Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ánh đèn đường kéo dài bóng cô thành một dải mờ ảo, cô bước đến cửa cầu thang thì bước chân khựng lại, rồi bỗng chốc vẻ mặt cứng đờ.
Cô hạ giọng khẽ hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Lục Thừa Phong tựa người vào thân xe, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, làn gió đêm khẽ lay vạt áo anh, khói thuốc mơ hồ lượn lờ, anh ngẩng đầu nhìn cô, tiện tay dụi tắt thuốc: "Về rồi à."
Vân Vãn vẫn chưa hết bàng hoàng, cô bước lên nửa bước rồi lại dừng lại: "Hôm nay anh mới từ nước ngoài trở về à?"
Cô hỏi một đằng lại trả lời một nẻo.
Lục Thừa Phong chỉ lặng lẽ nhìn cô hồi lâu, lúc này gương mặt của anh không còn bị khói thuốc che khuất, nhưng ánh mắt lại vẫn nhạt nhòa xa cách.
"Ừm." Anh thuận theo lời cô nói: "Anh mới về."
"Mấy giờ máy bay hạ cánh?"
"Chín giờ tối vừa hạ cánh."
"Là... đến Lộc Khẩu sao?"
Anh liếc nhìn cô: "Phổ Đông."
Toàn thân Vân Vãn đông cứng lại.
Nghĩa là anh vừa xuống máy bay đã lập tức lên tàu cao tốc đến đây, không hề chần chừ lấy một giây.
Cô ngẩn ngơ nhìn anh, có một khoảnh khắc thậm chí cô không hiểu nổi tại sao bản thân cô lại không dám bước thêm một bước về phía trước.
Đêm nay, gió đêm đã không còn rét buốt, chỉ là cơn mưa nhỏ ở Nam Kinh vẫn khiến người ta lạnh từ da lạnh dần vào bên trong.
Mười mấy tiếng bay, vừa đáp xuống lại tiếp tục lên chuyển tàu cao tốc, Lục Thừa Phong nhắm mắt, giữa chân mày phảng phất vài phần mệt mỏi.
Anh đưa tay: "Lại đây."
Vân Vãn ngơ ngác mất nửa giây, sau đó cô như một con rối gỗ, cứng đờ bước tới, anh dang tay kéo cô vào lòng, ôm gọn cô trong ngực: "Mấy ngày nay anh rất bận, làm việc liên tục, liên tục bay đến rất nhiều nơi."
Cô khẽ ừm một tiếng.
"Tuy là đều bay trong châu Âu nhưng cũng giống như chạy liên tỉnh trong nước, mệt chẳng kém gì."
Vân Vãn không biết nên nói gì.
Anh cũng không nói thêm.
Gió đêm dịu dàng thổi qua mái tóc cô, từng lọn tóc dài bị gió hất lên, có sợi bay vào cổ áo anh, Vân Vãn đỏ mặt, cô cẩn thận kéo từng sợi ra, những sợi tóc lướt qua da mang theo cảm giác hơi ngứa.
Vân Vãn cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Em có chuyện muốn nói với anh."
Anh trầm mặc, đưa tay choàng qua vai cô, đưa cô sang một bên hành lang: "Ừm, em muốn nói gì?"
Khu nhà này là khu tập thể cũ, đèn cảm ứng ở hành lang hoạt động chập chờn, chỉ mới yên lại chốc lát thì đèn đã vụt tắt. Lục Thừa Phong chìm vào bóng tối, lúc này không còn nhìn rõ nét mặt anh nữa.
Nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang nhìn mình, đôi mắt đó sâu như xoáy nước.
Bóng tối phủ xuống một bên gương mặt anh, lan dần đến nửa thân người.
Mùi hương trên người anh nhạt nhòa mà quen thuộc, vẫn là mùi mực nhè nhẹ như có như không, khiến cô chợt nhớ đến mùi giấy lụa cũ ở từ đường.
Chắc là anh rất thích dùng mực, tuy mùi này không phong nhã nhưng lại khiến người ta không quên được.
Lục Thừa Phong, không biết là do bản tính của anh vốn là như vậy, hay vì những biến cố sau này đã khiến anh trở nên như thế.
Anh luôn che giấu một nửa.
