Chỉ Em Là Ngoại Lệ

Chương 44: “Gánh nặng và xiềng xích.”

Trước Tiếp

Trên đường lái xe về, hôm nay đường đặc biệt đông, đèn đỏ cứ kéo dài mãi. Cuối cùng cũng chuyển sang xanh, nhưng chẳng hiểu sao, Giang Di Lê vẫn ngồi yên không hề nhúc nhích.
Chiếc xe phía sau bấm còi inh ỏi, cô cũng chẳng mảy may để ý. Mãi đến khi có người đến gõ cửa kính xe, một người đàn ông trung niên mặt mày dữ tợn. Ông ta cúi xuống quát:
“Cô bị sao thế hả? Đi không? Đồ ngu!”
Giang Di Lê nghiêng đầu, hờ hững liếc nhìn ông ta một cái. Ánh mắt cô không hề có chút cảm xúc hay ánh sáng nào, lạnh lẽo đến mức khiến người đàn ông kia tim đập lỡ một nhịp, ánh mắt của cô gái này… sao mà đáng sợ đến vậy.
“Dù sao thì mau đi đi, nghe rõ chưa…”
Cô chậm rãi kéo cửa kính lên, không nói một lời rồi đạp ga lái đi.
Ban đầu, cô định về khu Minh Nguyệt Phủ. Nhưng giữa đường Lâm Huệ gọi đến, bảo cô ghé về nhà một chuyến: “Mẹ ninh cho con ít sườn, về ăn cho nóng.”
Tựa như trong tầng sương lạnh lẽo quanh tim, có một tia ấm áp khẽ khẽ len vào. Cô xoay vô lăng, đổi hướng lái xe về nhà.
Vừa bước vào, trong nhà đã rộn ràng tiếng cười. Bố cô đang xem TV, còn Giang Dịch Lâm đang làm nũng với mẹ, đòi thêm hai trăm tiền tiêu vặt.
Thấy cô vào, bà Lâm Huệ vội cầm hộp khăn giấy đi đến:
“Con làm sao thế này, không mang dù à? Ướt hết cả rồi kìa.”
Giang Di Lê cúi nhìn chiếc áo khoác đã ướt sũng, giọng nhàn nhạt:
“Trên xe không có ô.”
Thực ra, cô còn chẳng biết bên ngoài bắt đầu mưa từ khi nào.
Lâm Huệ đẩy cô vào phòng tắm:
“Đi tắm nước nóng ngay, kẻo cảm lạnh. Mẹ đi lấy đồ thay cho con.”
“Vâng.”
Cửa phòng tắm vừa đóng lại, Lâm Huệ khẽ quay sang chồng hỏi nhỏ:
“Hôm nay con bé sao thế?”
Giang Thành Cương vẫn dán mắt vào TV, hờ hững đáp:
“Sao trăng gì, chẳng phải vẫn bình thường à? Em lại nghĩ vớ vẩn rồi.”
Lâm Huệ do dự:
“Thế còn chuyện của Dịch Lâm, hôm nay có nên nói với con bé không?”
Vừa nghe đến tên mình, Giang Dịch Lâm lập tức rụt vào phòng, chẳng muốn nghe bố mẹ nói nhờ chị giúp gì cả, muốn nói thì họ tự nói đi.
Giang Thành Cương nhún vai:
“Em đúng là lo bò trắng răng. Chút chuyện cỏn con thế mà cũng ngại nói. Dịch Lâm là em ruột nó, chẳng lẽ nó không giúp à? Em lúc nào cũng nghĩ con gái mình xấu tính.”
Lâm Huệ nghe vậy cũng chỉ thở dài, không nói thêm, rồi đi vào phòng Giang Di Lê tìm quần áo cho cô.
Sau khi tắm xong, Giang Di Lê cảm thấy hơi lạnh trong người đã tan bớt, thân thể cũng ấm hơn một chút.
Không thấy Giang Dịch Lâm đâu, TV cũng tắt, căn phòng khách vốn ồn ào bỗng trở nên tĩnh lặng.
Mẹ cô rót cho cô một cốc nước ấm, dịu giọng nói:
“Tắm nước nóng xong thấy dễ chịu hơn chưa?”
Giang Di Lê khẽ gật đầu, cúi xuống uống một ngụm.
Nước ấm trượt qua cổ họng, nhưng lòng cô vẫn lạnh ngắt, như có một khoảng trống không cách nào lấp đầy.
Lúc này, Giang Thành Cương ngồi xuống bên cạnh cô, mở lời:
