Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 27

Trước Tiếp

Khi Chử Tộ Kỳ và Đông Duật Quân đang yên lặng ăn tối trong văn phòng CEO của Đông Trữ thì cách đó hơn ba mươi cây số, ở Nham Thành, nhân viên của cơ quan chức năng đã xuất hiện tại trường quay tìm Dương Chí Dương. Lúc ấy Dương Chí Dương đang tham gia một chương trình livestream, sự xuất hiện của họ lập tức gây chấn động.

Có lẽ vì máy quay còn đang bật, Dương Chí Dương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một ‘nghệ sĩ gạo cội’. Anh ta mỉm cười nói với khán giả trước ống kính: “Không sao, có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi.”

Dương Chí Dương không phải dạng tiểu thần tượng hạng ba hạng tư như Đông Duật Quân. Dù có bị nhân viên mặc đồng phục đưa đi, anh ta cũng không hoàn toàn ‘sụp đổ hình tượng’, vẫn còn cả một nhóm lớn người ủng hộ, bảo vệ và tin rằng ‘đây chỉ là một sự hiểu lầm gây hoang mang không đáng có’. Nhưng lượng fan khổng lồ mang lại hậu thuẫn mạnh mẽ cũng đồng thời đem đến sức phản đòn dữ dội hơn.

Có lẽ nhờ chứng cứ mà Bành Hồi Thịnh cung cấp quá đầy đủ, ngay sáng hôm sau, cơ quan chức năng đã ra thông báo chính thức, nói rõ với những fan tin tưởng Dương Chí Dương rằng đây tuyệt đối không phải là hiểu lầm.

Thật ra, việc một ngôi sao ‘sụp đổ hình tượng’ trên mạng đã không còn hiếm. Thậm chí có người còn giả danh triết gia để nhắc nhở mọi người: phải luôn chuẩn bị tâm lý thần tượng sụp đổ, đừng dành quá nhiều tình cảm, đó mới là cách tự bảo vệ mình tốt nhất khi theo đuổi thần tượng. Nhưng liệu sự chuẩn bị ấy có thực sự giúp ta không chớp mắt khi đối diện với việc người mình từng yêu mến hóa ra là giả tạo không?

Chử Tộ Kỳ cho rằng không thể. Nhất là sau khi thấy Đông Duật Quân khóc vì Dương Chí Dương, hắn càng tin rằng không thể.

Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, khi chứng kiến ngôi sao từng yêu thích ‘sụp đổ’ thì vẫn sẽ giống như mắc một trận cảm lạnh. Cảm lạnh thời hiện đại là bệnh vặt, đôi khi không gây nhiều đau đớn nhưng không thể vì nó nhỏ mà bỏ qua. Nó vẫn gây tổn hại cơ thể, tiêu hao năng lượng, vẫn cần thời gian hồi phục vết thương do trận bệnh vặt này gây ra.

Dĩ nhiên, Chử Tộ Kỳ không quan tâm những thứ này mấy. Hệ thống miễn dịch của hắn miễn nhiễm hoàn toàn với ‘trận cảm lạnh’ này. Hắn cũng không thấy có lỗi khi người khác ‘bị bệnh’. Rốt cuộc, hắn không phải Pandora mở hộp, cùng lắm thì hắn chỉ chỉ ra sự tồn tại của ‘con virus’ đó, giống như cậu bé dám chỉ ra rằng ‘nhà vua thực sự không mặc quần áo mới’ trong buổi tụ họp.

Tuy nhiên, chưa được vài giờ, Chử Tộ Kỳ lại phải chú ý đến ‘con virus’ kia.

Dương Chí Dương có không ít fan cứng. Chử Tộ Kỳ đã nghe Đông Duật Quân giảng giải rằng số lượng fan cứng của Dương Chí Dương thậm chí còn suýt bằng số nhân viên của Đông Trữ. Hắn vẫn nhớ rất rõ giọng điệu đầy ghen tị của Đông Duật Quân khi nói điều này. Cậu còn mơ rằng một ngày nào đó mình cũng có được nhiều ‘fan cứng’ trung thành như thế.

