Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một ngày mới lại bắt đầu ở thành phố Di. Nắng đẹp gió nhẹ, vậy mà trong ngày đẹp thế này, Chử Tộ Kỳ lại hoàn toàn không cười nổi. Hắn thức trắng cả đêm, sắp xếp đủ loại chứng cứ, đưa ra năm sáu giả thuyết, cuối cùng tự kết luận mình là một con lừa ngu bị một kẻ ‘ngoài trắng trong đen’ lừa tình. Nhìn bàn làm việc trống trơn của Bành Hồi Thịnh, tổng giám đốc Chử tức đến run người.
Đã chín giờ rồi mà Bành Hồi Thịnh vẫn chưa đến. Trước đó, Chử Tộ Kỳ đã gọi không dưới mười cuộc cho Đông Duật Quân và Bành Hồi Thịnh. Trong chuyện này còn không ít vấn đề chưa rõ. Nghĩ tới nghĩ lui, người duy nhất biết rõ sự thật chỉ có Đông Duật Quân, nhưng cậu đã chặn tất cả cách liên lạc của hắn. Hắn lại nghĩ đến nhân vật then chốt nhất trong kế hoạch của Đông Duật Quân – Bành Hồi Thịnh. Kết quả là Bành Hồi Thịnh không chặn hắn mà đơn giản chỉ là không nghe máy!
Chín giờ một phút, có người cẩn thận đẩy cửa văn phòng. Chử Tộ Kỳ còn tưởng Bành Hồi Thịnh nhớ ra những năm qua ai là người trả bảo hiểm xã hội, phát thưởng cuối năm cho mình nên quay về, nào ngờ người bước vào lại là trợ lý thứ hai mà Bành Hồi Thịnh mới gọi đến.
“Tổng, tổng giám đốc Chử.” Trợ lý thứ hai vừa vào đã giải thích, “Trợ lý Bành xin nghỉ, thời gian này tôi và Tiểu Tôn sẽ hỗ trợ ngài.”
Tiểu Tôn là trợ lý thứ ba do Bành Hồi Thịnh gọi về.
Theo tài liệu điều tra của thám tử tư thì ‘cặp đôi vàng’ này cũng là để giám sát hắn – do chính Bành Hồi Thịnh dùng để giám sát.
Khi đó hắn đã thấy lạ, lúc bảo Bành Hồi Thịnh nghỉ phép sao trăm lần không chịu, thì ra nghỉ phép có nghĩa là không thể giám sát hắn nữa.
“Sao? Còn dám đến à? Công khai báo cáo tình hình của tôi cho Bành Hồi Thịnh và Đông Duật Quân?” Chử Tộ Kỳ không nể mặt, bắt được người liên quan thì trực tiếp truy cho ra lẽ, “Mấy người được Đông Duật Quân thuê hay Bành Hồi Thịnh thuê? Hay là người nhà tôi cài tới?”
Trợ lý thứ hai vẫn cố giữ biểu cảm chuyên nghiệp, cắn răng trả lời: “Tổng giám đốc Chử, chúng tôi do trợ lý Bành gọi đến. Anh ấy chỉ dặn chúng tôi báo cáo kịp thời tình hình của ngài thôi.”
Chử Tộ Kỳ hỏi vặn lại: “Cô thấy việc này hợp pháp à?”
Trợ lý thứ hai khựng lại, nói: “Hợp lý. Tổng giám đốc Chử, trợ lý Bành là trợ lý chính của ngài, chăm sóc ngài nhiều năm, chuyện ăn mặc ở đi lại đều do anh ấy thu xếp. Chúng tôi là người mới, nhiều việc phải báo cáo và xin chỉ thị. Đây là quy tắc nghề nghiệp của chúng tôi, ngoài ra thì chúng tôi không biết gì khác.”
Chử Tộ Kỳ cười lạnh: “Không biết thật hay giả vờ không biết?”
