Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoài tờ giấy đăng ký kết hôn, Chử Tộ Kỳ không có bất kỳ bức ảnh nào của Đông Duật Quân cách đây năm năm. Vì vậy, để xác nhận người đến hôm nay có thực sự là Đông Duật Quân không, hắn chẳng nghĩ ngợi gì mà mang luôn giấy kết hôn đến nhà hàng.
Bữa tối do trợ lý Bành sắp xếp là vào lúc bảy giờ tối. Chử Tộ Kỳ đã ngồi đợi ở bàn ăn từ sáu giờ rưỡi nhưng Đông Duật Quân lại để hắn phải chờ đúng một tiếng đồng hồ. Mãi đến tám giờ cậu mới xuất hiện, còn đi cùng quản lý. Thật lòng mà nói, Chử Tộ Kỳ có hơi bực. hắn rất ghét những người không có khái niệm về thời gian.
“Cậu đến muộn.” Chử Tộ Kỳ nói thẳng, “Nửa tiếng có thể làm được rất nhiều việc. Nếu biết trước là bảy rưỡi mới đến được thì cậu nên hẹn trợ lý Bành lúc bảy rưỡi hoặc tám giờ chứ không phải đến trễ.”
Chử Tộ Kỳ nghĩ mình chỉ đang nói thật nhưng hắn lại thấy rõ ràng người đối diện đã trừng mắt một cái. Người đó quấn kín như xác ướp, chỉ lộ mỗi đôi mắt khiến hắn khó lòng xác định có phải là Đông Duật Quân thật không. Tuy nhiên, người còn lại đi cùng đối phương là một người phụ nữ nên điều duy nhất hắn có thể chắc chắn chính là Đông Duật Quân là đàn ông.
Dù sao thì trên giấy kết hôn cũng ghi rõ là ‘nam’.
“Xin lỗi tổng giám đốc Chử.” Người phụ nữ không chờ ai nói đã đè người đàn ông quấn kín kia xuống ghế ngồi rồi quay người lại. Cô nở nụ cười nịnh nọt như một bà chủ quán bar, giải thích với Chử Tộ Kỳ: “Tôi là quản lý Xiya. Trên đường vì phải né cánh phóng viên nên bị chậm trễ khá nhiều, thật sự rất xin lỗi. Đây là món quà mà Liên Duật mang đến cho anh, là bánh tự tay cậu ấy làm, mong anh sẽ thích.”
Xiya đặt một túi giấy nhỏ tinh xảo lên bàn, trông vô cùng có thành ý. Chử Tộ Kỳ quyết định không truy cứu nữa: “Được rồi, lần sau đừng tái phạm.”
Mắt của Xiya sáng lên, cô vội cảm thán: “Thảo nào trợ lý Bành nói anh là người tốt.”
Chử Tộ Kỳ giơ tay ra hiệu ngừng: “Chắc cậu ta đã nói là: ‘Sếp của chúng tôi có hơi thần kinh nhưng thật sự là người tốt.’ Tôi hiểu cậu ta mà, cậu ta với ai cũng nói như thế.”
Mặt của Xiya cứng đờ. Lời vừa lên tới cổ đã nghẹn lại, không lên không xuống, bầu không khí ở bàn ăn trở nên vô cùng ngượng ngập. Chử Tộ Kỳ vờ như không thấy, nói tiếp: “Nhưng tôi không phủ nhận tôi đúng là người tốt. Vậy nên, cô định ăn tối cùng luôn chứ? Hay là nghĩ tôi là loại người sẽ làm chuyện xấu với Đông Quân Quân?”
Xiya khựng lại một chút: “Đông Quân Quân là ai?”
“Là biệt danh của em.” Người đàn ông được quấn kín kia tháo khẩu trang ra, nói, “Chị Xiya, chị đi trước đi. Em muốn nói chuyện riêng với tổng giám đốc Chử một lát, không sao đâu.”
Ánh mắt nhìn Chử Tộ Kỳ của Xiya lập tức thay đổi, đến mức hắn còn cảm nhận được một tia chán ghét. Hắn không thể nào hiểu nổi, một cái biệt danh thôi mà, làm sao?
Đông Duật Quân lại giục: “Đi đi, chị Xiya, lát nữa em sẽ giải thích.”
