Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 40

Trước Tiếp

Chử Tộ Kỳ nghĩ, thôi thì yên tĩnh thì yên tĩnh vậy. Có lẽ hắn nên nghe lời Đông Duật Quân, dù sao trong khoản ‘làm người’ thì ai cũng cho rằng Đông Duật Quân làm tốt hơn hắn.

Ngày hôm sau sau khi Đông Duật Quân đến, người nhà họ Chử cuối cùng cũng đến làm thủ tục xuất viện cho Chử Tộ Kỳ. Tổng giám đốc Chử vừa được ‘trả tự do’ còn tưởng mình sẽ được quay lại Đông Trữ, trái tim đập cũng theo đó mà nhanh hơn. Ai ngờ, tài xế lại bẻ tay lái đưa hắn về thẳng nhà.

Nhìn mẹ, bà và bà cố đang ngồi trên chiếc sofa dài ở nhà, Chử Tộ Kỳ chân thành đặt câu hỏi: “Con mắc phải căn bệnh hễ cứ đi làm là sẽ chết à?”

Bà cố ngồi chính giữa gõ cây gậy xuống sàn nghe cộp cộp: “Bệnh của cháu chính là do liều mạng làm việc mà ra. Nghe ta, nghỉ ngơi cho tử tế đi, đống việc ấy có khối người làm thay được!”

“OK.” Đã đến mức bà cố còn nói thế, Chử Tộ Kỳ cũng chẳng buồn phản bác nữa. Tính khí tổng giám đốc của hắn đã sớm bị mấy anh vệ sĩ trong phòng bệnh mài nhẵn. Thêm vào đó, chuyện liên quan đến Đông Duật Quân khiến đầu óc rối bời nên hắn càng chẳng thiết tha quan tâm đến công việc nữa.

Vẫy tay tạm biệt ‘cuộc thẩm vấn ba đời’, Chử Tộ Kỳ lên lầu. Ở chỗ rẽ hành lang, hắn chọn về căn phòng ngủ trước đây của mình – căn phòng mà Đông Duật Quân đã cẩn thận giữ gìn.

Trong phòng vẫn còn phảng phất chút mùi hương của Đông Duật Quân nhưng rất nhạt, nhiều hơn là mùi ẩm mốc vì lâu không có người ở. Đây không phải lần đầu tiên hắn quay về phòng này nhưng lại là lần đầu quan sát kỹ.

Mọi thứ nơi đây hầu như vẫn giống hệt trong ký ức, từng món đồ vẫn đặt theo thói quen của hắn. Đông Duật Quân chỉ chỉnh đôi chút để căn phòng lộ ra dấu vết hai người từng cùng sống: ví dụ như để ảnh selfie của mình ở đầu giường, để thêm bộ đồ vệ sinh cá nhân thứ hai trong phòng tắm và cho quần áo của mình vào phòng để quần áo.

“Đang nhìn gì vậy?” Không biết mẹ Chử đến từ lúc nào, bà lên tiếng đột ngột làm Chử Tộ Kỳ giật cả mình.

Có lẽ vì Chử Tộ Kỳ hiếm khi bị dọa thế này, ánh mắt của mẹ Chử lập tức trở nên hứng thú: “Nghĩ gì vậy? Con đâu phải kiểu người dễ bị giật mình như thế.”

Hắn liếc nhìn mẹ của mình, nghĩ ngợi rồi thận trọng xác nhận vài câu: “Mẹ, con có phải con ruột của mẹ không?”

Mẹ Chử hỏi lại: “Con muốn xem lại băng quay trong phòng sinh mà ba con quay không?” Bà nói tiếp, “Thật ra năm nào mẹ cũng xem mấy lần, nếu không mẹ cũng chẳng tin Tiểu Kỳ nhà mình lại là một con người đấy.”

Nụ cười của mẹ Chử khiến Chử Tộ Kỳ quay sang than thở: “Mẹ, cái này không buồn cười đâu.”

Mẹ Chử nhún vai, lại cảm thán nói: “Tưởng khiếu hài hước của con di truyền từ mẹ, dù cả thế giới không hiểu mẹ thì Tiểu Kỳ vẫn hiểu mẹ chứ. Buồn ghê.”

Chử Tộ Kỳ mím môi, thấu hiểu cái tính ngạo mạn của nghệ thuật ‘hài hước lạnh’, ngạo mạn đến mức ngay cả giữa mẹ con ruột thịt cũng chẳng thể đồng cảm được.

“Ha ha ha.” Hắn gượng cười ba tiếng, cảm thấy mình đã nể mẹ lắm rồi.

Ba tiếng ‘ha’ trực tiếp biến nụ cười của mẹ Chử thành ‘gương mặt poker’. Bà thản nhiên ngồi xuống ghế, tao nhã vắt chân, lại trở về dáng vẻ quý phu nhân: “Được rồi, Tiểu Kỳ, con muốn nói gì?”

