Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 7

Trước Tiếp

Chử Tộ Kỳ tự cho rằng mình không thân thiết gì với Đông Duật Quân, thế nhưng trước khi rời khỏi phòng của bà cố, hắn lại quay đầu liếc nhìn cậu một cái rồi có một dự cảm rất mãnh liệt. Hắn cảm thấy muộn nhất là tối nay, Đông Duật Quân sẽ đến tìm hắn.

Là một người luôn hành xử lý trí, khách quan và chuẩn mực, tổng giám đốc Chử lại vô cùng tin tưởng vào trực giác của mình.

Mười giờ tối, sau khi kết thúc một cuộc họp trực tuyến, tổng giám đốc Chử bắt đầu rửa mặt chải đầu, chỉnh trang dung mạo, chuẩn bị tinh thần chờ Đông Quân Quân đến gõ cửa như một chú thỏ con. Thế nhưng đợi suốt hai tiếng, mái tóc được chải chuốt kỹ càng của tổng giám đốc Chử cũng đã sụp xuống mà vẫn chưa thấy bóng dáng của Đông Duật Quân đâu.

Lần đầu tiên trong đời, tổng giám đốc Chử bắt đầu nghi ngờ trực giác của bản thân.

Cuối cùng, đúng 0 giờ 30 phút, tổng giám đốc Chử đưa ra một quyết định có thể xem là phản lại tổ tông – tự mình đi tìm Đông Duật Quân. Ba phút sau, hắn đứng trước căn phòng từng là phòng ngủ của mình, nhìn cánh cửa quen thuộc, theo thói quen đưa ngón tay ấn vào khóa vân tay. Điều khiến hắn ngạc nhiên là dù căn phòng này đã được đổi thành phòng cho khách, khóa vẫn nhận vân tay của hắn và mở ra.

Đèn trong phòng chỉ bật mờ mờ, chỉ nhìn thấy khu vực tiếp khách nhỏ. Chử Tộ Kỳ hơi ngạc nhiên khi căn phòng đã được sửa sang lại mà vẫn trùng khớp với hình ảnh mơ hồ trong ký ức của hắn.

Biết rõ trong này đang có Đông Duật Quân ở, Chử Tộ Kỳ không bước tiếp mà lùi lại một bước. Hắn hơi nâng giọng hỏi: “Đông Quân Quân, cậu ngủ rồi à?”

Một giây, hai giây, ba giây. Không ai đáp lời.

Chử Tộ Kỳ có phần tiếc nuối. Xem ra trực giác của hắn đã sai, Đông Duật Quân hẳn đã ngủ mất rồi. Hắn định khép cửa rời đi thì một bàn tay với các đốt xương rõ ràng bỗng giữ lấy mép cửa.

Người trong phòng vội vàng gọi: “Chử Tộ Kỳ.”

Chử Tộ Kỳ nhanh chóng giữ lấy cửa, ngăn không để nó khép lại kẹp trúng tay cậu. Hắn đẩy cửa ra, lập tức nhìn thấy Đông Duật Quân.

“Gọi tôi là được rồi, cần gì dùng tay cản cửa?” Chử Tộ Kỳ mở toang cửa nói, “Cho dù là ăn xin thì cũng cần giữ gìn những bộ phận quan trọng như tay chứ?”

Khóe miệng của Đông Duật Quân sụp xuống tức thì: “Anh có thể đừng nói chuyện như một kẻ quan sát loài người được không?”

“Quan sát, loài người?” Chử Tộ Kỳ nghiền ngẫm mấy từ đó, nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi cái khái niệm trừu tượng này, “Thật xin lỗi, tôi không hiểu lắm. Nhưng điều tôi muốn nói là, cậu nên trân trọng đôi tay của mình.”

“Ai cần anh lo?” Đông Duật Quân bực bội, lửa giận bốc lên vô cớ, “Đêm rồi anh còn đến làm gì? Muốn lấy lại thứ gì đó trong phòng cũ à?”

Chử Tộ Kỳ hỏi lại: “Trong đó vẫn còn đồ của tôi sao?”

