Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 16: Nếu em thích thì cứ giữ lại đi

Trước Tiếp

 
Thật ra là cô nhớ chứ, rất nhớ, nhớ đến không chịu nổi. Không chỉ là nhớ, cô còn cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn hỏi anh, rất nhiều điều muốn nói cùng anh.

Cô muốn biết rốt cuộc anh đã đi đâu, tại sao lại lâu như vậy không quay về nhà, tại sao lại để cô một mình. Cô đã từng muốn nói với anh rằng khi chỉ còn lại mình cô ở nhà, cô lại đang mang thai, thật sự cô rất sợ.

Đến cả đứa trẻ này... cô cũng không biết rốt cuộc anh có từng thật lòng mong muốn nó xuất hiện trên đời này hay không.

Nhưng những lời đó đến bên miệng rồi lại bị cô nuốt xuống, vành mắt của Vân Vãn hơi ửng đỏ, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Em nhớ."

Lục Thừa Phong khẽ cười, anh siết lấy tay cô chặt hơn. Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh nóng hổi, hơi ấm từ nơi hai bàn tay đan nhau dần lan tỏa khắp người cô. Chỉ chốc lát sau thì anh buông tay ra, anh đứng dậy cầm lấy quần áo: "Anh đi tắm."

Bộ đồ ngủ của anh để ở đầu giường vẫn là do Vân Vãn sắp xếp gọn gàng từ trước, vốn dĩ cô định đứng dậy lấy khăn tắm giúp anh nhưng bị anh ấn nhẹ xuống giường: "Em ngủ đi."

Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy ào ào.

Cô cuộn mình trong chăn, lặng lẽ chờ anh, bóng tối phủ lên đầu giường lộn xộn những nỗi niềm không tên, hai hàng mi của cô khẽ rũ xuống, cô im lặng lắng nghe tiếng nước chảy, có một khoảnh khắc, đầu óc cô trống rỗng chẳng nghĩ được gì cả.

Anh tắm không lâu, rất nhanh đã quay ra.

Trong phòng vẫn mờ tối, chỉ khi anh vào tắm mới bật đèn trong phòng tắm. Lục Thừa Phong tắt đèn, căn phòng lập tức lại chìm vào bóng đêm, anh vén chăn rồi nằm xuống phía bên kia giường.

Lặng im hồi lâu, anh mím môi rồi vươn tay kéo cô lại gần: "Lại đây."

Vân Vãn chợt thấy sống mũi của mình cay xè.

Cô rón rén nhích lại gần nhưng bị anh siết chặt bờ vai rồi kéo vào lòng, hai cơ thể kề sát nhau, khi đầu gối cô chạm vào người anh, rõ ràng anh khựng lại một nhịp: "Sao đầu gối của em lạnh thế này?"

Anh đưa tay áp lên đầu gối cô rồi nhẹ nhàng xoa. Bàn tay rắn chắc mà ấm áp, chạm vào làn da lạnh giá khiến cả người Vân Vãn khẽ run lên, từng đốt sống như tê dại.

Cô nhỏ giọng giải thích: "Có thể là do máu lưu thông không tốt… nên mới thế."

Thực ra lúc này thời tiết không đến nỗi lạnh, nhưng cơ thể cô vốn yếu ớt cộng thêm mưa to, cô lại có một mình nên ngủ quên, không chỉ tay chân lạnh mà trái tim cô cũng lạnh giá.

Anh không nói gì.

Vốn dĩ Lục Thừa Phong có thể trạng rất tốt, người của anh lúc nào cũng ấm, anh kéo cô sát vào lòng rồi phủ chăn kín lại, môi nhẹ nhàng áp lên trán cô.

Hai người yên lặng như thế trong chốc lát rồi anh hơi lùi lại, anh cúi đầu nhìn cô. Trong bóng tối, yết hầu của anh khẽ động, anh im lặng không nói gì.

