Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 1: Không nỡ xa anh sao?

Trước Tiếp

Lúc Vân Vãn về đến nhà, dì giúp việc ở trong nhà đang dọn dẹp phòng bếp, nhìn thấy cô, nhẹ hỏi câu: “Đã về rồi à?”

Vân Vãn rũ mắt thay giày: “Vâng.”

dì Cù nhìn cô một lát, xoa xoa tay, hạ giọng nói: “Cậu chủ đã trở về, ở phòng sách trên lầu.”

Bà ấy nhìn Vân Vãn, xuân tháng ba, bên ngoài gió lạnh. Có lẽ là ra cửa không để ý, vai cô ướt hết, quần áo hơi mỏng.

Cực kỳ giống cô, cũng là hơi gầy, chỉ có một mảnh.

Trước kia không biết sức khỏe phu nhân có tốt hay không, sau này ngày ngày làm lụng vất vả, sau khi gả cho Lục gia sau, dì Cù liền không thấy cô béo lên bao giờ.

tính tình cô bình thường dịu dàng, không có nhiều người ở nước ngoài mười năm, có thể có được tính nết như vậy.

Vân Vãn gương mặt, ngữ điệu, luôn là nhẹ nhàng, như là nước chảy phương nam, mềm mại.

Kỳ thật người như vậy, bình thường gia đình hào môn, sẽ không nhắm đến cô.

Sinh sống với đàn ông chủ trong nhà thì không sao, nhưng hầu hết trong nhà có đủ các thế hệ, cưới về nhà giữa mẹ ruột và vợ, sau này đàn ông khó mà sống.

Đến điểm rộng lượng này, người phụ nữ lăn lộn chật vật để leo lên hầu hết đều tàn nhẫn, thủ đoạn cao minh, mặt mũi lại xinh đẹp. Lỡ đâu đàn ông ở bên ngoài có phong lưu, cho dù nghe thấy tin tức này dù cho bóp nát gương, vẫn là phải nhịn.

Tưởng ổn định vị trí này rồi, còn không vứt bỏ thể diện, toàn thân mà lui là không dễ dàng.

Vân Vãn đại khái không làm được.

Vị phu nhân này, tính tình quá nhu mì, nói chuyện cũng dịu dàng.

người phụ nữ khác gặp thì sẽ hỏi chồng mình, mặc kệ như thế nào, hỏi một lần, trong lòng cũng có tính toán trước.

Nếu là tương lai có biến, cũng sớm đưa ra quyết định.

Nhưng cô cũng không làm như vậy.

Giờ giấc sinh hoạt ăn uống của anh Lục, cô rất ít hỏi, đương nhiên ngẫu nhiên cũng hỏi, là thông qua dì Cù.

“Đêm nay anh ấy có nói trở về sao?”

Hỏi cơ bản đều là như vậy, cũng không phải tức giận gì, kiểu gì anh chẳng phải về nhà.

Vân Vãn hỏi vậy, mục đích sẽ chỉ là cô suy xét muốn để đèn hay không.

anh Lục sinh hoạt đơn giản, trong nhà không có người mấy, yên tĩnh, cũng không muốn người khác hỏi đến nhiều.

Ngày thường về nhà liền vào phòng sách, những thứ khác không thèm để ý, nhưng anh về nhà thì phòng sách ——

Phải để đèn sáng.

Không cần toàn bộ biệt thự và phòng khách đều sáng, quá chói mắt, anh không thích.

Đường đi trong nhà có đèn là được.

Quy định của anh không tính là nhiều, trừ việc này còn lại, đặc biệt là phương diện tiền tài, anh cũng không can thiệp, để vợ trong nhà tự sắp xếp.

Kết hôn năm thứ ba, vẫn là như thế.

Lúc dì Cù dọn dẹp trong nhà, từng gặp qua anh Lục đưa quà tặng cho phu nhân.

Những thứ đó trị giá hàng trăm vạn ngàn vạn, nào là ngọc trai, trang sức, rực rỡ muôn màu, còn có chén sứ, tranh chữ, đồ chơi văn hoá.

Anh Lục kỳ thật đối phu nhân rất tốt.

Dì Cù nghĩ ưu điểm duy nhất này cũng chính là khuyết điểm.