Trợ lý thứ hai thở ra một hơi, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tổng giám đốc Chử, sáng nay chúng tôi nhận tin từ trợ lý Bành nói anh ấy có việc phải đi công tác vài ngày, nhờ chúng tôi chăm sóc tốt cho ngài. Dù sao chúng tôi cũng từng làm việc bên cạnh ngài, quen thuộc hơn người khác.”
Nghe những lời này, Chử Tộ Kỳ chỉ thấy nhức đầu. Trước đây hắn từng tự thấy may mắn vì Bành Hồi Thịnh hiểu mình, có một trợ lý thấu hiểu như thế bên cạnh là một điều hiếm có. Kết quả thì sao? Người hiểu hắn nhất lại là ‘camera giám sát’ do người khác cài, còn bắt tay với Đông Duật Quân để chơi hắn!
“Cút.” Chử Tộ Kỳ nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt, “Tôi không thể tin mấy người nữa.”
Trợ lý thứ hai nghe xong cũng không tranh biện, chỉ nói ‘Vâng, tổng giám đốc Chử’ rồi cúi đầu lui ra, còn chu đáo khép cửa lại, chẳng hề lưu luyến.
Văn phòng CEO không thể không có trợ lý, Chử Tộ Kỳ đành bảo phòng nhân sự gấp rút tìm người cho hắn. Người này được điều từ phòng khác, là trợ lý chuyên nghiệp nhưng vì mới nhận việc nên không biết thói quen của hắn, một buổi sáng đã gây ra không ít rắc rối nhỏ.
Điều khiến Chử Tộ Kỳ chịu không nổi nhất là nhạc chuông điện thoại của trợ lý mới. Không bàn chuyện vì sao trong giờ làm mà không chuyển sang chế độ rung, chỉ hỏi bài nhạc chuông ấy là sao? Nhất định phải để hắn nghe bài ‘Kẻ lừa tình, tôi hỏi anh’ đúng lúc này sao?
___ Hóa ra anh là kẻ miệng lưỡi ngọt ngào, chân tình bị anh lừa mất. Hóa ra anh là kẻ mồm mép lươn lẹo, đạt được mục đích rồi bỏ đi.
Đến giờ nghỉ trưa, tổng giám đốc Chử đập mạnh bàn quyết định phải làm gì đó để kết thúc trò hề này. Hắn phải làm rõ mọi ngọn nguồn, phải lôi Bành Hồi Thịnh về Đông Trữ. Hai kẻ đó đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến suy nghĩ của hắn và hoạt động của Đông Trữ rồi!
Tuy tìm không ra Đông Duật Quân và Bành Hồi Thịnh nhưng chuyện này vẫn còn một ‘ông trùm’ đứng sau. Nếu đoán không lầm, giờ người đó hoặc đang ‘phang phang phang’ trước bàn mạt chược, hoặc đang nằm trên giường thưởng thức đĩa nhạc quý đã sưu tầm mấy chục năm.
Mười năm đi làm, lần đầu tiên tổng giám đốc Chử đặt công việc xuống hàng thứ hai, cầm chìa khóa xe phóng về nhà. Vừa vào cửa, vẫn là chiếc bàn mạt chược ấy, trước bàn đổi người chơi nhưng mẹ của hắn vẫn còn đó. Tuy mục đích trở về là để tìm bà cố tính sổ nhưng nhìn thấy mẹ, hắn vẫn theo phản xạ dừng bước.
“Mẹ, mẹ có biết bà cố cài người bên cạnh con không?” Chử Tộ Kỳ hỏi.
Mẹ Chử chẳng thèm nhìn, cũng không ngạc nhiên khi hắn hỏi: “Biết chứ. Tiểu Bành mà, nó là con trai bạn học thời đại học của mẹ, là một trợ lý giỏi lắm phải không?”
