Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kể từ lần cô tham gia buổi tiệc tối về nhà, khi lên lầu nhìn thấy sắc mặt của Lục Thừa Phong không vui, Vân Vãn đã thay đổi thói quen cô sẽ không còn để điện thoại ở chế độ im lặng nữa. Nhưng không ngờ dù cô đã thay đổi thói quen, Lục Thừa Phong cũng không hề gọi điện cho cô.
Cô nghĩ có lẽ tối nay Lục Thừa Phong sẽ không về nhà mà trực tiếp ở lại nhà cũ. Dù sao thì Lục Ích Niên đã tự mình đến cửa, chắc chắn có chuyện quan trọng muốn nói với anh.
Lục Thừa Phong làm gì đều có tính toán của riêng của anh, anh sẽ không hỏi cô, đương nhiên cũng sẽ không thông báo cho cô biết.
Vân Vãn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại rồi khẽ thở dài.
Khi cô bước vào biệt thự, vừa định đẩy cửa đi vào thì cửa đã mở ra từ bên trong, một thân ảnh cao ráo đĩnh đạc giống như bóng tối đang đứng ở góc cửa, người đó hơi cúi đầu, lặng lẽ nhìn cô.
Trong bóng tối, đôi mắt anh bình tĩnh như mặt nước, ánh mắt anh nhìn cô chăm chú, anh im lặng không nói nhưng lại mang theo một cảm giác ép buộc khó có thể bỏ qua.
Vân Vãn mở to mắt, không hiểu tại sao sau khi ăn cơm trở về thì lại đụng phải anh. Cô ngạc nhiên đến mức không thể nói gì.
Cuối cùng, Lục Thừa Phong mới lên tiếng, anh nhẹ nhàng nhướn mày, không hề có bất kỳ cảm giác kinh ngạc nào mà anh chỉ bình thản hỏi: “Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
Đương nhiên cô biết rõ, cô và Loan Sâm dùng bữa xong là khoảng gần chín giờ, tính ra thời gian trở về nhà cũng chỉ khoảng mười giờ là cùng. Với một người thường xuyên không về nhà, suốt ngày ở bên ngoài như anh, vốn dĩ cô cũng không tính là về quá muộn.
Thế nhưng Vân Vãn không tranh cãi, cô vẫn nhẹ nhàng, giữ giọng ôn hòa: “Mười giờ thì muộn lắm sao? Tối nay em có việc phải ra ngoài.”
Không rõ câu nói đó của cô đã động chạm tới dây thần kinh nào của anh, Lục Thừa Phong trầm mặt nhìn cô, giọng nói khàn xuống: “Có việc gì? Đi ra ngoài ăn cơm à?”
Khó mà trả lời được câu này, Lục Thừa Phong hiếm khi nổi giận, phần lớn những lúc tức giận đều thể hiện bằng lời nói đầy ẩn ý và sắc lạnh. Nhưng mà cho dù như thế thì vẻ mặt anh, giọng nói của anh vẫn đủ khiến người ta khó chịu.
Vân Vãn chỉ đành cụp mắt xuống rồi khẽ nói dối: “Không phải, tổng biên tập tạp chí trước đây nhờ em giúp một việc, em đi phỏng vấn với chị ấy.”
Thật ra cô cũng không hoàn toàn nói dối, đúng là cô đi giúp thật, chỉ là người được phỏng vấn lần này, cô nghĩ chắc Lục Thừa Phong sẽ không muốn nghe thấy tên người đó đâu.
Trong khoảnh khắc đó, Vân Vãn cảm thấy tim mình siết lại, hiếm khi cô nói dối, đặc biệt là trước mặt anh, có lẽ đây là lần đầu tiên.
Từ trước đến nay cô không như vậy, cô nhạy cảm, tinh tế, nhưng cũng có chút cứng đầu, những cảm xúc kìm nén trong lòng khiến đôi khi cô trở nên vụng về và bướng bỉnh.
Khi còn rất nhỏ, Lương Tây Lĩnh từng nói với cô, ưu điểm lớn nhất của cô là không biết nói dối, nhưng đồng thời, đó cũng là nhược điểm rõ rệt nhất của cô.
Cô không biết nói dối, mỗi lần nói dối đều không lừa được ai, cuối cùng chỉ tự lừa dối mình mà thôi.
Phòng khách im lìm không một tiếng động, Lục Thừa Phong nhìn dáng vẻ cô cúi đầu, hàng mi rũ xuống như trước kia, chẳng hiểu vì sao, một luồng bực dọc cuộn trào trong lòng anh, anh chau mày rồi khẽ bật cười: “Em đúng là tốt tính thật đấy.”
Giọng anh lạnh lùng: “Anh nhớ không lầm thì em đã từ chức rồi nhỉ? Nếu công việc đó không còn liên quan đến em nữa, tại sao em phải can thiệp?”
“Hay là em chỉ đơn giản là thích bị người khác lợi dụng? Dù có ảnh hưởng đến bản thân hay không thì em cũng sẵn lòng để người ta dùng, như vậy thì em mới cảm thấy mình có giá trị?”
Tim Vân Vãn bỗng nhói lên, cảm giác cực kỳ khó chịu, rõ ràng là anh đang giận, đang cố tình gây gổ, lời nói sắc bén như lưỡi dao, mỉa mai cô quá mềm lòng, châm chọc cô chỉ đang nôn nóng muốn chứng minh bản thân.
Anh đã từng nói cấp dưới của mình như thế hay sao?
Những người vì anh mà cẩn trọng từng bước, thức đêm bên bàn làm việc, anh cũng sẽ bảo họ thích bị người khác lợi dụng hay sao?