Trước kia dù vui hay giận thì anh cũng không biểu lộ ra ngoài, đến tận bây giờ, dù đã bị cô từ chối không biết bao nhiêu lần, nhưng anh luôn giữ mọi chuyện trong lòng không chịu bộc lộ ra ngoài.
Lông mi của Vân Vãn khẽ run lên, cô căng thẳng nói: "Buổi sáng hôm đó anh hỏi em, anh hỏi em có muốn thêm lại số liên lạc của anh không…"
Hơi thở của anh khẽ thay đổi.
Dường như Lục Thừa Phong không muốn tiếp tục chủ đề này nữa nên anh quay mặt đi, giọng nói trầm khàn: "Anh sắp quên chuyện đó rồi, lúc đó anh chỉ đùa thôi, em đừng để trong lòng."
Cô biết anh không đùa.
Vân Vãn tiến thêm vài bước, bỗng dưng cô lặng lẽ ôm lấy anh, trán cô tựa vào lồng ngực rắn chắc nóng ấm của anh, cô vừa chạm vào đã cảm thấy cả người anh cứng đờ, giống như đang ôm một tảng đá mang đầy sức nặng thật sự.
Cô không dám nhìn vào mắt anh: "Hôm đó em chỉ đang bướng bỉnh thôi, không phải em không muốn thêm anh thật đâu."
Càng nói, giọng của cô càng nhỏ dần, vốn dĩ cô đã không có nhiều dũng khí, mà những lần có thể bộc bạch lòng mình lại càng ít đến đáng thương.
Cô lúng túng nói: "Chỉ là em… em chỉ muốn nói với anh, em không phải không muốn, nếu như anh vẫn còn muốn... thì, thì có thể nói tiếp."
Im lặng vài giây, Vân Vãn thấy anh vẫn không lên tiếng.
Vân Vãn khó khăn nuốt nước bọt: "Đương nhiên... nếu anh không muốn, thì thôi cũng được."
Bên tai vang lên một tiếng cười khe khẽ, nhẹ nhàng mà rõ ràng.
Ngay lập tức mặt của Vân Vãn đỏ bừng.
Lục Thừa Phong phản ứng rất nhanh, anh chỉ sững người trong thoáng chốc rồi ngay lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh ban đầu.
Anh không nói gì mà chỉ mỉm cười nhè nhẹ từ đầu đến cuối, nụ cười không lặng lẽ, mà là tiếng cười mang theo chút vang vọng từ lồng ngực.
Vân Vãn vô cùng xấu hổ, anh cười lại khiến cô cảm thấy như mình vừa làm gì sai trái, cô không nhịn được nên quay người định bỏ chạy.
Anh giữ chặt cánh tay cô, kéo cô vào lòng mình: "Anh không nghe nhầm đấy chứ?"
Anh xác nhận lại: "Em đồng ý rồi có đúng không?"
Vân Vãn lấy tay che mặt, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh: "Em chỉ nói là... có thể quay lại, chứ chưa nói chuyện gì khác."
Nhưng anh lại như hoàn toàn không nghe thấy, nơi đuôi mắt từng mang vẻ lạnh lùng cô tịch, lúc này bỗng chốc hóa thành hư ảo, tan biến trong làn sóng tối mịt của màn đêm.
Anh vẫn cười giống như nắm bắt được một niềm vui khó tin.
Vân Vãn không hiểu tại sao anh lại vui đến thế, chuyện này đối với cô không hề to tát, càng không đến mức khiến anh chờ đợi như vậy.
Thế nhưng, anh vẫn cứ vui.
Lục Thừa Phong vẫn giữ nguyên nụ cười, tay anh siết lấy cằm cô, cúi đầu hôn nhẹ cô một cái.
Môi chỉ khẽ chạm rồi rời đi ngay.
Vân Vãn ngơ ngẩn ngẩng đầu lên từ vòng tay anh, anh mỉm cười rồi khẽ gọi tên cô: "Vãn Vãn."
Cô hơi ngẩn người nhìn anh: "Ừm."
"Anh thật sự rất vui." Anh nói.
