Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 50

Trước Tiếp

Bất ngờ đến bất ngờ không kịp trở tay. Chử Tộ Kỳ cứ tưởng đã đặc biệt chạy đến phim trường để thăm Đông Duật Quân thì chắc đều là fan cứng của cậu, ai dè trong đám đông vẫn lẫn vào mấy kẻ có ý đồ xấu.

Vừa đưa túi đồ ăn vặt cho em gái hội trưởng fanclub ngọt ngào, Chử Tộ Kỳ đã nghe thấy trong đám đông có người hét to: “Tổng giám đốc Chử, xin anh hãy mắng em hai câu đi!”

Chử Tộ Kỳ giật mình một cái, may mà đồ ăn vặt đã đến tay hội trưởng nên thoát khỏi số phận rơi xuống đất. Hắn theo tiếng nhìn quanh, tìm xem rốt cuộc ai muốn bị mắng. Tìm tới tìm lui, cuối cùng khóa mục tiêu vào một em gái ngọt ngào khác.

Chử Tộ Kỳ: “…”

Cô gái kia cũng nhận ra Chử Tộ Kỳ đã phát hiện mình, bèn cười khúc khích, dùng giọng ngại ngùng nhất nói ra câu không ngại ngùng chút nào: “Xin anh đó, tổng giám đốc Chử, em nằm mơ cũng muốn nghe anh mắng em trực tiếp một lần.”

Chử Tộ Kỳ: “…”

Đây không phải lần đầu Chử Tộ Kỳ gặp kiểu ‘xin mắng’ này nhưng trước giờ chỉ thấy trên mạng, trong phòng livestream, cùng lắm chỉ nhìn thấy cái ID. Còn lần này trước mặt hắn là một người sống sờ sờ, mà lại còn là, em gái! ngọt ngào!

Sao trên đời lại có nhiều người rảnh rỗi thế nhỉ?

“Xin anh đó tổng giám đốc Chử.” Cô gái năn nỉ, “Em chỉ có mỗi nguyện vọng này thôi.”

Chử Tộ Kỳ không biết có nên từ chối hay phải từ chối thế nào, thế là bèn quay đầu nhìn Đông Duật Quân cầu cứu. Ai ngờ Đông Duật Quân lại làm lơ, coi như không nhìn thấy sự cầu cứu của hắn, quay sang nói chuyện với phóng viên.

OK.

Fine.

Đã như vậy, Chử Tộ Kỳ cảm thấy Đông Duật Quân sẽ không thể trách hắn lỡ lời, dù sao cũng là do người hâm mộ của Đông Duật Quân ‘ra tay’ trước.

“Có bệnh à? Người bình thường ai lại xin bị mắng? Sao có người thích bị mắng vậy? Bạn là M hả?”

Chử Tộ Kỳ đã kiềm chế lắm rồi nhưng vì giọng điệu quá phẳng lặng nên cả câu nghe vẫn cực kỳ chói tai. Vừa hay cái này lại đúng ý em gái ngọt ngào số 2. Cô ôm ngực tuyên bố ngay: “Em chịu không nổi rồi, ngày mai em sẽ lập tức đến Đông Trữ nộp hồ sơ xin việc!”

Chử Tộ Kỳ nhíu mày một cái, vội hỏi: “Ý gì? Quyết định gì mà bốc đồng vậy?”

Em gái ngọt ngào số 2 gật đầu lia lịa, nói: “Tổng giám đốc Chử, ra ngoài đi làm ai chẳng bị sếp mắng. Nếu là một tên xấu xí mắng em thì em chắc chắn sẽ chửi lại. Nhưng nếu là tổng giám đốc Chử anh thì em thấy bị mắng hai câu cũng không sao.”

Chử Tộ Kỳ: “…” Thế giới này vẫn điên thật.

Đúng lúc đó, phóng viên đang nói chuyện với Đông Duật Quân xen vào một câu: “Tổng giám đốc Chử định tuyển dụng trực tiếp tại chỗ à? Nói mới nhớ, tiểu Hoan là đàn em trực hệ của ngài đấy.”

Em gái ngọt ngào tên tiểu Hoan chớp đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn. Chử Tộ Kỳ muốn nghiêm túc từ chối nhưng không khí lúc này hình như không hợp để làm thế. Thế là hắn chỉ có thể lại quay sang Đông Duật Quân cầu cứu. Lần này Đông Duật Quân rốt cuộc cũng không giả chết nữa, cậu cười giải vây nói: “Không phải các bạn đến gặp tôi sao? Sao lại chơi với Chử Tộ Kỳ rồi?”

Phần lớn mọi người nói ‘không có’, chỉ một số ít khăng khăng ‘tổng giám đốc Chử vui tính mà’.

Đông Duật Quân cười khẽ hai tiếng, đi tới bên Chử Tộ Kỳ, không thèm chào một câu đã kéo kéo khuôn mặt đang căng thẳng của hắn, nói: “Cũng có lý. Bộ dạng nghiêm túc và căng thẳng này của anh ấy mới là vui nhất. Chử Tộ Kỳ___”

“Hử?” Nghe Đông Duật Quân gọi mình, Chử Tộ Kỳ theo phản xạ cúi đầu: “Gì vậy?”

