Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 5

Trước Tiếp

Xiya nhìn sang Tổng giám đốc Chử với gương mặt vô cảm rồi lại nhìn Đông Duật Quân – người nghiêng đầu, rõ ràng không thèm nhìn ai – cuối cùng đành dồn ánh mắt sang trợ lý Bành có vẻ đồng bệnh tương liên.

“Hai người, quan hệ không được tốt lắm sao?” Xiya hỏi.

Chử Tộ Kỳ xòe tay: “Tôi thấy vẫn ổn. hai nhà chúng tôi vốn là bạn bè, năm xưa kết hôn cũng là chuyện tự nguyện. Bao năm qua tôi chưa từng dính tin đồn, chưa từng có quan hệ thân mật với người khác giới hay cùng giới, tinh thần hợp đồng coi như vẫn ổn.”

“Đúng, điểm tuyệt nhất chính là anh hoàn toàn không nhớ tôi.” Đông Duật Quân đột nhiên nghiến răng bật ra một câu.

Chử Tộ Kỳ nhướng mày: “Nghe giọng điệu này không giống đang khen tôi. Tuyệt? Cậu khó chịu vì tôi không nhớ cậu à? Nói thật, thật ra tôi có nhớ, chỉ là có lẽ giờ cậu không giống trước kia lắm.”

“Anh câm miệng lại đi.” Đông Duật Quân có vẻ lại nổi nóng. Cậu nửa cười nửa không nói: “Ồ, khác chỗ nào? Thật lòng mà nói, tôi chẳng mong anh nhớ tôi. Từ lúc biết anh đột nhiên ‘sống lại’, tôi đã có dự cảm chẳng có gì tốt đẹp, giờ xem ra đúng thật, anh chính là tới khắc tôi.”

Chử Tộ Kỳ cảm thấy Đông Duật Quân đang nói dối, rõ ràng là cậu rất để tâm.

Trợ lý Bành lúng túng mở miệng: “Chị Xiya, chị cũng thấy rồi đó, quan hệ của hai người là thế đấy. Trước còn tạm được, bây giờ chắc không tính là tốt nữa.”

Xiya chột dạ cúi đầu: “Nhìn ra rồi.”

Trong văn phòng rõ ràng có bốn người nhưng không ai nói gì thêm. Chử Tộ Kỳ không biết mọi người nghĩ sao, dù sao hắn cũng đang chờ bên Xiya mở lời trước.

Xiya đẩy cánh tay của Đông Duật Quân. Cậu chỉ hừ một tiếng. Xiya lại gọi ‘Tiểu Duật’ một tiếng, cậu mới trả lời “Không.”

Xiya kiên nhẫn khuyên nhủ: “Tiểu Duật, bây giờ chỉ còn cách này thôi. Nghe chị Xiya một lần nhé? Nếu không nghe thì có lẽ em chỉ còn cách thu dọn về nhà thật đấy.”

Hình như Đông Duật Quân hơi dao động, cậu liếc nhìn Chử Tộ Kỳ. Chử Tộ Kỳ theo phản xạ ngồi thẳng người, chờ đợi cậu mở miệng. Nhưng Đông Duật Quân chỉ nhìn một thoáng rồi lập tức quay đi.

“Chị Xiya, chúng ta đi.” Đông Duật Quân kéo Xiya đứng dậy, “Chúng ta tự tìm cách. Tổng giám đốc Chử bận trăm công nghìn việc đâu có thời gian lo cho chúng ta.”

Trong lòng Chử Tộ Kỳ đánh dấu một dấu tích đậm cho suy đoán của mình: Đông Quân Quân thực sự để bụng chuyện hắn không nhớ. Nghĩ kỹ thì cũng hợp lý, có kiểu người coi đó là ‘tôn trọng’, mà với tư cách bạn đời được pháp luật bảo vệ, hắn nên dành cho Đông Quân Quân sự tôn trọng đó.

“Đông Quân Quân, tôi nhớ cậu.” Chử Tộ Kỳ nhấn mạnh, “Tôi luôn nhớ. Tôi nhớ ngày cậu xuất hiện ở cục Dân chính, mặc chiếc áo thun nhăn nhúm, mặt tròn tròn, đeo cặp kính gọng đen chẳng hợp lắm, bảo tôi nhanh lên, cậu còn chưa học xong bài bệnh truyền nhiễm. Tôi nghĩ cậu không hiểu ý tôi. Điều tôi luôn muốn nói là cậu đã thay đổi rất nhiều nên tôi mới nghi ngờ cậu phẫu thuật thẩm mỹ.”

Bước chân của Đông Duật Quân khựng lại, nắm tay siết chặt bên người. Chử Tộ Kỳ thấy vậy thì không khách khí vạch trần: “Cậu lại giận rồi, lại định đánh tôi?”

“Không.” Đông Duật Quân buông nắm tay, quay người bước mấy bước đến trước mặt tổng giám đốc Chử. Cậu rút điện thoại mở album, đưa cho hắn xem: “Tự anh xem đi! Tôi ba tuổi, tôi năm tuổi, tôi chín tuổi, mười hai, mười tám, hai mươi hai, hai mươi lăm, còn bây giờ là hai mươi bảy. Chử Tộ Kỳ, tôi không có phẫu thuật thẩm mỹ!”