“Di Lê này, chuyện là thế này… hôm nay gọi con về, thật ra là có việc muốn bàn với con một chút. Thành tích học tập của em con dạo này mãi không khá lên, bố với mẹ định chuyển nó sang một ngôi trường tốt hơn.”
Lâm Huệ tiếp lời ngay:
“Đúng đó. Con xem, con giờ gả vào nhà họ Trần rồi, chẳng lẽ lại để có một đứa em trai học dốt đến mức thi chẳng nổi đại học à, mất mặt lắm. Mẹ nghĩ trường cấp ba Thần Huy không phải rất tốt sao? Ngày trước con cũng học ở đó, còn thi đỗ vào Đại học Kinh Đại nữa. Chuyện đó hồi xưa là ông nội con phải nhờ nhà họ Trần giúp đấy. Giờ con đã là người nhà họ rồi, để con xin cho em vào chắc dễ như trở bàn tay, đúng không?”
Cốc nước ấm trong tay Giang Di Lê bỗng trở nên lạnh buốt.
Một vị đắng chát len lên nơi đầu lưỡi.
Thì ra, hôm nay gọi cô về… không phải vì muốn cho cô bát canh sườn nóng, mà là vì chuyện chuyển trường của Giang Dịch Lâm.
Vì sao? Vì sao mãi mãi cũng là như thế này chứ…
Không ai thật lòng thích cô, thương cô, hay đứng về phía cô cả.
Bố mẹ cô không, mà Trần Duật Sâm… cũng chẳng phải ngoại lệ.
“Giang Dịch Lâm đầu óc thế nào, chuyển đến Thần Huy thì có ích gì, em ấy cũng chẳng thi nổi Kinh Đại đâu.”
Giang Di Lê mím môi, giọng lạnh như băng.
“Con nói cái gì thế hả? Có ai làm chị ruột mà đi chê bai em trai như con không!” — Lâm Huệ lập tức nổi giận khi nghe con gái nói thế về con trai mình.
“Con chỉ nói sự thật.”
“Con gả vào hào môn rồi thì—” Bà chưa kịp nói hết câu, Giang Thành Cương đã vội giơ tay ngăn, giọng ôn hòa:
“Di Lê à, bố mẹ cũng biết em con học hành không ra gì, nhưng dù sao cũng phải tính cho nó một đường lui chứ. Con là chị nó, giúp được thì giúp một tay. Hay là… chuyện vào Thần Huy khó quá, con làm không được?”
Ông nói năng nhẹ giọng, thậm chí còn thay cô tìm lý do.
“Không phải.” Giang Di Lê dốc cạn ly nước trong tay, giọng có phần gắt gao, lạnh lùng đến mức khiến không khí cũng đóng băng. “Con làm được. Chỉ là…”
Cô khẽ cười, nụ cười nhạt đến mức khiến người khác lạnh sống lưng:
“Con không muốn làm.”
“Bốp!”
Một cái tát nặng nề vang lên giữa phòng khách. Gương mặt Giang Di Lê bị đánh lệch sang một bên.
“Đồ vong ân bội nghĩa!” Lâm Huệ chỉ thẳng tay vào mặt cô, giận dữ mắng:
“Gả vào hào môn thì giỏi giang lắm sao? Tao với bố mày nuôi mày khôn lớn, giờ chỉ nhờ một chuyện nhỏ cũng không chịu giúp! Bố mày phải cúi đầu năn nỉ mày, mày lại dám làm nhục bố mẹ thế này à! Đồ không tim không phổi!”
Giang Thành Cương nghe con gái cãi lại, cả người ông ta cũng chùng xuống, đôi vai run rẩy, như thể một thoáng đã già đi mấy tuổi.
Giang Di Lê chậm rãi đưa tay lên che nửa khuôn mặt đang tê rát, cúi đầu, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Tại sao? Tại sao bố mẹ chỉ lo cho Giang Dịch Lâm? Từ nhỏ đến giờ, nó chiếm hết tình thương, cướp đi bố mẹ của con, giờ còn muốn con phải vì nó mà hi sinh, phải để nó hút máu con nữa sao?”
“Vì mày là chị nó! Nó là em ruột mày! Mày phải có trách nhiệm chăm sóc nó!”
“Trách nhiệm?” Môi Giang Di Lê run lên, đôi mắt đỏ hoe.

