Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 22

Trước Tiếp

Rời khỏi đoàn phim, Chử Tộ Kỳ lái xe xuống núi. Hắn ngồi trên ghế lái mà như ngồi trên đống kim. Hắn buộc phải thừa nhận một sự thật: hành vi của mình lúc này, dù xét theo nghĩa rộng hay nghĩa hẹp thì cũng đều là… chạy trốn.

Hắn to gan lớn mật hôn Đông Duật Quân xong rồi đột nhiên sợ hãi chuyện sẽ xảy ra tiếp theo, thế là trực tiếp chạy mất.

Hành vi này thật sự không giống Chử Tộ Kỳ.

Chưa nói gì khác, ở hiện trường còn có cả Bành Hồi Thịnh.

Hắn có linh cảm suốt mười năm tới hắn sẽ bị Bành Hồi Thịnh lấy chuyện này ra trêu chọc.

Tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra.

Tổng giám đốc Chử không thể chấp nhận.

Thế là, khi xe chạy xuống đường núi, hắn bật định vị đến siêu thị gần nhất, mua một chai dầu gội mà hắn cho là hợp với Đông Duật Quân nhất, kèm theo đó là một chai nước súc miệng có vị khó uống nhất mà hắn nhớ được. Tranh thủ đêm tối, hắn quay lại đoàn phim.

Hắn thật sự sợ trên người ai đó có thể có virus.

Thật ra thời gian đi rồi về cũng không lâu, chưa tới nửa tiếng, còn chưa đủ để đoàn phim thu dọn xong.

Nhưng lúc này chỉ có nhân viên bận rộn, đám diễn viên thì sớm không thấy bóng dáng đâu. Chử Tộ Kỳ tìm được đạo diễn trong đám người, đưa chai nước súc miệng cho ông ta nhờ chuyển cho Dương Chí Dương rồi hỏi chỗ của Đông Duật Quân.

Nhận được chỉ dẫn, Chử Tộ Kỳ nhanh chóng tìm tới xe của Đông Duật Quân.

Cửa xe RV đóng chặt nhưng qua khe hở của tấm rèm cửa sổ vẫn lộ ra chút ánh sáng. Thế là, Chử Tộ Kỳ gõ gõ lên cửa kính hai cái ‘cốc cốc’, kết quả lại gõ ra một Bành Hồi Thịnh.

Trong lúc Chử Tộ Kỳ còn đang tự hỏi có phải mình gõ không đúng cách hay không thì miệng của tiểu Bành mấp máy, rồi người bên trong cửa sổ đổi thành Đông Duật Quân. Cậu chỉ liếc một cái rồi rời khỏi cửa sổ, tiếp đó cửa xe bật mở, Đông Duật Quân lao ra ôm lấy hắn.

Những gì vừa xảy ra dường như không gây ảnh hưởng quá lớn cho Đông Duật Quân.

Có vẻ như, người bị ảnh hưởng nặng nhất chỉ có hắn.

“Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ kéo kéo khuôn mặt còn vương phấn chút dấu vết trang điểm của cậu, “Đừng lần nào cũng như viên đạn lao về phía tôi như thế, lỡ tôi không chuẩn bị kịp thì cả hai chúng ta sẽ đều bị thương đấy.”

“Không thể dùng cách nói nào lãng mạn hơn à?”

“Lãng mạn làm gì? Tôi cần chính xác.” Chử Tộ Kỳ hít sâu một hơi, thương lượng với Đông Duật Quân, “Cậu có thể buông tha cho tôi trước không?”

Đông Duật Quân chất vấn hắn: “Cái gì gọi là buông tha?”

“Tôi nói là buông tha hả?” Chử Tộ Kỳ thừa nhận, hắn nói năng hơi lộn xộn vì Đông Duật Quân đang dính quá sát, “Ý tôi là thả ra. Cậu ôm tôi đến nghẹt thở rồi.”

“Ồ.” Đông Duật Quân luyến tiếc thả ra, kéo ra một khoảng chừng bằng nắm đấm, “Tôi không nghĩ anh sẽ quay lại.”

Chử Tộ Kỳ thầm nghĩ, tôi cũng đâu biết mình sẽ quay lại.