Thân phận của Bành Hồi Thịnh lại được bổ sung thêm lần nữa, Chử Tộ Kỳ hít sâu một hơi mới ổn định được cảm xúc. Hắn định hỏi thêm mẹ vài chuyện nữa nhưng bà làm ra vẻ không liên quan. Bên cạnh còn có mấy phu nhân khác đang chơi mạt chược, lý trí dần quay lại, Chử Tộ Kỳ vẫn quyết định phải giữ thể diện trước mặt người ngoài.
Chào mẹ Chử xong, Chử Tộ Kỳ thẳng tiến đến phòng cụ bà chín mươi tuổi. Hắn chỉ gõ cửa qua loa rồi tự đẩy cửa vào, chưa thấy người đã trực tiếp chất vấn: “Bà cố, bà cài Bành Hồi Thịnh bên cạnh cháu là có ý gì?”
Nói xong hắn mới nhìn rõ tình hình trong phòng. Không có ai khác nhưng một mình cụ bà lại làm ra thế ‘ngàn quân vạn mã’, một tay giơ lên, một tay vịn gậy, tạo dáng ‘kim kê độc lập’, đứng một chân đầy khí thế.
Chử Tộ Kỳ phải thừa nhận, thân thể của bà cố thật sự khoẻ.
“Trời ạ! Cháu ăn nói với bà cố kiểu gì đó, thằng cháu bất hiếu này!” Cụ bà trừng mắt, nếp nhăn quanh mắt dồn lại thành từng nếp, tinh thần hăng hái vô cùng.
Nếu đổi thành người khác, lúc này Chử Tộ Kỳ đã nổi cơn thịnh nộ, nhưng đối diện là ‘báu vật sống’ hơn chín mươi tuổi thì hắn lại không nổi giận được. Hắn bèn hạ giọng, tự kéo ghế ngồi xuống, còn ra hiệu cho bà ngồi nghỉ: “Thôi thôi thôi, bà cố đừng bày tư thế này nữa, cháu chỉ muốn hỏi cho rõ, không phải muốn đánh nhau với bà.”
Cụ bà vung gậy: “Ta không thấy vậy. Cháu vừa vào cửa là y như tới đòi mạng! Ngay cả Hắc Vô Thường cũng không bằng cháu đâu!”
Chử Tộ Kỳ mím môi biện hộ: “Bà cố, bà vừa cài người bên cạnh cháu vừa cùng Đông Duật Quân chơi cháu, cháu có tí nóng tính thì sao? Bà muốn cháu là quả hồng mềm à?”
Cụ bà cuối cùng cũng thu lại thế ‘một người chặn ngàn người’, run rẩy ngồi lại xuống giường khiến căn phòng như trống trải hẳn.
“Bà cố, bà lo giữ sức khỏe đi, đừng chơi mấy trò này nữa.” Chử Tộ Kỳ nói thẳng.
Lời vừa dứt, cây gậy của bà cụ đã quật sang: “Thằng nhóc này, cháu nói chuyện khó nghe quá. Vẫn là Quân Quân của ta ngoan ngoãn, biết ăn nói, không như cháu, nhìn thấy là đã tức!”
Ngoan ngoãn, biết ăn nói?
Chắc cũng là dựng hình tượng thôi.
“Vâng vâng vâng, em ấy biết lấy lòng bà cố, nhưng cháu mới là chắt đích tôn của bà cố đó.” Chử Tộ Kỳ vẫn kiên trì hỏi, “Vậy bà cố xếp Bành Hồi Thịnh bên cạnh cháu là có ý gì? Giám sát cháu? Cháu có gì đáng giám sát đâu?”
Cụ bà chỉ thẳng gậy vào hắn, trả lời rành rọt: “Giám sát chính là giám sát cháu đó tên nhóc con này. Cháu làm người ta lo nhất, suốt ngày chỉ biết học với làm, mấy năm chẳng thấy bóng dáng. Không có ai trông chừng, lỡ cháu chết ngoài đường thì sao? Còn cãi ta à!”
