Chi Chi Và Mẹ - Bạn Cùng Bàn Của Bạn Học Chanh

Chương 1

Trước Tiếp

Mở mắt ra đã là chuyện của năm năm sau.

Tôi nằm trên giường bệnh, nghe thấy các y tá bàn tán về việc tình cảm của nam nữ chính đang nồng cháy, sắp sửa tổ chức một đám cưới linh đình.

"Mợ Tống nằm trên giường này sớm đã có tiếng không có miếng rồi, nhà ngoại lại còn phá sản, ước chừng chẳng bao lâu nữa là phải rút ống thở thôi."

"Tổng giám đốc Tống và ánh trăng sáng mới là chân ái, họ yêu nhau từ thời cấp ba, anh ấy vì cô ấy mà chẳng màng con đường thênh thang, chịu bao nhiêu khổ cực."

"Ai ngờ phân phân hợp hợp, loanh quanh một hồi cuối cùng vẫn về lại bên nhau, cảm giác định mệnh mạnh mẽ thật đấy!"

Nhìn căn phòng bệnh trống huếch trống hoác.

Tôi nhớ lại năm mình hai mươi mốt tuổi, gả cho đối tượng liên hôn hào môn là Tống Dĩ Thâm.

Sau khi kết hôn, chúng tôi tôn trọng nhau như khách, trở thành cặp vợ chồng kiểu mẫu trong giới.

Anh ta dành cho tôi sự phô trương và tôn trọng mà mợ Tống nên có.

Tôi sinh cho anh ta một cô con gái trắng trẻo, đáng yêu.

Một vụ tai nạn xe hơi đã khiến tôi nằm trên giường bệnh, hôn mê bất tỉnh.

Đáng lẽ tôi sẽ chết vào ba tháng sau, ngay trước thềm đám cưới thế kỷ của nam nữ chính.

Thế nhưng trong lúc hôn mê, tôi đã mơ một giấc mơ thật dài.

Trong mơ, con gái tôi — Tống Vãn Chi, vì mất mẹ từ nhỏ nên lúc nào cũng u sầu, buồn bã.

Mối tình đầu của bố con bé mang theo con gái riêng gả vào hào môn rồi sinh thêm một đứa em trai.

Vốn dĩ là một thiên kim tiểu thư, con bé vừa mất mẹ, lại vừa đánh mất tình yêu thương của bố.

Con gái của nữ chính với tư cách là con kế của Tống Dĩ Thâm, kể từ ngày được bố dượng bảo bọc đã nhận được sự săn đón của tất cả mọi người.

Sau một lần nữa bị cướp mất chồng chưa cưới, Tống Vãn Chi hoàn toàn hắc hóa, làm đủ mọi chuyện xấu xa.

Tống Dĩ Thâm hoàn toàn thất vọng về con gái, đưa con bé ra nước ngoài rồi bỏ mặc không hỏi han, khiến con bé phải sống một đời nghèo khổ túng quẫn.

Giấc mơ quá đỗi hoang đường khiến tôi "sống dậy" giữa chừng.

Tôi rút kim tiêm trên tay ra.

Vội vã chạy thẳng đến trường học của con gái.

Con gái bị người ta đẩy ngã từ trên cầu thang xuống, con bé nói là do Triệu Thanh Diên làm.

Triệu Thanh Diên chính là con gái của nữ chính.

Nhưng con bé đó lại nói mình không hề chạm vào Tống Vãn Chi.

Các bạn nam trong lớp cũng làm chứng như vậy.

Có người cười nhạo Tống Vãn Chi đi đứng không có mắt, cũng có người chỉ trích con bé cố ý ngã xuống.

Chỉ vì đố kỵ với việc Triệu Thanh Diên được làm lớp trưởng.

Tống Vãn Chi phẫn nộ.

Nhưng con bé chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, lo sốt vó đến mức nước mắt rơi lã chã mà vẫn chẳng có ai tin tưởng.

Sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Tống Vãn Chi không dám tin vào mắt mình.

Nhưng ánh mắt con bé không hề rời khỏi khuôn mặt tôi.

Tống Dĩ Thâm phong tỏa tin tức tôi trở thành người thực vật với bên ngoài, cũng không cho con gái đến thăm vì sợ con bé bị ám ảnh tâm lý.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của con, lòng tôi đau thắt lại.

Chưa kịp ôm con gái vào lòng.

