hẹp hơn nữa. Cùng lúc đó, Thẩm Thư Dịch cảm thấy một bên đùi mình bị nhấc lên, rồi nơi đùi trong nóng bừng lên từng đợt.
Cậu: !!!
Thẩm Thư Dịch vội vàng đẩy hắn ra: “Anh có lương tâm không hả! Em đau sắp chết rồi mà anh còn đòi tới nữa!”
Triệu Duật Hành thực ra chỉ muốn hù dọa cậu một chút, nghe cậu kêu đau liền vội hỏi: “Đau ở đâu?”
Thật ra cũng không đến mức đau lắm. Nhưng hiếm khi có cơ hội để làm mình làm mẩy, Thẩm Thư Dịch dĩ nhiên là được nước lấn tới, cái miệng nhỏ ở trong lòng hắn lải nhải một tràng: “Đau tay, đau bụng, đau chân, đau miệng, đau cổ, đau xương quai xanh, chỗ nào cũng đau hết!”
“Đêm qua anh bắt nạt em nhiều chỗ vậy kia à?”
“Có! Triệu Duật Hành —— anh —— là —— đồ —— chó!” Thẩm Thư Dịch vò nát khuôn mặt điển trai của Triệu Duật Hành đến mức biến dạng.
“Ừm, anh chính là chú chó nhỏ của bé cưng.” Triệu Duật Hành mặt không đổi sắc.
“…”
Lại còn là một con chó không biết xấu hổ.
“Ây da, Tiểu Triệu, anh sến súa quá đi mất.” Thẩm Thư Dịch xoa xoa cánh tay: “Tay em nổi hết da gà lên rồi nè.”
“Tối qua lúc dùng anh thì không thấy chê sến, giờ ngủ xong rồi liền vô tình, thấy anh nổi da gà sao?” Triệu Duật Hành bóp bóp mặt cậu: “Có lương tâm không hả, cậu ba?”
Cậu ba bày ra bộ mặt kiểu lương tâm là cái gì, có ăn được không.
Thẩm Thư Dịch khẽ đá vào bắp chân Triệu Duật Hành một cái, bắt đầu ra lệnh: “Em muốn tắm, mau bế em vào phòng tắm.”
Triệu Duật Hành cũng biết tối qua mình hơi quá đà, nên giờ đối với Thẩm Thư Dịch hầu như là bảo gì nghe nấy.
Hắn bế cậu đi tắm, còn kiên nhẫn và tỉ mỉ giúp cậu làm sạch những thứ tàn dư trong cơ thể. Nhìn cảnh tượng đó, mặt Thẩm Thư Dịch đỏ bừng như sắp bốc cháy, cậu cắn mạnh vào vai Triệu Duật Hành một cái: “Anh bị điên à? Định để lại bên trong thì anh mua đống bao cao su đó về làm cái gì?”
“Để tạo cảm giác nghi thức?”
Nghi thức cái đầu anh ấy!
Hầu hạ thiếu gia tắm rửa xong, lúc kéo rèm cửa ra thì đã là mười hai giờ trưa. Triệu Duật Hành dọn dẹp sơ qua căn phòng rồi ra khu vực bếp đảo để chuẩn bị bữa trưa.
Giữa chừng, Trần Phương có ghé qua một chuyến, Triệu Duật Hành ra mở cửa. Thẩm Thư Dịch tìm một tư thế thoải mái nằm trên sofa nghịch điện thoại —— cũng may sofa đã được vệ sinh rồi, nếu không cậu thực sự không dám nhìn thẳng vào nó nữa.
“Trần Phương tìm anh có việc gì vậy?” Thẩm Thư Dịch thuận miệng hỏi một câu.
Triệu Duật Hành ngồi xuống bên cạnh, kéo Thẩm Thư Dịch vào lòng đặt lên đùi mình, không nói lời nào đã định lột chiếc quần dài mềm mại của cậu ra. Thẩm Thư Dịch giật mình nắm chặt lấy tay hắn, vành tai đỏ rực một lúc lâu mới lắp bắp: “… Rèm cửa vẫn chưa kéo.”
“Em nghĩ đi đâu vậy?” Triệu Duật Hành nhướng mày: “Chỉ là bôi thuốc cho em thôi, để anh xem có bị sưng không.”
Thẩm Thư Dịch: “…”
“À!”
“Nhưng mà nếu em muốn…”
“Em không muốn!”
Thẩm Thư Dịch vớ lấy cái gối ném thẳng vào người Triệu Duật Hành, một hồi sau cậu mới sực tỉnh: “Khoan đã, anh kêu Trần Phương đi mua thuốc?!”
“Sao vậy?”
“Lại còn sao vậy nữa?!” Thẩm Thư Dịch tức tối bồi thêm một cú đá không đau không ngứa: “Anh bảo anh ta đi mua thuốc, thế không phải là lộ hết cả việc tối qua chúng ta làm gì rồi sao?”
“Không đâu.” Triệu Duật Hành trả lời một cách cực kỳ trơn tru: “Anh sẽ nói với anh ta là chỗ thuốc này anh mua về tự dùng.”
“…”
Thẩm Thư Dịch bất lực không buồn nói: “Anh nghĩ có ai thèm tin không?”
Vừa dứt lời, điện thoại của cậu rung lên bần bật, Triệu Từ lại điên cuồng gửi mấy tin nhắn liên tiếp. Thẩm Thư Dịch lúc này mới nhớ ra, cái vận đen đủi tối qua của cậu không phải là do cái tên ngốc Triệu Từ tìm đâu ra mấy viên Vitamin C chết tiệt đó hay sao?!
Đang định mở miệng chửi thì tin nhắn của Triệu Từ đã đập ngay vào mắt.