Gậy gõ lên vai Chử Tộ Kỳ nhưng hắn chẳng thấy đau, chắc bà cụ cũng không nỡ đánh thật.
Hắn bất giác thở dài: “Cháu còn trẻ khỏe mà, bà cố cầu cho cháu được bình an một chút được không?”
Cụ bà hùng hồn đáp: “Trẻ khỏe thì sao? Năm xưa anh của cháu xảy ra chuyện cũng trẻ khỏe đấy, gặp tai hoạ có tránh được không? Giờ còn chưa tỉnh lại! Trời ơi, bà cố là ta đây sống đến chín chục rồi còn chưa biết có kịp nhìn nó tỉnh không. Cháu là đích tôn duy nhất trong nhà, sao ta lại không lo cho cháu? Bành Hồi Thịnh không tốt à? Theo cháu chịu khổ tăng ca, nhiều nhất chỉ báo cho mấy ông bà già bọn ta biết cháu ở ngoài thế nào, cháu gấp cái gì? Cháu không tự xem lại mình vì sao không chịu về nhà, để bọn ta phải ra hạ sách này à?”
“Vâng vâng vâng.” Nghe bà cụ lải nhải, thái dương của Chử Tộ Kỳ càng lúc càng căng, “Đúng là lỗi của cháu, cháu nhận. Nhưng bà cố có biết Đông Duật Quân với cậu ấy hợp tác lừa cháu không? Đem chắt đích tôn của bà cố ra làm con lừa ngu để đùa à?”
Nhắc đến Đông Duật Quân, cụ bà lập tức như gà chọi bật dậy: “Quân Quân của ta làm sao nào? Bành Hồi Thịnh là ta giới thiệu để hai đứa quen nhau đó, người ta cũng quan tâm cháu mà!”
Chử Tộ Kỳ suy nghĩ trong giây lát, đem những việc hai người kia làm kể cho bà cụ nghe, dĩ nhiên là lược bỏ phần liên quan đến Dương Chí Dương.
Nghe xong cụ bà không những không thương xót hắn mà còn gõ mạnh gậy xuống lưng hắn, lần này thì hắn đau thật.
“Thằng nhãi, cháu xem cháu đã dồn Quân Quân của ta đến mức nào rồi? Nếu không phải cháu chẳng thèm nhìn, không chịu về nhà, nó cần phải làm mấy chuyện đó không? Xem lại bản thân đi! Quân Quân của ta là đứa tốt nhất, ngoan ngoãn, nói năng dịu dàng, mỗi cái dở là thích phải thằng nhóc xui xẻo như cháu thôi!”
Chử Tộ Kỳ hỏi: “Bà cố chắc chắn em ấy thích cháu đến thế à?”
“Ý của cháu là gì?” Cụ bà chống gậy xuống sàn phát ra âm thanh ‘cộp cộp cộp’, giọng của bà cụ đầy khí thế: “Quân Quân của ta là đứa tốt nhất! Ta sống gần trăm năm, cái gì chưa thấy qua? Quân Quân đối với cháu là thật lòng mười phần, cháu còn dám hỏi ta? Chử Tộ Kỳ, ta thấy cháu đang muốn ăn đòn đấy!”
Lại ăn thêm một gậy chắc nịch, Chử Tộ Kỳ ôm cái vai nóng rát hỏi tiếp: “Vâng, vậy em ấy đi đâu rồi? Em ấy chặn cháu rồi, cháu phải tìm chắt dâu đích tôn của bà cố về chứ. Cả Bành Hồi Thịnh nữa, gọi cậu ấy về cho cháu, không thì Đông Trữ loạn hết. Đông Trữ loạn thì mấy con dâu cháu dâu của bà cố không đánh mạt chược được đâu.”
Nhưng cụ bà cũng không biết trả lời vấn đề này thế nào.
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Đừng lo, hai người họ thật sự yêu nhau đấy… mình gắn tag ‘ngọt’ cơ mà.