Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 13: “Anh có muốn giữ không?”

Trước Tiếp

 
Giọng nói vừa dứt, cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng.

Không gian như bị bao phủ bởi một tầng tĩnh mịch dày đặc, tấm rèm sa mỏng chỉ được kéo một lớp, buông rũ phía sau lưng anh.

Lúc này cô mới nhận ra anh đã mặc tây trang chỉnh tề, khuỷu tay đặt lên tay vịn của ghế, đôi chân dài vắt chéo hờ. Giọng điệu không hề gay gắt, nhưng từng lời anh nói đều ẩn chứa những cảm xúc phức tạp không thể diễn tả thành lời.

Ban đầu Vân Vãn vẫn còn lơ mơ nhưng khi nghe rõ câu hỏi thì trong đầu cô như có thứ gì đó đứt phựt một tiếng, toàn thân choáng váng.

Chạm phải ánh mắt anh, ngón tay cô bất giác khẽ cuộn lại, cả hai lặng lẽ nhìn nhau nhưng không ai mở miệng trước.

Thời gian như bị đông cứng, rõ ràng khoảng cách giữa họ gần trong gang tấc nhưng lại như bị chia cắt bởi một lằn ranh vô hình, cô nhìn vào mắt anh nhưng lại không thể tìm được bất cứ dấu hiệu nào cho thấy anh sẽ tiến về phía cô.

Trầm mặc hồi lâu, Vân Vãn bình tĩnh nói với anh: “Ừm, em mang thai rồi.”

Lục Thừa Phong khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng hiện vẻ nặng nề và trầm mặc, hai hàng lông mày của anh chau lại, in ra những đường nét lạnh lùng.

Ngoài điều đó ra, anh không có thêm bất cứ biểu hiện gì khác.

Anh hỏi: “Em biết từ khi nào?”

Vân Vãn nhẹ nhàng nói: “Hai ngày sau khi anh rời nhà đi công tác.”

Chính là ngày hôm đó, ngày anh phát hiện cô đổi lại loại sữa tắm anh từng thích, cũng là ngày cô nói sẽ ở nhà đợi anh về.

Lục Thừa Phong mím môi, nét mặt không có quá nhiều biến động.

Chỉ là dáng vẻ hơi cúi đầu trầm ngâm của anh khiến cô không thể đoán được anh đang nghĩ gì, vốn dĩ anh là kiểu đàn ông không ai có thể nhìn thấu, làm sao có thể dễ dàng thuộc về bất kỳ ai chứ?

“Ngày hôm đó vì sao lại đi khám bệnh? Linh cảm thôi sao?”

Mi mắt của Vân Vãn khẽ run lên.

Quả nhiên anh luôn nghiêm túc như vậy, bất kỳ chi tiết nào cũng không bỏ qua.

Nhưng nguyên nhân thật sự thì làm sao cô dám nói ra?

Nếu như tối hôm qua không xảy ra chuyện gì thì có lẽ cô vẫn sẽ giữ được sự bình thản khi nghĩ đến Loan Sâm, và bình thản khi nghĩ đến cách anh đối xử với Loan Sâm.

Vân Vãn nghĩ nếu cô nói thật rằng cô ngất xỉu, sau đó được Loan Sâm đưa đến bệnh viện rồi mới biết mình có thai, chắc chắn anh sẽ phát điên, sẽ còn phát điên dữ dội hơn cả đêm qua.

Dù gì buổi gặp mặt bạn cũ còn có thể giải thích, nhưng nếu nói cô ở riêng với Loan Sâm thì làm sao anh có thể chịu đựng được?

Với tính cách luôn mang đầy nghi ngờ của Lục Thừa Phong, đến lúc đó cô có nói thế nào cũng chẳng thể khiến anh hoàn toàn tin tưởng.

Vân Vãn cụp mắt xuống, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Dạo gần đây... kinh nguyệt của em không đều, bụng cũng khó chịu, cho nên em thấy không yên tâm mới đi kiểm tra thử.”