“Lấy cái gọi là huyết thống để trói buộc con, bắt con trở thành nguồn sống của nó, đó là trách nhiệm à? Hay là xiềng xích? Nếu sinh con ra chỉ để làm trâu làm ngựa cho Giang Dịch Lâm, thì… xin lỗi, con không làm được.”
Lâm Huệ bị những lời ấy k*ch th*ch đến mất lý trí, đôi mắt đỏ ngầu, gằn từng tiếng:
“Không làm được cũng phải làm! Dù là xiềng xích thì sao? Mày là con tao, là do tao sinh ra! Mày đã vào bụng tao thì mày phải có trách nhiệm với em mày! Mày trốn không thoát đâu, cả đời này cũng đừng hòng thoát!”
——
Không thể trốn, cũng chẳng thể thoát.
Thật là một kiểu “đạo đức trói buộc” trắng trợn mà hợp lý đến đáng sợ. Họ dùng sợi dây máu mủ tình thâm để khóa chặt cô trong chiếc lồng đó, dù có giãy giụa đến đầu rơi máu chảy, cũng chẳng thể thoát ra.
Lần đầu tiên, Giang Di Lê dám đối diện thẳng với sự thiên vị của mẹ, nhìn rõ khuôn mặt thật đáng sợ của bà.
Nhưng rồi cô chợt nghĩ, cô thì có khác gì đâu?
Cái gọi là “hôn ước” giữa cô và Trần Duật Sâm, chẳng phải cũng là một sợi xích khác, trói chặt anh vào đời cô sao?
Rõ ràng, từ khi còn học cấp ba, anh đã tìm mọi cách để tránh xa cô cơ mà…
Ánh mắt rơi xuống đôi bàn tay gầy gò, trắng bệch của mình, cô thấy như chính bản thân cũng đang dùng sức mà níu chặt sợi xích ấy, không chịu buông. Giọt nước mắt mà cô kìm nén bao lâu nay, cuối cùng cũng vỡ òa, từng hạt từng hạt rơi xuống, nóng rát.
Giây phút ấy, Giang Di Lê mới thật sự nhận ra: Hóa ra, suốt bao năm qua, cô đã sống thấp hèn và đáng thương đến nhường nào.
“Con với em con là ruột thịt, có chặt đứt xương cũng còn dính gân, con không thể không giúp nó được.”
Thấy con gái rơi nước mắt, đứa con vốn mạnh mẽ, cứng cỏi bao năm nay, Lâm Huệ thoáng mềm lòng, nhưng cuối cùng vẫn cứng giọng nói tiếp:
“Mẹ với bố đã hi sinh cho con bao nhiêu, từ nhỏ cho ăn ngon, mặc đẹp, nuôi con học đại học, sợ con bị nhà chồng khinh thường nên còn mua nhà cho con. Mẹ đối với con tốt hơn cả với em trai con. Thằng Dịch Lâm chẳng có gì, đã chịu thiệt đủ rồi, con giúp nó một chút thì có sao.”
“Xin mẹ đừng lừa con nữa, và cũng đừng tự lừa mình.”

Giang Di Lê ngẩng đầu, giọng run run:

“Những gì mẹ làm, thật sự là vì con sao? Căn nhà đó là mua cho con à? Rõ ràng mẹ chỉ vì Giang Dịch Lâm mà tính toán con thôi! Khi giữ con ở quê là vì bất đắc dĩ; khi mắng con là nói vì tốt cho con; ép con gả vào nhà giàu là muốn con được hạnh phúc. Cái thứ ‘tình yêu’ mà mẹ nói đó, chỉ là lạnh lùng, là trách móc, là coi thường ý muốn của con! Còn đối với Giang Dịch Lâm, mẹ lại mang theo nó khắp nơi, mua cho nó đồ tốt nhất, năm nào cũng lên núi cầu phúc cho nó, chỉ cần nó bình an, khỏe mạnh là được. Tình yêu mẹ dành cho nó là quan tâm, là gần gũi, là sẵn sàng hi sinh tất cả. Còn với con, mẹ tưởng là tốt, nhưng hai mươi mấy năm qua, mẹ chưa từng có một ngày công bằng với con!”
“Con nói mẹ tính toán con à?” Lâm Huệ run lên vì giận, giọng lạc đi.