Đã có thời gian Chử Tộ Kỳ tức tối vì chuyện này, cảm khái thế gian bất công, chính nghĩa không tồn tại. Tất nhiên, khi ấy hắn chưa có cái gọi là ‘bằng chứng’, chỉ có thể âm thầm tức giận. Giờ nghĩ lại, thế giới vẫn công bằng: trước kia Dương Chí Dương được fan nâng lên cao chừng nào, giờ ngã xuống sẽ đau chừng ấy.

Đông Duật Quân bảo, đó gọi là ‘fan quay lưng cắn ngược’.

Những ‘fan’ này tung ra hàng loạt ảnh và video của Dương Chí Dương kèm các phốt nhỏ lẻ. Từng việc một nhìn qua chẳng lớn nhưng ‘đê nghìn dặm đổ vì tổ kiến’, huống chi lúc này Dương Chí Dương vốn đã thành đống đổ nát, các bằng chứng nhỏ này xuất hiện chỉ càng khiến hình tượng sụp thảm hơn.

Theo dõi đến đây, Chử Tộ Kỳ lại thấy khó hiểu. Hắn hỏi Đông Duật Quân: “Đông Quân Quân, những fan lớn này đã biết rõ hắn ta là cái dạng quái quỷ gì rồi, sao bọn họ còn theo đuổi hắn vậy? Tôi dùng từ có đúng không?”

Đông Duật Quân cuộn người trên sofa nhìn điện thoại, có vẻ tâm trạng không được tốt. Cậu dùng giọng điệu bình thản trả lời Chử Tộ Kỳ: “Anh có thể hiểu một phần bọn họ kính nghiệp. Một phần khác chắc là do ‘bộ lọc’ thôi. Chử Tộ Kỳ, ví dụ như tôi có thể bỏ qua rất nhiều khuyết điểm của anh vì tôi thật sự yêu anh.”

Chử Tộ Kỳ khẽ nhíu mày, đã hiểu ra bảy tám phần, cũng thầm nể phục nhóm người này. Nói gì thì nói, hắn luôn tôn trọng những người làm việc tận tâm. Tổng giám đốc Chử cũng không phải kiểu người ‘ngồi không mà bàn chuyện ăn thịt’, hắn hiểu rất rõ kiếm tiền thì khó, ăn thì phải nuốt cả những thứ khó nuốt.

Hắn càng hiểu câu ‘cắt đường kiếm tiền của người ta như giết cha mẹ người ta’.

Tóm lại, tình cảnh hiện tại chính là quả báo xứng đáng cho ‘nghệ sĩ đức hạnh tài năng toàn diện’ kia.

Có người gọi điện cho Đông Duật Quân, chuông reo mà cậu lại chần chừ không nghe máy. Chử Tộ Kỳ thấy lạ, hỏi cậu: “Là ai? Sao không nghe?”

“Chị Xiya đó.” Đông Duật Quân cười nhẹ: “Tôi đang nghĩ, vào thời điểm nhạy cảm thế này chị ấy gọi cho tôi là có tin tốt hay tin xấu.”

Trong giới giải trí, Đông Duật Quân và Dương Chí Dương có quan hệ khá thân thiết, vừa là tiền bối – hậu bối, vừa từng hợp tác ‘CP’ nổi tiếng một thời, không lâu trước còn đóng chung một phim. Dù Chử Tộ Kỳ không muốn thừa nhận nhưng sự thật là Dương Chí Dương sụp đổ hình tượng thì Đông Duật Quân chắc chắn cũng bị ảnh hưởng.

“Nghe đi.” Chử Tộ Kỳ nói, “Có chuyện thì cùng lắm là về nhà.”