Đông Duật Quân tức tối liệt kê: “Quần áo, giày dép, sách vở, còn mấy món đồ trang trí kỳ quặc nữa… Nói chung tôi không đụng gì hết, chỉ là ngủ trên giường của anh thôi, anh đừng để ý.”

Dừng lại một chút, ánh mắt của cậu lảng tránh, lại bổ sung thêm một câu: “Dù anh có để ý cũng vô ích, là bà cố bảo tôi ngủ ở đây.”

Chử Tộ Kỳ theo bản năng cong nhẹ khóe miệng, Đông Duật Quân vừa ngẩng đầu đã bắt gặp. Đôi mắt của cậu chớp chớp vài cái rồi trừng hắn: “Anh cười cái gì? Có gì đáng cười chứ? Người giả như anh cũng hiểu được cảm xúc của con người sao?”

“Chỉ là thấy cái kiểu khó hiểu của cậu khá thú vị thôi.” Chử Tộ Kỳ nói xong thì chuyển chủ đề, “Tôi không để ý. Dù sao cũng đã đổi thành phòng cho khách rồi, tôi để ý làm gì?”

“Phòng…”

“Phải, chính là phòng cho khách.” Hình như Đông Duật Quân lại nổi giận. Cậu định bật người ra kéo cửa nhưng đáng tiếc là Chử Tộ Kỳ vẫn đứng chắn trước cửa khiến hành động đó trở nên không khả thi.

“Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ giơ chân chặn cửa, dựa vào tường, “Tại sao không đến tìm tôi?”

Đông Duật Quân ngẩn người, sau đó bối rối luống cuống, môi run rẩy thốt ra: “Tôi, tôi tìm anh làm gì? Tôi với anh quen thân lắm à?”

Chử Tộ Kỳ lại dùng ánh mắt của một người ngoài cuộc để quan sát sự dao động cảm xúc khó hiểu của cậu. Cảm giác duy nhất chỉ là thú vị. Nói chính xác hơn một chút, hắn cảm thấy chàng trai cao gần mét tám trước mặt mang theo một nét dễ thương ngây ngô.

Bug.

Cái bug này có lẽ chính là lý do khiến hắn có chút hứng thú với Đông Duật Quân.

Đông Duật Quân không hoảng loạn lâu, rất nhanh đã nhận ra sự dửng dưng của Chử Tộ Kỳ. Cậu lập tức biến cảm xúc đó thành tức giận, cau mày nhìn hắn rồi chất vấn: “Vậy, rốt cuộc anh đến làm gì?”

Cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề, Chử Tộ Kỳ hài lòng giơ ngón cái.

Đông Duật Quân lại xù lông: “Anh giơ ngón cái làm cái gì?”

Chử Tộ Kỳ chỉ trả lời câu hỏi trước: “Đến tìm cậu. Hỏi xem cậu có quên nói gì với tôi không. Mai tôi phải về công ty rồi, dù cậu có thể tới văn phòng tìm tôi thì chắc cũng chỉ được vài phút, lịch làm việc ngày mai của tôi kín hết rồi. Đêm nay thì dư dả thời gian hơn, đừng để phí.”

Bị nói trúng tim đen, Đông Duật Quân lẩm bẩm một câu ‘Chử Tộ Kỳ anh thật sự là con người à’ rồi quay người vào trong phòng. Đi vài bước đến đoạn giao giữa khu tiếp khách và phòng ngủ, cậu lại quay đầu nhìn người vẫn đứng ở cửa: “Không vào à?”

“Cảm ơn.” Chử Tộ Kỳ cuối cùng cũng thu chân đang chặn cửa lại, vào phòng rồi tiện tay định đóng cửa.

Đông Duật Quân vội hét lên: “Không được đóng!”

“Được.” Chử Tộ Kỳ đành mở cửa ra một khe, “Thế này được chưa?”

Đông Duật Quân không trả lời, quay lại ngồi xuống sofa ở khu tiếp khách nhưng vẻ mặt vẫn không yên: “Ngồi nói chuyện ở đây đi. Khuya rồi chắc anh không muốn uống trà đâu ha?”