Xiya chần chừ mãi, cuối cùng cũng rời bước. Lúc đến cửa lại đứng đắn đo một hồi lâu, mãi cho đến khi Đông Duật Quân nói ‘Phiền chị Xiya đóng cửa giùm’ thì cô mới nghiến răng đóng cửa lại.
Chỉ mấy câu Đông Duật Quân nói để tiễn Xiya cũng đủ khiến Chử Tộ Kỳ quên luôn ánh mắt lườm trắng ban nãy. Trong lòng hắn cảm thán: đúng là dịu dàng và lễ phép. Không ngờ, cửa vừa đóng lại, Đông Duật Quân lập tức thay đổi hoàn toàn, ngả người ra sau, bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, biểu cảm đầy khó chịu: “Chử Tộ Kỳ, anh lại muốn giở trò gì?”
“Cậu còn nhớ tôi à?” Chử Tộ Kỳ có phần mừng rỡ, “Tôi còn tưởng cậu quên tôi là ai rồi chứ.”
Đông Duật Quân quay mặt đi chỗ khác: “Nhớ. Trí nhớ của tôi chưa đến mức tệ như vậy. Thế anh muốn giở trò gì?”
Chử Tộ Kỳ vô thức căng thẳng: “Tôi thì gần như quên mất cậu rồi. Nếu trợ lý Bành không nhắc thì tôi cũng không nhớ nổi. Nghĩ mãi mới nhớ ra cậu gọi là Đông Quân Quân rồi nhìn giấy kết hôn mới nhớ ra tên thật là Đông… Đông Quyệt Quân.”
Thái dương của Đông Duật Quân giật giật: “Tên của tôi không phải là Đông Quyệt Quân! Anh bị mù chữ à?”
“Hả?” Tổng giám đốc Chử lại rút giấy kết hôn ra nhìn tên một lần nữa, chân thành đặt câu hỏi: “Chữ đó không phải là chữ ‘quyệt’ trong câu ‘ba quyệt vân quỷ’ (biến ảo khôn lường) à?”
Đông Duật Quân nghiến răng nghiến lợi: “Anh nhất định cứ phải mỗi lần gặp tôi thì lại gọi sai tên à? Tên của tôi là Đông Duật Quân, chữ đó là chữ ‘duật’ trong câu ‘Duật Xuất Quân Sơn’!”
Nghe Đông Duật Quân đặc biệt nhấn mạnh chữ ‘mỗi’, ký ức của Chử Tộ Kỳ mới từ từ quay lại. Hắn nhớ ra cuộc trò chuyện vừa rồi đã từng lặp lại một lần vào năm năm trước, chỉ là khi đó Đông Duật Quân chỉ hơi mất kiên nhẫn chứ chưa đến mức nghiến răng nghiến lợi như bây giờ.
“Ờ, vậy cứ gọi cậu là Đông Quân Quân đi.” Chử Tộ Kỳ lầm bầm như nói với chính mình, “Duật hay Quyệt thì cũng vậy thôi, biệt danh của cậu là Quân Quân mà.”
Rầm! Một tiếng động vang lên, Đông Duật Quân đập mạnh tay xuống bàn, bát đũa trên bàn rung lên ba cái.
“Cậu giận rồi à?” Chử Tộ Kỳ lại nói, “Lần sau tôi sẽ chú ý, đảm bảo không đọc sai tên của cậu nữa, được chưa? Đông Quân Quân.”
Đông Duật Quân vẫn nghiến răng nghiến lợi nhưng trên gương mặt xinh đẹp lại nặn ra một nụ cười cứng đờ. Cậu dùng thứ lễ phép tồi tệ nhất để ngụy trang: “Tôi không giận. Vậy thì, tổng giám đốc Chử bận trăm công nghìn việc, hôm nay gọi tôi ra đây là vì chuyện gì? Dù gì chúng ta cũng chẳng thân thiết gì cho cam đúng không?”
Được nhắc nhở như thế, Chử Tộ Kỳ mới vỗ đầu một cái như chợt nhớ ra mục đích của buổi tối hôm nay. Hắn thẳng thắn nói: “Nói ra cũng tình cờ thật, hôm nay tôi lật được quyển tạp chí, trên đó có hình cậu. Nhìn cậu thì thấy cũng đẹp nhưng có một điểm hơi kỳ lạ.”
