Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
An Tinh đang hớn hở nhét miếng thịt luộc thái mỏng vào miệng, nghe thấy lời khen ngợi của Thẩm Anh, cậu tức thì kiêu hãnh ưỡn ngực, đắc ý nhìn quanh một lượt.
Cậu còn đang định mở miệng tiếp lời, vừa mới ló đầu ra đã bị An Vinh ấn lại, không cho nói chuyện.
Thiếu niên giống như con chuột đất vừa thò đầu ra lại bị gõ cho rụt về, mờ mịt vô cùng, không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng dưới "Ngũ Chỉ Sơn" của anh trai.
Hôm nay là một buổi tiệc mừng quy mô gia đình nhỏ. Ngoài gia đình An Tinh thì chỉ có mấy người anh chị họ nhà họ Thẩm và Lộ Thiên Trầm. Hai người bạn cùng phòng của An Tinh cùng bạn bè của An Vinh cũng đến. Vì là cuối tuần nên những người trẻ nhân tiện tụ tập vui chơi cùng nhau.
Trong khi đó, phía chi hai nhà họ An chỉ có một mình Đàm Tú tới dự.
An Chiêu Viễn bị đuổi khỏi An Ninh Jewelry, đến tận bây giờ vẫn cảm thấy mất mặt, đương nhiên sẽ không đến tham dự tiệc mừng của An Tinh. An Hạo lại càng không phải nói, lúc này hắn ta hận chết An Tinh và An Vinh, làm sao có thể tới đây.
Việc An Hạo có thể được người trong An Ninh Jewelry gọi một tiếng "Tiểu An tổng" là do thành tích bán hàng của hắn ta rất tốt, mở rộng được không ít kênh đại lý.
Nhưng ngay trước sinh nhật của An Tinh và An Vinh không lâu, An Hạo bị phát hiện làm giả thành tích — những kênh tiêu thụ đó hóa ra không phải của hắn, mà là thành tích của người khác được ghi tên dưới danh nghĩa của hắn.
Mà việc này bị tra ra, là bởi vì sau khi An Vinh vào bộ phận thị trường, nắm rõ tình hình rồi tìm được mấy người "tự nguyện" treo thành tích dưới tên An Hạo. Cũng không biết An Vinh đã nói gì với họ, mấy người kia liền chủ động thừa nhận.
Ngay lập tức, đánh giá nội bộ An Ninh Jewelry đối với An Hạo giảm sút nghiêm trọng. An Hạo thấy mất mặt, có một thời gian không đến công ty.
An Hạo không chịu qua nịnh bợ nhà An Tinh, nhưng Đàm Tú vẫn còn việc muốn dò xét nên chỉ có thể tự mình đến. Ai ngờ tiệc mừng mới bắt đầu chưa bao lâu, bà ta đã bị Thẩm Anh giữ chặt lấy và phải nghe câu nói kia.
Khoảnh khắc đó, Đàm Tú hận không thể dùng sức rút tay lại, sau đó giáng một bạt tai vào mặt Thẩm Anh!
Nhưng Thẩm Anh dường như vẫn chưa thỏa mãn, bà tiếp tục vui vẻ nói:
"Em dâu chắc là không hiểu, nhưng tác phẩm thiết kế lần này của Tinh Tinh có chủ đề là 'Người mẹ'."
"— Đứa trẻ này thật sự ngoan ngoãn và hiếu thảo vô cùng!"
Hạng mục An Tinh tham gia là nhóm "Văn hóa thương hiệu", một mặt thiết kế phải mới mẻ, có điểm nhấn, mặt khác phải thể hiện được văn hóa của thương hiệu.
Ví dụ như công ty trang sức của nhà họ Lộ, văn hóa thương hiệu là cuộc sống thanh nhã; ví dụ như trang sức Úy Thanh, văn hóa thương hiệu là đạo nhái...
Ồ, cái này không tính là văn hóa đứng đắn.
Tóm lại, khi thiết kế tác phẩm này, An Tinh đã lấy cảm hứng từ Thẩm Anh và cả người mẹ ruột mà cậu chưa từng gặp mặt.
Cậu được Thẩm Anh nuôi dưỡng và nâng niu như báu vật, cũng được bà dẫn theo bên cạnh để học tập.
Cậu đã xem qua những bản phác thảo, ảnh chụp của Cố Lam, nghe từ miệng An Vinh về những chi tiết nhỏ trong cuộc sống của người phụ nữ ấy; bà đã đối mặt với cuộc sống bằng sự lạc quan, nhiệt huyết ra sao, và khi gặp khó khăn đã ứng phó thế nào.
Dù chưa từng gặp mặt, cậu vẫn có thể hình dung ra dáng vẻ sống động của Cố Lam.
Thế là, An Tinh nảy sinh ý định thiết kế một bộ trang sức cho hai người mẹ của mình.
Sau khi biết được từ An Chiêu Minh lý do tại sao An Ninh Jewelry lại có tên là "An Ninh", cuối cùng mới chính thức chốt bản thảo. Bộ trang sức này là vì mẹ, vì gia đình.
Bây giờ bộ trang sức sản xuất hàng loạt cùng câu chuyện phía sau đã được đưa lên website chính thức, bán rất chạy.