Vốn dĩ cơ thể của cô yếu ớt, từ trước tới nay kinh nguyệt vẫn không ổn định, có khi bị trễ lâu, có khi kéo dài liên tục, có lẽ là anh không biết hoặc là anh chưa từng thật sự quan tâm.

Anh chỉ để tâm trong những lúc ân ái, khi đưa tay chạm vào mới phát hiện cô có thuận tiện hay không.

“Ừm.”

Anh chỉ nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, như thể đã chấp nhận lời giải thích đó.

Vân Vãn siết chặt chăn, đầu ngón tay tái nhợt, cô đầy bất an ngẩng đầu lên như muốn tìm một chút cảm xúc nào đó trong mắt anh.

Cô tưởng anh sẽ hỏi tiếp, thậm chí nghĩ anh có thể hỏi những điều quá đáng hơn, ví dụ như… liệu đứa bé có phải là con của anh hay không?

Dù gì từ trước đến nay anh luôn cẩn trọng, nếu thực sự nghi ngờ cô có quan hệ mờ ám với người khác thì khả năng này anh cũng không thể bỏ qua.

Nhưng cô đã nghĩ quá nhiều, Lục Thừa Phong chỉ lặng im trong vài giây, sau đó anh đứng dậy cầm áo khoác vest trên lưng ghế.

Cô khẽ gọi tên anh, giọng khàn khàn: “Thừa Phong.”

Cô bất chợt chống người dậy, gọi anh từ phía sau.

Anh lập tức dừng bước.

Vân Vãn nhìn bóng lưng anh, chợt cất tiếng hỏi: “Anh muốn giữ lại không?”

Cô không nói rõ là giữ lại cái gì.

Nhưng trong lòng cả hai người đều hiểu rõ cô đang nói đến chuyện gì.

Lục Thừa Phong đứng yên tại chỗ, bóng dáng anh như bị đóng băng giữa không gian tĩnh lặng, hồi lâu sau anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn lệch đi nơi khác, giọng nói thấp thoáng vọng lại: “Ngày mai anh bay sang Los Angeles, anh sẽ bảo trợ lý đưa em về.”

Anh không nói là muốn giữ.

Cũng không nói là không muốn.

Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u phủ kín mây đen, cơn mưa lớn đang kéo đến, mùi khói bụi và hơi nước len lỏi trong không khí, bóng dáng của anh khuất dần sau cánh cửa, vòng qua lớp ngăn cách lạnh lẽo rồi biến mất hoàn toàn.

Căn phòng trở lại vẻ trống vắng như ban đầu.

Vân Vãn khẽ nhắm mắt rồi kéo chăn đắp lại cẩn thận, cô cuộn mình thành một khối nhỏ, như muốn trốn tránh khỏi thế giới này.

Đó là cuối tháng Tư, Thượng Hải vừa trải qua vài trận mưa lớn liên tiếp, Lục Thừa Phong rời đi chưa bao lâu thì Hoa Việt chuẩn bị tổ chức họp báo.

Lý do là bởi Lý Tiêu, kỹ sư từng đặt nền móng cho thế hệ nghiên cứu và phát triển chip đầu tiên của Hoa Việt đã trở về nước.

Lý Tiêu cũng chính là bạn trai cũ của Trần Thiền Y, tất nhiên Vân Vãn nhận ra anh ta.

Nhưng thật sự cô không ngờ, người đứng sau hậu thuẫn cho Hoa Việt lại là Lý Tiêu, năm ấy khi anh ta rời đi, gần như là đã vội vàng biến mất.

Lục Thừa Phong đã cố tình giấu chuyện này, trước khi quá trình nghiên cứu chip hoàn tất, toàn bộ dự án đều được giữ bí mật tuyệt đối. Về công, anh xử lý quả thật không chê vào đâu được, còn về tư thì thật sự Vân Vãn chẳng hay biết chút gì.