“Về nhà hưởng đời sống tư bản xa hoa hả?” Đông Duật Quân ngáp dài, vừa đùa vừa bắt máy: “Vâng, chị Xiya, em đang ở Đông Trữ. Đúng, cùng với Chử Tộ Kỳ. Anh ấy đang làm việc với chồng tài liệu dày tám mươi phân đó, à giờ chỉ còn sáu mươi phân thôi.”

Chử Tộ Kỳ nghĩ, còn có tâm tư trêu chọc hắn thế này thì chắc không có chuyện gì lớn.

Nhưng ngay một giây sau, hiện thực lại tát thẳng vào mặt tổng giám đốc Chử.

Lông mày của Đông Duật Quân nhíu lại, giọng điệu cũng đổi hẳn: “Chị nói gì? Chuyện này mà cũng bịa được sao? Em biết rồi, bọn em sẽ xử lý, Phùng Liệt đúng là điên rồi.”

Nhìn Đông Duật Quân lúc đó, Chử Tộ Kỳ bất giác thấy lạnh sống lưng. Không hiểu sao hắn cảm thấy Đông Duật Quân bỗng biến thành một người khác, một người hắn rất quen nhưng tạm thời không nhớ ra là ai.

Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ thì Đông Duật Quân đã liếc nhìn hắn một cái, cái cảm giác kỳ lạ kia lập tức biến mất, ‘bé thỏ trắng’ lại quay về.

“Sao thế? Chử Tộ Kỳ.” Đông Duật Quân nhìn hắn , có chút nghi hoặc: “Sao tôi có cảm giác anh nhìn tôi mà như nhìn chị của tôi ấy. Tôi biết anh hơi sợ chị ấy nhưng dù tôi là em ruột của chị ấy, anh cũng không thể sợ tôi đúng không?”

Đúng rồi. Được Đông Duật Quân nhắc đến, người mà hắn nhớ ra kia chính là chị gái Đông Nguyên Mẫn mạnh mẽ kia. Nghĩ lại thì cũng hợp lý thôi, chị em ruột, đôi lúc giống nhau cũng bình thường.

Nhưng mà nói gì thì nói___

“Ý của em là sao? Tôi sợ chị của em? Ai nói với em thế? Chị ấy à? Nổ đó. Tôi không có lý do gì để sợ chị ấy cả.” Chử Tộ Kỳ cứng giọng.

“Ở bất cứ phương diện nào tôi cũng không kém chị ấy, tôi không có lý do gì phải sợ.”

“Tôi đâu biết. Bà cố nói mỗi lần thấy chị của tôi là anh lại chạy, tám chín phần mười là sợ thật.” Đông Duật Quân nhún vai rồi quay lại chuyện chính: “Vừa nãy chị Xiya gọi, nói chắc tinh thần hiện giờ của quản lý của Dương Chí Dương không bình thường. Đối phương dùng tài khoản công việc đăng cả đống ảnh liên quan đến tôi lên mạng, nói tôi và Dương Chí Dương có quan hệ.”

“Ảnh kiểu gì?” Chử Tộ Kỳ vẫn rất bình tĩnh.

Đông Duật Quân rũ mắt xuống, cũng tỏ ra dáng vẻ sóng yên biển lặng: “Rất thân mật, nhưng toàn là ảnh chụp mượn góc. Dù vậy thì anh biết đó, có những chuyện không thể giải thích rõ ràng.”

Chuyện này không làm tổng giám đốc Chử dao động chút nào. Trong mắt hắn, Dương Chí Dương làm việc vốn không có giới hạn. Hắn chỉ hơi nhướn mày vì phản ứng của Đông Duật Quân vượt ngoài dự liệu của hăn.

Đông Duật Quân hơi bực: “Anh phản ứng gì kỳ vậy? Chỉ nhướn một cái mày?”

“Em còn không lo cho mình thì tôi lo gì.” EQ của tổng giám đốc Chử lại về số không, hắn tự tin nói thẳng trước mặt Đông Duật Quân: “Dù sao tâm lý của tôi vững hơn em – bé thỏ trắng này nhiều. Tôi nhướn mày chỉ vì không ngờ em không hề hoảng trước chuyện này thôi. Đông Quân Quân, trưởng thành rồi, có tiến bộ.”