【Trời ơi Thẩm Thập Nhất! Vừa nãy Trần Phương kể với tôi là cậu làm anh tôi đến mức anh ấy phải dùng đến cả thuốc tiêu viêm rồi á??】
【Thất kính, thất kính, thì ra bấy lâu nay gọi cậu là chị dâu đúng là một sự hiểu lầm lớn, không ngờ cậu lại chính là anh rể của tôi (Icon ếch xanh gào thét tục tĩu quá đi mất vãi chưởng) 】
…
Làm cái kiểu gì? Cậu cưỡi lên người Triệu Duật Hành rồi dùng 【Bíp——】 để làm hả?
Mà sao cái miệng của Trần Phương lại bép xép thế nhở? Quan hệ riêng tư của anh ta với Triệu Từ tốt đến mức này cơ à?? Chuyện này mà cũng kể được???
“Sau này em nên ít nhắn tin với Triệu Từ thôi.” Triệu Duật Hành sau khi đọc xong tin nhắn, bình thản nhận xét.
“Tuy nhiên.” Hắn lại uyển chuyển nói thêm: “Nếu em thực sự muốn ở trên, lần sau có thể thử tư thế cưỡi ngựa xem sao.”
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Thư Dịch đều lấy cớ toàn thân đau nhức để trốn sạch sành sanh mấy đêm sinh hoạt buổi tối.
Không chỉ vậy, ban ngày dù là đánh răng rửa mặt hay ăn cơm, đều là một tay Triệu Duật Hành hầu hạ. Khoảng thời gian cận Tết này, Triệu Duật Hành dường như đã thực hiện đúng lời hứa của mình, công việc ít đi, thời gian bên cạnh cậu nhiều lên, khiến Thẩm Thư Dịch hạnh phúc đến mức nhất thời quên luôn cả chuyện về Vân Cảng.
Mãi đến một buổi tối, Thẩm Luật gọi điện cho cậu nói là sắp đến sinh nhật cậu rồi, hỏi Thẩm Thư Dịch định lúc nào sắp xếp thời gian về cảng, lúc đó cậu mới sực nhớ ra mình còn có một gia đình.
Sinh nhật cậu là ngày 1 tháng 1, đúng vào Tết Dương lịch.
Với tư cách là cậu ba nhà họ Thẩm, kể từ sau năm 18 tuổi, ý nghĩa thương mại của tiệc sinh nhật cậu đã lớn hơn hẳn ý nghĩa mừng tuổi mới đơn thuần. Thay vì nói là tổ chức sinh nhật cho cậu, thà nói đó là một nghi thức tượng trưng để chứng minh tài lực và thực lực của nhà họ Thẩm với giới truyền thông và thế giới bên ngoài Vân Cảng.
Điều này dẫn đến việc Thẩm Thư Dịch ngày càng ít mong đợi vào sinh nhật hàng năm của mình. Tuy nhiên, việc sinh nhật có thể thu về rất nhiều quà tặng quý giá mà bình thường khó lòng nhận được vẫn khiến cậu cảm thấy khá hài lòng.
Lúc súc miệng buổi sáng, Thẩm Thư Dịch ngậm đầy bọt kem đánh răng, ú ớ lên tiếng: “A-ai ỏi ú-a ao iề Â-â ả.” (Anh trai hỏi chúng ta bao giờ về Vân Cảng.)
“Kêu mèo nhèo cái gì thế, anh không hiểu.” Triệu Duật Hành chuyên tâm giúp cậu đánh răng —— Thẩm Thư Dịch cứ bảo tay mình đau đến tận hôm nay, chẳng biết là thật hay giả.
Nhưng Triệu Duật Hành rất thích cảm giác được chăm bẵm Thẩm Thư Dịch thế này, nó khiến h*m m**n kiểm soát đầy b**n th** của hắn được thỏa mãn cực độ.
“Em nói là.” Thẩm Thư Dịch nhổ đống bọt trong miệng ra: “Anh trai em hỏi bao giờ chúng ta về Vân Cảng!”
“Nghe theo em hết.” Triệu Duật Hành không có ý kiến gì.
Hắn liếc nhìn những chai lọ hũ lớn hũ nhỏ trong tủ gương. Một tháng trước nơi này còn trống rỗng, nhưng từ khi Thẩm Thư Dịch chuyển đến, căn phòng vắng lặng của hắn đã bị đồ đạc của cậu xâm chiếm và lấp đầy từng chút một, khiến trong lòng bỗng dưng nảy sinh một cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn của cuộc sống gia đình.
Triệu Duật Hành giờ đây đã hoàn toàn phân biệt được công dụng của mớ toner, sữa dưỡng này, hắn chẳng nói chẳng rằng, thuần thục nặn một ít ra tay rồi thoa lên mặt Thẩm Thư Dịch.
“Úi!” Thẩm Thư Dịch kháng cự né ra sau: “Anh… cái tay này của anh sáng nay vừa bôi thuốc cho em xong đúng không, không được chạm vào mặt em!”
“Giờ đã bắt đầu chê rồi hử?” Triệu Duật Hành không khách sáo quẹt một cái lên mặt cậu, lạnh lùng bồi thêm: “Tối qua vừa l**m cho em xong lại còn hôn môi, sao lúc đó em không chê?”
“Á á á á á á á á á á á á á!!” Thẩm Thư Dịch hét toáng lên, định dùng tiếng thét để át đi những lời lẽ ô uế của Triệu Duật Hành.
Do cảm xúc quá khích, sau gáy cậu va mạnh vào gương đánh “cốp” một cái, hai mắt Thẩm Thư Dịch nổ đom đóm như hai quả trứng ốp lết.
Triệu Duật Hành tặc lưỡi một tiếng, xót xa vội vàng xoa cho cậu: “Em làm gì mà phản ứng mạnh vậy?”
“Không phải tại anh sao.” Thẩm Thư Dịch đau đến mức giọng đã bắt đầu mếu máo.
“Được, tại anh.” Triệu Duật Hành xoa xoa cho cậu: “Còn đau không?”