Ánh mắt anh lấp lánh hàm chứa nụ cười dịu dàng, anh không một lời dư thừa nào mà chỉ chăm chú nhìn cô thật lâu, rồi bất ngờ anh dang tay ôm chặt cô vào lòng lần nữa.
Anh lặp lại: "Anh thật sự rất vui, thật sự rất vui."
Tình cảm của anh, không biết đã bén rễ từ khi nào, từ lúc nào đã bắt đầu nảy mầm, đến chính anh cũng không hề hay biết.
Cô là người vợ đến bên anh một cách ngoài ý muốn, nhưng rồi cô lại dần trở thành mái nhà, trở thành chốn an yên, trở thành ràng buộc của anh, để rồi anh cũng nếm trải những cảm xúc xa lạ như ghen tuông, điên cuồng, và cả những cơn đau quặn thắt nơi lồng ngực.
Cơn đau khiến anh hoảng loạn, không chịu nổi.
Vốn dĩ anh không còn hút thuốc nhiều như trước, vậy mà về sau lại phải hút rất nhiều mới có thể miễn cưỡng đi vào giấc ngủ.
Anh biết mình thật sự đã bệnh không nhẹ rồi: "Anh muốn hôn em."
Anh bế bổng cô lên, đặt cô tựa vào tường.
Thật sự Vân Vãn cảm thấy anh phát điên rồi, anh đang làm gì thế? Đây là lối thoát hiểm phòng cháy, lúc nào cũng có thể có người qua lại, từ trên lâu xuống hoặc từ dưới lầu đi lên.
Cô ngượng đến đỏ mặt: "Anh mau thả em xuống đi."
"Không muốn."
Vân Vãn không làm lại anh, cơ thể bị anh ép sát vào tường, hơi thở nóng bỏng của anh áp xuống, cô có cảm giác như toàn bộ phần ngực của cô bị đốt thành một lỗ trống.
Cô đẩy anh ra: "Lát nữa có người nhìn thấy đấy." Cho dù không có ai nhìn thấy nhưng lỡ như bị camera ghi lại cũng rất mất mặt.
Còn anh lại hoàn toàn không biết xấu hổ: "Thấy thì thấy thôi."
Vân Vãn chẳng còn lời nào để nói.
Cô không có đường lui, chỉ có thể bị anh mạnh mẽ ép vào tường mà hôn, cô có cảm giác môi mình đã tê rần, thế mà anh vẫn chưa chịu dừng lại.
Lục Thừa Phong nhíu chặt mày, thành thục thâm thúy, lòng bàn tay anh giữ chặt eo cô, mạnh mẽ véo vào làn da mềm mại của cô. Lực tay anh mạnh đến mức khiến Vân Vãn đau đến nghiến răng, chắc chắn sẽ để lại vết đỏ sẫm.
Sau khi hôn xong, anh th* d*c rồi khẽ tách khỏi cô một chút: "Em phải quay lại với anh ngay bây giờ."
Bằng không, đêm dài lắm mộng.
Vân Vãn bị anh hôn đến choáng váng, đầu óc mơ hồ, hoàn toàn không hiểu anh cố chấp như vậy rốt cuộc là vì điều gì, nhưng mà cô đã đồng ý rồi: "Em sẽ không đổi ý đâu."
Anh lắc đầu, lấy điện thoại ra đưa cho cô.
Lúc này anh thật sự không dám hoàn toàn tin tưởng cô, nếu cô lật lọng, e rằng trái tim của anh sẽ không chịu nổi.
Vân Vãn mím môi, ngoan ngoãn nhận lấy điện thoại anh đưa, rồi cũng lấy điện thoại của mình ra quét mã để xác nhận kết bạn.
Cô nghiêm túc đặt biệt danh cho anh, xác nhận thành công.
"Anh xem, xong rồi."
Anh không đáp lại.
Vân Vãn ngơ ngác ngẩng đầu: "Anh sao thế?"
Lục Thừa Phong không một lời, anh lặng lẽ cất điện thoại đi, vẫn giữ nguyên tư thế ép sát cô trong không gian chật hẹp của lối thoát hiểm. Trong ánh sáng lờ mờ, ánh mắt của anh như dã thú đang ngủ đông giữa đêm đen khiến người ta vừa lo sợ vừa bất an.