Mà kể cả nếu đây không phải là dự án mật thì có lẽ anh cũng sẽ không nói gì với cô.

Vì vậy thực ra cuộc họp báo lần này đã được chuẩn bị từ rất lâu, không phải chuyện bốc đồng nhất thời, từ lâu Hoa Việt đã có kế hoạch đổi mới, dựa trên nền tảng hệ thống cũ để xây dựng bước chuyển mình mới.

Chuyện này cũng chẳng có gì bất ngờ.

Bởi vì con đường lập nghiệp của Lục Thừa Phong vốn luôn gắn liền với những cuộc cải cách mạnh mẽ và quyết liệt, cô còn nhớ khoảng cuối năm đầu tiên họ kết hôn, vào tháng Mười Hai, anh bị giữ lại ở Los Angeles.

Mùa đông năm đó, Los Angeles lạnh chưa từng có, vì đưa ra hàng loạt đề án cải cách mà không được tầng lãnh đạo phê duyệt nên anh phải ở lại đó rất lâu.

Vân Vãn chỉ nhớ rõ năm ấy anh vô cùng bận rộn, bận đến mức không có nổi thời gian nghỉ ngơi, anh biến hội nghị cổ đông nửa năm một lần thành cuộc họp định kỳ hằng tháng, trong suốt một năm, có đến ba phần tư thời gian anh ở nước ngoài.

Thậm chí có người từng nửa đùa nửa thật hỏi cô: “Cô và Lục tiên sinh mới kết hôn chưa lâu, anh ấy ở nước ngoài suốt như thế mà cô không sốt ruột sao?”

Vân Vãn chỉ mỉm cười nhưng không trả lời.

Về sau bị hỏi gặng quá nhiều nên cô đành khách sáo đáp lại một câu cho qua chuyện: “Anh ấy đang xử lý tài sản ở nước ngoài, có rất nhiều việc phải làm, ,à tôi cũng rất yên tâm về anh ấy.”

Còn thực sự cô yên tâm điều gì thì có lẽ đến cô cũng không rõ.

Nhưng nếu nhìn ở một khía cạnh nào đó, những năm đó Lục Thừa Phong thực sự đặt toàn bộ tâm trí vào sự nghiệp, anh bận đến mức chẳng còn thời gian nghỉ ngơi thì làm gì có chỗ cho phụ nữ khác chen vào.

Đúng như anh từng nói, sau khi kết hôn, anh sẽ không làm điều gì có lỗi với cô.

Bởi vì anh không có thời gian mà cũng chẳng có tâm trí.

Cho nên lần này khi anh vội vã trở lại Los Angeles một lần nữa, Vân Vãn tự nhủ mình có thể hiểu được, thậm chí cô đã quen với chuyện này rồi.

Dù sao trong mắt anh thì có lẽ chẳng có điều gì quan trọng hơn Hoa Việt, với anh, mọi chuyện đều có thể gác lại ngoại trừ sự nghiệp.

Cũng giống như việc anh mặc định rằng cô sẽ luôn ở nhà chờ đợi anh.

Mưa vẫn rơi mãi không dứt.

Vốn dĩ Vân Vãn định tháo chăn đem giặt, nhưng khi nhìn thấy bầu trời âm u thì cô đành từ bỏ ý định này.

Cô đã quen với kiểu thời tiết ẩm thấp của phương Nam thế này rồi, sân nhà trồng chuối, lá vừa tươi lại rũ, rồi lại héo úa, vòng đi vòng lại không có gì thay đổi.

Lục Thừa Phong không nhắn tin cho cô.

Vân Vãn cũng không chủ động liên lạc.

Chỉ có duy nhất một lần cô nhắn cho anh.

Hôm đó trời mưa lớn, lâu lắm rồi anh chưa về nhà, dưới ánh đèn lờ mờ, phòng sách phủ một lớp bụi xám mỏng, Vân Vãn xuống lầu lấy khăn lên định lau dọn bụi bẩn, nhưng rồi cô lại dừng tay.