“Cảm giác não bị va cho tan nhuyễn ra rồi.” Thẩm Thư Dịch lầm bầm, giọng điệu đầy vẻ tủi thân.
“Phải làm sao đây Tiểu Thư nhà mình?” Triệu Duật Hành lo lắng nói: “Vốn dĩ chỉ số thông minh cũng không cao lắm, giờ không lẽ lại ngốc thêm chút nữa sao?”
Thẩm Thư Dịch: “…”
“Triệu Duật Hành!” Thẩm Thư Dịch tức quá hóa giận hét lớn: “Đồ nhà anh 【Bíp——】! Ly hôn đi!”
Chát.
Thời gian súc rửa ấm áp trong phòng tắm sáng nay đã kết thúc một cách hoàn mỹ bằng một cái tát giòn tan.
…
Gần đến Tết Dương lịch, Triệu Duật Hành xin nghỉ phép dài hạn ở công ty để chính thức tháp tùng Thẩm Thư Dịch về lại Vân Cảng.
Hai người di chuyển bằng phi cơ riêng của nhà họ Triệu, đường bay đã được xin phép từ trước. Lúc lên máy bay, Triệu Duật Hành chợt nhớ lại bộ phim “Chuyện cũ Kinh Thành” mà hai người từng xem cùng nhau vài năm trước. Hắn lờ mờ nhớ rằng nam chính trong phim cũng từng giải tỏa những cảm xúc không qua nổi kiểm duyệt của Tấn Giang ngay trên máy bay tư nhân.
Hồi đó, hắn vẫn tự nhận mình là trai thẳng chính hiệu, chẳng thể nào ngờ được sau này mối lương duyên giữa mình và Thẩm Thư Dịch lại sâu đậm đến thế. Còn về chuyện thẳng … thì hắn đã sớm quên sạch cả gốc gác của mình trên đường đua này một cách đáng sợ rồi.
Chuyến bay từ Vân Kinh đến cảng chỉ mất vài giờ là hạ cánh. Khi đặt chân lên mảnh đất Vân Cảng, Thẩm Thư Dịch hít một hơi thật sâu.
TUT! (Huhu!) Đây mới chính là chiến trường thực sự của cậu ba Thẩm!
Đến đón hai người là tài xế Tiểu Lưu và chú Lâm ngồi ở ghế phụ. Hai năm không gặp, chú Lâm vẫn bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, chẳng già đi chút nào. Thẩm Thư Dịch nhớ chú vô cùng, vừa gặp đã trao cho chú Lâm một cái ôm thật chặt.
“Chú Lâm!” TUT! Chú ơi! Con nhớ chú quá!
Chú Lâm cũng rưng rưng nước mắt: “Cậu chủ nhỏ mệt rồi phải không? Ở nhà đã chuẩn bị sẵn trà chiều rồi, về đến nơi là có thể ăn ngay cho đỡ đói, tôi đã dặn nhà bếp chuẩn bị toàn món cậu thích rồi.”
Triệu Duật Hành cũng chào theo: “Chú Lâm.”
Chú Lâm nhìn hắn, tháo kính ra lau lau rồi lại đeo vào nhìn thêm lần nữa. ?! Mắt mình không hoa, cũng không phải ảo giác, vậy người này là ——
Thẩm Thư Dịch cắt ngang sự ngỡ ngàng của chú Lâm: “Triệu Duật Hành, mau lên xe đi, em muốn về nhà ăn điểm tâm ngay lập tức!”
“Ừ.”
“Chân em đau chết đi được, mau bóp chân cho em với.”
“Đau thế thì lúc ra ngoài em đừng nên lót thêm miếng độn chiều cao.”
“?”
“Chát!”
“Hay là đánh nốt bên kia đi, sướng lắm.”
“?!” b**n th** quá đi mất!
Suốt dọc đường, Thẩm Thư Dịch vừa tận hưởng sự xoa bóp của Triệu Duật Hành, vừa mở cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh quen thuộc của Vân Cảng. Bên tai vang lên bản tình ca tiếng Quảng Đông “Cảng đêm ” từ radio, gió biển nhè nhẹ thổi vào mặt, cảm giác lá rụng về cội trỗi dậy trong lòng.
Cậu ấy cứ phấn khích mãi từ lúc xuống máy bay. Khi xe chạy đến vịnh Thiển Thủy, dừng trước Thủy Loan Nhất Hào, Thẩm Thư Dịch chỉ muốn lao ngay xuống xe để chạy thẳng vào nhà. Đúng là tổ vàng tổ bạc cũng không bằng ổ mèo của mình mà!
Trở lại chốn cũ, Thẩm Thư Dịch không nén nổi cảm thán: “Em nhớ lần đầu tiên gặp anh cũng là ở ngay cổng lớn Thủy Loan Nhất Hào này.”
“Ừ.”
Triệu Duật Hành nói bằng giọng chua loét: “Lần đầu tiên anh tiễn bạn trai cũ của em về khách sạn cũng là ở đây.”
“.”
“Lần đầu tiên bị em đá, cũng là ở đây.”
“…”
“Được rồi Tiểu Triệu.” Thẩm Thư Dịch hít sâu một hơi: “Chúng ta đừng hành hạ nhau thêm nữa, nghĩ về những điều tốt đẹp đi, được không? Được mà.”
Sau khi xuống xe, Triệu Duật Hành giúp Thẩm Thư Dịch xách hành lý.
Chú Lâm đã nghẹn lời suốt cả quãng đường cuối cùng cũng tìm được kẽ hở để kéo Thẩm Thư Dịch lại hỏi nhỏ: “Cậu chủ, chuyện này là sao? Cậu lại… ở bên cạnh cậu Triệu này rồi à?”
“Dạ.” Thẩm Thư Dịch cũng không phủ nhận.