“Giang Di Lê! Mẹ có làm gì có lỗi với con mà con nói mẹ như thế?! Đám cưới của con là ai lo toan? Lúc con đi học là ai cơm nước, giặt giũ? Là ông bố chẳng lo được chuyện gì kia à? Hay là bà nội già lẩm cẩm kia?!”
“Là mẹ.” Giang Di Lê gật đầu, giọng lặng như tờ.
“Là mẹ đã lo cho con, đã tính toán cho con, nhưng cũng chính là mẹ đã ép con, đè nén con. Mẹ nói mẹ thương con hơn em, con chỉ thấy nực cười.”
Cô cười khẽ, nước mắt vẫn chảy dài trên má, giọng vỡ vụn:
“Vậy sao mẹ không dám thừa nhận đi? Rằng mẹ… chưa bao giờ yêu con đủ nhiều?”
Lâm Huệ sững lại.
Giống như có thứ gì đó trong đầu bị chạm vào, khiến bà ta cứng đờ.
Có lẽ là bị con gái xúc phạm, cũng có thể vì thứ bí mật mà bà chôn giấu bấy lâu nay đã bị bóc trần, khiến bà cảm giác như bị chính đứa con mình tát thẳng vào mặt, đau bỏng rát.
Giang Thành Cương nhận ra điều gì đó, vội bước tới nắm tay vợ, định can ngăn, nhưng bị Lâm Huệ hất mạnh ra.
Bà chậm rãi bước đến trước mặt Giang Di Lê, giọng điệu bình thản đến đáng sợ:
“Đúng, tao không yêu mày nhiều như thế. Nhưng mày cũng tự trách bản thân đi, mày xui xẻo, sinh ra đã là con gái, ngay từ đầu đã không được ai ưa. Tao nhìn thấy ánh mắt giễu cợt của người ta, muốn thoát khỏi cái gánh nặng ấy mà không thể. Mày có biết không, từ lúc mày cất tiếng khóc chào đời, tao đã thấy chán ghét rồi. Còn mày tưởng bố mày yêu mày lắm à? Ông ta chỉ thấy mày giỏi, có tương lai, có thể khoe khoang với họ hàng nên mới giả vờ thương. Ông ta còn giả tạo hơn tao nhiều. Còn ông bà nội mày thì sao? Lúc mày sinh ra, chính họ là người thất vọng nhất! Mày không được ai yêu thương hết, đó là số của mày. Dù mày có cầu, cũng cầu không ra đâu.”
Gương mặt Giang Di Lê, trong khoảnh khắc, trắng bệch như tờ giấy.

