Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tống Dĩ Thâm về đến nhà khi đã đêm muộn.
Không tìm thấy tôi ở phòng ngủ chính, anh ta cảm thấy rất chột dạ.
Năm đầu tiên tôi hôn mê, Triệu Tương Nghi đã đưa con gái về nước và dọn vào ở trong căn biệt thự này.
Tôi không hề tranh cãi mà tỏ ra rộng lượng nói:
"Anh là một người đàn ông bình thường, có nhu cầu cũng là chuyện em có thể hiểu được."
Gương mặt cao quý, vốn luôn ung dung tự tại của Tống Dĩ Thâm bỗng lộ vẻ hoảng hốt hiếm thấy:
"Niệm Từ, em đừng hiểu lầm."
"Lúc Tương Nghi mới về, bệnh trầm cảm rất nghiêm trọng. Bác sĩ nói tốt nhất nên phơi nắng nhiều nên anh mới nhường phòng ngủ chính cho cô ấy."
Là nam nữ chính, tác giả không nỡ để họ bị mắng vì ngoại tình.
Ít nhất là trước khi tôi chết.
Họ đã nhiều lần suýt "vượt rào", đẩy cảm giác dây dưa đẩy đưa đến tột cùng.
Nhưng vẫn chưa tiến thêm bước nữa.
"Năm xưa nếu không phải vì anh khởi nghiệp thất bại, Triệu Tương Nghi đã không giận dỗi bỏ đi, để rồi gả cho người chồng cũ vũ phu và mắc bệnh trầm cảm."
"Đây là món nợ của anh đối với cô ấy."
Tôi lẳng lặng lắng nghe.
Mặc kệ anh ta dùng bàn tay to ấm áp bao lấy lòng bàn tay lạnh ngắt, gầy guộc của mình.
"Dĩ Thâm, không cần giải thích đâu. Đó là quá khứ của anh, nếu hai người thực sự còn vương vấn thì vị trí mợ Tống này cũng chẳng tới lượt em."
Tống Dĩ Thâm như trút được gánh nặng, nhưng tôi đột ngột đổi tông giọng.
"Nhưng Chi Chi luôn rất yêu anh, vậy mà anh chưa một lần đưa con bé đi học."
"Chi Chi nghe thấy cô bé kia khoe khoang với người khác rằng bố mình tên là Tống Dĩ Thâm, lợi hại đến mức có thể mua lại cả ngôi trường, là một ông trùm trong giới thượng lưu."
"Chi Chi cũng muốn nói con bé chính là con gái của anh, nhưng con bé chưa từng được ngồi xe anh, một buổi họp phụ huynh anh cũng chưa bao giờ xuất hiện, chẳng có ai tin con bé cả."
"Trong thế giới của một đứa trẻ, sự thiên vị của người bố chính là toàn bộ chỗ dựa."
Tôi càng nói, sự chột dạ của Tống Dĩ Thâm càng tăng thêm.
Anh ta từng dặn dò nhà trường không được tiết lộ mối quan hệ giữa mình và Tống Vãn Chi.
Nói là không muốn con gái trở thành một tiểu thư kiêu căng, nhưng lại chính tay đẩy con vào góc tối không ai bảo vệ.
"Xin lỗi, là lỗi của anh."
"Anh nhất định sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện."
Là nam chính, Tống Dĩ Thâm có rất nhiều ưu điểm.
Làm việc quyết đoán, quyền thế ngút trời, hành sự kín kẽ.
Ngày hôm sau, tất cả đồ đạc liên quan đến mẹ con Triệu Tương Nghi trong biệt thự đều bị dọn sạch.
Tôi tiện miệng nhắc đến việc giáo viên chủ nhiệm thiên vị Triệu Thanh Diên.
Hiệu trưởng liền đích thân gọi điện, đuổi việc người giáo viên thiếu đạo đức đó ra khỏi ngành.
Tống Dĩ Thâm sắp xếp lại chỗ ở cho Triệu Tương Nghi, chuyển con gái cô ta sang một ngôi trường khác có đẳng cấp thấp hơn một chút.
Nhưng để làm chỗ dựa cho cô ta, anh ta vẫn quyên góp ba mươi tỷ đồng.
Tôi không làm loạn, cũng chẳng so đo.
Với những gia đình môn đăng hộ đối như chúng tôi, hai chữ "ly hôn" không bao giờ dễ dàng thốt ra.
Trong sách, để tạo ra biến cố lớn cho nữ phụ độc ác, tác giả đã khiến cả gia đình tôi gần như tuyệt diệt.
Mẹ tôi khi biết tin tôi thành người thực vật đã lên cơn đau tim mà qua đời.