Anh nói: "Vậy em giải thích một chút đi, người đàn ông vừa đưa em về nhà là ai?" Vân Vãn sững người, cô còn chưa hoàn hồn sau nụ hôn dữ dội của anh, mãi một lúc sau cô mới phản ứng lại, nghe hiểu được câu hỏi của anh.
Ánh mắt của cô trong trẻo, không chút che giấu: "Người đàn ông nào cơ?"
Lục Thừa Phong nhìn cô: "Em tự nói đi."
Vân Vãn nhất thời cảm thấy hơi nghẹn lời, cô đoán anh đang nói đến Khi Lãng, hôm nay cô tăng ca đến khuya, Khi Lãng tiện đường đưa cô về rồi bị anh bắt gặp.
Thật ra người ta còn chưa xuống xe mà chỉ hạ cửa kính dặn cô nhớ nghỉ ngơi rồi lập tức rời đi.
Vân Vãn nghiêm túc giải thích: "Anh ấy là thầy hướng dẫn của em trong tòa soạn báo."
Hoàn toàn không phải là người đàn ông có mối quan hệ gì khác với cô.
Hình như Lục Thừa Phong đang cân nhắc, giọng anh trầm xuống: "Thật sao?"
Anh hơi cụp mắt, trong ánh mắt thoáng lộ ra sự nguy hiểm, anh đang phân tích xem lời cô nói rốt cuộc là thật hay giả.
Trong lòng Vân Vãn cảm thấy bất đắc dĩ, lúc này có tiếng bước chân truyền từ trên lầu xuống, cô đỏ mặt rồi vội vàng đẩy anh nép vào góc khuất ở cầu thang, anh vẫn giữ chặt tay cô không chịu buông.
Vân Vãn cảm thấy hơi đau: "Buông em ra trước đã."
Anh không chịu.
Cô đành nhỏ giọng dỗ dành anh: "Em không lừa anh đâu, anh ấy chỉ là thầy của em thật đấy."
Anh không nói tin cũng không nói không tin, trong lối thoát hiểm chật hẹp, tối om không có ánh sáng, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt anh đang nhìn mình, ánh mắt đó không hề thiện chí.
Cô hơi hoảng sợ, sợ đến mức quên mất mình định nói gì tiếp theo.
Lục Thừa Phong cúi đầu chặn lấy môi cô.
Tay phải anh siết chặt eo cô, nhẹ nhàng kéo vạt áo của cô lên.
Đôi mắt ươn ướt của Vân Vãn mở to, trên lầu có người đang đi xuống, cô sợ bị nhìn thấy nên im lặng giãy giụa: "Có người…"
Anh nói: "Vậy em ngoan một chút đi, đừng phát ra tiếng."
Lục Thừa Phong bắt đầu cởi khuy áo của cô, đầu ngón tay của anh khẽ run lên, không rõ là vì hưng phấn hay kích động, nhưng càng hưng phấn thì anh lại càng luống cuống, mãi vẫn không cởi được khuy áo.
Anh th* d*c, bực mình giật mạnh một cái rồi vùi mặt vào cổ cô.
Lúc này anh chẳng khác gì một tên côn đồ không còn lý trí, thô bạo mà ngang ngược.
Lòng bàn tay của anh nóng rực lướt qua làn da mềm mại của cô, anh chạm đến đâu thì cô có cảm giác như có dòng điện chạy dọc sống lưng mình.
Cô bắt đầu không chịu nổi, gương mặt đỏ bừng, cô muốn đẩy anh ra nhưng tay lại chẳng với tới.
Tiếng bước chân ngày một gần, Vân Vãn đứng cũng không vững nữa, cô đành dùng một tay bịt miệng lại, tay còn lại bấu chặt lấy vai anh để khỏi trượt ngã.
"Dừng lại…" Cô gõ nhẹ lên người anh.
Nhưng anh vẫn thở gấp, chẳng nghe thấy cô nói gì cả.
Mãi về sau thứ âm thanh mơ hồ mang theo chút ái muội càng thêm rõ ràng, tiếng th* d*c, tiếng quần áo cọ xát, tất cả đều vang lên trong không gian chật hẹp.
Vân Vãn cũng buông xuôi, các đốt ngón tay của cô run nhẹ, bàn tay của cô đặt hờ trên cổ tay anh, cả người tựa hẳn vào lòng ngực anh.