“Kỳ chỗ nào?” Đông Duật Quân cầm ly trà lên nhấp một ngụm.
Chử Tộ Kỳ cuối cùng cũng hỏi ra điều băn khoăn suốt từ chiều đến giờ: “Tại sao da của cậu không có lỗ chân lông?”
Phụt! Ngụm trà vừa uống lập tức bị phun trở lại ly rồi cả cái ly cũng bị đặt ‘cộp’ xuống bàn. Dưới ánh mắt vừa nghi hoặc vừa đầy mong đợi của Chử Tộ Kỳ, Đông Duật Quân rút khăn giấy ra lau miệng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Ai mà chẳng có lỗ chân lông, nhưng trang điểm thì che đi được. Còn tạp chí thì có chỉnh sửa hình ảnh, anh không thấy cũng là chuyện bình thường. Chẳng lẽ anh hẹn tôi ra đây chỉ để hỏi chuyện này?”
Tổng giám đốc Chử giật mình hiểu ra: “Tôi nói mà, chắc chắn là chỉnh sửa rồi.”
“Đúng, tôi chỉnh sửa đấy.” Đông Duật Quân gật đầu như thể thừa nhận tội lỗi, nụ cười cũng ngày càng gượng gạo, “Rồi sao nữa? Chỉnh thì phạm pháp chắc? Thế thì cả giới giải trí vào tù hết rồi. Tổng giám đốc Chử định làm cảnh sát giới giải trí à?”
Chử Tộ Kỳ lại nói: “Tôi không có ý đó, chỉ là suy đoán to gan, cẩn thận xác nhận.”
“Ồ.” Đông Duật Quân cắn chặt quai hàm, “Vậy anh đoán đúng rồi, tôi có chỉnh sửa. Rồi sao nữa? Còn chuyện gì khác không? Nếu không thì tôi đi trước đây.”
“Cũng không có chuyện gì lớn cả.”
“Vậy tôi đi đây.” Đông Duật Quân không hề do dự, đứng dậy định rời đi ngay.
Nào ngờ, lời của Chử Tộ Kỳ lại đột ngột rẽ hướng: “Nhưng vẫn còn một chút việc nhỏ. Cậu chắc không vội đâu nhỉ? Trợ lý của tôi đã kiểm tra lịch trình của cậu rồi, lịch trình tiếp theo của cậu là tận một tuần nữa. Dù sao hai nhà chúng ta cũng coi như là chỗ quen biết, cậu dành chút thời gian ăn tối với tôi chắc cũng không quá đáng chứ?”
Cơ thể của Đông Duật Quân lại rơi bịch xuống ghế: “Vậy rốt cuộc còn chuyện gì nữa, tổng giám đốc Chử?”
“Trước tiên cứ gọi món đi đã.” Chử Tộ Kỳ cầm chiếc máy tính bảng đặt món đưa cho Đông Duật Quân, “Tôi không kén ăn, cậu cứ gọi món cậu thích là được.”
Sắc mặt của Đông Duật Quân dịu đi đôi chút. Cậu mất hai phút để chọn món rồi đưa máy tính bảng lại cho Chử Tộ Kỳ.
“Gọi xong rồi.”
Chử Tộ Kỳ liếc qua mấy món Đông Duật Quân chọn, gật đầu: “May mà tôi không gọi giúp cậu, khẩu vị của cậu khác tôi hoàn toàn, nguy hiểm thật.”
“Ồ, vậy sao?” Đông Duật Quân cười gượng, cầm tách trà đưa lên miệng.
Chử Tộ Kỳ định nhắc nhở Đông Duật Quân tách trà đó vừa mới trải qua ‘sự cố’ thì cậu đã phản ứng kịp, đặt tách trà xuống cảnh cáo: “Im đi, tôi nhớ rồi.”
Chử Tộ Kỳ nhún vai, không nói gì nữa.
Đông Duật Quân không bỏ đi nhưng hai người cũng không nói chuyện thêm. Mỗi lần Chử Tộ Kỳ định mở miệng thì Đông Duật Quân lại giơ tay ra hiệu im lặng khiến hắn đành nuốt lời lại.