Anh không có cảm tình gì với phụ nữ.

Ngoài cửa sổ một tiếng sấm đánh xuống, ầm ầm ầm tiếng sấm từng đợt vang.

dì Cù như mới tỉnh ở trong mộng, tiếp đón Vân Vãn: “Phu nhân đi thay quần áo đi, một hồi lại cảm lạnh.”

“Được.”

Cô lên lầu hai phòng thay đồ, chọn lựa, cuối cùng váy áo xinh đẹp treo ở trong tủ, nhưng ở nhà lại không mặc đến.

Là váy ngủ màu trắng ngà chiffon, hai sợi dây áo mảnh mai tinh tế, làn váy tung bay mềm mại.

Cô hít sâu bình phục tâm tình, nhìn gương, xõa tóc ra.

Bình thường ở nhà, cô không thích thả tóc, ra ngoài thì mới xõa. Vân Vãn không đeo trang sức phức tạp, trên cổ tay tổng chỉ có một chiếc vòng da bình thường màu đen, các cô gái bình thường đều có.

Cô kỳ thật, rất không hợp với nhà họ Lục.

Mời chuyên gia thiết kế biệt thự, trang hoàng tương tự tòa khách sạn Đông Kinh.

Cô ở bên trong, lại quá bình thường, quá bình thường.

Thế cho nên kết hôn năm thứ ba vẫn sẽ cảm thấy xa lạ, không quen.

Vân Vãn thay váy ngủ xuống lầu, đầu tiên là đi xuống phòng khách lầu một, pha bình trà.

Lục Thừa Phong uống trà cũng chọn, không phải trà Kim Tuấn Mi thì không uống, mỗi năm khi trà thu hoạch được đều phải nhờ người đi tới núi Vũ Di ở Phúc Kiến.

Năm nay Kim Tuấn Mi, mới đưa lên.

Nước trà chậm rãi biến thành màu hổ phách, Vân Vãn uống một ly, chào hỏi qua dì Cù: “dì Cù, con lên lầu.”

dì Cù ngẩng đầu, nhìn tay Vân Vãn bưng ấm trà thì hiểu rõ cười cười: “Cơm nấu xong tôi để trong tủ lạnh, buổi tối đói bụng cô làm nóng lại cho cậu chủ nhé.”

Lục Thừa Phong không cho dì ở lại nhà, dì Cù làm xong cơm là phải đi về.

Vân Vãn hơi hơi đỏ mặt: “Được.”

Cô bưng đồ lên lầu hai, gõ vang cửa phòng sách.

“Vào đi.”

Thanh âm trầm lặng từ trong truyền tới, Vân Vãn nhẹ nhàng vặn nắm cửa, đẩy cửa ra.

phòng sách là hướng bắc nam, phong cách gần giống phòng khách, giá sách bằng hắc gỗ đàn cao chạm đến trần nhà, chính giữa bày một giá sách, mặt bên dựa vào tường.

Người đàn ông ngồi ở sau giá sách, nghe thấy cửa động tĩnh, lẳng lặng Cô mi.

Vân Vãn liếc nhau với anh, đi qua, yên lặng đặt trà ở trên mặt bàn.

“Hôm nay đi nơi nào?”

Lục Thừa Phong nhìn cô hỏi câu.

Thanh âm của anh kỳ thật tương đối dễ nghe, có một loại cảm giác vững vàng, Thập Lý Dương Trường có nhiều người nước ngoài ở, rất nhiều hào môn tiểu thư chính là bị tiếng nói này của anh làm mê đến thần hồn điên đảo, không phải anh thì không gả.

Vân Vãn cũng thích, cô cảm thấy anh rất mê hoặc người, tiếng nói ra là có thể lôi kéo người rơi vào trầm luân.

Cô mím môi, nhẹ nhàng nói: “Đi siêu thị, mua chút đồ vật.”

Lục Thừa Phong nói: “Gần đây chuẩn bị về Nhuận Châu?”

Cô hơi gật đầu: “Đúng.”

Cô về quê là sẽ đi một mình tới siêu thị mua đồ vật, sẽ không muốn anh giữ lại người làm, Cô sẽ tự mình đi, bởi vì yên tâm, điểm này Lục Thừa Phong biết.