Cô không biết anh đang nhìn gì, qua tầng bóng tối mờ ảo của đêm đen, ánh mắt của cô cũng chẳng thể nhìn thấy rõ anh.

Chỉ là vài giây sau, anh khẽ nhắm mắt lại, đôi môi khô chạm lên mí mắt cô.

Cơ thể của Vân Vãn chợt cứng đờ, cô vô thức siết chặt vạt áo anh, giọng thì thào gọi tên anh: "Thừa Phong..."

"Ừm." Anh khẽ đáp.

Hơi thở ấm áp từ anh chầm chậm bao lấy cô. Bỗng nhiên hốc mắt cô đỏ bừng, không hiểu tại sao trong lòng cô như có ai đó chạm nhẹ vào, đau đến mức cô muốn khóc.

Cô nghẹn ngào nói: "Em đã nghĩ… anh sẽ không quay về nữa."

Thân thể của anh thoáng cứng lại rồi anh khẽ vươn tay, rất nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, giọng anh trầm thấp vang lên: "Sẽ không đâu."

Hơi ấm nhanh chóng thấm ướt lòng bàn tay của anh, anh lau nước mắt cho cô nhưng cô vẫn cứ rơi nước mắt, anh lại tiếp tục lau đi, mà suốt cả quá trình đó anh vẫn không nói gì, cảm xúc trong cô như một làn sóng ngầm ào tới mãnh liệt, cô không thể ngăn được, tiếng nức nở ấm ức càng lúc càng rõ ràng hơn.

Nhưng cô chỉ khóc chứ chẳng nói thêm câu nào.

Anh cũng vậy, kiên nhẫn im lặng để mặc cô khóc hết mọi tủi hờn tích tụ trong lòng.

Đến cuối cùng, ngay cả Vân Vãn cũng cảm thấy mình đã khóc quá lâu, cô cảm thấy thật mất mặt, cô sợ anh mất kiên nhẫn nên định dùng mu bàn tay che miệng lại.

Nhưng ánh mắt anh lại tối đi, anh bất ngờ siết chặt tay rồi kéo cô vào lòng, ép gò má của cô dán sát vào lồng ngực mình.

"Đừng khóc nữa." Giọng anh trầm thấp, ấm áp dịu dàng: "Là anh không đúng, không nên để em ở nhà một mình."

Anh hiếm khi mềm mỏng như thế, vì anh không biết rằng phụ nữ nếu không dỗ thì còn đỡ, một khi đã dỗ dành rồi thì phụ nữ càng thấy tủi thân hơn.

Từ trước đến nay tính cách của Vân Vãn luôn dịu dàng, nhưng lúc này cô lại không nhịn được mà níu lấy áo anh, bật khóc nức nở như đứa trẻ: "Anh không về nhà, một mình em... em sợ lắm. Em cũng không biết phải làm sao, em cũng không biết… rốt cuộc anh có muốn hay không... Bác sĩ nói nếu để qua thời gian cho phép thì khó mà làm phẫu thuật được."

Thật sự cô quá mệt mỏi và bất lực, khi anh không có nhà, chuyện lớn như vậy mà cô cũng không biết tìm ai để chia sẻ, cô đã từng thử gửi cho anh một tin nhắn nhưng phải đến khuya anh mới trả lời, sau đó cô cũng không dám gửi thêm nữa.

Cô chưa bao giờ thật sự hiểu được trong lòng anh nghĩ gì.

Vân Vãn ôm chặt lấy anh, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn rơi xuống từng giọt: "Em không muốn như thế này..."

Dường như anh đã hiểu được điều cô muốn nói, Lục Thừa Phong khẽ dừng lại rồi khẽ gật đầu, trầm giọng nói: “Anh sai rồi, sau này sẽ không để chuyện như thế này xảy ra nữa.” Anh dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt cuối cùng trên má cô.

Sau đó anh kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như sợ cô biến mất, anh vỗ nhẹ lên lưng cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng lặp lại: “Đừng khóc nữa, ngoan, đừng khóc.”