Chú Lâm hít một ngụm khí lạnh, không biết đã hiểu lầm sang hướng nào thốt lên: “Nhưng mà cậu sắp kết hôn rồi, chuyện này để cậu cả biết thì có vẻ không ổn lắm đâu.”
“Nếu cậu muốn nuôi cậu Triệu đây thì có thể mua một căn nhà ở bên ngoài.”
Cả đời chú Lâm đã nghe không ít chuyện bát quái của các gia tộc giàu có ở Vân Cảng, nên chú rất có kinh nghiệm trong việc xử lý ngoại tình cho chủ nhân. Thẩm Thư Dịch lúc này mới sực nhớ ra chú Lâm vẫn chưa biết thân phận thật của Triệu Duật Hành, nghe xong thì cười đến mức gập cả người.
Đến tối, Thẩm Thư Dịch mới đem toàn bộ những chuyện xảy ra ở Vân Kinh kể lại cho chú Lâm và mọi người nghe. Ai nấy nghe xong cũng ngẩn ngơ, cứ như đang nghe kể chuyện trên trời dưới đất vậy.
Cô giúp việc Tiểu Mỹ kinh ngạc đến mức mồm chữ O mắt chữ A: “Trời ơi, cứ như trong tiểu thuyết ấy!” Cô nàng cảm thán.
Thẩm Thư Dịch thực ra cũng thấy chuyện tình giữa mình và Triệu Duật Hành đúng là ảo ma canada, có khi tiểu thuyết cũng chẳng ly kỳ đến mức này. Chẳng trách người ta thường nói, hiện thực lúc nào cũng vô lý hơn cả hư cấu.
Tiểu Mỹ tò mò hỏi: “Cậu chủ, vậy hai người định khi nào thì tổ chức đám cưới?”
Thẩm Thư Dịch hơi khựng lại, lén nhìn Triệu Duật Hành đang thong thả chuẩn bị bữa tối trong bếp, rồi tỏ vẻ bất cần đời, chậm rãi nói: “Không biết nữa. Xem khi nào anh ta cầu hôn tôi đã, dù sao thì tôi cũng sẽ không chủ động nhắc trước đâu.”
Thẩm Thư Dịch giữ kẽ, nhấp một ngụm trà hồng, phong thái vô cùng điềm tĩnh: “Tôi có vội đâu.”
“Vội vội vội vội vội! Khẩn cấp mười vạn hỏa tốc! Anh trai anh trai anh trai anh trai anh trai anh trai——”
“Ở đâu ra con gà con thế này?”
Thẩm Thư Dịch mặc kệ lời mỉa mai của Thẩm Luật, cứ như một con bạch tuộc bám chặt lấy anh trai mình: “Anh mau đi bàn với Triệu Duật Hành để định ngày cưới đi! Chẳng phải anh luôn muốn em kết hôn sao! Em về Vân Cảng lâu thế rồi! Sao anh chẳng tích cực gì hết vậy! Anh mau giúp em sang nhắc khéo Triệu Duật Hành đi! Mau lên mau lên mau lên——”
“Tiểu Thư, em sắp làm anh điếc tai rồi.” Thẩm Luật bất lực đặt tách cà phê xuống.
“Vậy thì anh mau đi hỏi Triệu Duật Hành xem bao giờ thì định ngày cưới!” Thẩm Thư Dịch treo người trên vai anh trai, không ngừng nũng nịu vòi vĩnh.
“Em ham gả đi đến thế à, sao không tự mình đi nhắc?” Thẩm Luật nhướn mày.
“Không đời nào!” Thẩm Thư Dịch hứ một tiếng: “Vậy thì em mất mặt chết đi được? Làm như em đang nóng lòng muốn gả cho anh ta lắm không bằng!”
Thẩm Luật đánh mắt nhìn em trai: “Thì bây giờ em đang như vậy đó thôi? Chỉ giỏi ở đây ăn vạ anh chứ không có gan đi nói với bạn trai à?”
“Đúng vậy!” Thẩm Thư Dịch dõng dạc thừa nhận.
Thẩm Luật: “…” Cái thằng nhóc này, ai hốt nó đi nuôi giùm cái, mở cửa tiễn khách khuyến mãi kèm theo luôn.
Thẩm Luật thở dài: “Vậy em muốn định ngày cưới vào lúc nào?”
Thẩm Thư Dịch ngập ngừng: “Ngày mai?”
“?” Thẩm Luật cười lạnh: “Hay là quyết luôn chiều nay luôn nhé?”
Thẩm Thư Dịch lại đắn đo: “… Chiều nay thì có hơi gấp quá, em vẫn chưa chuẩn bị xong thiệp mời đám cưới nữa.”
… Em còn dám thật sự nghĩ đến chuyện chiều nay luôn đấy?
“Thẩm Thư Dịch, sao trước đây anh không nhận ra em lại não yêu đương đến mức này nhỉ?”
“Vậy à?” Thẩm Thư Dịch giả ngu.
“Tự lắc cái não mình đi, xem ngoài Triệu Duật Hành ra thì còn cái gì nữa không.” Thẩm Luật bực mình nói: “Chẳng trách hai đứa bây lại thành một đôi, cậu ta chọn xong thời gian rồi, mùng 6 tháng 2 âm lịch sau Tết. Giờ hài lòng rồi chứ? Mau cút cút cút đi cho lỗ tai anh được yên tĩnh một lúc.”
Thẩm Thư Dịch ngẩn người.
Ngay sau đó, lòng cậu như thể vừa ăn vụng được mật ong, cứ thế mỉm cười ngọt ngào một hồi lâu.
Tuy nhiên, cậu chợt nhận ra, Triệu Duật Hành định xong ngày cưới rồi, tại sao không nói với mình?
Muốn giả vờ bí ẩn à?