Lại cảm nhận được trọng lượng trong tay, hắn đưa chai dầu gội ra trước mặt: “Tôi thấy dầu gội cậu dùng chắc không tốt bằng chai này đâu? Đổi không? Không đổi cũng được.”

Không khí lặng đi hai giây, một tiếng cười khẽ bất ngờ nổ ra, kéo ánh mắt của Chử Tộ Kỳ nhìn về phía Đông Duật Quân. Trong khoảnh khắc đó, hắn có cảm giác mình đang nhìn một người khác. Trong chớp mắt, người trước mặt lại biến về bé thỏ trắng vui tươi sáng rỡ kia.

Chắc là ảo giác thôi. Hắn tự nhủ với chính mình.

“Chử Tộ Kỳ, anh để ý việc tôi có tiếp xúc với thầy Dương phải không?” Giọng nói của Đông Duật Quân rất nhẹ nhưng lại là một câu hỏi dồn ép không thể phủ nhận.

Chử Tộ Kỳ không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cậu đang thầm mến tôi phải không? Vì sao lại thầm mến tôi, Đông Quân Quân. Tôi chưa bao giờ tin vào tình cảm vô duyên vô cớ xuất hiện.”

Hai người đều ném câu hỏi về phía đối phương nhưng không ai đưa ra câu trả lời. Không khí lại chìm vào tĩnh lặng.

Cuối cùng vẫn là Đông Duật Quân lên tiếng trước. Cậu không còn lấy lý do ‘tôi thà thầm mến chó’ ra nữa mà dùng một thái độ cực kỳ nghiêm túc hỏi: “Tôi có thể thầm mến anh không, Chử Tộ Kỳ?”

“Có thể, nhưng phải có lý do.” Chử Tộ Kỳ có chút lúng túng.

Đông Duật Quân chớp chớp đôi mắt ngây thơ: “Không phải anh là người chỉ quan tâm đến kết quả thôi sao? Vậy lý do có thật sự quan trọng không?”

Chử Tộ Kỳ nhấn mạnh: “Riêng chuyện này thì rất quan trọng.”

“Vậy nếu tôi yêu anh, anh sẽ yêu tôi chứ? Hay sẽ bỏ mặc tôi?”

Lần này, không ai coi đó là lời thoại nữa.

Chử Tộ Kỳ im lặng. Hắn không thể đưa ra câu trả lời. Hắn không thể làm ngơ trước tình cảm của Đông Duật Quân nhưng cũng không chắc mình có thể đáp lại không. Đây là lần hiếm hoi Chử Tộ Kỳ không tự tin vào chính mình.

“Tôi biết câu trả lời rồi.” Đông Duật Quân vẫn cười nhẹ nhàng: “Chử Tộ Kỳ, tôi yêu anh, và chuyện đó không liên quan gì đến anh. Tôi yêu anh là hợp tình hợp lý hợp pháp. Anh không yêu tôi cũng là hợp tình hợp lý hợp pháp.”

Chử Tộ Kỳ không khỏi nhíu mày: “Cậu cũng định đợi đến mấy chục năm sau mới viết thư cho tôi à?”

Đông Duật Quân lại hỏi hắn: “Vậy lúc đó anh có nhớ tôi là ai không?”

“Cậu là Đông Duật Quân.” Chử Tộ Kỳ giống như đang đọc thuộc lòng một mục trong bách khoa toàn thư: ngày tháng năm sinh của Đông Duật Quân, nơi sinh, cha là ai mẹ là ai, chị là ai, anh là ai, học tiểu học ở đâu, trung học ở đâu, đại học ở đâu.

Nhưng Đông Duật Quân chỉ lắc đầu: “Những lời đó, hỏi Deepseek cũng ra.”

Nghe giọng điệu của Đông Duật Quân, Chử Tộ Kỳ chắc chắn cậu từng xuất hiện ở rất nhiều giai đoạn trong cuộc đời của hắn nhưng hắn chưa bao giờ để ý. Đó có phải là lỗi của hắn không?

Chử Tộ Kỳ muốn biện giải cho mình.

“Không nhớ ra được, cậu có thể nói cho tôi biết không?” Hắn đành gửi gắm hy vọng vào nhân vật chính còn lại.