Ngoài sân, con mèo nhỏ chạy vào tránh mưa nên va phải chiếc đèn gốm men xanh khiến nó rơi xuống đất vỡ tan.

Dì Cù hoảng hốt đến mức mặt mày tái mét: “Trời ơi, đó là chiếc đèn men xanh quý lắm đấy! Hàng thêu Tô Châu mà còn được bọc trong lồng nữa, chết mất thôi!”

Đó là món đồ được anh cho trợ lý đích thân mang về cách đây ba tháng, rất được anh trân quý, giá trị hơn một triệu tám trăm ngàn, đâu phải thứ có thể dễ dàng thay thế được.

Dì Cù bị dọa tới mức không dám đứng thẳng người, chỉ sợ khi Lục Thừa Phong trở về nhìn thấy sẽ trách tội nặng nề.

Nhưng thực ra, lỗi vốn không phải của dì Cù, Vân Vãn mím môi, cô trầm mặc rất lâu rồi cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra nhắn một tin cho anh.

Vân Vãn: “Chiếc đèn gốm men xanh trong phòng sách, em không cẩn thận làm vỡ mất rồi… Xin lỗi anh.”

Đầu bên kia im lặng rất lâu, mãi cho đến tối, sau khi cô uống thuốc xong leo lên giường nằm nghỉ mà vẫn không thấy anh phản hồi.

Đêm tĩnh mịch, cô tắt đèn, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào phòng qua rèm cửa mỏng, Vân Vãn ôm điện thoại lặng lẽ nghĩ rằng có lẽ anh sẽ không quay về nữa.

Giống như khoảnh khắc anh rời đi, lúc anh dừng lại trước cửa rồi nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, chỉ thoáng chốc mà cô đã kịp nhìn thấy trong mắt anh lóe lên một tia do dự.

Cô biết anh đang trốn tránh.

Anh trốn tránh việc phải đối diện và nói chuyện với cô mỗi ngày, bởi vì một khi mở lời thì sẽ dễ kéo theo cảm xúc, mà anh lại là người tuyệt đối sẽ không thể để bản thân động lòng.

Cô cứ thế nằm nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của anh, khung chat trống trơn, trong lòng như có gì đó lặng lẽ bị lấy mất, mà cũng có thể là cô chẳng cảm nhận được gì cả, Vân Vãn đặt điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét dưới gối, sau đó cô quay đầu cố gắng ngủ.

Mãi đến khoảng năm, sáu giờ sáng, khi trời còn mờ sáng thì cô giật mình tỉnh giấc vì một giấc mơ không mấy dễ chịu, cô nhìn lên trần nhà, bần thần hồi lâu.

Theo thói quen, cô cầm điện thoại lên xem, tin nhắn từ Lục Thừa Phong đã đến từ lúc hơn bốn giờ sáng, cũng tức là hơn một tiếng trước.

Lục Thừa Phong: “Ừm.”

Chỉ vỏn vẹn một chữ rồi anh không nói thêm gì nữa.

Cô trằn trọc suốt một buổi tối, trong lòng ngổn ngang lo sợ, chờ đợi từ chiều qua đến tận rạng sáng hôm sau, rốt cuộc cũng chỉ nhận lại được một chữ đó.

Vân Vãn nhìn màn hình vài giây rồi tắt đi, cô kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục nằm xuống ngủ, hoặc ít nhất là vẫn cố gắng ngủ.

Cô sống một mình, ăn uống và nghỉ ngơi điều độ, nhưng khi tâm sự nặng nề bị đè nén quá lâu, đôi khi cô vẫn không tránh khỏi việc nghĩ đến anh, chỉ cần có ai đó gọi điện trò chuyện thì tâm trạng sẽ dễ chịu hơn đôi chút.