Giáo viên chủ nhiệm thấy tôi mặc bộ đồ bệnh nhân, dáng vẻ nhếch nhác thì lộ vẻ khinh bỉ nói:

"Chị là mẹ của Tống Vãn Chi sao? Chị và bố con bé chẳng bao giờ đưa đón con, cũng không đi họp phụ huynh."

"Tôi đã sớm cảm thấy con gái chị có vấn đề về tâm lý rồi, nếu không thì sao cứ luôn bịa đặt là bạn học bắt nạt mình chứ?"

Trong sách, sau khi Triệu Tương Nghi xuất hiện, cô ta đã khóc lóc kể lể rằng Triệu Thanh Diên mất bố từ nhỏ nên rất thiếu cảm giác an toàn.

Điều đó khiến Tống Dĩ Thâm dành rất nhiều sự thương xót cho mẹ con nữ chính, bao gồm cả việc đưa đón con gái kế đi học.

Tống Vãn Chi không thể chấp nhận việc đứa trẻ khác cướp mất bố mình, con bé gào thét với Triệu Thanh Diên:

"Đó là xe của bố tôi, cậu không được ngồi."

Triệu Tương Nghi vốn dĩ đã để tâm đến xuất thân khu ổ chuột của mình nên đầy vẻ tự ái, khóc lóc đòi dẫn con gái rời khỏi nhà họ Tống.

Tống Dĩ Thâm thâm tình giữ lại, tặng cho họ rất nhiều món quà quý giá.

Anh ta không muốn con gái ruột của mình trở nên mất dạy, ỷ vào thân phận mà làm xằng làm bậy.

Kể từ ngày đó, anh ta chỉ cho tài xế lái chiếc xe rẻ tiền nhất đưa đón Tống Vãn Chi, không cho phép ai tiết lộ thân phận thật sự của con bé.

Mỗi khi Tống Dĩ Thâm có thời gian rảnh, anh ta lại đích thân cùng Triệu Tương Nghi đưa con gái cô ta đi học.

Đàn ông thiên vị người phụ nữ nào thì sẽ càng thiên vị đứa trẻ do người đó sinh ra.

Tôi có thể hiểu điều đó.

Nhưng con gái tôi thì có lỗi gì?

Chi Chi chỉ khao khát được nhìn thấy, được coi trọng và được chấp nhận vô điều kiện.

Cảm giác bất công tột độ sẽ làm nảy sinh sự phẫn nộ, uất ức và ghen tị mãnh liệt.

Khi Triệu Thanh Diên dễ dàng đoạt lấy tình cha mà con bé hằng mơ ước thì việc đó đã trở thành bia ngắm cụ thể cho mọi nguồn cơn đau khổ của con bé.

Khi Tống Dĩ Thâm và Triệu Tương Nghi vội vã chạy tới.

Giáo viên chủ nhiệm vẫn đang khuyên tôi nên biến việc lớn thành nhỏ, dĩ hòa vi quý.

Cô ta nói bố của Triệu Thanh Diên là Tổng giám đốc lớn, có thể hô mưa gọi gió.

Giàu đến mức có thể mua lại cả khu trường học này, đến cả sân vận động mới và tòa nhà dạy học của trường cũng là do nhà họ quyên góp.

Tôi hỏi ngược lại:

"Ai nói vậy?"

Giáo viên chủ nhiệm kéo Triệu Thanh Diên lại:

"Cả trường này ai cũng thấy Tổng giám đốc Tống đưa con bé đi học, đó không phải là nhân vật lớn mà chị có thể đắc tội đâu."

"Thanh Diên cũng từng nói trong lớp đó là bố mình, con bé theo họ mẹ."

Lời vừa dứt.

Tôi và Tống Dĩ Thâm bốn mắt nhìn nhau.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, trong mắt cuộn trào những cơn sóng dữ, giọng khàn đặc:

"Niệm Từ... Em tỉnh rồi."

Triệu Tương Nghi đứng cạnh anh ta, đã rũ bỏ vẻ nghèo hèn túng quẫn, gương mặt hồng hào xinh đẹp, trên người đầy trang sức quý giá.

Chẳng giống như tôi, làn da nhợt nhạt, cơ bắp lỏng lẻo.

Đôi chân teo lại trông như hai que củi nhỏ.

Hốc mắt Tống Dĩ Thâm đỏ hoe, anh ta chậm rãi đưa tay lên, giống như tôi là một bông tuyết sẽ tan biến ngay khi vừa chạm vào.