Bố tôi vốn tình sâu nghĩa nặng với bà nên không còn tâm trí chăm lo công ty, bị kẻ xấu bán đứng bí mật kinh doanh, khiến đế chế thương mại khổng lồ sụp đổ ngay tức khắc.
Định mệnh xoay vần...
Dù vô cùng đau xót nhưng tôi cũng không còn sức để cứu vãn.
Tôi thề sẽ bảo vệ quyền lợi của con gái đến cùng.
Tống Dĩ Thâm muốn khuyên tôi về lại bệnh viện nghỉ ngơi nhưng bị từ chối.
Anh ta lo lắng cho sức khỏe của tôi nên đã mời chuyên gia phục hồi chức năng và cả một đội ngũ y tế về nhà túc trực 24/7.
Tôi thản nhiên chấp nhận.
Không có gì quan trọng hơn việc được ở bên cạnh con gái.
Tống Dĩ Thâm nhìn ra điều tôi mong muốn, anh ta dành nhiều thời gian hơn để ở bên Chi Chi và đích thân đưa đón con đi học.
Ban đêm, Chi Chi rúc mình trên giường, khẽ khàng nói với tôi:
"Triệu Thanh Diên chuyển trường rồi ạ, lúc đi bạn ấy cứ hằm hằm lườm con, bị các bạn trong lớp cười nhạo nữa."
"Vậy con có vui không?"
Chi Chi gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Vẻ mặt con bé có chút thẫn thờ.
"Bố đã mua rất nhiều váy đẹp và trang sức cho bạn ấy và dì Triệu để đền bù ạ."
Lòng tôi lạnh đi một nửa.
Những chuyện tương tự như thế này, tương lai chắc chắn sẽ còn xảy ra rất nhiều.
Sự thiên vị và lơ là của người cha sẽ khiến con gái dồn nén mọi uất ức vào sâu trong lòng.
Không ai lắng nghe, chẳng ai thấu hiểu.
Để rồi dần dần trở nên trầm lặng, hèn nhát và thiếu thốn tình thương.
Trong sách, nữ chính đã sắp đặt một tên "choắt con tóc vàng" cho Chi Chi vào thời cấp ba.
Chỉ bằng "ly trà sữa đầu tiên của mùa thu" hay "miếng hạt dẻ đầu tiên của mùa đông" đã dễ dàng khiến con bé sập bẫy.
Độc giả gọi đó là dùng trí, đánh vào lòng người là thượng sách.
Rằng đó là cái giá mà nữ phụ độc ác phải trả.
Chi Chi đắm chìm trong thứ tình yêu rẻ mạt đó.
Dù biết rõ bố sẽ thất vọng nhưng con bé vẫn cố tình phạm sai lầm.
Bởi vì sau khi mất mẹ, con bé đã trở thành người thừa.
Bố đã có gia đình mới, con bé giống như một món hành lý được gửi tạm, thỉnh thoảng mới được liếc nhìn một cái để xác nhận là vẫn còn đó rồi người ta lại quay lưng bước đi.
Con bé sẽ hình thành một kiểu tâm lý:
"Mình không xứng đáng được lựa chọn một cách kiên định, vì vậy mình cũng sẽ không kiên quyết yêu cầu người khác chọn mình."
Sự tử tế của tên tóc vàng đó đối với con bé giống như một niềm vui bất ngờ.
Bát mì Oden lúc ba giờ sáng, chiếc giường một mét hai trong căn phòng trọ mười mét vuông, trên bức tường loang lổ dán tấm hình con bé ngồi ăn một mình.
Trong mắt người khác có lẽ là nghèo nàn túng quẫn, nhưng trong mắt con bé lại là "anh ấy sẵn lòng chia sẻ với mình".
Dẫu cho người đó là sai lầm.
Nhưng đó là người đầu tiên ôm chặt lấy con bé. Nếu buông tay, liệu còn có ai đối xử với nó như thế nữa không?
Con bé khao khát được yêu thương, được nhìn thấy.
Mong chờ ánh mắt của một người sẽ không lướt qua mình để nhìn về nơi khác.
Con bé không phải vì ham bát mì Oden nóng hổi kia, mà là vì hắn ta đã cho con bé ba thứ:
Được nhớ đến — việc hắn xuất hiện lúc ba giờ sáng chứng tỏ hắn đang chờ đợi con bé.
Được sẻ chia — hắn dốc hết số tiền cuối cùng mua mì Oden và nhường một phần chiếc giường nhỏ cho con bé.
Được nhìn thấy — ánh mắt của hắn chỉ dừng lại ở duy nhất mình con bé.
Những điều này, bố con bé chưa bao giờ trao tặng.
Vậy nên việc người làm mẹ cần làm là phải lấp đầy ba thứ ấy ngay từ khi con còn nhỏ.