“Chưa chắc đâu.” Buổi chiều, Tiểu Mỹ ngồi ở phòng khách cùng Thẩm Thư Dịch chọn vài mẫu túi xách phục cổ trong buổi đấu giá mùa xuân của Sotheby’s. Nghe thấy nỗi phiền muộn của cậu, cô liền góp ý: “Biết đâu sếp Triệu muốn giữ bí mật, rồi đùng một cái cầu hôn cậu bất ngờ thì sao!”
“Cầu hôn?” Thẩm Thư Dịch ngập ngừng.
“Đúng thế!” Tiểu Mỹ càng phân tích càng thấy có lý: “Cậu thử nghĩ xem, nếu không thì tại sao anh ấy lại không nói cho cậu biết ngày cưới? Chắc chắn là định cầu hôn trước rồi. Hơn nữa dạo này ngài Triệu cứ thần thần bí bí, chẳng biết đang làm gì mà đi sớm về khuya suốt.”
…
“Vậy có khả năng nào… Triệu Duật Hành đi sớm về khuya để đi làm không?”
Thịnh Kinh cũng có chi nhánh ở Vân Cảng mà.
“Đi làm?!” Tiểu Mỹ sửng sốt: “Không thể nào! Em cũng đi làm đây thôi, nhưng em ở lì trong nhà suốt 24 giờ mà!”
Có khả năng nào không hả cô bé, em là đang đi làm trong biệt thự nhà người ta kia mà?
Thôi được rồi, đủ rồi.
Tại sao quanh Thẩm Thư Dịch lại có nhiều kẻ ngốc như vậy chứ?
… Chẳng lẽ lại là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã sao?
Thẩm Thư Dịch vội vàng lắc đầu nguầy nguậy để rũ bỏ cái suy nghĩ đáng sợ đó ra khỏi trí não.
Cậu cúi đầu nhìn vào máy tính bảng, bỗng thất sắc kinh hoàng. Chỉ vì trả lời chậm hơn quản lý khách hàng cá nhân của Sotheby’s đúng một phút, đối phương đã vô cùng tiếc nuối và xin lỗi báo rằng chiếc nhẫn kim cương Sri Lanka mà cậu nhắm tới đã bị một người mua bí ẩn nẫng tay trên mất rồi.
“Kẻ nào thất đức vậy không biết?!”
Vì không mua được chiếc nhẫn tâm đắc đã lâu, Thẩm Thư Dịch ủ rũ mất mấy ngày liền.
Tuy nhiên, nghĩ đến chuyện cầu hôn mà Tiểu Mỹ nói, cậu lại không nhịn được âm thầm quan sát động thái của Triệu Duật Hành.
Có lẽ dạo này cậu nhắc đến chuyện kết hôn quá nhiều nên bị các thuật toán internet bắt được từ khóa. Trên các nền tảng mạng xã hội liên tục đẩy cho cậu những bài viết liên quan đến cầu hôn.
Thẩm Thư Dịch cũng thật chẳng có tiền đồ, lần nào thấy người ta cầu hôn thành công là lại không kìm lòng được nhấn vào xem một cái.
Điều cậu thấy nhiều nhất chính là sự hối tiếc của phía được cầu hôn. Bởi vì đối phương giữ bí mật quá kỹ, dẫn đến ngày trọng đại đó bản thân họ còn chưa kịp trang điểm hay làm tóc, cứ thế đầu bù tóc rối bị ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời.
Thẩm Thư Dịch tuyệt đối không cho phép bản thân đầu bù tóc rối khi được cầu hôn!
Đây tuy chỉ là một trong số rất nhiều, nhưng vẫn là khoảnh khắc cực kỳ quan trọng trong đời cậu!
Vì vậy, thời gian này, để đề phòng Triệu Duật Hành bất thình lình quỳ xuống, Thẩm Thư Dịch kiên trì dậy từ 8 giờ sáng để làm tóc, trang điểm. Cậu khoác lên mình diện mạo rạng rỡ đến mức không gì sánh kịp, cứ như giây tiếp theo có thể lên sàn diễn mở màn cho Tuần lễ thời trang Paris vậy, và kiên trì giữ nguyên lớp hóa trang đó đến tận 11 giờ đêm mới tẩy trang.
Triệu Duật Hành dĩ nhiên không thể ngó lơ những thay đổi này.
“Mấy ngày nay em có việc gì à?” Ăn diện đẹp thế này, có tình mới rồi sao? Triệu Duật Hành vô cớ tự nếm một hũ giấm chua.
“Không có.” Thẩm Thư Dịch khéo léo hỏi vặn lại: “Vậy còn anh mấy ngày nay… có việc gì không?”
Nói là anh định cầu hôn em đi, mau lên mau lên!!!
“Chắc là cũng không?”
Thẩm Thư Dịch: “?”
“Vậy ngày mai?”
“Không có.”
“Ngày kia thì sao?”
“… Vẫn là không có?”
“À.”
Triệu Duật Hành bản năng cảm nhận được Thẩm Thư Dịch đang giận.
Hắn vừa mới gọi tên một tiếng, Thẩm Thư Dịch đã cười híp mắt bảo: “Tốt lắm. Bây giờ thì emcó việc rồi.”
“Em có việc gì?”
“Khỏi cần quan tâm.” Thẩm Thư Dịch vừa cười vừa nghiến răng: “Em có việc phải sang nhà anh trai ở một tháng!”
Tất nhiên, sau khi buông lời đe dọa hùng hồn đó, Thẩm Thư Dịch cũng chỉ mới đi tới cổng biệt thự đã bị Triệu Duật Hành vừa dỗ vừa lừa bắt trở về.
Thẩm Thư Dịch cũng không thật sự giận hắn, chỉ giả bộ làm mình làm mẩy một chút rồi cũng nhanh chóng nguôi giận.
Tiếp đó, cậu lại kiên trì giữ vững phong độ trang điểm toàn diện thêm vài ngày nữa.