Đây là một trong những lần hiếm hoi anh dỗ cô bằng sự dịu dàng như thế này nhưng cô lại có cảm giác quen thuộc lạ lùng, giống như cảm xúc từ rất lâu rồi mới quay trở lại, cô cố lục tìm lại ký ức ấy trong đầu nhưng càng tìm lại càng cảm thấy trống rỗng.

Phải mất rất lâu sau Vân Vãn mới chợt nhận ra dáng vẻ hiện giờ của Lục Thừa Phong rất giống với khi cô còn nhỏ, lúc đó Lương Tây Lĩnh vẫn thường cưng chiều và che chở cho cô như thế này.

Cô chưa từng kể cho anh nghe về chuyện đó, nhưng vào khoảnh khắc đêm nay, từ ánh mắt đến vòng tay của anh, giống như cô thấy được hình bóng của Lương Tây Lĩnh.

Vân Vãn là người rất dễ dỗ, chỉ cần anh cho cô một lời hứa, cho cô một chút cảm giác an toàn quen thuộc thì dần dần cô sẽ không khóc nữa, nước mắt vẫn còn đọng lại trên má, cô dựa vào ngực anh rồi dần bình tĩnh lại.

Giọng cô vẫn nghẹn ngào, từng chữ từng chữ vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng: “Vậy... lần sau anh còn phải đi công tác nữa không? Có cần em sắp xếp hành lý giúp anh không?”

Cô ôm lấy eo anh, hơi chần chừ rồi nói khẽ: “Quần áo em đã gấp gọn hết rồi... đặt ở chỗ cũ.”

Gần như cô quanh quẩn ở nhà chẳng có việc gì làm, cô đã tạm nghỉ việc ở tòa soạn, cho nên hình như lúc này trong lòng cô chỉ còn lại mình anh.

Nhưng Lục Thừa Phong im lặng hồi lâu rồi đột nhiên nói: “Không cần đâu.”

Cô hơi ngẩn người.

Lục Thừa Phong đưa tay vuốt nhẹ má cô: “Anh không đi nữa, hai tháng tới đều sẽ ở trong nước.”

Thật sự cô không biết phải nói gì, cô mở to mắt nhìn anh, đôi mắt còn ngân ngấn nước, hàng mi hơi run.

Hồi lâu sau cô mới hỏi: “Tại sao?”

Anh không trả lời ngay.

Lục Thừa Phong cụp mắt xuống, lòng bàn tay men theo gò má cô, chậm rãi dịu dàng từng chút một như đang nâng niu thứ gì đó rất quý giá. Bàn tay anh rất ấm, hơi ấm truyền sang làn da mịn màng của cô, cuối cùng dừng lại ở khóe mắt đỏ hoe của cô.

Anh nhìn cô một lúc rồi khẽ khép mắt lại, anh nghiêng người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi mắt của cô.

Lông mi Vân Vãn khẽ rung động, cô ngẩn người, ánh mắt vẫn chưa kịp phản ứng.

Môi anh mềm thoáng lướt qua như cánh lông vũ.

Thật kỳ lạ… một người đàn ông có lồng ngực vững chãi, làm ăn quyết đoán, trái tim cũng cứng rắn, vậy mà đôi môi lại mềm mại đến thế.

Trước đây, anh luôn hôn cô đầy mãnh liệt, đầy bá đạo, đầy mùi vị của trà đậm và sự lạnh lùng. Nhưng lần này, nụ hôn của anh nhẹ như nước, dịu dàng như gió lướt qua gương mặt cô, nụ hôn như đêm khuya tĩnh mịch ngoài cửa sổ.

Đó là sự dịu dàng hiếm hoi của anh, chỉ thỉnh thoảng mới có.

Cô không nhịn được, lại gọi tên anh một lần nữa.

Anh không nói gì, chỉ khẽ rời khỏi môi cô, bàn tay đặt lên gò má cô rồi nhẹ nhàng v**t v*, sau đó anh trầm giọng nói: “Cho anh xem một chút.”