Lúc này động tác của anh mới chậm rãi dừng lại.
Phải mất hồi lâu thì hai người mới dần bình tĩnh lại, Lục Thừa Phong rũ mắt nhìn cô, trầm mặc và yên lặng, trong không gian tối đen của lối thoát hiểm, không có âm thanh nào vang lên.
Không biết là qua bao lâu, cuối cùng anh cũng thu tay lại, anh vòng tay ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô.
Vân Vãn cũng không còn chút sức lực nào để nói chuyện với anh.
"Sáng mai anh còn có việc." Anh khẽ hôn lên mái tóc cô, sau đó anh buông tay ra rồi lùi lại nửa bước, nhưng rồi anh lại đứng yên, điềm tĩnh nhìn cô.
Ánh mắt của anh vẫn còn đọng lại dư vị của tình cảm mãnh liệt vừa rồi.
Cô vẫn ngẩn ngơ, mí mắt khẽ run, ánh sáng mờ nhạt nơi khóe mắt không che giấu được sự căng thẳng, chỉ cần nhìn thôi cũng biết cô đang hồi hộp đến mức nào.
Môi Vân Vãn vẫn còn ẩm ướt, nhưng anh lại không cúi xuống hôn, rất nhanh thì môi cô lại khô đi.
Lúc nãy cô không từ chối anh, thật ra chỉ cần cô hơi cứng rắn hơn thì chắc chắn anh sẽ dừng lại, bây giờ anh không còn là người cao ngạo không biết điểm dừng như trước nữa, cũng sẽ không phớt lờ cảm xúc của cô.
Nhưng cô lại không lên tiếng.
Trong lòng Vân Vãn trống rỗng, anh vẫn chưa rời đi, có lẽ đang chờ cô nói lời tạm biệt.
Cô vô thức l**m nhẹ khóe môi rồi khẽ hỏi: "Anh ở đâu?"
"Khách sạn."Anh không có nhà ở Nam Kinh.
Lại là khách sạn...
Cô cụp mắt suy nghĩ một lúc, cuối cùng giống như là cô đã lấy hết dũng khí: "Thật ra… nếu không thì anh ngủ lại nhà em đi."
Nói xong thì cô mới ý thức được mình vừa nói gì, gương mặt của cô lập tức đỏ bừng, cô chỉ muốn che mặt trốn đi cho rồi.
Quả nhiên anh bật cười: "Em đang mời anh đấy à?" Giọng nói của anh trầm khàn đầy mê hoặc, xen lẫn mơ hồ và gợi cảm.
Lục Thừa Phong tiến lại gần, bàn tay dày rộng áp lên má cô, dưới bàn tay anh cô khẽ run lên giống như con thú nhỏ bị hoảng sợ, làn da của cô hơi lạnh, lòng bàn tay anh đặt lên, thoải mái đến mức anh muốn thở dài.
Anh dùng đốt ngón tay khẽ gõ lên trán cô: "Hửm? Em nói đi."
Dường như trái tim của Vân Vãn đập loạn nhịp, cô im lặng thật lâu rồi nhắm mắt lại, chủ động ôm lấy eo anh: "Anh đừng đi."
Anh cười: "Em ở tầng mấy?"
"Tầng ba, căn bên trái."
Anh hơi gấp gáp, một tay bế bổng cô lên: "Anh đồng ý, sao lại không đồng ý được." Anh vừa đi vừa nói, bước đi vững vàng nhưng rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đi đến trước cửa nhà cô.
Thế nhưng khi thực sự đứng trước cửa thì anh lại khựng lại, giọng nói của anh hơi ngập ngừng: "Con ở nhà à?"
Vân Vãn ngạc nhiên: "Thằng bé không ở đây, nó đến đơn vị ở với anh em rồi." Có lẽ vì từ nhỏ thằng bé đã được Lương Tây Lĩnh chăm sóc nên nó rất bám lấy cậu mình.
Lục Thừa Phong không nói gì, anh chỉ khẽ gật đầu, nhẹ đến mức gần như không nhận ra.