Nhưng Đông Duật Quân không chịu hợp tác. Cậu chỉ cười, cầm lấy chai dầu gội, lắc lắc trong tay, nói: “Không nhớ thì đừng nhớ nữa, tôi cũng sẽ không nói đâu. Tổng giám đốc Chử, tôi chơi game thích chơi chế độ hard, anh biết mà.”

Đông Duật Quân quay người trở về xe. Chử Tộ Kỳ theo bản năng đưa tay muốn kéo cậu lại, nhưng khi bàn tay của hắn chỉ còn cách quần áo của Đông Duật Quân một khoảng nhỏ thì hắn lại dừng lại, nhìn bóng dáng kia ngày càng xa.

“Đông Quân Quân, cậu đang mời tôi chơi trò chơi với cậu sao? Cậu chưa từng nghĩ tôi sẽ không hợp tác sao?”

“Tùy anh thôi. Dù sao thì, Chử Tộ Kỳ, tôi đã đợi nhiều năm rồi. Trò chơi liên quan đến anh là ván game dài nhất mà tôi từng chơi.” Đông Duật Quân nói xong câu đó thì chui vào trong xe, đóng cửa lại.

Bị chặn ngoài cửa, Chử Tộ Kỳ đành lái xe rời đi. Trên đường về Đông Trữ, ban đầu hắn nghĩ xem nên làm thế nào để kết thúc trò chơi này, nhưng cho tới khi xe lạc vào biển đèn neon của thành phố, hắn vẫn chưa nghĩ ra kết quả.

Đây là một câu hỏi triết học.

Đối với người máy, đó là câu hỏi khó nhất.

Về tới Đông Trữ, Chử Tộ Kỳ tắm rửa qua loa rồi nằm trên chiếc giường đơn giản của mình, tựa lưng vào hai chiếc gối chồng lên nhau. Đã rất muộn rồi nhưng hắn không muốn ngủ. Muốn đứng dậy làm việc nhưng cũng chẳng còn tâm trạng.

Đông Quân Quân, cái ‘bug’ đó, lại một lần nữa ảnh hưởng đến sự vận hành chính xác của ‘con lừa chạy bằng năng lượng hạt nhân’.

Không có việc gì làm thì lên mạng. Nếu không lên mạng thì thôi, một khi đã lên mạng, Chử Tộ Kỳ càng khó ngủ hơn. Một ứng dụng có logo con mắt vàng đã đẩy cho hắn hai bài Weibo mới, bên trên là của Đông Duật Quân, bên dưới là của Dương Chí Dương.

Đông Duật Quân viết: [Cảm ơn tổng giám đốc Chử tặng dầu gội, dùng rất thích. Sau này phải trở thành khách hàng trung thành của hãng này thôi.]

Ảnh kèm chỉ là một nắm bọt trắng trong lòng bàn tay.

Fan ở dưới hỏi đó là hãng gì, Đông Duật Quân nói: [Không thể nói tên hãng, nói ra Weibo sẽ hạn chế lượt hiển thị.]

Lý do rất giản dị.

Chử Tộ Kỳ không khỏi khẽ cười. Hắn lục lọi trên người một lượt rồi tìm thấy tờ hóa đơn mua hàng. Hắn trực tiếp chụp lại đăng thẳng vào phần bình luận. Hóa đơn vừa đăng lên thì lập tức có phản hồi, chỉ là phong cách có hơi kỳ lạ:

[Người giàu cũng dùng dầu gội 22 tệ rưỡi một chai sao? Tôi cứ tưởng các anh phải thêm hai số 0 đằng sau cơ.]

Chử Tộ Kỳ dùng chính tài khoản thật của mình lên tiếng: [Tôi không có sở thích dùng đồ xa xỉ.]

Chử Tộ Kỳ quả thực là người theo chủ nghĩa thực dụng, nhưng không có nghĩa hắn cho rằng người mua hàng xa xỉ đều là ngốc. Dù sao, tính cho chuẩn thì nhà họ Chử và nhà họ Đông chẳng có mấy ai bình thường cả, đặc biệt là mẹ của hắn và mẹ của Đông Duật Quân – hai người này ngày nào cũng đáp máy bay chuyên dụng sang Paris quét sạch các cửa hàng xa xỉ.