Cô hơi khựng lại: “Cái gì cơ?”

“Bụng của em.” Anh nói rất khẽ: “Anh muốn nhìn.”

Lúc anh nói ra câu đó, ánh mắt như dâng lên từng đợt cảm xúc, không hẳn là mãnh liệt, cũng chẳng phải lạnh lùng, nhưng giọng nói lại trầm xuống, lặng lẽ đến nghẹn ngào.

Anh muốn xem thì cô sẽ cho xem.

Vân Vãn cúi hàng mi xuống, nhẹ nhàng che đi ánh nhìn trong đôi mắt của mình: “Ừm.” Cô chậm rãi vén tà áo ngủ lên một chút, từ tốn vén từng chút một để lộ phần bụng nhỏ trắng trẻo vẫn còn bằng phẳng của mình.

Cô vốn rất gầy, vòng eo càng mảnh khảnh yếu ớt, thực lòng mà nói với cơ thể như thế này thì việc mang thai sẽ có phần vất vả. Sau khi biết mình có thai, ngay cả cô cũng lo lắng, cô không biết liệu với thể trạng như thế này thì cô có đủ sức nuôi dưỡng một sinh linh bé nhỏ hay không?

Cô không có đáp án, nhưng rồi cô không muốn nghĩ nhiều thêm nữa.

Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu rọi trong bóng đêm, có thể vì mang thai nên vùng bụng vốn dĩ phẳng lì nay đã bắt đầu có chút thay đổi. Làn da xung quanh trở nên mềm mại hơn, như thể ở nơi đó đang có một mầm sống đang nhẹ nhàng lớn lên.

Lục Thừa Phong chăm chú nhìn vào bụng của cô, trong đôi mắt đen sâu thẳm không chút xao động, không ai biết anh đang nghĩ gì.

Vân Vãn không dám lên tiếng làm phiền anh. Cho đến khi cô nhìn thấy trong mắt anh ánh lên vẻ xót xa, hai hàng mi của anh run nhẹ rồi anh vươn tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào bụng cô.

Cảm giác rất mềm, anh phải dùng chút lực mới có thể cảm nhận được bên dưới lớp da mỏng có một thứ gì đó đang dần hiện hữu.

Vân Vãn cũng từng thử chạm vào, nhưng ở những tháng đầu này, thật sự vẫn chưa cảm nhận được rõ ràng.

Có vẻ anh cũng không dám dùng sức, ngón tay chỉ khẽ đặt trên bụng cô, gần như không có chút áp lực nào mà chỉ còn lại hơi ấm chạm vào làn da.

Vân Vãn do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nhỏ giọng nói với anh: “Thật ra... có thể chạm mạnh hơn một chút cũng không sao đâu.”

Anh khẽ khàn giọng hỏi: “Bác sĩ nói vậy à?”

“Ừm.” Cô khẽ cười, nụ cười rất nhạt nơi khóe môi: “Lúc trước em cũng không dám chạm, cứ thấy chuyện này thật kỳ diệu.”

Anh mím môi nhưng không đáp lại ngay.

Nhưng chỉ hai giây sau, đầu ngón tay anh thật sự đã dùng thêm chút lực. Có lẽ lần này là vừa đủ, Vân Vãn nhìn thấy nét mặt anh khẽ thay đổi.

Dưới lòng bàn tay anh là làn da mềm mại ấm áp, bụng cô đã có chút thay đổi, nơi ấy đang nuôi dưỡng một sinh linh nhỏ bé.

Nhận ra điều đó, ngón tay anh như khựng lại, cứng đờ trong giây lát, anh trầm mặc không lên tiếng.

Im lặng thật lâu, cuối cùng Lục Thừa Phong khẽ cất giọng: “Được mấy tháng rồi?”

“Hơn ba tháng rồi.”

“Vậy là vào dịp Tết...”