Vân Vãn lấy chìa khóa mở cửa, ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, đột nhiên có lực kéo mạnh truyền từ phía sau đến, Vân Vãn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ép chặt vào tường, gần như hung hăng mà hôn lên môi cô.
Cô giật mình rồi vô thức đẩy anh ra: "Đóng cửa đã…"
Anh bật cười khẽ.
Lúc này cô mới nhận ra câu nói vừa rồi của mình thật sự không đúng rồi, câu nói đó giống như đang phối hợp với anh làm chuyện xấu, mặt của Vân Vãn đỏ bừng, cô cắn môi không nói được lời nào.
Anh th* d*c hỏi: "Phòng của em ở đâu?"
Cô không thể phát ra tiếng, cổ họng như có cái gì đó chặn lại, cô đành dùng tay chỉ cho anh.
Anh bế cô vào phòng, hơi thô bạo đặt cô xuống giường, những nụ hôn như mưa phủ kín trán, mí mắt, bờ vai và xương quai xanh của cô, từng dấu hôn rậm rạp như phủ kín cả cơ thể cô.
Ban đầu, Vân Vãn chỉ bị động tiếp nhận, nhưng khi nghe thấy âm thanh anh đang c** th*t l*ng thì cô như bừng tỉnh, cô vội vàng đưa tay đẩy anh ra: "Không được, không được…"
Lúc này anh cảm thấy cô đang vô cớ chống đối, trong lòng càng dâng lên nghi ngờ rẳng bản thân anh đang bị cô lừa. Lúc này mà dừng lại, thật sự anh sợ mình sẽ bị cô tra tấn đến chết.
Anh vẫn tiếp tục v**t v* eo cô, giọng nói mơ hồ không rõ: "Ngoan, đừng lộn xộn nữa."
Vân Vãn vẫn chống lại anh, cô không chịu để anh hôn, giọng cô nghẹn ngào: "Không được, nhà em không có… cái đó."
Cô vẫn nhớ là phải dùng cái đó.
Gân xanh trên thái dương của Lục Thừa Phong khẽ giật: "Không cần dùng." Anh cũng không muốn dùng, huống hồ vào lúc này thì anh càng không có tâm trí đi tìm mua.
Nhưng bởi vì anh không dùng nên cô không phối hợp, Vân Vãn né tránh thì lại bị anh đè xuống, sức của cô yếu ớt, lại sợ anh cưỡng ép nên những ký ức không tốt trong quá khứ lại dồn dập ùa về chiếm lấy tâm trí cô.
Cô hoảng sợ co người lại thành một khối, khẽ nói bằng giọng nhỏ như muỗi kêu: "Trước đây… anh luôn dùng…"
Anh cũng ngây ngẩn cả người.
Bởi vì trước đây anh chưa từng nghĩ đến việc muốn có con, khi cô mang thai đối với anh mà nói chỉ là một rắc rối không biết phải xử lý thế nào cho ổn.
Anh không muốn cô có thai nên luôn rất cẩn thận trong việc tránh thai.
Mỗi lần khiến cô mơ màng mơ hồ thì anh đều tự tay xử lý, đếm đủ số lượng đã dùng rồi, không bao giờ để xảy ra sai sót.
Trong lòng Vân Vãn không khỏi dâng lên nỗi xót xa, trước đây luôn là anh không muốn cô mang thai, cho dù cô rất thích trẻ con nhưng anh cũng không đồng ý.
Còn bây giờ tất cả đều đảo ngược.
Anh im lặng rất lâu, cô cũng không biết anh có giận hay không, cũng không biết có phải mình đã lỡ lời khiến mối quan hệ vừa mới hòa hoãn lại bị kéo căng trở lại hay không.
Vân Vãn kéo chăn lên che mặt, cô nằm đó lặng lẽ khóc nức nở.
Cô không dám phát ra âm thanh vì cô thật sự sợ hãi.
Cô sợ anh sẽ cưỡng ép cô tiếp tục, nhưng cũng sợ anh sẽ dừng lại rồi khoác áo rời đi.
Vành mắt của c ô đỏ hoe, không biết cô đã thất thần bao lâu thì anh vươn tay qua, anh chạm vào mái tóc ướt đẫm của cô, ướt như thể vừa bị dội một gáo nước.
