Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 22

Trước Tiếp

Một câu quát lớn của Kỳ Hạ khiến tôi giật nảy cả người.

“Kỳ Hạ! Cậu bị bệnh hả?!”

Chu Dạng nghe xong câu đó thì mặt đờ ra, đứng cũng không vững, cả người mềm oặt ôm lấy tôi, nước mắt nóng hổi lăn dài, giọng nghẹn ngào:

“Vậy anh sẽ bỏ tiền ra nuôi Tiểu Sầm, em có thể đừng ly hôn với anh không? Nhan Nhan, mình quay lại như trước đi, anh sẽ không như vậy nữa…”

Chu Dạng khóc đến mức tôi không còn tâm trạng mà mắng Kỳ Hạ nữa.

Kỳ Hạ sững người trong giây lát, giọng nói đầy biến hóa:

“Chồng chị… các người… Lận Nhan… làm sao chị tìm được hắn?”

Tôi đỡ lấy Chu Dạng, quay đầu trừng mắt nhìn Kỳ Hạ:

“Cậu nhìn không ra là anh ấy say à?”

Kỳ Hạ nhíu mày:

“Có người vợ như chị, uống đến say không phải rất bình thường sao?”

“Đồ chết tiệt nhà cậu!”

Tôi đá cậu một cái nhưng không trúng.

Lúc đó, Lê Thanh không biết từ đâu chạy ra:

“Xin lỗi nha, nãy giờ tôi đi tìm đồ.”

Ra là vụ Chu Dạng uống rượu thành ra thế này đều là do cô ấy gây ra.

“Lê Thanh! Cậu tìm cái gì mà tìm?!”

Tôi giận đến mức muốn dùng giày cao gót ném cô ấy.

Chu Dạng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

“Nhan Nhan, Lê Thanh nói em chỉ thích mấy đứa nhỏ tuổi, có thật không? Nhưng anh cũng sạch sẽ mà…”

Kỳ Hạ bỗng nhiên nói chen vào:

“Thằng tiểu tam kia nhỏ tuổi hơn cô đấy.”

“Kỳ Hạ, cậu cút đi cho tôi.”

Tôi trừng mắt lườm cậu.

Kỳ Hạ vừa bấm điện thoại vừa lẩm bẩm:

“Trời ơi, tình tiết còn gây nghiện hơn cả phim ngắn.”

Lê Thanh vội vã chạy tới, cầm nắp chai nước suối hất thẳng lên mặt Chu Dạng.

Chu Dạng bị nước lạnh làm tỉnh táo hẳn, dựa người vào cột điện trước cửa nhà, dùng tay lau mặt, lắc đầu mấy cái, ánh mắt dần tỉnh táo lại:

“Nhan Nhan?”

Tôi gượng cười, giới thiệu với Kỳ Hạ:

“Chu Dạng, chồng cũ của tôi.”

Chu Dạng nhìn thấy Kỳ Hạ:

“Cậu là…”

“Bạn bình thường.”

Tôi không nói nhiều, xoay người chuẩn bị về nhà.

Kỳ Hạ định theo tôi đi, nhưng nhớ ra mình đi để đưa người về, nên quay lại xe.

Chu Dạng bị Lê Thanh kéo đi.

Màn kịch rối ren cuối cùng cũng tạm kết.

Lúc này tôi mới phát hiện, mình vẫn chưa trả lời tin nhắn của Sầm Xuyên.

【Ngủ rồi à?】

Anh lại trả lời ngay lập tức:

【Chưa, Kỳ Hạ còn gọi cả cuộc voice cho anh nghe nữa, anh nghe thấy chồng cũ em gật đầu bảo cho em vào phòng hầu hạ.】

【……】

Mấy người này đúng là…

Vài ngày sau, Lê Thanh đến cửa hàng dạy đàn của tôi.

“Tôi đâu biết Chu Dạng uống say lại khóc dữ vậy, cứ đòi đến tìm cậu làm lành! Khóc từ đầu đường đến tận nhà cậu luôn, ngồi chồm hổm trước nhà chờ cậu về…”

Tôi vừa tháo bó hoa vừa c*m v** bình.

Đây vẫn là hoa do Sầm Xuyên tặng, mỗi ngày một bó, suốt ba mươi ngày không thiếu.

“Anh ấy say rồi y như trẻ con, cứ ăn vạ nhõng nhẽo, sau này đừng để anh ấy uống rượu nữa.”

Lê Thanh rầu rĩ, bảo cô ấy không dám nữa đâu.

“Nhưng trước khi ly hôn, rốt cuộc anh ấy đã làm gì cậu vậy? Cứ nói ‘sẽ không như vậy nữa’ mãi…”

Tôi trầm mặc một lúc:

“Bí mật.”

Lê Thanh nhìn tôi, như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi lại lắc đầu bỏ qua.

Quản lý cửa hàng đi vào ngắt lời chúng tôi:

“Có người tìm cô.”

Tôi bước ra, thì thấy Kỳ Hạ.

“Tôi đến để xin lỗi về chuyện tối hôm đó. Lúc đó tôi không biết anh ta là chồng cũ của chị.”

Cậu đưa một hộp bánh nhỏ coi như lời xin lỗi.

Tôi không nhận, giọng lạnh nhạt:

“Vậy cậu nghĩ tôi là loại phụ nữ có chồng mà còn đi ngoại tình sao?”

Kỳ Hạ im lặng một lúc, nhìn tôi đầy bức xúc:

“Vậy cô ở cùng với Tiểu Sầm mà vẫn quyến rũ tôi, không lẽ là lỗi tại tôi hiểu lầm cô?”

Tôi chậm rãi, từng chữ rõ ràng:

“Cậu hiểu lầm rồi. Tôi và Sầm Xuyên không phải tình nhân. Những gì anh ta làm với tôi, anh ta hoàn toàn chấp nhận, bao gồm cả chuyện tôi ngủ với cậu, hiểu chưa?”

Ánh mắt Kỳ Hạ dán chặt vào tôi, sắc mặt như bị đóng băng, mãi không nói nên lời.

Cả cửa hàng như đóng băng theo.

Cậu nhìn tôi một lúc, rồi quay người chạy ra ngoài.

Lê Thanh đứng trên bậc thang nhìn tôi:

“Người ta mang bánh dễ thương như vậy đến xin lỗi, mà cậu nói chuyện cứ như dao cắt vào tim người ta.”

“Tôi đâu còn cách nào khác, phải nói rõ ràng thôi.”

Chiếc bánh bị tôi ném vào thùng rác.

Tôi và Lê Thanh ra ngoài ăn tối, nhưng xe còn chưa tới nơi thì Hứa Trì gọi đến.

“Chị ơi, Kỳ ca về liền đấm Tiểu Sầm một phát! Chị nói gì với ảnh vậy?!”

Tôi hỏi rõ bệnh viện nào rồi vội vàng chạy đến.

May là cả hai người đều không bị thương nặng.

Trong hành lang bệnh viện, Sầm Xuyên mặt không cảm xúc, dựa vào tường.

Kỳ Hạ ngồi trên ghế, hai tay chống trán, không thấy rõ vẻ mặt.

Trước Tiếp