Cuối tuần, Lương Tây Lĩnh về Nhuận Châu, anh ấy gọi điện cho cô, anh ấy nói ông nội đã khỏe hơn, trong nhà có trồng ít rau sạch, mùi vị rất ngon, anh ấy hỏi cô có muốn anh ấy mang lên cho cô một ít không.

Cô nhẹ nhàng đáp: “Được ạ.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng bát đũa lách cách, tiếng nước chảy từ bồn rửa vọng lại có phần chói tai. Lương Tây Lĩnh nói: “Đợi anh chút đã.”

Lát sau thì âm thanh dịu bớt, chắc là anh ấy đã đi ra ngoài.

Giọng anh ấy trầm xuống: “Em đã nói chuyện với cậu ta chưa?”

“Chuyện gì cơ?”

Anh ấy thoáng mất kiên nhẫn: “Em đang nói gì thế hả?”

Quả nhiên anh ấy vẫn quan tâm đến chuyện này, Vân Vãn không nỡ giấu giếm anh ấy chuyện gì cả, mà có giấu cũng không giấu được, may mà Lục Thừa Phong xem như cũng đã biết: “Em nói rồi.”

Lương Tây Lĩnh im lặng hồi lâu rồi mới nhẹ giọng “Ừm” một tiếng, nhưng đến lúc này lại chẳng biết nói gì thêm: “Phản ứng của cậu ta thế nào?”

“Không có phản ứng gì cả.”

“Không có gì là sao?” Đột nhiên giọng của anh ấy cao lên: “Ý em là cậu ta không có cảm xúc gì à? Không buồn, không vui, cũng chẳng có chút ý kiến gì sao? Cậu ta không nói gì à?”

Trong đầu cô vẫn không có cách nào xua tan đi hình bóng đó, lòng bàn tay của cô đổ mồ hôi ẩm ướt, dính dính, kéo theo cả tâm trí cũng khó chịu đến nặng nề.

Cô không muốn khiến Lương Tây Lĩnh lo lắng nên đành gượng cười nói: “Người làm ăn mà, nếu cứ để cảm xúc lên xuống bất thường thì còn làm ăn được gì nữa chứ?”

Nhưng Lương Tây Lĩnh đâu dễ bị cô xoay vòng như thế: “Chẳng lẽ không phải em là vợ của cậu ta sao? Cậu ta lạnh lùng như vậy mà coi được à?”

“Anh…”

Anh ấy sắc bén hơn cô tưởng: “Thật sự cậu ta không muốn đứa bé này có đúng không?”

Không khí lại rơi vào trầm mặc kéo dài, cô không trả lời nhưng cũng không cần trả lời, vì sự im lặng ấy đã nói hết mọi điều.

Lương Tây Lĩnh cố kiềm chế nhưng cuối cùng không nhịn được mắng một tiếng rồi trầm giọng nói: “Anh xin nghỉ phép, anh sẽ đến gặp em.”

“Đừng mà.” Vân Vãn vội ngăn anh ấy lại.

Gần đây anh ấy đã xin nghỉ nhiều lần rồi, công việc của anh ấy không phải dạng nhẹ nhàng gì, chức vụ lại không cho phép anh ấy vắng mặt quá nhiều. “Anh ấy chưa nói là không muốn… Anh à, chuyện của em để em tự giải quyết được không?”

Tâm tư cô luôn tỉ mỉ, kín đáo như nước, Lương Tây Lĩnh nghe như thế thì chỉ thấy đau lòng, cổ họng anh ấy nghẹn lại, hồi lâu sau anh ấy mới khẽ nói: “Được rồi.”

Anh ấy căn dặn: “Có chuyện gì thì nhớ tìm anh.”

Cuộc gọi kết thúc.

Thông báo trò chuyện bị gián đoạn hiện lên trên màn hình điện thoại, Vân Vãn nghiêng người nằm trên giường, cô không có biểu cảm gì, mắt nhìn trân trân vào cánh cửa tủ quần áo, trong đầu trống rỗng.