Thật ra Chử Tộ Kỳ chưa kịp nhìn rõ phần lớn ảnh vì cậu lướt quá nhanh. Hắn đối diện với ánh mắt ngập tràn lửa giận đó, nói: “Thật ra tôi chưa nhìn rõ lắm nhưng tôi phải giải thích, tôi chưa bao giờ cho rằng phẫu thuật thẩm mỹ là xấu. Ai cũng có quyền quyết định cơ thể của mình. Thay đổi nó không có gì đáng xấu hổ, chỉ mong cậu hiểu giới hạn là được.”

“Tôi không phẫu thuật! Tôi không có! Phẫu thuật thẩm mỹ!” Đông Duật Quân hít sâu, ngả người ra sau, đưa tay bóp lấy nhân trung của mình rồi quay lại bên Xiya: “Đi thôi chị, em không muốn bàn gì với loại người này nữa.”

“Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ ấn tay xuống bàn làm việc, cửa văn phòng lập tức khóa lại. Hắn không định để cậu đi, “Mời cậu nói rõ ràng, tôi đang cố gắng giải thích lời mình nói nên cũng mong cậu giải thích cho tôi biết lý do vì sao cậu lại tức giận đến vậy.”

“Vì anh là đồ đại ngốc!” Đông Duật Quân đá một cú vào cửa, hét lên: “Mở cửa! Không thì để xem bà cố nội của anh xử lý anh thế nào, tôi không đùa đâu.”

“Bình tĩnh một chút, Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ vẫn điềm tĩnh đến mức chẳng giống con người. “Tôi có thể xin lỗi vì tất cả những lời vừa nói đã chọc giận cậu bởi vì tôi muốn nghe cậu nói lý do hôm nay tại sao lại cùng quản lý tới đây. Tôi dám chắc, cậu không đơn giản là tới đây để đấm tôi một cú.”

“Tiểu Duật!”

“Tổng giám đốc Chử!”

Hai người nhân viên cuối cùng cũng lấy hết can đảm tiến lên – một người giữ chặt Đông Duật Quân đang tức giận đùng đùng, người kia thì che miệng Chử Tộ Kỳ, sau đó đều luống cuống khuyên hai bên bình tĩnh lại.

Ba phút sau, Đông Duật Quân lại bị Xiya ấn ngồi xuống ghế.

“Tổng giám đốc Chử, để tôi nói.” Xiya gượng cười, “Tôi đã nói rồi, con đường duy nhất của Tiểu Duật bây giờ là chuyển hình và trong quá trình chuyển hình, vai trò của ngài vô cùng quan trọng. Chúng tôi hy vọng ngài có thể phối hợp với Tiểu Duật đi theo hướng ‘cặp đôi ngọt ngào’.”

Đông Duật Quân định mở miệng thì lại bị Xiya quát: “Câm miệng! Chuyện em giấu chị nhiều như thế chị còn chưa tính sổ đâu. Không muốn về nhà thì nghe lời chị hết đi.”

Đông Duật Quân sững lại hai giây rồi như quyết tâm hẳn: “Em chọn về nhà.”

“Em…” Xiya nhất thời chưa kịp phản ứng.

Chử Tộ Kỳ thì không hề ngạc nhiên mà còn vỗ tay khen: “Lựa chọn đẹp đấy.”

Đông Duật Quân kéo khóe miệng nhìn Chử Tộ Kỳ một cái, cuối cùng mệt mỏi phun ra một câu: “Bắt tôi hợp tác với loại người như anh còn không bằng về nhà. Mở cửa đi Chử Tộ Kỳ, tôi muốn về.”

“Được.” Chử Tộ Kỳ nhấn nút mở cửa, động tác không chút do dự.

Đông Duật Quân đứng dậy dứt khoát, không dám nhìn mặt Xiya. Cô lại túm tay cậu nhưng bị cậu hất ra.

“Liên Duật, em lại giở cái tính này!” Xiya vốn luôn nhẫn nhịn đột nhiên bùng nổ: “Bao nhiêu năm nay mỗi lần gặp chuyện là em đòi về nhà, không làm nữa. Chị từng thấy em đáng thương, nghĩ em mà không lăn lộn được trong giới giải trí thì biết phải làm gì; anh chị thì đi suốt không ở nhà, ba thì bệnh, mẹ thì thất nghiệp… có trời biết hóa ra em chỉ là cậu ấm đến đây chơi cho vui?”

Chử Tộ Kỳ gật đầu: “Nói thế cũng đúng. Nhưng mẹ của cậu ấy – người không có việc làm – hôm qua còn cùng mẹ của tôi bay sang Paris chỉ để mua một cái túi. Đến đó xong lại mua sạch ba cửa hàng Hermès.”

