Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giang Tình lướt vòng bạn bè, thấy bài đăng giống hệt nhau của Lý Lạc Vận và Trần Úc. Một bó hoa, một chú mèo, một ô cửa sổ, ánh nắng vừa vặn, trên mặt kính phản chiếu hai cái bóng nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra đang dính chặt lấy nhau, một khung cảnh vô cùng ấm áp, ngọt ngào lại rất đỗi đời thường.
Dòng trạng thái của Lý Lạc Vận là biểu tượng mặt trời, Trần Úc đăng hình ngôi sao. Bên dưới có bình luận thả một tràng trái tim của Hứa Trúc Oánh, còn Kiều Lệnh thì hỏi tình hình thế nào.
Tan làm, Giang Tình về thẳng nhà, bà quên mất hôm nay Lý Tu Văn có tiết tự học buổi tối. Căn nhà trống huơ trống hoác, trong lòng đầy tâm sự mà chẳng tìm được người để nói, thực sự có chút bức bối.
Bà thay giày định đi rửa tay, đi ngang qua hành lang nhìn thấy bức ảnh Lý Lạc Vận treo trên tường, trong lòng thở dài, cảm thán có lẽ mình già thật rồi, thế mà lại không biết nên giao tiếp với con gái thế nào.
Trên bàn ăn có bữa tối Lý Tu Văn tranh thủ chạy về nấu cho bà lúc chập tối. Cháo trắng rau xào, xanh mướt lành mạnh, đều là theo yêu cầu của bà. Người trong phòng làm việc đều ngưỡng mộ bà có người chồng tốt, trong giảng dạy là một cây đa cây đề, trong cuộc sống lại chăm sóc bà tỉ mỉ chu đáo, đảm đang việc nhà, chuyện lớn chuyện nhỏ đều thương lượng với bà.
Chuyện nấu nướng bà cũng chỉ mới học được chút ít mấy năm gần đây. Lý Lạc Vận trước kia thường hay nói, cô lớn lên nhờ cơm bố và bà ngoại nấu, còn cơm mẹ nấu thì mỗi ngày một vị, ngon hay dở hoàn toàn phụ thuộc vào sự ngẫu hứng của bà.
Lý Lạc Vận tốt nghiệp xong nhất quyết đòi đi Thượng Hải, Lý Tu Văn muốn ngăn cũng không được, đành bảo cho cô nửa năm, xem cô có tự chăm sóc tốt cho bản thân được không. Không biết là vì muốn chứng tỏ bản thân, hay bị k*ch th*ch bởi điều gì khác, mà một người được nuông chiều từ bé như cô, khi ở nhà thuê chung với người ta, ngày nào cũng kiên trì tự nấu bữa tối cho mình.
Cô bảo cô muốn tự chăm sóc bản thân thật tốt, cô phải học hết các kỹ năng sống, bởi vì cô không có ý định yêu đương, cũng không trông mong người khác đến chăm sóc mình.
Giang Tình bây giờ nghĩ lại, thời điểm con bé trưởng thành nhanh chóng như vậy có liên quan mật thiết đến lần chia tay đầu tiên với Trần Úc.
Trần Úc là người thế nào? Ngoan ngoãn, hiếu học, ôn hòa, khiêm tốn. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng làm bất cứ chuyện gì khác người. Đến mức sau khi Lý Lạc Vận cãi nhau với Trần Bân Bân, về nhà tức tối cằn nhằn, cô còn oán trách anh nhiều hơn cả Trần Bân Bân. Cô không hiểu được nỗi cô đơn và sự nhẫn nhịn của người phải sống ăn nhờ ở đậu, cô dùng logic của mình để suy xét anh, nên cảm thấy anh dễ bị bắt nạt, là người không có cá tính.
Lý Tu Văn bảo Lý Lạc Vận đừng xen vào chuyện nhà họ Trần, bảo đó là một gia đình hỗn loạn. Lý Lạc Vận nghe xong liền phản bác ngay tại chỗ, nói vậy thì càng phải lo cho Trần Úc, bởi vì anh là người tốt mà, người vừa lương thiện vừa ngoan ngoãn như thế sao có thể để kẻ ác bắt nạt được.
Kết cục của việc bao đồng ấy là một vết sẹo trên chân cô. Đó là tấm huân chương cô nhận được vì bảo vệ Trần Úc hồi nhỏ.
Khi Lý Lạc Vận ở tuổi dậy thì, Lý Tu Văn cũng từng lo lắng cô sẽ nảy sinh những rung động thiếu nữ với Trần Úc, nên cố ý vô tình muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai đứa. Nhưng Lý Lạc Vận đối với Trần Úc trước sau đều vô tư thẳng thắn, ngược lại khi nhắc đến Kiều Lệnh ánh mắt lại ngượng ngùng né tránh. Quan sát thấy điểm này, hai vợ chồng liền không nghĩ theo hướng kia nữa.
Về sau cũng chỉ dặn dò cô, bảo cô ít quấy rầy Trần Úc ôn tập, đừng làm ảnh hưởng đến việc học của anh.