Vân Vãn sững người, không ngờ anh lại phản ứng nhanh đến thế, cô khẽ “ừm” một tiếng.

Vài giây sau, cô chợt thì thầm: “Xin lỗi...” Giọng cô nghẹn lại: “Giá mà em uống thuốc từ sớm thì tốt rồi, em cứ nghĩ mình không thể có thai.”

Thật ra chuyện này hoàn toàn không phải lỗi của cô, khi xét nghiệm khả năng sinh sản thì vấn đề nằm ở anh. Anh nói nhỏ, giọng nhẹ như gió thoảng: “Ngốc quá... những loại thuốc đó uống xong, nửa năm sau cơ thể vẫn chưa thể ổn định lại.”

Vốn dĩ sức khỏe của cô đã không tốt, kinh nguyệt không đều, cơ địa yếu. Nếu còn dùng thuốc tránh thai thì chẳng khác nào tự làm tổn hại thân thể của mình, quyết định không dùng thuốc là đúng đắn.

Nhưng Vân Vãn vẫn thấy lòng mình nặng trĩu, như thể cô đã đơn phương phá vỡ một ranh giới vốn đang được giữ cân bằng. Từ trước đến nay giữa cô và Lục Thừa Phong là một cuộc hôn nhân có điều kiện, mọi thứ chỉ xoay quanh lợi ích, bề ngoài yên ổn, không ai xâm phạm ai.

Nhưng giờ có con rồi, họ đã vô thức bị ràng buộc với nhau bởi một thứ cảm xúc vượt ngoài kế hoạch ban đầu.

Cô thật sự cảm thấy bất an, nhưng cô lại chẳng thể nói rõ ra, thế là nước mắt lại dâng lên lần nữa, khi Lục Thừa Phong ngẩng đầu nhìn, đôi mắt anh cũng như sụp đổ thêm một lần nữa.

Có lẽ anh cũng nhớ lại chuyện đêm hôm ấy, trong ánh mắt của anh thoáng lẫn một chút cảm xúc của hồi ức nhưng rất dịu dàng: “Có con vào đêm giao thừa... cũng không tệ đâu, một khởi đầu đẹp.”

Có lẽ đó sẽ là điều khó quên trong suốt cuộc đời.

Sau đó hình như anh còn lẩm bẩm một câu gì đó nhưng cô không nghe rõ.

Anh tiếp tục v**t v* bụng cô thêm lát nữa.

Có vẻ như sực nhớ đến chuyện gì đó nên anh bất chợt ngẩng đầu lên, anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên: “Anh hỏi em, có phải Trần Gia Nguyệt đã nhận ra từ lâu rồi không?”

Vân Vãn không ngờ anh lại nhắc đến chuyện này, cô cũng không thể đoán được cảm xúc thật sự trong lòng anh lúc đó, cô sợ anh nghĩ rằng cô cố tình giấu giếm, sợ anh tức giận hoặc trút giận lên người khác, cô đành nhẹ giọng giải thích: “Không hẳn là biết từ lâu đâu, lúc em bay đến đảo Hải Lăng, trên máy bay, chị ấy mới nói với em.”

“Ừm.” Anh khẽ gật đầu.

Lục Thừa Phong lại cúi xuống, đầu ngón tay vẫn lơ đãng lướt qua bụng cô.

Anh không nói gì thêm, mà cô cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Thật ra cô vẫn còn một câu hỏi chưa dám nói, là câu hỏi về đứa bé này, cô không biết liệu có nên giữ lại hay không, bởi đến giờ cô vẫn chưa có được một câu trả lời rõ ràng từ anh.

Thế nhưng, sau ngần ấy phút chạm vào, anh vẫn im lặng không nói gì, có lẽ anh cũng không muốn trả lời.

Một khoảng trống dâng lên trong lòng cô như có điều gì hụt hẫng, không hẳn là thất vọng mà là cảm giác đã quen với việc không dám kỳ vọng.