Anh hiểu rõ lý lịch của họ là thế, còn với cô thì lại hoàn toàn chẳng biết gì. Có lúc cô nghĩ, có khi cô còn không bằng những nhân viên bên cạnh anh.
Viền mắt cô đỏ bừng lên, quanh người chỉ có bóng đêm mỏng mảnh bao phủ, ánh sáng yếu ớt hắt từ sau lưng khiến cô đứng ngược sáng nên anh không nhìn rõ.
“Em không phải là người thích để người khác lợi dụng.” Giọng cô khẽ run lên: “Em đã từng nói rồi… Trước kia khi còn làm việc, đồng nghiệp đã từng giúp đỡ em, tổng biên tập cũng rất quý mến em, em chỉ đơn giản là muốn giúp một chút thôi.”
Cô nhìn anh, hỏi ngược lại: “Nếu là anh, chẳng lẽ anh sẽ từ chối sao?”
Anh không đáp lại lời cô, dường như cũng đã bị cô chọc giận, anh khẽ nhếch môi cười lạnh: “À, cô ta quý mến em, thế ý em là gì? Cảm thấy hiện tại em không có công việc là lỗi của anh sao?”
Cô vô thức lắc đầu: “Không phải... không phải vậy…”
“Anh ép buộc em sao? Tất cả những con đường em đi, chẳng phải đều do em tự chọn sao?” Ánh mắt anh nhìn cô từ trên cao, lạnh lùng đánh giá cô, trong ánh mắt đó vô tình mang theo một kiểu áp lực và uy quyền khiến người khác không thể ngẩng đầu: “Cái tạp chí đó, lương tháng có bao nhiêu hả? Mỗi tháng anh đều cố định chuyển tiền vào tài khoản của em, kết hôn ba năm rồi, với số tiền đó thậm chí em có thể mua cả cái tòa soạn đó rồi.”
“Em đã quen hưởng thụ những điều tốt đẹp, nhưng lại không muốn gánh lấy hậu quả đi kèm.” Lục Thừa Phong dừng một nhịp, nụ cười có chút khinh miệt: “Em không thể cái gì cũng muốn hết.”
Đầu ngón tay Vân Vãn lạnh đi, trong lòng cảm thấy vô cùng mệt mỏi khi phải tranh luận với anh. Vốn dĩ cô không giỏi cãi vã, không chỉ vì tính cách điềm đạm mà còn vì cô không biết cách nói những lời sắc bén, không biết cách phản pháo dữ dội, cô càng giải thích, lời lẽ càng quanh co vụng về: “Không phải cái gì em cũng muốn, em đâu có nghĩ như thế... Em chỉ là…”
Cô ngập ngừng, sốt ruột dừng lại: “Em không trách ai cả, em cũng không đòi hỏi cái gì, là anh hỏi vì sao em về muộn, em chỉ giải thích một câu thôi, em chưa từng nói là bởi vì…”
“Tuỳ em thôi.” Anh cắt lời rồi chậm rãi đứng dậy, anh cầm ly nước trên bàn trà uống một ngụm, sau đó lấy áo khoác rồi đi thẳng lên tầng hai.
Cửa phòng làm việc bị đóng sầm lại.
Trong thoáng chốc, phòng khách lại trở về với sự trống trải quen thuộc. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sự ấm áp ban đầu trên đầu ngón tay dần bị cái lạnh xâm chiếm, Vân Vãn cúi đầu đứng ở lối ra vào, cảm thấy từng cơn gió lùa vào lưng lạnh buốt.
Cô kéo cửa lại, chậm chạp bước vào phòng khách, hôm nay chưa có ai tưới nước cho chậu lan quân tử đặt trên bàn trà, những việc trong nhà như thế này, trước giờ đều là do cô làm, dù sao thì Lục Thừa Phong cũng chưa từng quan tâm những chuyện đó.
Giống như anh chưa từng… Chưa từng hiểu được mối quan hệ của cô với đồng nghiệp, anh không hiểu rằng thật ra cô chẳng có bao nhiêu bạn bè ở thành phố này.
Thượng Hải là thành phố của anh, là nơi anh tung hoành, là nơi anh tỏa sáng, anh dễ dàng xoay chuyển cục diện. Nhưng với cô, nơi này chỉ có anh, ngoài anh ra, cô chẳng còn kỷ niệm gì sâu sắc.
Vì thế cho nên khi mới đến đây lập nghiệp, nhờ sự nâng đỡ của tổng biên tập nên cô mới có thể bước những bước đầu tiên, mà lòng biết ơn ấy cô vẫn luôn ghi nhớ.
Anh nói đúng rất nhiều điểm, nhưng anh chưa từng nghĩ đến chuyện cô cũng chỉ là một người bình thường. Trong thế giới của anh, không ai xứng đáng để anh mang ơn, càng không ai xứng đáng nhận lấy lòng tốt của anh, thứ gì anh muốn thì anh đều dễ dàng có được.
Nhưng cô thì không, cô không lớn lên ở nơi này, thậm chí cô không có người thân ở bên cạnh như anh. Thành phố này đối với cô vẫn là một nơi xa lạ.
Anh không hiểu điều đó, anh chỉ quen áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, luôn nhìn mọi chuyện qua lăng kính của riêng anh. Cách anh đối đãi cứ lặp đi lặp lại như thế, khiến người ta dù muốn đến gần cũng chẳng thể đến, va phải tường cứng vài lần rồi cũng khó tránh khỏi việc mất hết dũng khí để tiếp tục.