Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 1

Trước Tiếp

Sau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ.

Tất nhiên, không phải chó thật.

Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy.

Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con.

Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong.

Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ.

Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài.

Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội.

Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn.

Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai.

“Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.”

Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi.

Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ.

Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong.

Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy:

“Xin lỗi, em không cố ý!”

Tôi cúi đầu nhìn mình, ngước mắt nhìn cậu ta:

“Đồng này, em tạm thời không lấy lại được đâu.”

Cậu ta đỏ ửng cả mặt.

Tôi chuyển khoản cho cậu ta 5 tệ 2 xu.

Tối hôm đó nhận được lời mời kết bạn WeChat.

Cậu tên là Hứa Trì, sinh viên Học viện Âm nhạc.

Trang cá nhân không đăng nhiều ảnh tập gym, cũng chẳng có ảnh chụp chung với bạn gái.

Nhìn qua thì có vẻ… còn sạch.

Từ đó, mỗi ngày tan làm tôi đều cố tình đi ngang phố ngầm.

Mỗi lần chỉ nghe một bài, rồi chuyển đúng 5 tệ 2 xu.

Có lần Hứa Trì hỏi tôi:

“Tại sao lại là năm tệ hai?”

Tôi bảo: “Vì em hát nhạc tình.”

“Chị, chị không biết vì sao em hát nhạc tình à?”

Tôi biết, nhưng tôi không nói.

Từ sau khi có WeChat của tôi, Hứa Trì bắt đầu đăng ảnh múi bụng mỗi ngày.

“Vì nó đang hot?” — Tôi giả ngơ.

Cậu ấy chỉ trả lời bằng một dấu ba chấm.

Về sau, tôi dần dần không qua đó nữa.

Nhưng dù không tới, tôi vẫn chuyển tiền.

5 tệ 2 xu là điểm neo cảm xúc tôi đặt cho cậu ta.

Hứa Trì bắt đầu gửi riêng bản thu âm bài hát.

“Chị ơi, nhận hàng nhé.”

“Tốt lắm.”

“Em tưởng chị chán rồi.”

“Không tiện đường.”

“Tháng trước còn tiện.”

“Tháng này thì không.”

Sự dây dưa mập mờ của người lớn, không cần nói nhiều.

Cho đến một ngày, tôi cố tình không chuyển tiền.

Hứa Trì chờ suốt đêm, cuối cùng cũng không chịu nổi mà phát cáu:

“Chị chán rồi đúng không!”

Cậu ta tức đến mức… trả lại toàn bộ số tiền tôi từng chuyển, hơn hai tháng, khoảng bốn trăm tệ.

Thật là một thằng ngốc.

Bị tôi chơi đùa từng đó thời gian mà còn tưởng là thật.

Tôi thì sao?

Một đồng cũng chưa tốn.

Ăn đủ khổ rồi, cũng đến lúc nên cho chút ngọt.

Tôi chuẩn bị một bất ngờ cho Hứa Trì.

Tiệm đàn mới, tôi cố tình mở ngay gần trường cậu ta.

Để giữ hình tượng “chị gái thần bí”, tôi chưa từng kể với Hứa Trì về nghề nghiệp của mình.

Thân phận bà chủ tiệm nhạc cụ, chắc chắn sẽ khiến cậu ấy ngạc nhiên.

Tôi bảo hôm nay sẽ gặp cậu.

Hôm nay tiệm khai trương, thầy trò tới xem rất đông, có khi lại “vô tình” chạm mặt Hứa Trì.

Đúng lúc đó, tôi nghe được ba cậu con trai đang nói chuyện:

“Cậu còn chưa cưa đổ bà chị năm tệ hai à?”

“Còn ba ngày nữa là hết hạn cược rồi đấy, thua là mất năm vạn đó!”

“Cút. Dạng gái già thế này, tôi ngoắc tay một cái là tự dâng tới nơi.”

Giọng trầm khàn, đầy từ tính, thật sự quá dễ nhận ra.

Hứa Trì cùng hai người bạn đi vào tiệm.

Ba người khoác vai nhau, chắc là bạn thân, ai nấy đều rất bảnh.

Hứa Trì có gương mặt trong sáng, chuẩn chỉnh nhất.

Cậu gọi tôi là “chị năm tệ hai” thì trông khá hoang dã, lêu lổng.

Người còn lại đeo kính, nho nhã thư sinh, nhìn như học sinh ưu tú bước ra từ manga Nhật.

Đúng là: ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, đẹp trai tụ thành hội.

“Hồi đó ai nói ba tháng là chắc chắn hốt được?”

“Cậu tặng tôi một cây piano, chuyện này coi như xong.”

Trước Tiếp