Chử Tộ Kỳ thẳng thắn đáp: “Tôi muốn uống.”

Đông Duật Quân: “…”

Chử Tộ Kỳ lại bổ sung: “Thật sự có hơi khát. Nói với cậu nhiều như vậy rồi, tôi muốn uống chút gì đó.”

“Ồ, uống gì đó à!” Đông Duật Quân kéo dài giọng rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ. Không lâu sau, cậu mang ra một hộp sữa có bao bì màu đỏ, đặt lên bàn rồi nói: “Ở đây tôi chỉ có cái này, thích thì uống, không thích thì thôi.”

Chử Tộ Kỳ cũng không để tâm, đúng là hắn chỉ muốn uống gì đó để giải khát, chỉ cần không phải thuốc độc là được. Hắn xé bao bì lấy ống hút, cắm thẳng vào hộp sữa. Tổng giám đốc Chử một mét tám tám mân mê hộp sữa nhỏ bé trong tay, trong vòng một giây đã hút sạch không còn giọt nào.

Mắt lớn trừng mắt nhỏ. Chử Tộ Kỳ còn đang tự hỏi vừa rồi mình thật sự đã uống gì chưa thì Đông Duật Quân lại bật cười.

Cậu khom người, chống cằm hỏi: “Vẫn còn khát à? Có muốn uống nữa không?”

“Không phiền cậu chạy thêm chuyến nữa đâu.” Tổng giám đốc Chử ném vỏ hộp sữa vào thùng rác, vẻ mặt nghiêm túc như đang đàm phán với nhà đầu tư: “Nói đi, hôm nay cậu muốn nói gì với tôi? Tại sao lại không đến?”

“Hừ.” Đông Duật Quân trực tiếp rút từ trong túi áo ra một dây sữa khác, ném lên bàn: “Anh đây là thái độ gì vậy, rõ ràng là anh tự tới tìm tôi mà.”

Chử Tộ Kỳ nhấn mạnh: “Là vì tôi nghĩ cậu sẽ đến mà cậu lại không đến nên tôi mới đích thân đến tìm. Tôi muốn nghe cậu muốn nói gì với tôi. Đông Quân Quân, cơ hội tốt như vậy không có nhiều đâu.”

Đông Duật Quân định nói lại thôi, cuối cùng hít sâu một hơi, quay đầu đi: “Không có.”

“Thật sự không có à?” Chử Tộ Kỳ lập tức nêu ra suy đoán của mình: “Cậu không muốn nhân cơ hội này nói thêm với tôi về chuyện các cậu muốn tôi phối hợp sao? Bây giờ tâm trạng của cậu hẳn đã tốt hơn lúc đó, cũng bình tĩnh hơn, nhiều chuyện đã nghĩ thông rồi, biết rằng không thể hành xử bốc đồng nữa.”

Càng nói, sắc mặt của Đông Duật Quân càng tệ. Chử Tộ Kỳ âm thầm đếm ngược ba giây. Quả nhiên, Đông Duật Quân lại bật dậy nổi giận: “Tôi không muốn! Anh có thể đừng đoán bậy đoán bạ được không?!”

“Cậu có muốn.” Tổng giám đốc Chử ngả người ra sau, bắt chéo chân, ung dung tự tại, vững như bàn thạch: “Cậu vẫn còn lưu luyến giới giải trí hơn tôi nghĩ. Nếu không, tôi đã thấy tuyên bố giải nghệ của cậu rồi chứ không phải thấy Xiya vẫn đang xử lý khủng hoảng truyền thông cho cậu. Còn cậu thì lại trốn trong lòng người lớn vừa tự trách vừa ăn uống vô độ. Đông Quân Quân, cậu đang nghĩ gì?”

Trong căn phòng ánh sáng mờ mờ, khóe miệng của Đông Duật Quân run rẩy không kiểm soát nổi, chẳng mấy chốc cậu bắt đầu lấy mu bàn tay lau mắt, giọng nói khi mở miệng đã nghèn nghẹn: “Chử Tộ Kỳ, anh nói chuyện có thể đừng tổn thương người khác như vậy không? Rõ ràng là lỗi của anh, vậy mà anh còn dám dùng cái kiểu giọng điệu ngoài cuộc đó để dạy đời tôi. Thật sự rất đáng ghét.”