"Vợ ơi, anh nhận được điện thoại từ bệnh viện là chạy qua đó ngay, sao em lại đến trường học?"

Giáo viên chủ nhiệm ngơ ngác nhìn tôi.

Móng tay Triệu Tương Nghi bấm chặt vào lòng bàn tay, còn Triệu Thanh Diên thì trừng mắt nhìn tôi bằng ánh nhìn oán độc.

Tôi chỉ vào những vết thương trên chân Tống Vãn Chi, yếu ớt nói:

"Con gái bị người ta bắt nạt ở trường, giáo viên chủ nhiệm lại bao che cho kẻ bắt nạt."

Không đợi tôi nói hết câu.

Triệu Thanh Diên đã nhào vào lòng mẹ mình khóc lóc.

"Con không có! Các bạn trong lớp có thể làm chứng cho con."

Con bé thút thít, vẻ mặt đầy uất ức nhìn về phía Tống Dĩ Thâm:

"Bố ơi, con không bao giờ nói dối. Vãn Chi thấy hôm qua bố tặng con chiếc bút máy bản giới hạn nên mới..."

Ý trong lời nói chính là.

Tống Vãn Chi vì đố kỵ nên mới cố tình vu oan giá họa.

Quả nhiên, sắc mặt Tống Dĩ Thâm lập tức đanh lại, gắt lên:

"Tống Vãn Chi, con lại muốn hãm hại Thanh Diên nữa sao?"

Con gái cắn chặt môi, muốn giải thích.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của bố mình — lạnh lùng, thất vọng, như nhìn một đứa trẻ hư hỏng.

Lời của con bé nghẹn lại nơi cổ họng, chẳng thể thốt ra lời.

Tim tôi thắt lại từng hồi.

Đối với con gái mà nói, đây không phải là một sự hiểu lầm đơn giản mà là một trận động đất về tâm hồn.

Bố không tin tưởng mình, đó chính là nhát dao trực tiếp và đau đớn nhất.

Nó còn dễ dàng hủy hoại cảm giác an toàn của đứa trẻ hơn bất kỳ hình phạt nào.

Tôi nhanh chóng đứng chắn trước mặt Chi Chi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của con, nhấn mạnh từng chữ:

"Mẹ tin, Chi Chi sẽ không nói dối."

Bàn tay nhỏ mềm mại trong lòng bàn tay tôi khẽ run lên.

Tống Dĩ Thâm định kéo tôi lại để giải thích.

Chuyện này chẳng phải chỉ một hai lần, con gái có thành kiến với Triệu Thanh Diên.

Triệu Tương Nghi đứng ra bảo vệ con gái mình:

"Cô Khương này, tôi tin Vãn Chi không cố ý tự làm mình bị thương để vu oan cho người khác. Nhưng cô không đích thân nuôi dưỡng con bé khôn lớn, cô không biết rằng đôi khi trẻ con cũng sẽ nói dối đâu."

Đến một câu mợ Tống cô ta cũng không thèm gọi.

Dã tâm đã lộ rõ mồn một.

Giáo viên chủ nhiệm thấy Tống Dĩ Thâm bảo vệ mẹ con nữ chính thì tự cho là thông minh mà chọn phe:

"Mẹ Thanh Diên nói đúng đấy, có lần Tống Vãn Chi cố ý làm hỏng màu vẽ của con bé mà còn không chịu thừa nhận."

Triệu Thanh Diên lập tức giải thích:

"Con đã nói rồi mà, lần đó có lẽ Vãn Chi không cố ý đâu, bạn ấy chỉ là tâm trạng không tốt thôi."

Tôi liếc nhìn con gái.

Gương mặt nhỏ nhắn căng phồng lên vì tức giận như một con cá nóc.

Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống lã chã.

Đối với một đứa trẻ, điều đáng sợ nhất không phải là bị đổ oan một lần.

Mà là nhận ra rằng trong ngôi nhà này, việc bị oan có thể xảy ra bất cứ lúc nào, và con bé hoàn toàn không có sức chống trả.

Thậm chí còn nảy sinh hoang tưởng bị hại.

Liệu mình có bị bố mắng hết lần này đến lần khác không? Có phải sống khép nép cẩn thận không? Lại bị nắm thóp rồi vu oan thì phải làm sao đây?

Trước Tiếp