Cảm giác khác lạ nơi bụng dần tan biến, cô cụp mắt mắt xuống, định xoay người ôm chăn đi ngủ.

Anh lại cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô: “Nếu em thích... nếu em muốn thì giữ lại đi.”

Cơ thể cô lập tức căng cứng lên, đôi mắt mở to kinh ngạc: “Gì cơ?”

Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt yên tĩnh mà chân thành, chậm rãi lập lại từng lời: “Nếu em thích đứa bé này... thì cứ giữ lại.”

Lục Thừa Phong đưa tay v**t v* mí mắt cô, giọng nói trầm thấp nhưng rất chắc chắn: “Chi phí dưỡng thai, chăm con sau này anh đều có thể lo được, nếu em muốn thì chúng ta sẽ giữ con lại.”

Vân Vãn phải mất rất lâu mới có thể thốt nên lời, tim cô như bị một tảng đá lớn đè nặng, đau đớn đến nghẹn lại, vừa buồn vừa xót xa, bin chèn ép đến mức không thể thở nổi.

Cô không biết anh nói những lời này là thật hay giả, nhưng với tính cách của Lục Thừa Phong, anh sẽ không dễ dàng hứa hẹn như vậy.

Bóng đêm tĩnh lặng, ngoài cửa sổ, trong sân vườn có bóng cây đổ dài bao trùm khắp không gian một màu u ám, Lục Thừa Phong nhận ra quá lâu rồi mà cô không lên tiếng, nhưng anh cũng không có vẻ gì là bất mãn, anh nhẹ nhàng ấn đầu cô vào trong ngực mình, lấy chăn đắp lại cho cô thật kỹ càng, giọng anh trầm ấm dịu dàng: “Ngủ đi.”

Cô chỉ để lộ nửa khuôn mặt, che kín phần còn lại dưới chăn. Trước mắt cô là một ánh sáng mờ mịt chợt loé lên, như thể mọi thứ đều trở nên mơ hồ và mông lung.

Cô chỉ ngủ đến rạng sáng, gần ba giờ sáng thì Vân Vãn mơ màng tỉnh lại vì khát nước, nhưng gối bên cạnh đã không còn ai.

Ngoài cửa sổ có một tia chớp lóe lên, cô khẽ giật mình, theo thói quen cô định xuống lầu tìm anh.

Biệt thự trong đêm mưa tĩnh mịch và sâu thẳm, cảm giác có phần đáng sợ, Vân Vãn sống ở đây lâu như vậy mà vẫn chưa quen với không khí nơi này.

Cô thường đẩy cửa thư phòng, nhưng lần này không thấy anh trong đó, thậm chí cả sân phơi hay nhà ăn cũng không có anh.

Vân Vãn bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Cô đi xuống phòng khách thì thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên.

Cô dừng bước.

Ngoài sân, mưa như trút nước khiến mọi thứ trở nên mờ mịt, cô tiến lại gần thì nhìn thấy hai bóng người đứng dưới bậc thang.

Lục Thừa Phong nghiêng người đối diện cô, anh khoác áo khoác ngoài, bên trong vẫn mặc bộ đồ ngủ màu tối. Anh cúi đầu lắng nghe người đối diện nói chuyện.

Người đàn ông dưới bậc thang mặc bộ vest đen, vẻ mặt khá nghiêm túc nhưng lại tỏ ra rất cung kính, ánh mắt rất lạnh lùng.

Cô nhận ra người này là một trong những người đi theo Lục Ích, là người mà Lục lão gia tin tưởng.

Cô không biết anh ta đến tìm Lục Thừa Phong làm gì, nhưng nhìn sắc mặt của anh thì có vẻ như anh không vui.

Người đàn ông kia nói: “Anh nói tôi sẽ không dám làm, nhưng Lục lão gia lại muốn tôi đưa anh về.”