Trợ lý Bành đặt một cốc nước trước mặt Chử Tộ Kỳ: “Tổng giám đốc Chử, uống nước đi ạ. Nói nhiều thế ngài cũng khát rồi, uống nhiều nước ít nói chuyện.”

Đông Duật Quân khó nhọc thở ra một hơi, nói: “Đúng, họ còn mang về cho em hai cái đồng hồ, một cái thắt lưng và cả một cái ổ chó kèm đồ chơi. Vì em chưa có chó nên họ mua luôn một con chó giống dự thi cho em. Giờ em phải về chăm chó con của mình.”

Đông Duật Quân thực sự đi, không quay đầu lại, để lại ba người còn lại trong văn phòng nhìn nhau – chính xác là trợ lý Bành và Xiya nhìn nhau, còn Chử Tộ Kỳ chẳng có chút lúng túng hay bối rối nào.

Xiya liếc Chử Tộ Kỳ đầy ẩn ý, cuối cùng cắn răng gọi ‘Tiểu Duật’ rồi đuổi theo. Chử Tộ Kỳ nhìn theo họ, mãi đến khi bóng dáng biến mất mới phát hiện túi xách của Xiya còn để trên ghế.

“Tiểu Bành, mang cái túi này đưa cho cô Xiya đi.” Chử Tộ Kỳ duỗi lưng, vươn tay cầm lấy cây bút, “Nhanh lên, họ chạy xa rồi.”

Trợ lý Bành do dự làm Chử Tộ Kỳ khó hiểu: “Sao nữa? Túi của phụ nữ chắc quan trọng lắm nhỉ?”

“Dạ, tổng giám đốc Chử.” Trợ lý Bành cầm túi, rảo bước vội chạy theo.

Chử Tộ Kỳ thì như không có gì xảy ra, tiếp tục xử lý đống công việc quen thuộc mỗi ngày, ký tên lên tài liệu.

Chừng bảy tám phút sau, trợ lý Bành quay lại, đứng im như tượng bên cạnh hắn. Hắn có thể cảm nhận được rằng đối phương có chuyện muốn nói.

“Hôm nay mấy người sao thế? Cứ nghẹn họng không chịu nói.” Chử Tộ Kỳ thẳng thắn, “Giao tiếp có thể giải quyết 85% vấn đề trên thế giới, mà 85% vấn đề đều do không chịu nói. Tôi tưởng ở đây chỉ có Đông Duật Quân không hiểu điều đó. Nhưng cũng bình thường thôi, cậu ấy được chiều từ nhỏ, quen để người khác đoán suy nghĩ.”

Trợ lý Bành hỏi: “Thế tổng giám đốc Chử đoán ra được tâm tư của cậu Đông chưa?”

Động tác của Chử Tộ Kỳ chậm lại. Hắn tập trung nhìn một chữ đen trên tờ giấy trắng: “Tôi chưa hiểu cậu ấy đủ, nhưng tôi cảm nhận được cậu ấy đang giận tôi. Có lẽ vì tôi không nói theo ý cậu ấy. Có thể cậu ấy muốn tôi nói ‘ở lại đi Đông Quân Quân, chúng tôi đều ủng hộ cậu’. Nhưng tôi nói không ra.”

“Trong mắt tôi, cậu ấy thực sự không hợp nơi đó. Vừa rồi cô Xiya cũng nói mà – cậu ấy luôn nổi cáu thế này thế kia, luôn nói rút lui về nhà, rất thiếu kiên định. Một dự án như vậy tôi sẽ không đặt hy vọng, rất xin lỗi.”

Trần thuật xong, Chử Tộ Kỳ lại mở trang giấy ra ký tên, như một cỗ máy phân tích dữ liệu khách quan, lạnh lùng đầy cảm giác ‘phi nhân loại’.

“Tổng giám đốc Chử, nhưng, thật ra giờ ngài có chút thích cậu Đông rồi phải không?”

“Hả?” Câu nói như sấm của trợ lý Bành chỉ khiến Chử Tộ Kỳ hơi nhướn mày: “Có lẽ vậy, cậu ấy khá thú vị. Nhưng điều đó quan trọng sao?”

Trợ lý Bành tốt bụng nhắc nhở: “Tổng giám đốc Chử, nếu ngài còn không để tâm đến lời mình nói ra, cậu Đông sẽ chỉ coi ngài là một tên đại ngốc thôi.”

Chử Tộ Kỳ cúi đầu, động tác trên tay chậm lại lần nữa. Vài giây sau, hắn ngẩng đầu lên nhìn trợ lý Bành: “Vậy giờ tôi chạy theo năn nỉ cậu ấy kiên trì thêm chút thì cậu ấy sẽ thay đổi cách nhìn về tôi à?”

Câu trả lời đương nhiên là không.

Chử Tộ Kỳ đóng bút, lấy điện thoại bấm một số. Trước khi đầu dây bên kia bắt máy, hắn nói: “Từ đầu đến cuối tôi chưa từng nói câu nào không phối hợp diễn với cậu ấy. Lần này, trách nhiệm phần lớn là ở cậu ấy.”

Trước Tiếp