Lục Thừa Phong bế cô lên: "Được rồi, em đừng khóc nữa, anh đi mua."
Anh xuống giường rời đi, nhưng áo khoác vẫn để lại, bị anh ném trên sàn nhà.
Vân Vãn ngẩn người nhìn theo, sau đó cô quay đầu nhìn lên trần nhà, rèm cửa buông hờ, để lọt một tia ánh sáng mờ như nước.
Cô nhìn tia sáng đó hồi lâu, cuối cùng cô nhẹ nhàng bước xuống giường, lấy quần áo rồi mở cửa phòng tắm.
Trong gương, khuôn mặt cô tái nhợt, ánh mắt hoảng loạn đến lạ, hầu như không còn chút huyết sắc nào.
Cô vội vàng tắm rửa rồi cúi đầu lau khô người, lúc đưa tay lấy áo ngủ thì chợt khựng lại một chút.
Cô suy nghĩ rồi quyết định vẫn mặc áo ngủ, nhưng bên trong không mặc gì cả.
Sau đó cô lại nằm xuống giường.
Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt lập tức hiện lên căn biệt thự ở Thượng Hải, nơi anh và cô từng phát sinh những chuyện này, căn bản không hề có cố kỵ, mang theo chút thô bạo và cuồng nhiệt, chiếc giường trong phòng ngủ chính của họ, mỗi lần như thế đều bị họ làm cho hỗn loạn vô cùng.
Những ký ức ấy quá sâu đậm, in hằn trong lòng cô, khiến cô như ngạt thở.
Rất nhanh anh đã quay lại, phòng ngủ tắt đèn nên anh tưởng cô đang ngủ, đầu ngón tay lạnh lẽo của anh lần mò lên giường rồi chạm vào làn da cô.
Vân Vãn run nhẹ, cô mở mắt ra, vòng tay ôm lấy anh, ngẩng đầu khẽ hôn lên môi anh.
"Đủ chưa?"
Cô lắc đầu, bàn tay lần theo bả vai anh xuống rồi chạm vào túi quần của anh, cô sờ thấy chiếc hộp nhỏ quen thuộc.
Cô e lệ nhìn anh.
Trên người cô vẫn còn hương sữa tắm ấm áp, làn hơi nước mờ mịt chưa tan, cô nhẹ nhàng kéo đai áo ngủ, bên trong hoàn toàn trống rỗng, ánh mắt của Lục Thừa Phong trầm xuống, bàn tay anh siết lấy eo cô, anh cúi đầu vùi sâu vào đó.
Hương vị quen thuộc của anh, hơi ấm từ cơ thể anh, rất nhanh đã lan tỏa, không thể buông bỏ, bị anh mạnh mẽ khắc sâu trong thân thể cô, suốt cả đêm anh không hề rời đi.
…
Mãi đến gần sáng, cuối cùng phải khó khăn lắm thì mọi chuyện mới dừng lại, chiếc chăn mới mua của Vân Vãn cũng bị móng tay cô cào rách.
Cô nằm nghiêng tựa đầu vào gối, khẽ th* d*c từng nhịp ngắn dồn dập.
Giọng của cô đã khản đặc, gần như không thể phát ra âm thanh.
Lục Thừa Phong vòng tay ôm cô vào lòng từ phía sau, thật sự thể lực của anh vượt trội hơn cô rất nhiều, sau một đêm cuồng nhiệt, ngoài hơi thở có phần dồn dập ra thì gần như anh không có bất cứ thay đổi nào.
Anh đưa tay vuốt nhẹ lên trán cô: "Khó chịu sao?"
Vân Vãn yếu ớt lắc đầu.
Anh nhẹ nhàng hôn lên sau vành tai cô, động tác dịu dàng, giọng nói cũng hơi khàn đi: "Anh ở lại với em thêm nửa tiếng nữa, sau đó anh phải ra sân bay rồi."
Tim của Vân Vãn hơi siết lại: "Anh đi đâu?"
"Nam Xương."
Cô chợt nhớ ra trước đây anh từng nhắc đến một dự án ở Nam Xương: "Vậy... khi nào anh về?"