Nhưng dù Thẩm Thư Dịch có yêu cái đẹp đến đâu, mỗi ngày đều hành xác thế này cũng mệt đến rã rời. Có đêm nọ, cậu thực sự không chịu nổi nữa, bèn lay tỉnh Triệu Duật Hành vừa mới chợp mắt, nghiêm túc nói: “Hay là anh suy nghĩ kỹ lại đi, có khi anh thực sự quên chuyện gì rồi đấy. Em đã xinh đẹp như thế này từ rất lâu rồi, nhìn một Thẩm Thư Dịch xinh đẹp nhường này, lẽ nào anh không nhớ ra chuyện gì mình đã quên sao?”
Nếu không cầu hôn mau lên, Thẩm Thư Dịch sắp trở thành mỹ nam đầu tiên trong lịch sử kiệt sức mà chết vì nghĩa vụ làm đẹp rồi!
Triệu Duật Hành cười nói: “Thư Dịch, hay là em nói thẳng với anh đi, anh nên nhớ ra chuyện gì chưa làm? Là quên thanh toán giỏ hàng cho em, hay là quên mua đảo cho em rồi?”
…
Đi chết đi tên đàn ông xấu xa. Kể từ tối nay, anh đã mất em rồi
Sau đêm đó, Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng game over. Tinh thần và sự tập trung của loài mèo chỉ có ba ngày, chẳng bao lâu sau, sinh nhật của cậu đã đến. Quà cáp của đủ loại bạn bè quen có, lạ có, gần như chất đầy Thủy Loan Nhất Hào.
Tết Dương lịch ở Vân Cảng cận kề, vào đúng ngày 1 tháng 1, Thẩm Thư Dịch nhận được món quà sinh nhật từ Thẩm Luật là một chiếc siêu du thuyền Benetti FB275 mới ra lò của một công ty thiết kế Hà Lan.
Giá trị thì khỏi cần bàn, chiều dài lên tới 108 mét, trên du thuyền tích hợp cả bãi đáp trực thăng lẫn bể bơi vô cực, tổng cộng có thể chứa khoảng 150 người, thừa sức đáp ứng quy mô bữa tiệc sinh nhật mà tối nay cậu sẽ tổ chức tại cảng Victoria.
du thuyền Benetti FB275Ngay từ sáng sớm, Thẩm Thư Dịch đã bị người ta đào ra khỏi chăn, trời chưa sáng đã phải bắt đầu trang điểm làm tóc. Sau khi tỉnh ngủ, cậu lại phải theo chân Thẩm Luật đi bái kiến đủ loại đại lão mà tên tuổi cậu còn chẳng nhớ hết.
Đây là những người không thể xuất hiện công khai trên du thuyền tối nay, Thẩm Thư Dịch cũng hiểu rõ năng lực của họ trong chính giới Vân Cảng, thế nên đành gồng mình xã giao đến tận tối.
Chín giờ rưỡi, du thuyền Benetti cập cảng, bữa tiệc sinh nhật của cậu cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Thẩm Thư Dịch đã cười cả ngày, mệt đến rã rời. Buổi tối lại phải tiếp chuyện mấy người bạn con ông cháu cha plastic của mình về những chủ đề mà cậu chẳng hề hứng thú. Mãi cho đến khi Trương Tuấn nói Triệu Duật Hành đã đến, Thẩm Thư Dịch mới thoát khỏi ma trảo của anh trai.
Vừa nhìn thấy bạn trai, Thẩm Thư Dịch hoàn toàn vứt bỏ hình tượng.
Triệu Duật Hành vừa đứng vững, đã bị Thẩm Thư Dịch ôm chặt lấy.
Hắn hơi ngẩn người ra, còn Thẩm Thư Dịch thì lí nhí: “Đừng nhúc nhích, cho em sạc pin chút đã.”
“Anh còn có chức năng này nữa à?” Triệu Duật Hành bật cười, nói: “Có muốn anh đưa em vào phòng nghỉ ngơi một lát không?”
“Không cần.” Thẩm Thư Dịch ngẩng đầu khỏi vòng tay hắn: “Cả ngày hôm nay anh cứ thần thần bí bí, rốt cuộc là đi đâu vậy? Khai thật mau!”
Triệu Duật Hành cũng chẳng giấu cậu: “Đi mua quà sinh nhật cho em thôi.”
Thẩm Thư Dịch vừa nghe đến quà là phấn chấn hẳn lên: “Ở đâu?”
Cậu s* s**ng khắp người Triệu Duật Hành: “Sao không thấy? Anh đừng nói là định chơi bài sến súa bảo quà tặng là bản thân anh đấy nhé?”
“Ở phía boong tàu đằng kia, có muốn qua đó không?” Triệu Duật Hành nhướn mày.
Tim Thẩm Thư Dịch đập thình thịch, cậu đánh giá Triệu Duật Hành một lượt, thầm nghĩ chẳng thấy hắn cầm món quà nào cả.
Chẳng lẽ là nhẫn kim cương? Chẳng lẽ là cầu hôn!
Thẩm Thư Dịch lập tức cảnh giác cao độ.
Với tâm trạng căng thẳng như dây đàn, Thẩm Thư Dịch để Triệu Duật Hành nắm tay dẫn đến mũi du thuyền.
Khu vực boong tàu là không gian riêng tư, không một bóng người, chỉ có gió biển thổi nhè nhẹ cùng khung cảnh cảng Victoria lộng lẫy, nguy nga đối diện.
Thẩm Thư Dịch nhìn quanh cái boong tàu tối om: “Nói thật nhé, nếu anh không phải bạn trai em, em sẽ tưởng anh định lừa em ra đây để giết người phi tang đấy.”
Triệu Duật Hành bất lực: “Thẩm Thư Dịch.”