Lời nhắc này khiến Chử Tộ Kỳ nhớ ra mục đích ban đầu, nhưng nghĩ đến thái độ của bà cố đối với Đông Quân Quân, sợ mẹ mình cũng cùng một ruột nên hắn quyết định hỏi thêm: “Mẹ, giả sử cứ tạm giữ nguyên tiền đề là con là con ruột của mẹ đi, nếu con với Đông Quân Quân cùng rơi xuống nước, mẹ cứu ai trước?”

Mẹ Chử: “…Quá đỉnh. Giờ mẹ mới hiểu hồi xưa mẹ hỏi câu này, tại sao mặt của ba con lại khó coi như thế.”

Trái tim của Chử Tộ Kỳ bị tổn thương: “Mẹ, con gợi ý rõ như thế rồi! Hơn nữa mẹ còn không thể tham khảo đáp án ba từng cho mẹ sao?”

Nhắc đến chuyện này, mẹ Chử lại bật cười khúc khích: “Hồi đó đương nhiên là ba con dỗ mẹ thôi, đấy toàn là chọc mẹ cười. Mẹ vốn là quán quân bơi nhóm thanh niên nữ ở thành phố Di, ông ấy cứu mẹ làm gì, không cản mẹ cứu là tốt rồi. Nhưng con thì khác, con không thích nghe lời nói dối mà, đúng không?”

Chử Tộ Kỳ không cười nổi nữa. Giây phút ấy hắn chợt nhận ra hóa ra bản thân cũng không hẳn là không muốn nghe lời nói dối.

“Được rồi, không đùa con nữa.” Mẹ Chử thu lại nụ cười, ho nhẹ hai tiếng, đổi giọng nghiêm túc: “Nói thật nhé, nếu con với Quân Quân cùng rơi xuống nước, mẹ mỗi tay một đứa, vớt hết. Nhưng nếu chỉ cứu được một, mẹ sẽ cứu con. Con của mẹ thì đương nhiên do mẹ cứu.”

Chử Tộ Kỳ cũng không nghĩ nhiều xem mẹ mình có thật sự tuân theo cái nguyên tắc của ba mình – gặp người thì nói lời hợp với người, gặp ma thì nói lời hợp với ma – hay không. Dù sao thì hôm nay hắn cũng chẳng muốn tự chuốc thêm phiền phức, thế là hắn mặc định lời mẹ nói là thật. Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại___

“Được thôi ạ. Nhưng nếu thật sự gặp tình huống đó, mẹ cứ cứu Đông Quân Quân đi. Con cũng biết bơi.”

Mẹ Chử: “…Cái này cũng không buồn cười đâu.”

Chử Tộ Kỳ gật đầu: “Đôi bên như nhau.”

‘Vở kịch nhỏ’ này cứ thế trôi qua, Chử Tộ Kỳ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hỏi ra được điều muốn hỏi nhất: “Mẹ, mẹ có thể kể cho con nghe hết mọi chuyện sau khi con với Đông Quân Quân kết hôn không? Càng chi tiết càng tốt, chỉ cần là thứ mẹ biết.”

Mẹ Chử im lặng, Chử Tộ Kỳ bỗng thấy hơi chạnh lòng, nghĩ thầm quả nhiên mẹ mình cũng giống bà cố, luôn nghiêng về phía người nói lời dễ nghe.

“Chi tiết quá thì không nói được. Con cũng biết mà, mẹ đã năm mươi mấy tuổi rồi, trí nhớ không còn tốt.” Mẹ Chử hiếm hoi tự nhận mình đã già, “Mẹ chỉ kể đại khái thôi nhé?”

Chử Tộ Kỳ có linh cảm mẹ của mình định giấu gì đó, hắn bèn nhắc: “Mẹ, nếu thật sự mong con với Đông Quân Quân tốt đẹp thì mẹ phải nói hết cho con biết.”

“Nghĩ gì vậy?” Mẹ Chử giơ tay gõ một cái lên đầu con trai mình, “Mẹ đang nghĩ nên bắt đầu từ đâu thôi. Con tưởng mấy người bọn ta vui lắm khi thấy hai đứa giận nhau à? Nhất là cụ bà, ngày nào cũng than thở nói đứa chắt này như không có vậy. Đông Quân Quân cũng không về thăm bà ấy. Bọn ta vốn không muốn xen vào chuyện của người trẻ nhưng không thể mặc kệ người đã hơn chín mươi được. Bà đã chín mươi rồi đấy.”

“Vâng vâng vâng.” Chử Tộ Kỳ gật đầu lia lịa, nhắc mẹ: “Thế mẹ nói đi. Con gợi ý nhé: con với Đông Quân Quân lấy giấy kết hôn rồi. Sau đó?”

Mẹ Chử hơi ngẩng đầu nhớ lại: “Mẹ nhớ hôm đó ai cũng nghĩ hai đứa sẽ về nhà cùng nhau, bà cụ còn dặn người làm chuẩn bị một bàn thức ăn. Kết quả một đứa về công ty tăng ca, một đứa về trường ôn thi cuối kỳ. Bà cụ mắng con cả đêm, nói thà sinh miếng thịt xá xíu còn hơn sinh con.”

Chử Tộ Kỳ thật sự không phục: “Chỉ có mình con không về thôi à?”