Lý Tu Văn thực sự rất coi trọng Trần Úc, anh là một trong số ít những đứa trẻ vừa có thiên phú lại vừa kiên định hiếu học. Anh rất ít khi nóng nảy, làm việc gì cũng tập trung nghiêm túc, rất giỏi lập kế hoạch và mục tiêu cho bản thân. Khi đi học là từng kỳ thi, khi đi làm là từng tấm chứng chỉ, trong lòng anh có một cái cân, xác định rất rõ ràng điều gì nên chiếm trọng lượng lớn hơn trong cuộc đời mình. Năm đó biết tin anh không học lên cao học mà muốn đi làm ngay, Lý Tu Văn đã tiếc nuối rất lâu. Cũng may sau khi đi làm anh không hề chểnh mảng, anh cứ thế duy trì chí tiến thủ, mỗi bước đi đều vững chắc.
Chín chắn, ổn trọng, là tiêu chuẩn quan trọng nhất để Lý Tu Văn xem xét con rể tương lai.
Dạo này hai vợ chồng lo lắng vì chuyện của hai đứa, liệt kê ra đủ mọi điểm tốt của Trần Úc, nhưng cuối cùng mọi phẩm chất tốt đẹp trên người anh đều không thắng nổi uy lực của lời nói dối.
Rất nhiều chuyện là sau này mới nhận ra, ví dụ như tại sao sau khi lớn lên hai đứa lại xa cách đến mức không có cả WeChat của nhau, ví dụ như hai năm đó Lý Lạc Vận không còn mở miệng xin thêm sinh hoạt phí, Trần Úc cũng rất ít gọi điện hỏi thăm, lại ví dụ như sau này mỗi lần Trần Úc muốn đến nhà thăm, Lý Lạc Vận đều có những lý do khác nhau để vắng mặt.
Rốt cuộc họ đã quyết liệt đến mức độ nào, và Lý Lạc Vận đã phải chịu tổn thương ra sao?
Biết tin Trần Úc muốn quay lại, Giang Tình và Lý Tu Văn rất bình tĩnh ngồi lại suy ngẫm về một mặt khác trong tính cách của anh. Con gái mình đương nhiên chẳng có vấn đề gì lớn, con bé cùng lắm chỉ là hơi kiêu kỳ một chút, nhưng cũng không vô lý. Vậy thì nguyên nhân khiến họ chia tay, khả năng lớn là do cá tính của Trần Úc.
Nói sâu hơn, họ càng cảm thấy việc quay lại sẽ đi vào vết xe đổ. Bởi vì dù cá tính có thể dung hòa lại, nhưng nỗi đau sau một lần chia tay rất khó tan biến, nó sẽ trở thành món nợ cũ bị lôi ra liên tục mỗi khi hai đứa mâu thuẫn sau này.
Giang Tình lại không kìm được suy nghĩ, Lạc Vận thực sự cần bạn trai sao? Con bé sống một mình chẳng phải rất tự tại ư. Khi ý thức được suy nghĩ của mình có chút ích kỷ, Giang Tình lại tự an ủi, làm cha mẹ là vậy, lúc nào cũng dốc hết lòng vì con cái. Nếu con bé thực sự không gặp được người phù hợp, vậy thì cả đời không lấy chồng cũng chẳng sao, hôn nhân đâu phải nhu yếu phẩm.
Gần 9 giờ Lý Tu Văn mới về đến nhà, Giang Tình đang đắp mặt nạ nằm trên ghế sofa.
"Ông thấy bài đăng trên vòng bạn bè của con gái rượu và học trò cưng chưa?" Giang Tình cất giọng u sầu.
Lý Tu Văn nhíu mày, mạnh miệng nói: "Tôi không lướt mấy cái thứ đó."
"Ông chắc tức chết đi được nhỉ, cậu học trò ngoan ngoãn nhất của ông cũng dám công khai chống lại mệnh lệnh của ông. Cậu ta không chỉ đi tìm Lạc Vận, không chỉ nhanh chóng khiến con gái rượu của ông tước vũ khí đầu hàng, mà hai đứa nó còn nhanh chóng sống chung như thế."
"Sống chung? Chỗ nào nói lên là sống chung chứ, chẳng phải chỉ đăng một bức ảnh thôi sao?"
"Tôi đã bảo ông xem đi mà. Hay là ông nhìn kỹ lại thời gian, xem trạng thái của hai đứa nó, hoặc là ông gọi điện trực tiếp hỏi đi..."
"Tôi không gọi, tôi không hỏi. Nếu nó có cốt khí thì phải chủ động liên lạc với tôi. Tôi thấy nó chính là sợ rồi."
"Ông cũng đừng chỉ chăm chăm dỗi cậu ta, ông nhìn xem con gái ông là cái đức hạnh gì. Chỉ nhớ ăn không nhớ đòn."
Lý Tu Văn thở dài nặng nề, phất tay áo bỏ đi.