“Được rồi được rồi tôi không nói nữa!” Thẩm Thư Dịch lúc này đang vô cùng phấn khích, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho màn cầu hôn rồi, ba chữ “Em đồng ý” đã chực chờ nơi cổ họng: “Mau lấy cái nhẫn… à ý em là quà sinh nhật của anh ra đi, em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Thẩm Thư Dịch nhắm mắt lại.
Trời ui! Tối thế này!
Chút nữa liệu cái nhẫn kim cương cầu hôn kia có làm mình lóa mắt không nhỉ!
Lát nữa mình phải biểu cảm xúc động một chút, vị trí đặt máy quay ở đâu nhỉ? Thẩm Thư Dịch đang đợi lát nữa phải quay về phía ống kính để lộ ra vẻ mặt khóc (phiên bản xúc động) vừa đẹp trai vừa kiều diễm của mình.
“Xong rồi.” Trong màn đêm, Triệu Duật Hành lên tiếng.
Thẩm Thư Dịch mở mắt ra, thấy trong tay bạn trai không có gì cả, sự phấn khích bỗng chốc khựng lại, cậu thắc mắc: “Nhẫn kim cương của em đâu?”
Triệu Duật Hành ngạc nhiên: “Nhẫn kim cương nào?”
Thẩm Thư Dịch: ?!
Triệu Duật Hành thầm nghĩ, nếu sau này không làm kinh doanh nữa, thì ít nhất mình cũng có đủ trình độ để đi làm Ảnh đế.
Thẩm Thư Dịch lộ vẻ hoang mang, Triệu Duật Hành thong thả nói: “Thư Dịch, em còn nhớ có lần ở nhà anh, em từng kể với anh không? Rằng vào sinh nhật 18 tuổi, Thẩm Luật đã đốt pháo hoa suốt cả đêm ở cảng Victoria để chúc mừng sinh nhật em ấy.”
Thẩm Thư Dịch ngập ngừng gật đầu: “Anh định tặng em pháo hoa ở cảng Victoria à? Nhưng pháo hoa đón năm mới ở đó đã bắn từ hôm qua rồi!”
Cảng Victoria chỉ bắn pháo hoa vào đêm giao thừa hằng năm, ngay cả Thẩm Luật cũng chỉ có thể kéo dài thời gian màn pháo hoa giao thừa đó ra một chút, mượn hoa dâng Phật để tặng cho Thẩm Thư Dịch mà thôi. Ngoài dịp lễ đó ra, cảng Victoria rất hiếm khi tổ chức trình diễn pháo hoa vào những ngày khác.
“Không phải pháo hoa ở cảng Victoria.” Triệu Duật Hành hắng giọng một tiếng: “Em còn nhớ đêm đó không? Em nói em đã giữ lại một tia pháo hoa, rồi tặng nó cho anh.”
Thẩm Thư Dịch: “… Hình như là có. Từ từ đã.” Cậu đờ đẫn nói: “Anh định chỉ biểu diễn cho em xem mỗi cái trò đó thôi hả?”
Triệu Duật Hành gật đầu vô cùng nghiêm túc: “Ừ.”
Nói xong, hắn nắm hờ tay phải lại, mô phỏng đúng cái động tác của Thẩm Thư Dịch ngày đó, đưa tay lên cao rồi bất ngờ xòe năm ngón tay ra, miệng phát ra tiếng “bùm”. Triệu Duật Hành cố nhịn cười, ép bản thân phải thật nghiêm túc: “Sao? Món quà sinh nhật này, em thích không?”
Thẩm Thư Dịch như sét đánh ngang tai!
Cậu lùi lại hai bước, không thể tin nổi vào mắt mình. Đây! Chính là món quà sinh nhật mà bạn trai cậu tặng cho cậu ư????
Trong một thoáng, hai ý nghĩ “Có phải Triệu Duật Hành đang muốn tìm cái chết không” và “Có phải Triệu Duật Hành đang muốn chia tay với mình không” điên cuồng trào dâng trong đầu cậu. Cuối cùng, hàng ngàn lời nhục mạ định thốt ra đến cửa miệng, không hiểu sao lại biến thành sự tha thứ cho hắn.
“Anh, anh thực sự chỉ tặng em đúng cái động tác này thôi sao?”
“Ừ. Quà tuy nhẹ nhưng tình nghĩa nặng.” Triệu Duật Hành nói: “Tiểu Thư, tình cảm giữa chúng ta nhất định phải dùng vật chất để đong đếm sao?”
Thẩm Thư Dịch: “………………”
Cậu tê liệt rồi, tê liệt hoàn toàn, tê liệt thật sự.
Thẩm Thư Dịch tựa người vào lan can boong tàu, đầu óc ong ong, gương mặt tái mét, phải dùng đến nghị lực phi thường mới giữ cho bản thân đứng vững được.
Một lúc lâu sau, Thẩm Thư Dịch vỗ vỗ vai Triệu Duật Hành: “Tiểu Triệu, anh chắc chắn không biết tâm lý của em vừa rồi nặng nề đến mức nào đâu. Nhưng xin chúc mừng anh, tình yêu của Thẩm Thư Dịch đã giúp anh giành được cơ hội sống sót rời khỏi đây vào tối nay.”
Thẩm Thư Dịch bi ai, đau xót nói: “Diễn lại lần nữa đi. Lúc nãy em chưa nhìn kỹ, em muốn xem lại lần nữa TUT.”
Triệu Duật Hành thế mà còn vô liêm sỉ đáp một tiếng “Ừ” nữa chứ!!!!
Hắn đứng cạnh lan can boong tàu, khi chiếc Benetti chính thức tiến vào ngay đối diện cảng Victoria, ánh đèn đường ven bờ lung linh huyền ảo, Triệu Duật Hành lại một lần nữa nắm hờ bàn tay. Lần này, pháo hoa bằng tay của hắn dường như thực sự bừng sáng giữa tầm mắt Thẩm Thư Dịch và cảng Victoria.