Mẹ Chử thẳng thắn nói: “Người ta hôm sau thi cuối kỳ, trượt thì phiền lắm. Còn công ty của con, con không tăng ca cũng chẳng sập. Người đi làm sao so với sinh viên được. Mấy hôm sau, Quân Quân thi xong thì đến nhà xin lỗi bà cụ. Miệng của nó ngọt, dăm ba câu đã dỗ bà vui, không như con, mở miệng ra là bị ăn đòn.”

Chử Tộ Kỳ: “…Kể chuyện thì kể chuyện, đừng kéo con xuống.”

“Được được được.” Mẹ Chử đáp qua loa rồi nói tiếp: “Sau đó đến nghỉ hè, Quân Quân thường xuyên đến thăm bà cụ. Đến nhiều, bà cụ giữ nó lại luôn, cho ở trong phòng con. Nói thật, bà cụ thật lòng hy vọng hai đứa tốt đẹp. Mẹ nghe Quân Quân với bà cụ nói chuyện vài lần, thật lòng mà nói, nó cũng rất muốn vun đắp tình cảm với con. Mẹ nói rồi đấy, từ nhỏ nó đã thích con rồi.”

Chử Tộ Kỳ không nhịn được hỏi: “Tại sao không ai nói cho con biết?”

Mẹ Chử không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào con trai, cho hắn một ánh mắt tự hiểu. Chử Tộ Kỳ hiểu, hắn đành chấp nhận, biết chuyện này không trách ai được.

“Lúc đó bà cụ còn xúi Quân Quân chủ động một chút, còn cho nó số của tiểu Bành. Có lần Quân Quân muốn gọi con về ăn cơm, con đồng ý, nó vui lắm, kết quả con bùng. Tối đó nó với bà cụ mắng con cả đêm.”

“Nói thật, mẹ luôn nghĩ chuyện đó làm nó đau lòng đến tận cùng. Nó nhân dịp nghỉ hè đi tham gia cái gì mà tuyển chọn ấy, sau đó như bị ma nhập, bảo lưu, nhảy hẳn vào giới giải trí. Chuyện sau này con cũng biết rồi, mấy năm sau con mới ‘mở mắt’, khổ ghê.”

Câu chuyện này hắn từng nghe qua trong một buổi livestream của Đông Duật Quân nhưng giờ nghe lại từ miệng một người ngoài thì vẫn thấy khó chịu trong lòng.

“Ôi, con nói chuyện này với Quân Quân chưa?” Mẹ Chử đột nhiên hỏi.

Chử Tộ Kỳ thành thật lắc đầu: “Chưa. Con muốn nói nhưng em ấy cứ tránh, con không làm gì được.”

Mẹ Chử lưỡng lự, cuối cùng khuyên con trai: “Con có thể mặt dày thêm chút không? Theo kinh nghiệm của người đi trước như mẹ, hai đứa phải nói rõ chuyện này. Tối nay bà cụ đã gọi Quân Quân về, con tranh thủ cơ hội đi. Người lớn trong nhà đều có mặt, Quân Quân chắc cũng sẽ nể mặt con.”

“Cái này, có quá bỉ ổi không ạ?”

“Con chính trực quá thì tự mình ế cả đời nhé.”

Một câu của mẹ làm Chử Tộ Kỳ tịt ngòi. Nói tới đây, Chử Tộ Kỳ chợt nhớ lại những lời Đông Duật Quân nói trong phòng bệnh tối qua. Sau đó hắn nghiền ngẫm mãi, nghĩ đi nghĩ lại mới nhận ra việc hai người đi đến cục diện này rất có khả năng bắt nguồn từ sự thiếu tin tưởng của Đông Duật Quân đối với tình cảm mà hắn dành cho cậu.

Có lẽ đúng như mẹ nói, chính chuyện này – chuyện từng khiến Đông Duật Quân bỏ y theo nghệ – mới là nút thắt để gỡ bỏ sự không tin tưởng ấy.

“Con biết rồi ạ.” Ánh mắt của Chử Tộ Kỳ dừng lại trên bức ảnh đơn của Đông Duật Quân trên đầu giường. Não của hắn bỗng trở nên trống rỗng, không nghĩ nổi gì nữa.

Hắn phải thừa nhận rằng đến tận bây giờ, Đông Duật Quân vẫn là ‘con virus’ mà mọi phần mềm diệt virus trong người hắn đều bất lực, là ‘vị khách ngoài ý muốn’ mà hắn đang bảo vệ.

Hai mẹ con đang nói chuyện thì đột nhiên có người bước vào phòng. Cả hai nghe tiếng, quay lại thì thấy Đông Duật Quân đội mũ lưỡi trai đen thản nhiên đi vào, ánh mắt của cậu va chạm ngay với hai người họ.

“Hai người…”

“Chào buổi sáng chào buổi chiều chào buổi tối.” Chử Tộ Kỳ phản ứng cực nhanh, rất tự nhiên chào người vừa xuất hiện với vẻ kinh ngạc kia: “Chào mừng về nhà, Đông Quân Quân.”

___________

Trước Tiếp