Giọng điệu vẫn chưa đủ tốt sao?

Chử Tộ Kỳ cụp mắt xuống, cố hết sức nghĩ xem nên đổi giọng thế nào rồi dùng giọng mình cho là nhẹ nhàng nhất nói: “Xin lỗi, tôi không thấy mình là người ngoài. Tôi đang tích cực sửa chữa những rắc rối do mình gây ra. Đông Quân Quân, nếu cậu thật sự chọn con đường chuyển hình này, tôi sẽ cố hết sức phối hợp với cậu. Dù tôi vẫn không cho rằng ở lại giới giải trí là chuyện tốt.”

Đông Duật Quân càng kích động hơn: “Đến nước này rồi mà anh cũng không thể an ủi tôi lấy một câu sao?!”

“Chẳng phải tôi vừa an ủi cậu rồi sao?” Chử Tộ Kỳ chớp mắt đầy mơ hồ, “Đông Quân Quân, tôi thực sự đang an ủi cậu, đồng thời cũng đang khuyên cậu hãy kiên định với lựa chọn của mình.”

“Anh còn nói, tôi không hợp, vậy tôi phải làm sao?” Đông Duật Quân phản bác.

Chử Tộ Kỳ mặt không đổi sắc: “Đông Quân Quân, cả đời này cậu chắc chưa bao giờ phải cân nhắc đến chuyện ‘phù hợp’ hay không đâu. Cậu chỉ cần nghĩ xem mình có vui hay không là được rồi. Dù là làm bác sĩ hay làm minh tinh, thu nhập của cậu còn chẳng bằng tiền lãi hàng năm trong thẻ ngân hàng của cậu.”

Đông Duật Quân nghẹn họng rồi tức tối hỏi câu hỏi kinh điển: “Vậy thì sao? Trong mắt anh, tổng giám đốc Chử, mọi thứ chỉ có ý nghĩa khi kiếm được tiền thôi à? Mơ ước chẳng là gì à?!”

“Mơ ước của cậu…”

“Mơ ước của tôi bây giờ chính là muốn làm tốt công việc của một nghệ sĩ.” Đông Duật Quân nghiến răng nói, “Tôi không còn là sinh viên y nữa, tôi đã từ bỏ làm bác sĩ rồi. Làm bác sĩ không còn là mơ ước của tôi nữa.”

Chử Tộ Kỳ hiếm khi im lặng vài giây. Hai bàn tay của hắn đan vào nhau, ngón trỏ gõ nhẹ lên khớp ngón của tay kia: “Cậu có thể nói như vậy thì tôi đã hiểu, nhưng tôi muốn giải thích với cậu mấy chuyện.”

Đông Quân Quân, nếu cậu đang nói chuyện với một nhà đầu tư về mơ ước, thì đúng, tôi sẽ đánh giá mơ ước đó dựa trên khả năng sinh lời. Tôi không thích nghe diễn thuyết. Ngoài lợi nhuận khổng lồ ra, không điều gì có thể khiến tôi động lòng. Đó là nguyên tắc cơ bản nhất của tôi khi đầu tư. Tôi là nhà đầu tư, không phải người làm từ thiện, không thể hỗ trợ cho mọi mơ ước.”

“Nhưng trên đời này, nhà đầu tư không chỉ có mình tôi. Không phải ai cũng bảo thủ như tôi. Luôn có người sẵn sàng đầu tư cho những điều họ tin tưởng. Thế giới này có rất nhiều tiếng nói, không nhất thiết phải nghe tôi.”

“Mà cậu cũng chẳng thiếu đầu tư. Cậu hoàn toàn có thể làm nhà đầu tư cho chính mình. Vì vậy, để tôi nói bằng một thân phận không còn công bằng nữa, tôi rất mừng vì cậu có thể kiên định với lựa chọn của mình. Bây giờ thì nói đi, tôi cần phối hợp với cậu thế nào?”

“Đông Quân Quân.”

Trước Tiếp