Thẩm Thư Dịch nhìn khung cảnh nghèo nàn này với vẻ mặt vô cảm, trong lòng thầm nghĩ thôi thì lấy gà theo gà, lấy chó theo chó vậy —— ngay giây tiếp theo.
Kim đồng hồ tháp chuông Victoria chỉ đúng 11 giờ 11 phút, theo sau cú nổ của màn pháo hoa bằng tay lần thứ hai từ Triệu Duật Hành, điều kỳ diệu đã xuất hiện.
Cảng Victoria không hề báo trước, bông pháo hoa đầu tiên vút lên không trung, tiếng “đùng” vang dội khiến tất cả du khách đang dừng chân tại cảng phải sửng sốt.
“Tối nay vẫn còn màn trình diễn pháo hoa à?” Một vị khách hiếu kỳ hỏi.
“Không biết nữa. Sao tự nhiên lại bắn pháo hoa vậy, cũng không có thông báo trước?” Ngay cả người bản địa cũng vô cùng ngạc nhiên.
Theo sau bông pháo hoa đầu tiên nở rộ, ngày càng nhiều tia sáng vút lên cao, chiếu sáng cả bầu trời đêm đen đặc, như sao sa, như mưa rào, rực rỡ như một vườn hoa đang bung nở.
Đám đông kinh ngạc dừng bước, giơ điện thoại lên, tất cả mọi người đều ngước nhìn, trầm trồ thán phục, tò mò không biết màn lãng mạn bất ngờ này là từ đâu mà ra.
Trong những chiếc taxi bên đường, giọng một nữ phát thanh viên chợt vang lên dịu dàng: “Xin thông báo tới toàn thể người dân Vân Cảng và du khách: Vào lúc 11 giờ 11 phút tối nay, cảng Victoria sẽ tổ chức một màn trình diễn pháo hoa đặc biệt dành tặng cho cậu Thẩm, chúc mừng sinh nhật tuổi 23 của cậu. Ngay lúc này, bên bờ cảng Victoria, nơi những con sóng dát vàng và dòng sông sao đổ xuống, trân trọng kính mời công chúng cùng thưởng thức khoảnh khắc lãng mạn này…”
…
Pháo hoa rực rỡ trên cảng Victoria vẫn không ngừng bung nở.
Thẩm Thư Dịch khẽ mở to mắt, vẻ mặt ngày càng kinh ngạc, cho đến khi hoàn toàn đắm chìm vào món quà bất ngờ vĩ đại này.
Thẩm Thư Dịch định quay đầu lại, đột nhiên, cả người đã lọt thỏm vào vòng tay của Triệu Duật Hành.
Hắn ôm lấy cậu từ phía sau, vây hãm cậu giữa lan can và lồng ngực mình, mỉm cười hỏi: “Thẩm Thư Dịch, vừa rồi có bị dọa sợ không?”
Thẩm Thư Dịch vừa cạn lời, nhưng khóe mắt lại chẳng kìm được mà đỏ lên.
“Anh.”
Đúng là nhàm chán muốn chết mà!
Triệu Duật Hành ôm lấy eo cậu, giọng nói trầm thấp, vững chãi truyền đến từ phía trên, hắn chậm rãi lên tiếng: “Thư Dịch, em có biết một triết gia thời Bắc Tống từng nói, tất cả mọi sự vật trên thế giới này, sau 129.600 năm, đều sẽ lặp lại hoàn toàn.”
Tim Thẩm Thư Dịch đập loạn nhịp, mơ hồ cảm thấy điều cậu mong chờ bấy lâu nay sắp sửa xảy ra.
“Nghĩa là, sau 129.600 năm nữa, chúng ta vẫn sẽ gặp lại nhau tại nơi này.”
Thẩm Thư Dịch quay đầu lại nhìn hắn, Triệu Duật Hành nghiêm túc nói: “Xét thấy lần tương phùng tiếp theo của chúng ta trong vũ trụ còn quá xa vời, mà anh lại có chút nóng lòng muốn gả rồi.”
Cùng với những bông pháo hoa nở rộ rồi vụt tắt, tiếng gầm vang dội dần tan biến vào màn đêm, không gian xung quanh chợt trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại những cơn gió biển mát lạnh thổi qua.
Và cả lời hỏi thăm dịu dàng hơn cả màn đêm của Triệu Duật Hành.
“Vậy nên lần này, Thẩm Thư Dịch có nguyện ý đồng ý, gả cho anh không?”
Không khí im lặng vài giây, hắn dường như đang đợi câu trả lời của cậu.
Thẩm Thư Dịch há miệng, thốt lên: “Á!”
Triệu Duật Hành sững người, còn Thẩm Thư Dịch thì bùng nổ: “Vừa nãy em quên chưa quay phim lại! Á á á á!! Màn pháo hoa của em!!”
Bạn trai bất lực nói: “Bé cưng, có phải trọng tâm của em bị lệch rồi không?”
Lúc này Thẩm Thư Dịch mới sực tỉnh, nhận ra đây chính là màn cầu hôn mà mình đã mong chờ từ lâu. Không đợi Triệu Duật Hành hỏi lại lần nữa, cậu đã xoay người, lao vào ôm chặt lấy hắn, rồi nở một nụ cười rạng rỡ nhất.
“Đồng ý, đồng ý, đồng ý! Kiếp sau cũng đồng ý! Vũ trụ sau cũng đồng ý!”
— “Đợi đã, máy quay đâu rồi, em phải nói lại một lần nữa trước máy quay!”
– End chính truyện –
p/S: Còn 19 chương ngoại truyện nhưng tui không làm, mn muốn đọc thì đọc bản QT nhé. Rất cảm ơn vì mn đã đồng hành với tui đến đây. Nếu thích hay có ý kiến thì cứ comment nhá. Bye bye!