Hồi lâu sau.

Cô ngồi dậy, định sắp xếp lại căn phòng.

Vài ngày trước, Lục Thừa Phong cho người mang đến một đợt quần áo mới, khi đó cô chưa khỏe nên cứ để cả đống trong phòng thay đồ mà chưa sắp xếp gì.

Phòng ngủ và phòng thay đồ được nối liền với nhau tạo ra không gian rộng lớn. Tủ quần áo cao chạm trần, tông đen trắng xám tối giản, phối cùng gỗ tối màu tạo cảm giác sâu lắng nặng nề.

Vân Vãn bắt đầu phân loại lại quần áo của cô và của anh.

Quần áo của anh không nhiều, phần lớn là những bộ vest chỉnh tề, kết hợp với đủ kiểu cà vạt và cufflink phù hợp cho từng dịp khác nhau.

Ngược lại, váy vóc của cô lại rất nhiều, những năm qua, anh không ngừng chọn lựa và mua sắm cho cô, đến mức quần áo của cô chiếm trọn hai mặt tường của tủ quần áo. Nhưng tiếc là cơ hội để cô mặc chúng lại chẳng có bao nhiêu, những món hàng hiệu cao cấp, đắt đỏ đến mức nếu không mặc trong mùa này thì mùa sau sẽ lỗi thời rồi lãng phí.

Cô không nỡ vứt đi nên chỉ có thể xếp gọn lại vào ngăn tủ.

Trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy mình không thật sự thuộc về căn nhà này, những bộ đồ kia không phải cô chọn, thậm chí không phải do cô mua, vì cô không đủ khả năng mua những thứ đắt đỏ như thế này.

Mà nếu là Lục Thừa Phong chọn mua thì cô lại chẳng có quyền định đoạt, cô chỉ có thể giữ lại.

Có lần, Lục Thừa Phong bước vào phòng lấy quần áo, khi đang cài cufflink thì anh cúi đầu rồi vô tình nhìn thấy một chiếc váy còn nguyên mác treo.

Đó là váy anh đã đặt mua từ ba năm trước.

Anh khẽ hỏi: “Sao em vẫn chưa mặc? Em không thích à?”

Cô sững người rồi dịu dàng mỉm cười: “Không phải, chỉ là… em không tìm được dịp thích hợp để mặc.”

Anh gật đầu rồi không nói gì thêm.

Anh không hiểu mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy, anh chỉ luôn cố tô điểm cho ngôi nhà bằng những bộ sưu tập, những thương hiệu xa hoa, nhưng đối với cô thì tất cả những thứ đó đều vô nghĩa.

Cô vẫn là cô gái trước khi gả cho anh, cô vẫn e dè, không dám đụng vào những gì xa xỉ.

Bởi vì anh chưa từng thật sự làm cô cảm thấy yên tâm.

Cô biết, anh không biết dỗ dành người khác, cũng sẽ không chủ động dỗ dành, cho nên cô chẳng bao giờ dám ngây thơ mà nghĩ rằng chỉ cần cô khoác lên người những bộ váy ấy thì cô sẽ thật sự trở thành Lục phu nhân.

Vân Vãn rà soát lại danh sách đồ đã chuyển đến, xếp gọn cà vạt, sắp xếp những bộ âu phục theo từng mùa cho hợp lý.

Tủ quần áo vốn không lộn xộn, khi ở nhà cô vẫn có thói quen dọn dẹp mỗi ngày, cho nên chỉ cần phân loại lại một chút là xong.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi rì rầm không dứt, ào ạt và dai dẳng như trùm hơi ẩm phủ khắp không gian.

Đang dọn dẹp dở thì cô cảm thấy hơi mệt.

Điện thoại rung lên một tiếng, là tin nhắn của dì Cù: “Phu nhân, hôm nay cô muốn ăn gì?”