Lục Thừa Phong trầm mặc mấy giây, có lẽ để tránh làm lộ chuyện nên anh hạ giọng, nhưng khí thế tỏa ra từ anh lại khiến mọi thứ trở nên áp lực. Anh nói điều gì đó mà Vân Vãn không nghe rõ nhưng cô nhìn thấy sắc mặt của người đàn ông kia thay đổi.

Hai người tiếp tục nói chuyện, người đàn ông kia trông có vẻ không vui, ánh mắt thoáng nhìn về phía Lục Thừa Phong.

Bỗng nhiên, anh ta nhìn thấy cô, cuộc trò chuyện của họ dừng lại.

Lục Thừa Phong cũng nhìn theo tầm mắt của anh ta, môi anh hơi nhếch lên, anh bỏ lại một câu: “Tôi không có gì để nói với ông ta, anh cút đi.”

Anh khoác vội áo ngoài rồi bước vào nhà, người đàn ông kia đi rồi, cánh cửa lớn bị đóng lại.

Lục Thừa Phong thấy cô đứng ở cửa thang máy, anh dừng lại trước mặt cô, lúc này, hai người im lặng, không ai nói gì. Cuối cùng, vẫn là Vân Vãn lên tiếng hỏi trước: “Có chuyện gì sao anh?”

Lục Thừa Phong im lặng chốc lát rồi trả lời cô: “Ông lão trong nhà tìm anh có chút chuyện.”

Cô hơi ngạc nhiên nhưng sau đó anh cũng không nói thêm gì nữa.

Đêm mưa lạnh tê người, Lục Thừa Phong nhíu mày, anh cởi áo khoác ra và khoác lên người cô, sau đó anh nắm chặt tay cô: “Đã khuya rồi, chúng ta về phòng ngủ thôi.”

Vân Vãn đi theo anh lên lầu, anh xốc chăn lên và nằm xuống giường, một lần nữa kéo cô vào trong lòng ngực.

Chỉ là khi cô chuẩn bị ngủ, trong lúc mơ màng, cô bỗng nghe thấy Lục Thừa Phong nói: “Em có nhìn rõ mặt người kia không?”

Vân Vãn mở mắt rồi nhẹ giọng đáp: “Thấy rõ.”

Anh khẽ “ừm” một tiếng.

Hai giây sau, anh cúi xuống rồi hôn lên khóe môi cô: “Sau này anh không có ở nhà, nếu anh ta đến tìm thì em đừng mở cửa cho anh ta.”

Vân Vãn không hiểu hết ý anh nhưng cô vẫn đáp ứng.

Lục Thừa Phong v**t v* khuôn mặt cô rồi dịu dàng nói: “Ngủ đi, anh ở đây với em.”

Mặc dù nói là muốn ở lại Thượng Hải nhưng thật ra Lục Thừa Phong cũng không phải là không có việc gì làm, buổi sáng Vân Vãn tỉnh dậy thì phát hiện anh không có ở nhà, cô còn tưởng rằng Lục Thừa Phong lại đi làm, vì tổng bộ Hoa Việt nằm ở gần đây.

Cô định xuống lầu để nấu chút cháo ăn sáng nhưng khi vừa đến cửa thì cô lại nghe thấy tiếng anh đang nói chuyện với ai đó.

Cô vốn không định làm phiền anh nhưng khi Lục Thừa Phong nghe thấy tiếng động thì anh vẫy tay gọi cô: “Lại đây.”

Anh nói: “Em xem thử có thích kiểu dáng này không.”

Vân Vãn còn tưởng anh đang xem trang sức nên bước qua, nhưng khi nhìn thấy thứ đó thì cô lại ngây người, hóa ra là một quyển sách, không ngờ trên bìa lại có hình vẽ, mà đó lại là hình vẽ phòng của trẻ con.

Lục Thừa Phong nói: “Tầng hai trong nhà cũng có một phòng, em chọn một cái đi, xem thử em thích cái nào, anh không quá am hiểu về mấy chuyện này.” 

 

Trước Tiếp