Ngoài cửa sổ mưa rào khó dừng, tiếng sấm âm vang lên, kỳ thật Vân Vãn có chút sợ hãi sét đánh, chỉ là lúc này ở trước mặt anh, cô cũng không để lộ ra.

Đột nhiên một tia chớp lớn xẹt qua màn trời, lông mi cô đột nhiên run lên, tay bưng trà lật nghiêng, trà Kim Tuấn Mi b*n r*.

Vân Vãn vội vàng lấy khăn lông lau: “Xin lỗi, em……” Cô thất thần.

Lục Thừa Phong an tĩnh ngay lập tức, bỗng nhiên duỗi tay về phía cô: “Lại đây.”

Động tác lau dừng lại, Vân Vãn tròng mắt có vài phần bất an, đôi mắt hạnh nhợt nhạt màu nâu hơi nhíu. Nhưng mà vẫn là thuận theo qua đó, ngồi vào đùi anh, cánh tay ôm cổ anh.

Lục Thừa Phong tròng mắt thâm trầm, duỗi tay sờ sờ mặt cô: “Hình như mập lên.”

Vân Vãn mím chặt môi, không nói.

Cô rất lâu rồi không tăng cân, không biết có phải hay không thật sự giống anh nói, cô soi gương là không có béo lên. Lục Thừa Phong rất ít khi để lộ hành đ*ng t*nh cảm, người thân cận nhất có lẽ cũng không biết.

Từ trước, lúc mới vừa kết hôn, kỳ thật không thiếu oanh yến đến trước mặt anh, chỉ là còn chưa tạo ra chút sóng gió nào, đã bị anh tống đi rồi.

Anh đối với Cô, nói chuyện cũng không quá lạnh lùng, không đến nỗi hờ hững vô tình như vậy, chỉ là chung quy vẫn là có vài phần xa cách.

Vân Vãn không hiểu được anh là thích, hay là không thích, chỉ có thể thử thăm dò thật cẩn thận đoán, Cô nhẹ giọng nói: “Khả Cô là do gần đây trời lạnh nên ăn nhiều hơn chút.”

Anh nhẹ ừ một tiếng: “Là chuyện tốt, em quá gầy, có biết hay không? Như vậy đối với thân thể không tốt.”

Ngón tay anh xờ vào bên hông: “Hai tay anh chỉ một vòng là ôm hết.”

Vân Vãn bình tĩnh hô hấp, không được tự nhiên dời mắt.

Lục Thừa Phong liền một tay ôm cô, trà Kim Tuấn Mi thơm nghi ngút lan tỏa khắp ở trong phòng sách.

Thư ký của anh gọi điện thoại, nói lịch trình ngày kia đi Los Angeles đã sắp xếp xong xuôi.

Lục Thừa Phong nhàn nhạt ừ.

Vân Vãn cũng không hỏi đến việc riêng của anh, bởi vì anh không thích người khác hỏi thăm hành tung của mình, chỉ là hôm nay, cô không biết như thế nào.

Thư ký là nữ, trong ảnh chụp cô đã thấy qua.

Phụ nữ quyến rũ phong tình muôn vẻ, chuyên nghiệp, cô ta làm thư ký của Lục Thừa Phong là muốn hỗ trợ đỡ rượu, Vân Vãn liền nhớ rõ mới vừa kết hôn lúc ấy, anh rất bận, thường xuyên có tiệc rượu.

Có đôi khi Cô đều không rõ ràng lắm anh ở nơi nào, nhưng thư ký của anh biết.

Điện thoại vang lên không bao lâu liền cắt đứt.

Lục Thừa Phong tiếp tục đối diện với máy tính.

Vân Vãn tầm mắt dừng ở tóc mai thái dương anh, màu tóc đen bóng, không thấy nửa điểm bạc trắng giống như làm việc vất vả.

Duy nhất một lần thấy tóc mai có sợi trắng, là năm thứ nhất kết hôn có tuyết rơi.

Đêm giao thừa, anh đứng ở dưới tuyết, lẳng lặng xem người phụ nữ đối diện khóc nháo.

Tóc mai trắng.

Lục Thừa Phong mau nắm lấy ngón tay cô, tầm mắt chưa di chuyển: “Ừm?”