Đông Duật Quân nhanh chóng trả lời hắn: [Dùng rất thích.] Phía sau kèm theo một icon mặt vàng tươi cười ửng đỏ.

Chử Tộ Kỳ gần như có thể hình dung dáng vẻ bé thỏ trắng ấy của Đông Duật Quân khi làm biểu cảm này.

Hắn bấm thích bình luận của Đông Duật Quân rồi thoát ra khỏi bài đăng đó. Lại nhìn thấy Weibo của Dương Chí Dương, nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất sạch.

Dương Chí Dương cũng đăng một tấm hình selfie cầm kịch bản nhưng kịch bản đó Chử Tộ Kỳ nhìn thế nào cũng thấy quen. Nghĩ kỹ lại, ký hiệu bút dạ đánh dấu lời thoại trên đó rõ ràng là của Đông Duật Quân___ đây là kịch bản của Đông Duật Quân. Mà bản thân Đông Duật Quân thì đang trò chuyện với đạo diễn ở phía sau.

Chú thích ảnh: [Hôm nay thời tiết thật đẹp, mọi người đều rất chăm chỉ nha.]

Chử Tộ Kỳ trợn mắt, trong lòng lôi tổ tông mười tám đời của tên này ra chửi.

Đúng là đồ cáo già. Vì muốn được công tử nhà giàu bao nuôi mà không từ thủ đoạn? Quả thật, quả thật là kiểu làm màu ngoài chốn thanh lâu. Ôi, ‘vô tình’ khoe kịch bản của đối phương, lại ‘vô tình’ để đối phương lọt khung hình, rồi ‘rất cố ý’ viết một câu ‘mọi người đều rất chăm chỉ’, sợ người ta không đoán bậy bạ về quan hệ của mình với công tử nhà giàu chắc?

Đúng là chẳng ra thể thống gì.

Nghĩ đến đây, hắn lại muốn mắng tiểu Bành làm việc không ra gì. Tra có một ngôi sao thôi mà cũng không xong, bảo đi vào đoàn phim là để làm trâu làm ngựa, làm shipper giao đồ ăn à? Bảo đi làm Sherlock Holmes chứ không phải bảo đi giúp người ta bôi gel tạo kiểu nhé*!

(*尔摩斯: Sherlock Holmes

 (mósī): mousse – chất tạo kiểu tóc

Tác giả cố tình lấy 摩斯 trong ‘尔摩斯‘ đổi thành  (mousse) để tạo thành phép chơi chữ. Ý châm biếm kiểu là: Gọi cậu ta đi điều tra (Holmes) chứ đâu phải gọi cậu ta đi bôi mousse cho người khác)

May mà hắn chưa từng đặt hết hy vọng vào tiểu Bành. Hắn nhắn hỏi thám tử tư mà mình thuê, bên kia trả lời [Sắp có manh mối rồi], hắn lập tức yên tâm hơn, tạm bỏ qua Dương Chí Dương.

Tổng giám đốc Chử cười lạnh trong lòng: cứ giả vờ đi, đợi đến lúc mọi chuyện bị phơi bày, xem lúc đó Đông Quân Quân còn thèm để ý đến cậu không. Muốn được công tử hàng top của thành phố Di bao nuôi? Cậu còn non lắm.

Bíp.

Một âm thanh vang lên, trên thanh thông báo bật ra một lời mời kết bạn mới, avatar là một con thỏ trắng cuộn tròn, nickname ‘Duật Xuất Quân Sơn’, ghi chú: [Chử Tộ Kỳ, chúc ngủ ngon.]

Không nghi ngờ gì nữa, là Đông Duật Quân.

Lúc này Chử Tộ Kỳ mới nhận ra, suốt 5 năm nay mình và Đông Duật Quân chỉ có một số điện thoại để liên lạc. Số này hắn đã lưu từ năm năm trước, chỉ là sau vụ bị đổ rượu vang đỏ lên đầu mới thường xuyên dùng.

[Giờ mới nhớ thêm tài khoản mạng xã hội của tôi à?] Chử Tộ Kỳ hỏi.

Dòng chữ ‘đang nhập…’ nhấp nháy rất lâu, cuối cùng hiện ra câu: [Là bây giờ anh mới phát hiện đấy.]

Trước Tiếp