"Ông đi đâu đấy?"
"Trong lòng bực bội, tôi ra ngoài đi dạo hai vòng."
"Thế ông có ăn tối không?"
"Nuốt không trôi."
Trần Úc là người vạn năm chẳng đăng gì lên vòng bạn bè, bức ảnh hôm nay chụp rất ẩn ý, phần lớn đồng nghiệp bạn bè đều không hiểu anh muốn biểu đạt điều gì, nhưng những người biết chuyện giữa anh và Lý Lạc Vận gần đây thì liếc qua là hiểu ngay.
Đối với anh mà nói, đây không nghi ngờ gì chính là một lá chiến thư "tuyên chiến" gửi tới thầy Lý.
Cả ngày hôm nay anh đều rất lo âu, lo lắng thầy cô sẽ gọi điện hoặc nhắn tin đến bất cứ lúc nào để khiển trách hoặc chất vấn. Anh thậm chí còn cân nhắc xem có nên nhân dịp cuối tuần chạy về một chuyến, giáp mặt thỉnh tội với họ hay không.
Nhưng Lý Lạc Vận lại nói: "Làm học trò ngoan mười mấy năm rồi, làm học sinh hư trong mắt thầy một ngày thì đã sao."
Để giúp Trần Úc giảm bớt lo âu, sáng và chiều cô lại "giày vò" anh thêm hai lần. Một lần trên ghế sofa, một lần trên gác mái. Mãi đến hoàng hôn mới dừng lại, cô ôm đầu anh nói: "Ăn no chưa? Ăn no rồi thì chúng ta đi ăn chút cơm thật nhé."
Họ tranh thủ buổi tối ra ngoài kiếm ăn, đi ăn lẩu xương cừu, uống rượu nếp hoa quế, ngồi ở quảng trường nghe giáo viên của trung tâm tuyển sinh đàn một lúc.
Ngày tháng như quay trở lại thời gian hẹn hò trong quá khứ, chỉ có điều họ không còn vội vã nữa. Bây giờ mỗi tuần họ đều có thể gặp nhau, có thể ở bên nhau hai ngày ba đêm. Nếu không ngại vất vả, giữa tuần cũng có thể cùng nhau ăn bữa tối.
Trần Úc cảm thấy tần suất này vừa vặn. Công việc của mỗi người đều rất bận, giờ hành chính thì tập trung làm việc, đến cuối tuần thì tập trung yêu đương, không lỡ việc gì cả.
Tuy nhiên Lý Lạc Vận là người thích dính người, cô chỉ muốn tối nào cũng được ôm Trần Úc ngủ. Trần Úc là túi sưởi ấm tay, cũng là gấu bông cỡ lớn của cô. Không ăn được thì thôi, một khi đã ăn lại, thì phải ngày ngày no bụng mới vui vẻ.
"Em thấy anh đúng là già rồi, động một chút là kêu mệt. Tập gym công cốc à? Không luyện được cơ bụng thì thôi, hóa ra bên trong yếu xìu." Lý Lạc Vận hừ một tiếng nói.
Trần Úc thực sự có chút sợ cô, lúc không ở bên nhau mà cũng dám động tay động chân, anh quả thực khó lòng phòng bị.
"Được rồi, lát nữa đi qua hiệu thuốc, anh vào mua hai viên thuốc bổ, em thấy được không?"
Lý Lạc Vận hùa theo lời nói đùa của anh: "Trước đây anh toàn uống thuốc hiệu gì?"
"Hiệu Lý Cún Con, em nghe qua chưa?"
"Biến đi."
Trần Úc siết chặt tay cô, nhắc cô rằng giáo viên đánh đàn trên quảng trường đã đổi bài, hiện tại là khúc dạo đầu piano của bản nhạc trong phim Interstellar.
Dù nghe thấy bản nhạc này vào bất cứ lúc nào, Trần Úc cũng sẽ lập tức rơi vào tâm trạng thâm trầm. Anh nghiêng đầu nhìn khuôn mặt dần đắm chìm vào âm nhạc của Lý Lạc Vận, hỏi cô: "Trạng thái cuộc sống lý tưởng nhất của em là gì?"
Trong lòng Lý Lạc Vận đã sớm có đáp án cho câu hỏi này.
Cô nhìn lại vào mắt Trần Úc, lặng lẽ nói: "Lúc một mình em từng nghĩ, nếu mỗi sáng thức dậy đều có thể nói với thế giới này một tiếng 'Chào buổi sáng', thì chứng tỏ em sống cũng không tệ, chứng tỏ em có mong đợi vào cuộc đời. Còn bây giờ, em hy vọng mỗi ngày em cũng đều có thể nói với anh một tiếng 'Chào buổi sáng'. Ý nghĩa chính là: Trần Úc, anh xem, một ngày mới bắt đầu rồi, chúng ta cùng nhau mong đợi nhé."
"Khéo mồm thật đấy." Trần Úc dịu dàng hôn lên trán cô, "Em đáng yêu thật."