Có lẽ vì mang thai nên Vân Vãn mất mấy giây mới phản ứng lại và trả lời: “Gì cũng được ạ, dì cứ chuẩn bị như bình thường là được.”

Dì Cù nhanh chóng trả lời: “Vậy tôi làm giống như mấy bữa trước nhé.”

“Được.”

Suy nghĩ một lúc rồi cô nhắn thêm: “Đổi món canh đi ạ. Dạo này đừng làm các loại canh bổ khí huyết nữa, ăn cơm nhà bình thường là được rồi.”

Cô chưa hỏi qua bác sĩ, nhưng cô vẫn lo nếu uống quá nhiều loại canh bổ thì sẽ ảnh hưởng đến cơ thể đang mang thai, thời kỳ này cơ thể rất nhạy cảm.

Dì Cù trả lời: “Được rồi.”

Lục Thừa Phong chưa từng nói có giữ đứa bé lại hay không, hơn nữa chuyện như vậy, cô cũng không biết nói ra sẽ gây ảnh hưởng gì, cho nên dì Cù cũng cẩn trọng, bà ấy không dám nhắc đến.

Eo của cô lại bắt đầu nhức mỏi, thảm trong phòng thay đồ mềm nhưng có độ cứng nhất định, Vân Vãn khẽ thở ra, cô vịn vào vách tường rồi từ từ ngồi xuống.

Điện thoại đặt dưới đất, bên cạnh là một chồng quần áo mới gấp gọn, cô vô thức nhìn đến một chiếc sơ mi trắng của Lục Thừa Phong, ánh mắt mơ hồ xuất thần.

Gần đây cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều, rốt cuộc đứa bé này đến lúc nào nhỉ?

Đã ba tháng rồi.

Nếu tính ngược lại thì có lẽ là vào dịp Tết Nguyên Đán.

Mỗi năm Tết đến, cô và Lục Thừa Phong đều không ăn Tết cùng nhau. Cô về nhà mẹ đẻ còn anh cũng phải về nhà cũ.

Về phần gia đình anh thì cô biết rất ít, cô chỉ biết mơ hồ rằng mối quan hệ giữa Lục Thừa Phong và ba anh không tốt, có khi cả năm anh không về nhà họ Lục lấy một lần, cũng chưa từng chủ động nhắc đến ba mình.

Trừ dịp Tết thì anh về nhà để đi cúng tổ tiên.

Dù mâu thuẫn có sâu sắc đến đâu thì việc tế tổ vẫn là thứ mà anh luôn duy trì.

Bởi vì mâu thuẫn chỉ là giữa anh và ba mình, còn ông nội vẫn luôn là người mà anh kính trọng nhất, mỗi đêm giao thừa, anh đều quay về chỉ để thắp nén hương cho ông nội.

Có lẽ trong lòng anh vẫn còn điều day dứt trăn trở, mỗi lần thắp hương xong, anh chỉ ở lại vài tiếng rồi rời đi, nhiều lần thậm chí anh còn không đợi nổi đến lúc giao thừa.

Sau đó anh có thể quay lại khách sạn hoặc đi tìm bạn bè gặp mặt, chuyện này Vân Vãn cũng không rõ lắm.

Anh là người có khí chất lạnh lùng kín đáo, bề ngoài lịch thiệp và có phần xa cách. Trên thương trường, anh điềm đạm và quyết đoán, chưa bao giờ để lộ cảm xúc.

Nhưng cũng vì thế mà để một người như anh thật lòng mở lòng với ai là chuyện vô cùng khó.

Gần như trong lòng anh không coi ai là bạn thân đúng nghĩa, mọi mối quan hệ đều xoay quanh lợi ích, bên cạnh anh không thiếu người muốn bám lấy, tâng bốc, có cả nam lẫn nữ, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Vân Vãn rất ít khi hỏi đến chuyện riêng tư của anh.

Mà anh cũng cực kỳ không thích bị người khác hỏi đến.