Chử Tộ Kỳ cảm thấy có hơi ấm ức. Đợi mãi cuối cùng cũng có cớ để nói chuyện khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên. Đông Duật Quân vẫn rất yên lặng, chỉ lặng lẽ ăn những món mình gọi, hoàn toàn không có ý định giao tiếp.
Không muốn để bầu không khí quá ngượng ngập, tổng giám đốc Chử làm một việc đi ngược với tính cách của mình: gắp một miếng cà tím mà bình thường hắn chưa từng đụng đến, nếm thử một chút rồi tán thưởng trái với lương tâm: “Ngon thật đấy, còn ngon hơn tôi tưởng. Cậu đúng là biết chọn món.”
Đông Duật Quân dễ bị chọc cười, cậu bật cười rồi chỉ đáp gọn lỏn: “Ờm.”
Có tia nắng đầu tiên rồi, Chử Tộ Kỳ không dừng lại được nữa: “Cậu cười lên thật đẹp. Tất nhiên không cười cũng đẹp nhưng cười thật thì đẹp nhất. Còn cười giả thì thôi đi, tôi cứ thấy cậu cười giả là như muốn đánh tôi vậy.”
“Thật thế à?” Đông Duật Quân hơi ngại ngùng, nâng ly rượu vang nhấp một ngụm, “Cảm ơn.”
Chử Tộ Kỳ nín nhịn bấy lâu, giờ thì càng nói càng không dứt được: “Nói thật, cậu thay đổi nhiều thật. Tôi nhớ trước kia cậu đâu có như vậy. Tôi đem giấy đăng ký kết hôn ra so với ảnh trên tạp chí, nhìn mãi mà không dám chắc là cậu.”
Đông Duật Quân bật cười nhẹ: “Năm năm là khoảng thời gian dài mà, thay đổi nhiều cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Nhưng cũng đâu thể khác đến mức này.” Chử Tộ Kỳ nói thẳng.
Đông Duật Quân bắt đầu cảm thấy không ổn, muốn ngăn Chử Tộ Kỳ lại nhưng đã muộn. Hiện tại miệng của tổng giám đốc Chử đã như phanh bị đứt: “Cậu phẫu thuật thẩm mỹ đúng không? Ở đâu vậy? Hồi phục tự nhiên thật đấy. Đừng hiểu nhầm, tôi không kỳ thị phẫu thuật đâu, tôi chỉ hỏi thôi___”
Đông Duật Quân cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mắng to một tiếng ‘Đồ ngốc!’ rồi cầm lấy ly rượu, đứng bật dậy, túm lấy tóc của Chử Tộ Kỳ, tiếp đó lấy cả bình rượu vang đã được decant* kỹ lên đầu hắn.
(*hành động rót rượu sang bình chuyên dụng để rượu ‘thở’ – tiếp xúc với oxy. Sau khoảng thời gian hấp thụ đủ oxy, rượu sẽ phát huy trọn vẹn hương vị, đó là thời điểm lý tưởng để thưởng thức rượu.)
“Chử Tộ Kỳ, EQ của anh là số âm à? Trước đây tôi còn không tin, gặp anh rồi tôi mới hiểu thế nào là có những người sinh ra đã thiểu năng, chỉ vì biết tự lo cho bản thân nên người ta mới không nhận ra điểm này! Anh bị điên à? Tôi hỏi anh, tôi với anh có thù oán gì không? Tôi có sửa mặt hay không, có photoshop hay không thì liên quan gì đến anh?! Chắc chắn anh chưa bao giờ đi tàu điện ngầm đúng không? Cái bản mặt như mang theo hung khí cấm của anh sao mà qua nổi cổng kiểm tra an ninh chứ?! Tôi mà sửa mặt thì đầu của anh bị sửa trước! Tôi từ nhỏ đến lớn vẫn luôn mang gương mặt này! Tôi nói lại lần nữa cho anh rõ: TÔI KHÔNG CÓ PHẪU THUẬT THẨM MỸ!”
Đầu của Chử Tộ Kỳ bị kéo lắc qua lắc lại, bên tai toàn là tiếng chất lỏng rào rào, mãi đến nửa ngày sau hắn mới nghe rõ được một thông tin: Đông Quân Quân nói mình không phẫu thuật thẩm mỹ.