Hắn vừa cúi xuống thì đập ngay vào mắt là cái mặt quỷ của Đông Duật Quân: “Lêu lêu lêu~”

“Ngốc thật.” Chử Tộ Kỳ không nhịn được, giơ tay gõ vào trán của Đông Duật Quân: “Bình thường chút đi, Đông đại minh tinh. Có thể giữ chút hình tượng trước mặt người hâm mộ không? Hình tượng của em đâu rồi?”

Đông Duật Quân bị đau nên hít một hơi, cậu lườm hắn một cái.

Ban đầu Chử Tộ Kỳ không hiểu Đông Duật Quân đang làm gì, tự dưng diễn mấy trò nhỏ nhặt này cứ như bị quỷ nhập vậy, hắn còn định xem có cần mời cao nhân không. Mãi đến khi nghe tiếng người hâm mộ hò reo, hắn mới hiểu ý của Đông Duật Quân, đồng thời nhận ra một chuyện thú vị hơn: trong đám người này có khá nhiều fan CP của hắn với Đông Duật Quân.

Quá tuyệt rồi còn gì.

Chử Tộ Kỳ lập tức thấy khoan khoái cả người.

Hắn đã sớm muốn nói rồi, thế giới này có phải điên hay không vậy, ngay cả Đông Duật Quân với tên ngốc Dương Chí Dương còn có fan CP, sao hắn với Đông Duật Quân lại không thể có?

Giờ thì nhóm fan mà Chử Tộ Kỳ mong mỏi bấy lâu cuối cùng cũng xuất hiện, hắn hận tối nay không thể đến trung tâm thành phố bắn pháo hoa ăn mừng. Phí vệ sinh gì đó ấy hả, hắn đóng hết!

Biết thành phần người hâm mộ rồi, Chử Tộ Kỳ chợt thấy có thể trò chuyện thêm mấy câu. Không ngờ lúc này Đông Duật Quân lại kề sát bên tai hắn, hai tay đặt chồng lên vai hắn, dùng giọng chỉ hai người nghe được mà nói: “Anh về trước đi, về xe lưu động chờ tôi. Anh không thể ở đây nữa, để lát nữa khỏi ngại.”

Chử Tộ Kỳ giật mình, hỏi: “Sao vậy? Em định lấy lòng người hâm mộ đến mức không có nguyên tắc à? Em… lấy lòng đi, tôi chấp nhận.”

Lúc này Đông Duật Quân mới thật sự cạn lời, cậu đá một cái vào mông Chử Tộ Kỳ, quát: “Tôi bảo anh đi thì anh đi! Lề mề cái gì, suốt ngày bảo anh làm chút việc cũng không xong. Chử Tộ Kỳ, anh có bệnh à?”

Trên đầu Chử Tộ Kỳ đầy dấu hỏi. Hắn xoa cái mông còn nóng rát mới kịp phản ứng ra ý của Đông Duật Quân. Rõ ràng cậu sợ hắn bị ép phải tuyển nhân viên cho Đông Trữ nên vội đuổi CEO là hắn đi trốn trước.

“Biết rồi, đi mua cho em là được chứ gì.” Chử Tộ Kỳ vừa xoa chỗ bị đá vừa thuận thế diễn tiếp: “Đông Quân Quân, em đúng là diễn như không diễn vậy.”

Nghe vài tiếng ‘Tạm biệt tổng giám đốc Chử’, Chử Tộ Kỳ ung dung rời khỏi, nghe lời Đông Duật Quân quay về xe lưu động. Ở một mình cũng chán, hắn bèn tranh thủ xử lý vài việc. Cỡ hơn một tiếng sau, Đông Duật Quân mới ôm một đống hoa và thư tay về, vừa vào xe đã vứt đồ lên giường, cả người nhào thẳng vào lòng Chử Tộ Kỳ.

“Mệt chết tôi rồi.” Đông Duật Quân nói nhỏ.

Đã lâu lắm rồi họ không làm động tác thân mật thế này. Chử Tộ Kỳ nhất thời chưa phản ứng kịp, đợi đến khi nhận ra ‘bánh từ trên trời rơi xuống’ thì lập tức đưa tay ôm lại nhưng đã muộn. Đông Duật Quân đẩy hắn ra, lăn từ người hắn xuống giường, lăn luôn vào đống thư và hoa trải đầy trên đó.

Tổng giám đốc Chử còn đang ôm không khí: “…” Lật mặt hả? Nhanh vậy luôn.

Có chút ngượng ngùng.

Chử Tộ Kỳ quyết định tìm chuyện nói cho đỡ xấu hổ: “Lại nói, hội trưởng fanclub chính thức của em vẫn luôn là cô gái tóc màu hoa hồng hôm nay hả?”

Đông Duật Quân chịu trả lời hắn, chỉ là giọng điệu lười biếng: “Ừm, chẳng phải anh còn quen cô ấy à? ‘Thảo nguyên xanh tôi gợi cảm nhất’ ấy, ID đặc biệt thế ai mà quên cho được.”