Cạch!
Cánh cửa lớn khép lại, nặng nề và dứt khoát, như thể vĩnh viễn chặn hết con đường quay về.
Cơn cãi vã điên cuồng khi nãy tan biến, căn nhà rộng lớn trống rỗng đến đáng sợ, im ắng như chết chóc.
Dù ầm ĩ đến thế, nhưng người trong phòng là Giang Dịch Lâm từ đầu đến cuối vẫn không hề bước ra xem một lần.
Giang Thành Cương cuối cùng cũng không nhịn được, bùng nổ tức giận:
“Em điên rồi sao, lại nói với con bé những lời như thế?”
Lâm Huệ lạnh mặt đáp lại:
“Sao, làm rồi còn không dám nhận à? Tôi chỉ nói sự thật thôi!”
Giang Thành Cương thở hắt ra một tiếng thật nặng:
“Chút chuyện nhỏ như vậy mà em định ghi hận đến bao giờ? Anh nói rồi, bố mẹ khi đó không phải chê em vì sinh con gái, mà chỉ sợ em ra ngoài nghe những lời gièm pha khó nghe thôi.”
“Là chê hay là bảo vệ, tôi phân biệt được.”
Giang Thành Cương biết bà đang nổi nóng, có nói gì lúc này cũng vô ích. Ông xoay người, nặng nề gõ cửa phòng Giang Dịch Lâm. Gõ đến mấy lần, cửa mới mở hé, cậu chậm rãi bước ra.
Nhìn dáng vẻ uể oải ấy, cơn giận trong lòng ông lại bốc lên: “Vừa rồi trong phòng con chết rồi à? Chị và mẹ con vì con mà cãi nhau đến thế, con cũng không ra ngăn một tiếng?”
“Lại không phải con muốn đi học ở Thần Huy, liên quan gì đến con…” Giang Dịch Lâm bĩu môi, lầm bầm.
“Còn đứng đực ra đó làm gì, mau đi tìm chị con đi!”
Nghĩ đến gương mặt tái nhợt của con gái, tim Giang Thành Cương đập loạn, trong lòng dâng lên linh cảm chẳng lành.
——
Bên ngoài, mưa đã tạnh.
Giang Di Lê lững thững đi, không biết mình đã bước bao lâu. Ngoài khu nhà có một hồ nhân tạo, bình thường mỗi chiều muộn, người ta thích ra đó tản bộ, ngắm hoàng hôn.
Chỉ tiếc cơn mưa vừa dứt, trời lại đã quá khuya, ven hồ chẳng còn bóng người.
Màn đêm dày đặc như tấm lưới trùm xuống, nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cô ngồi rất lâu trên ghế dài bên hồ. Chiếc điện thoại trong túi vang lên không ngừng, nhưng cô chẳng còn sức để nghe.
Giờ phút này, cô kiệt quệ. Cả thể xác lẫn tâm hồn đều trống rỗng, mơ hồ, như thể linh hồn đã rời khỏi thân xác.
Cơn gió đêm lạnh lẽo mang theo hơi ẩm thổi tới, hất tung những sợi tóc rối loạn bên trán. Cát bụi trong gió thi nhau quất lên mặt, chẳng đau là bao… thế mà không hiểu vì sao, gò má cô lại rát buốt, như bị ngàn mũi kim nhỏ li ti đâm xuyên.
Cô đưa tay lên lau, lại chạm phải một bàn tay đầy nước mắt nóng hổi.
Từ nhỏ, cô luôn cho rằng nước mắt là biểu hiện của yếu đuối, nên chưa bao giờ dễ dàng khóc. Nhưng lần này… quá đau.
Những lời tàn nhẫn kia, từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc bén, xuyên qua màng tai, cắt vào lục phủ ngũ tạng, khiến cô đau đến nghẹt thở. Đau đến mức không thể khống chế, cô che mặt lại, để mặc nước mắt rơi như mưa.
Từ nhỏ, cô đã biết cha mẹ không thích mình. Nhưng cô không cam lòng, luôn nỗ lực để trở nên xuất sắc, chỉ mong đổi lấy vài lời khen hiếm hoi. Cô cố gắng, cố gắng thêm một chút nữa, tin rằng nếu đủ tốt, sẽ được yêu thương, được quan tâm.
Nhưng sự thật tàn nhẫn đến vô tình, bố mẹ cô vốn dĩ không thể yêu cô, bởi ngay từ khi sinh ra, cô đã là gánh nặng khiến họ chán ghét.
Còn tình cảm của Trần Duật Sâm đối với cô, cái mà cô từng ngây ngô tin là thiên vị, chẳng qua chỉ là một trò cười cay đắng.
Cô tự cho rằng mình được anh ưu ái, được anh để tâm; nhưng hóa ra, tất cả đều là giả dối.
Anh quan tâm cô, chỉ vì ông cụ Trần căn dặn. Anh đã sớm nhìn ra tình cảm cô dành cho anh, cũng biết về hôn ước giữa hai người. Nên anh mới chọn ra nước ngoài, chỉ mong được thoát khỏi cô.
Thế mà cô lại dùng chính hôn ước ấy để trói buộc anh, biến thành xiềng xích khiến anh vừa chán ghét vừa không thể thoát thân.
Cô tranh giành suốt bao năm, cuối cùng… vẫn chẳng có được gì cả. Với bố mẹ, cô là gánh nặng.
Với anh, cô lại là xiềng xích.
Giang Di Lê…cả một đời này của cô, thật đáng thương…mà cũng ngu ngốc đến tột cùng.
••••••••
Lời tác giả:
Giang Di Lê, hãy đón chào cuộc đời mới của em đi.

Trước Tiếp