Vân Vãn đầu ngón tay cuộn tròn, lông mi cũng cúi thấp, anh hỏi lại làm sao vậy, Cô mới hơi nhấp môi, hỏi anh: “Anh muốn đi Los Angeles à?”

Anh nói đúng. Giọng nói của Cô dừng một chút, vẫn là nhẹ nhàng, “Lần này khi nào trở về?”

Lục Thừa Phong nhíu mày một chút đến nỗi chính mình không nhận ra.

Quả nhiên anh không thích người phụ nữ hỏi như vậy, Vân Vãn lông mi run rẩy, chạy nhanh tìm lời bào chữa. Cô định nói, là mình tùy ý hỏi? hoặc là nguyên nhân khác.

Cô không biết nói dối, một khi nói dối, tròng mắt liền sẽ bất an mà liếc khắp nơi. Anh thông minh đến cực điểm, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được cô vô cùng hoảng hốt.

Cô đã chuẩn bị muốn nói xin lỗi.

Nhưng mà lần này Lục Thừa Phong sau một lúc lâu liền nói: “Làm sao vậy.” Anh dừng một chút, như là nhấp môi đang cười, “Không nỡ xa anh sao?”

Vân Vãn bên tai nóng lên, lập tức nói: “Em không phải có ý này.”

Anh buồn cười, mang theo ý muốn chiếm hữu và tình mê không kháng cự được.

Ngũ quan anh rất thâm thúy, tròng mắt Lục Thừa Phong đen nhánh, trong nháy mắt đỡ lấy đầu cô, tùy ý hôn.

“Thật sự không tiếc anh sao?”

Vân Vãn hơi hơi mở to hai mắt, anh mới vừa uống qua hồng trà, khoang miệng còn lưu lại dư vị của trà. Cô nhắm mắt, mặc cho anh không chút để ý tách hai hàm răng của cô ra.

Trên người anh phảng phất sức nóng.

phòng sách để lại nửa cánh cửa sổ, ngoài cửa sổ mưa bụi nghiêng nghiêng mà đánh hắt vào, eo cô bị nắm lấy.

Xuân tháng ba, mưa là mang theo lạnh lẽo, anh dựa cửa sổ ngồi gần nhất, bả vai nhanh chóng bị nước mưa hắt ướt.

Vân Vãn duỗi tay, chạm vào chỗ anh bị ướt: “Mưa quá lớn……”

Lại bị hất ngược trở về.

Quần áo anh tuột xuống, cơ bắp căng cứng, thanh âm có chút thấp, có chút bất mãn: “Em mất tập trung.”

Vân Vãn thân mình cứng đờ, Lục Thừa Phong không thích cô tại mất tập trung trong việc này, nhưng anh nhiều kiên nhẫn, cho dù phát hiện, cũng sẽ không ra tiếng nhắc nhở.

phương thức Anh biểu đạt rất đơn giản, chính là không trở về nhà.

Nói đến thì vô cùng buồn cười, rõ ràng ở chỗ này anh có nhà, nhưng mà càng lâu ngày anh có thói quen ở khách sạn.

Có hai lần, đại khái là năm trước, lúc kết hôn năm thứ hai.

Anh từ Vancouver về nước, chỉnh đốn đại khái một vòng thời gian nghỉ ngơi tại khách sạn, ngay sau đó bay tới Hong Kong.

Rõ ràng anh đều đã tới Thượng Hải rồi, có thể về nhà nghỉ ngơi, nhưng mà Lục Thừa Phong không có. Anh bảo thư ký đặt khách sạn.

Phòng nào anh biết.

Thư ký biết.

Chỉ có Vân Vãn không biết.

Cô thậm chí cũng không biết anh đã trở về, sau đó vẫn là bạn anh tìm không thấy anh, điện thoại gọi cho nhà, Vân Vãn mới biết được.

Thì ra anh đã sớm đã trở lại, chỉ là không trở về nhà mà thôi.

Cô lông mi run rẩy, Lục Thừa Phong ngón tay theo eo sườn, chậm rãi đi xuống, đến bắp đùi, dừng lại, miệng nóng rực phả vào xương quai xanh cô.

Anh dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn vai cô.

Chuông điện thoại vang lên, một tiếng tiếp theo một tiếng, cùng với sấm sét ngoài cửa sổ ầm ầm, có vẻ hơi dọa người.