Đông Duật Quân ngẩn ra một chút, thật sự chỉ một chút, nhanh đến mức Chử Tộ Kỳ tưởng mình nhìn nhầm, vì sự khác lạ đó nhanh chóng bị nụ cười trong sáng che mất: “Có lẽ là nhờ Chử Tộ Kỳ anh cho tôi cảm giác an toàn.”

Nói gì mà ‘cảm giác an toàn’ chứ.

Nói nghe sến quá đi.

Chử Tộ Kỳ khẽ ho một tiếng, giả vờ cúi đầu viết chữ nhưng miệng vẫn nói: “Vậy rốt cuộc họ làm thế này là để làm gì? Trả thù xã hội à? Muốn cắn em, rồi phát hiện chẳng moi được gì nên chỉ có thể dùng chiêu này.”

“Anh thấy chiêu này hay hay dở?” Đông Duật Quân nghiêm túc hỏi.

Câu hỏi này lại khiến tổng giám đốc Chử ngẩng đầu: “Em hỏi gì lạ vậy? Bị chó cắn còn hỏi tôi là chuyện tốt hay xấu? Mau đi tiêm phòng dại đi.”

Đông Duật Quân bỗng tinh nghịch gọi tên hắn: “Chử Tộ Kỳ.”

Chử Tộ Kỳ hiểu, đây là kiểu tuyên bố thắng lợi của cậu, “Nói đi.”

“Chuyện này anh tính sai rồi, nhưng tôi tha cho anh đó, dù sao anh cũng không hiểu lắm về giới giải trí của bọn tôi.” Âm cuối của Đông Duật Quân như có những nốt nhạc nhỏ nhảy nhót: “Anh biết ‘một con cá voi rơi xuống, vạn vật sinh sôi’ không?”

“Nói tiếng người đi.” Chử Tộ Kỳ nói. “Đừng có nói ‘tiếng thỏ’ nữa.”

“Cái gì mà ‘tiếng thỏ’? Tôi lại muốn mắng anh đáng ghét rồi đó.” Đông Duật Quân lẩm bẩm rồi nói tiếp: “Dương Chí Dương ngã rồi, có biết bao người chờ dẫm lên anh ta để cọ fame. Anh thấy mấy bình luận cay nghiệt trên mạng chưa?”

Tổng giám đốc Chử thật thà nói: “Chưa thấy. Đông Quân Quân, tôi còn sáu mươi phân hồ sơ chưa xem xong đây này.”

Đông Duật Quân hơi trợn mắt nói: “Tóm lại, bây giờ ai cũng muốn tranh thủ sức nóng từ chuyện này. Thật ra tôi còn phải cảm ơn Phùng Liệt khi lôi tôi và Dương Chí Dương vào chung. Chử Tộ Kỳ, biết đâu tôi lại nổi đình nổi đám ấy chứ.”

Chử Tộ Kỳ khựng tay: “Hóa ra em còn tham vọng nổi đình nổi đám cơ à.”

“Không ngờ đúng không.” Đông Duật Quân hừ hừ hai tiếng, cúi đầu thao tác điện thoại. Không lâu sau, điện thoại của Chử Tộ Kỳ đặt bên cạnh vang tiếng thông báo.

Đông Duật Quân phấn khích: “Chử Tộ Kỳ, anh còn đặt cho tôi chế độ theo dõi đặc biệt trên Weibo nữa hả, từ bao giờ vậy?”

“Ngày em ‘sập phòng’ đó.” Chử Tộ Kỳ vẫn quen thói nói thật thà: “Trước khi em sập hình tượng thì tôi còn chẳng nhớ mình có tài khoản Weibo.”

Đông Duật Quân bướng bỉnh, cố vặn câu đó sang kiểu lãng mạn một chút: “Tóm lại là anh đặc biệt theo dõi Weibo của tôi là vì tôi đúng không?”

Trước Tiếp