Đêm giao thừa năm đó, cô ở nhà chuẩn bị bữa cơm tất niên, nấu nướng rất chu toàn.

Trong nhà bật tivi lớn, âm thanh rộn ràng vang lên từ chương trình xuân vãn, người lớn tuổi không phân biệt được chương trình nào hay chương trình nào dở, chỉ cần có tiếng cười nói là sẽ vui, còn cô và Lương Tây Lĩnh thì ngồi bên cạnh xem cùng.

Cô đang gói hoành thánh, mới gói được một nửa thì điện thoại reo lên, cô lau tay, quẹt quẹt trên tạp dề dính bột mì rồi mở màn hình.

Lục Thừa Phong nhắn: “Anh đang ở dưới nhà.”

Vân Vãn ngẩn người, ngay lập tức tim cô đập hẫng đi một nhịp.

Lương Tây Lĩnh thấy cô đứng ngây ra thì nghiêng người nhìn qua: “Có chuyện gì thế?”

Cô hốt hoảng muốn giấu điện thoại nhưng vẫn bị anh ấy nhìn thấy, ngay lập tức sắc mặt của anh ấy trầm xuống, anh ấy cau mày hỏi: “Cậu ta đến làm gì?”

Vân Vãn cũng không biết.

Đêm giao thừa, gần như Lục Thừa Phong sẽ không chủ động tìm cô. Anh có quá nhiều mối quan hệ cần xã giao, không có lý do gì lại dành thời gian ở bên cô vào một dịp như vậy.

Cô tắt màn hình điện thoại, cô cụp mắt xuống, lặng lẽ nhìn chiếc thớt gỗ trước mặt hồi lâu rồi mới tháo tạp dề ra.

Đêm giao thừa hôm đó có tuyết rơi nhẹ, Vân Vãn quấn chặt áo khoác đi xuống lầu, cô nhìn thấy có một chiếc xe màu bạc đang đỗ lại bên đường đối diện.

Chiếc xe đã đỗ giữa trời tuyết khá lâu, mái xe phủ một lớp tuyết mỏng, lạnh lẽo mà yên tĩnh.

Anh khoác chiếc áo măng tô sẫm màu, tà áo rũ dài chấm chân, nửa người dựa vào cửa xe, ngón tay kẹp điếu thuốc, ánh lửa bập bùng, từng làn khói nhè nhẹ tỏa ra trong không khí.

Khung cảnh ấy có chút khác với hình ảnh của anh trong ký ức của cô, nhưng cô cũng không rõ là khác ở điểm nào.

Có thể là vì vừa rời khỏi nhà cho nên anh vẫn ăn mặc chỉn chu, gương mặt cương nghị, sống mũi cao thẳng, tóc được chải gọn gàng chỉ chừa lại vài lọn rơi tự nhiên, để lộ vầng trán tuấn tú.

Dưới ánh đèn mờ ảo, vóc dáng cao lớn của anh như chìm vào làn tuyết mờ ảo, lặng lẽ và đầy sức hút.

Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn về phía cô, hai người đứng đó im lặng vài giây.

Điếu thuốc còn chưa hút hết đã bị anh tiện tay ném xuống đất: "Lại đây."

Cô giẫm lên nền tuyết chạy tới, khi đến gần mới ngửi thấy ngoài mùi thuốc lá thì trên người anh còn phảng phất mùi rượu nhè nhẹ.

"Anh uống rượu à?"

Anh nhàn nhạt đáp: "Về nhà rồi thì không được uống sao?" Nói xong thì anh cúi đầu, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô v**t v* vài giây, cuối cùng kéo cô vào lòng: "Anh không định uống nhiều."

Vốn dĩ tửu lượng của Lục Thừa Phong không cao, anh thường chỉ uống vì phép tắc xã giao, nếu không có lý do gì thì anh tuyệt đối không động đến rượu.

 

Trước Tiếp