Vân Vãn đầu ngón tay nắm chặt vạt áo anh, vừa định mở miệng, anh phỏng chừng cũng biết ý cô, dứt khoát dùng môi lấp kín: “Em chưa trả lời câu hỏi phía trước của anh.”

Cô biết anh nói chính là cái gì, ưm ư một tiếng, anh hôn xuống, ở bên gáy nhẹ nhàng v**t v* cô. Vân Vãn hô hấp dần dần trở nên nặng nề, tiếng chuông lại vang lên, Cô chống lại ngực anh: “Cô Mục, đang tìm anh.”

Cô Mục, là thư ký của anh.

Lúc nghỉ ngơi còn liều mạng gọi Lục Thừa Phong chỉ có thể là cô ta.

Lục Thừa Phong gần đây thật sự rất bận.

Thư ký tiếp tục gọi.

Nhưng mà Lục Thừa Phong nhíu nhíu mày, ngón tay mảnh khảnh của cô xẹt qua yết hầu, đó là nơi nhạy cảm nhất của anh, yết hầu, đến xương quai xanh.

Vân Vãn là người bảo thủ ngại ngùng, việc l**m xương quai xanh cho anh cô làm không tới, bao nhiêu lần cũng chưa từng thử làm. Nhưng mà là đầu ngón tay xẹt qua nơi đó, anh cảm thấy mình sắp không chịu nổi.

Anh tiếp tục dùng hàm răng, lúc này là cởi bỏ cúc áo trước ngực cô: “Mặc kệ.”

Anh có một cái ngoại lệ, là không tiếp điện thoại của thư ký.

Chính là thời điểm đang làm chuyện lớn này.

Mặc kệ thư ký có chuyện gì khẩn cấp, đều chờ anh xong ciệc, nếu không hôm nay chuyện quan trọng, đường đường là thư ký, đều không thể để anh tranh thủ nửa khắc giường chiếu vui thích hay sao, thư ký này là nuôi tốn cơm rồi?

Phòng sách có sô pha đơn, ngày thường là anh nghỉ ngơi, anh không trở về phòng ngủ chính, sẽ ngủ phòng sách. Lục Thừa Phong đuôi mắt sắc bén đảo qua, một tay đẩy Vân Vãn ngã vào sô pha, cúi người đè ép.

Anh về nhà ngày đầu tiên.

Ngoài cửa sổ mưa rền gió dữ, không biết vì cái gì, anh liếc mắt nhìn dáng vẻ cô mặc đồ ngủ một cái, bỗng nhiên dục hỏa trung thiêu.

……

Nhưng mà sự tình vội vàng kết thúc, là ở một giờ sau.

Theo Lục thể lực Thừa Phong ngày thường, thời gian kia là chưa thể dừng được.

Dừng lại là bởi vì.

Thư ký tìm tới cửa.

Dì Thẩm trùng hợp còn chưa đi, xấu hổ thông báo cho Lục Thừa Phong.

biệt thự đình viện To như vậy, gió thổi đến người lạnh phát run, Vân Vãn ra cửa phải mặc thêm áo khoác.

Nhưng mà người phụ nữ kia lại váy lụa đỏ tinh tế.

Lục Thừa Phong từ người Vân Vãn xuống dưới, lạnh mặt mặc quần áo. Tình cảm mãnh liệt chưa lui, ngực anh, cơ bắp vẫn là căng cứng, cõng cô mặc quần áo, mồ hôi uốn lượn dính đầy người đến thảm thương.

Anh ném chăn cho Vân Vãn: “Em chỉnh trang một chút.”

Sau đó lấy áo khoác trên ghế rồi hấp tấp xuống lầu rời đi.

Phòng sách trong nháy mắt trống không, Vân Vãn ôm chăn, có điểm ngây người,sau đó ngủ nửa giờ, rồi tự mình bò dậy đi tắm.

Bên ngoài nước mưa rơi xuống cửa kính. Cô tr*n tr**, đứng ở dưới hơi nước trong phòng tắm, nhẹ nhàng bâng quơ nghĩ.

Ai nói kêu không đi.

Không phải là người ta vừa đến, liền đi rồi sao.

Trước Tiếp