“Vậy ngoài đời với trên mạng cũng khác phết nhỉ.” Chử Tộ Kỳ nói.

Tình bạn của Chử Tộ Kỳ với hội trưởng bắt đầu từ thời đính chính tin đồn cho Đông Duật Quân. Ban đầu hội trưởng chẳng ưa gì Chử Tộ Kỳ vì suốt một thời gian dài, ‘phốt’ của Đông Duật Quân đều từ hắn mà ra nhưng dần dần, trong chuyện khẩu chiến với antifan, hội trưởng như bạch tuộc, một mình có thể địch lại nghìn quân, lập tức trở thanh tri kỷ với Chử Tộ Kỳ, người luôn đâm thẳng vào tim đen, mở miệng như đại pháo kiên cố.

Đông Duật Quân lật người, nằm sấp trên giường bắt đầu bóc thư: “Chử Tộ Kỳ, con người giống kim cương nhất, ai cũng có nhiều nhiều mặt, vì thế mới phải nhìn xuyên bề ngoài để thấy bản chất. Anh đừng vì tiểu Nhan cãi nhau lợi hại mà nghĩ cô ấy không phải là một cô gái thích làm đẹp. Đây là một chuyện vô lý. Đừng làm người nông cạn như thế.”

“Tôi không có ý đó.” Chử Tộ Kỳ tự cho là mình chỉ bày tỏ sự ngạc nhiên nhưng nghĩ rồi vẫn nhượng bộ: “Dù vậy, con người khó thoát khỏi định kiến thật.”

“Ngụy biện.” Đông Duật Quân lẩm bẩm, “Anh là người máy, là người nông cạn nhất trên thế giới.”

Cằm của Chử Tộ Kỳ cứng lại, hắn chất vấn: “Dựa vào đâu mà nói như vậy?”

Đông Duật Quân lại giả câm. Cậu lăn người một vòng, giơ thư lên cao như dồn hết sự chú ý vào đó.

“Đông Quân Quân, trả lời tôi, nhìn vào mắt tôi.”

“Chậc.” Đông Duật Quân vô cùng thiếu kiên nhẫn nói: “Nói rồi anh lại không vui. Chử Tộ Kỳ, anh là kiểu chỉ nhìn ngoại hình. Chính bản thân anh đã nói rồi đó, anh chú ý đến tôi nhờ cuốn tạp chí đó, tấm ảnh chân dung trang điểm đầy đủ và chỉnh màu kỹ càng đó.”

Chử Tộ Kỳ chỉ cảm thấy oan uổng, hắn tuyệt đối không thể đồng ý: “Đông Quân Quân, tôi cần đính chính, không phải tất cả thành viên của hiệp hội ‘chỉ nhìn ngoại hình’ đều nông cạn. Em có thể nói chỉ nhìn ngoại hình là nông cạn nhưng đừng vơ đũa cả nắm. Gen của con người quyết định người đó thích dáng vẻ nào, đó là bản năng, nhưng chúng ta không gọi cảm giác thích đó là tình yêu. Tình yêu hình thành khi bị ngoại hình thu hút rồi qua thời gian tiếp xúc đạt đến cộng hưởng tâm hồn.”

“Tôi chưa bao giờ phủ nhận mình vì ngoại hình của em mà có hứng thú, nhưng tôi có thể cam đoan, em có biến thành dạng gì tôi cũng nhận ra. Cho dù em đi phẫu thuật thẩm mỹ, biến thành cái mặt ma của Dương Chí Dương, chen trong đám đông, tôi nhất định vẫn sẽ tìm ra em.”

Phát biểu xong câu tuyên ngôn ‘hùng hồn’ ấy, Chử Tộ Kỳ lại hơi chột dạ bổ sung: “Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm, cho rằng em biến thành dạng gì tôi cũng tìm được bằng cộng hưởng linh hồn, nhưng tôi khuyên em đừng biến thành Dương Chí Dương, cái này… vì muốn tốt cho em thôi.”

Trong xe yên lặng một lúc lâu, Đông Duật Quân mới bật cười khẽ. Cậu ngồi dậy trên giường, vẫy tay bảo Chử Tộ Kỳ lại gần. Chử Tộ Kỳ không rõ cậu định làm gì nhưng vẫn nhích lại, sau đó hắn bị Đông Duật Quân ôm lấy.

Đông Duật Quân chỉ ôm hắn, dựa mặt vào bên tai hắn.

Chử Tộ Kỳ vẫn còn thấy ngượng ngùng.

“Đông Quân Quân, em đang làm gì đấy?”

“Tôi đang nghe tim của anh đập. Dạo này tôi học được một kỹ năng, có thể từ nhịp tim mà đoán người đó có nói dối tôi không. Vừa rồi tôi nghe, chắc anh không nói dối.”

“Ừm, tôi vốn không nói dối, nhưng mà…” Chử Tộ Kỳ vẫn thấy khó hiểu: “Nghe tim thì áp tai lên ngực chứ, ghé đầu bên tai thì nghe nhịp tim kiểu gì?”

Trước Tiếp