Anh bình thản đáp: "Hai ngày nữa anh về, nhưng mà sau đó anh còn phải đi Bắc Kinh xử lý vài việc, nếu em nhớ anh thì anh sẽ điều chỉnh lại lịch trình."
Vậy cũng quá phiền anh rồi, có khi anh điều chỉnh lịch trình xong còn không thể ngủ yên được, cho nên cô khẽ lắc đầu: "Thôi đi, anh cứ lo xong việc rồi lại nói đi."
Anh khẽ "ừm" một tiếng, mấy giây sau anh lại cúi xuống hôn lên sau gáy cô.
Nhưng mà cứ âu yếm như thế hồi lâu, đột nhiên anh hạ giọng nói: "Anh nghe nói dạo này em đang tìm luật sư à? Có chuyện gì sao?"
Vốn dĩ Vân Vãn đang nửa mê nửa tỉnh trong vòng tay ấm áp của anh, gần như cô sắp chìm vào giấc ngủ.
Nghe anh hỏi vậy thì cô hơi tỉnh táo lại: "Không có chuyện gì lớn đâu."
Anh khẽ cắn cô: "Lúc nào em cũng không chịu nói thật với anh, như vậy không tốt, biết không hả?"
Cô hơi lúng túng, vốn dĩ cô không có thói quen làm phiền người khác.
Cô luôn muốn tự mình xoay xở, lần này đến ngay cả Lương Tây Lĩnh mà cô cũng chưa nhờ vả.
Vân Vãn thở dài rồi kể cho anh nghe chuyện của Từ Tinh Manh: "Cho nên bây giờ em cũng không biết nên làm gì, chỉ đành tìm luật sư để xin tư vấn thôi."
Lục Thừa Phong khẽ nhíu mày: "Anh giúp em lo liệu hết nhé?" Anh hoàn toàn không có ấn tượng gì với Dụ San, nhưng chỉ cần anh lên tiếng thì chắc chắn hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.
Vân Vãn vội nói: "Không cần đâu."
Nhưng rồi cô lại sợ anh nghĩ cô đang từ chối mình nên vội vàng bổ sung: "Em đã tìm được người phù hợp rồi, không thành vấn đề đâu, hơn nữa không phải phỏng vấn gì cả, cũng đỡ phiền."
Anh im lặng không nói gì.
Vân Vãn lại nói tiếp: "Nếu chúng em làm phỏng vấn, cũng phải đánh giá mức độ rủi ro, mà cô ta thì có hơi nguy hiểm."
Lục Thừa Phong bật cười.
Cô đúng là vừa ngốc nghếch vừa ngây thơ, mặc dù làm việc cẩn thận nghiêm túc, trông có vẻ chững chạc ổn trọng, nhưng tính cách vẫn luôn giữ lại một nét đơn thuần hiếm có.
Anh không hiểu rõ giới giải trí nhưng cũng biết nơi đó không hề đơn giản, vào thời điểm như lúc này mà cô vẫn dám tự đặt mình ở nơi đầu sóng ngọn gió.
"Trong mắt nữ diễn viên kia mà nói thì em chỉ đang cố tình đối đầu với cô ta. Tính cách của cô ta em cũng rõ mà, sau này rất có thể cô ta sẽ tìm cách trả đũa em."
Anh thở dài, vừa giận vừa thương cô: "Em ngốc lắm đấy."
Không biết anh trai của cô đã dạy cô thế nào, nhưng thật sự cô giống y như một cảnh sát vậy.
Trong đầu ngập tràn chủ nghĩa lý tưởng. Nhưng Lương Tây Lĩnh làm việc cho nhà nước, hưởng lương từ ngân sách, có biên chế rõ ràng, cho dù đôi lúc hơi cấp tiến thì cũng chẳng sao cả.
Còn cô thì sao.
Bề ngoài anh không nói gì nhưng trong lòng đã bắt đầu cân nhắc sẽ tìm một người tin cậy để giám sát sát sao hơn.
Trời còn mờ sáng, Lục Thừa Phong nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy ánh sáng lờ mờ đang len vào, anh đứng dậy hôn lên môi cô: "Anh đi đây, có chuyện gì thì nhất định phải nghe máy của anh đấy."
Anh nhẹ nhàng vuốt lên đôi mắt cô: "Đừng để anh không tìm thấy em."