Người dân cả nước đều đã biết chuyện nhà họ An bị bế nhầm con, cũng biết tình yêu của hai vị thiếu gia thật - giả dành cho hai người mẹ. Ai xem xong mà chẳng khen một câu tình cảm mẹ con làm cảm động lòng người?
Kéo theo đó, doanh số các sản phẩm gần đây của An Ninh Jewelry cũng tăng mạnh.
Mọi người đều cảm thấy những đứa trẻ có nhân phẩm xuất chúng như vậy thì gia đình xuất thân và công ty mà họ sáng lập chắc chắn cũng không hề kém cạnh.
Nhưng tất cả những điều này trong mắt Đàm Tú lại thật nực cười và đáng ghét. Đối mặt với những lời tán dương của thế giới bên ngoài dành cho An Tinh và An Vinh, bà ta còn có thể miễn cưỡng phớt lờ, nhưng giờ đây, Thẩm Anh lại dám khoe khoang ngay trước mặt bà ta!
Bà ta nghiến răng nhẫn nhịn, dù tức đến mức khẽ run rẩy nhưng vẫn cố giữ vững biểu cảm, mỉm cười nhẹ rồi gật đầu.
"Phải đó, chị dâu thật đúng là có phúc... khi có được hai đứa con trai tốt như vậy."
Đến đoạn cuối, giọng nói của Đàm Tú đã có chút biến dạng. Bà ta dường như cũng biết mình thất lễ nên rút tay lại, dời tầm mắt, không đối diện với Thẩm Anh nữa.
Thẩm Anh nhìn chằm chằm Đàm Tú một lúc rồi nhếch môi.
Sắc mặt An Vinh cũng có chút không vui, chỉ có An Tinh là nghi hoặc nhìn mẹ, rồi lại nhìn thím hai, không hiểu vì sao khi hai người này khách sáo với nhau mà không khí lại kỳ quái đến vậy.
Mẹ vừa rồi là đang khoe khoang đúng không?
An Tinh không chắc chắn lắm. Nhưng tại sao lại phải khoe khoang với thím hai chứ, chẳng phải là đàn gảy tai trâu sao!
Thiếu niên chẳng cảm thấy việc so sánh thím hai với "trâu" có gì là thiếu tôn trọng cả.
Thấy anh trai không cho nói chuyện, thiếu niên chỉ đành hừ hừ vài tiếng rồi sáp lại gần Lộ Thiên Trầm. Cậu được anh múc cho cả bát rượu nếp hoa quế, sau khi uống một ngụm nước ngọt lịm, cậu lập tức quên sạch chuyện vừa rồi, cười híp mắt húp cơm rượu.
Lộ Thiên Trầm xoa đầu bé ngốc cứ có đồ ăn là chẳng còn phiền não này, ánh mắt dừng lại trên người Đàm Tú.
Kết hợp với những tin tức hiện có, hai mươi năm qua, Đàm Tú vẫn luôn sắp xếp người giám sát vợ chồng nhà họ Ninh. Đám côn đồ kia chẳng biết gì, người thật sự liên hệ với Đàm Tú là kẻ tên "anh Hải".
Đáng tiếc, tên anh Hải đó đã lẩn trốn, tạm thời vẫn chưa bắt được.
Bấy lâu nay, Đàm Tú luôn dùng thủ đoạn để cản trở vợ chồng nhà họ Ninh trong việc bình xét ưu tú, tăng lương tại trường học, cũng như việc phân nhà của trường. Hành vi này là để không cho điều kiện kinh tế của nhà họ Ninh được cải thiện.
Đồng thời, Đàm Tú từng sai đám du côn chặn đường An Vinh trước kỳ thi đại học. Chưa chắc bà ta đã thực sự muốn người bị thương để không thi được, nhưng chắc chắn là không có ý tốt, muốn khiến hắn thi trượt.
Hành vi này chính là muốn hủy hoại tương lai của An Vinh.
Nếu nhìn tách biệt, có lẽ vợ chồng nhà họ Ninh từng đắc tội Đàm Tú nên mới bị dạy dỗ. Dù sao trước khi lấy chồng, Đàm Tú cũng là tiểu thư lá ngọc cành vàng được cưng chiều trong nhà, mà những kẻ xuất thân tốt nhưng giáo dục không tới nơi tới chốn thường coi người khác như cỏ rác.
Nhưng nếu kết hợp tất cả lại, nếu đối tượng Đàm Tú nhắm tới không phải là nhà họ Ninh, thì sẽ có một suy đoán rõ ràng hơn.
— Năm đó hai đứa trẻ ở bệnh viện là do Đàm Tú cố tình tráo đổi. Suốt 20 năm qua, Đàm Tú luôn ẩn mình sau màn, không muốn An Vinh có được cuộc sống tốt đẹp.
Một đứa trẻ đương nhiên không thể có thù với Đàm Tú. Cho nên, người có thể khiến Đàm Tú dày vò suốt 20 năm, đối tượng thực sự mà bà ta căm ghét và muốn hành hạ chính là An Chiêu Minh và Thẩm Anh.
Lộ Thiên Trầm cảm thấy mình cần phải nói chuyện với An Chiêu Minh để xem rốt cuộc Đàm Tú có thù hằn gì với hai người họ.
Những cuộc giao tranh ngầm này, An Tinh cũng cảm nhận được đôi chút. Nhưng cậu không nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng đó là Thẩm Anh đang bày tỏ sự không hài lòng.
Chú hai thím hai rõ ràng biết An Vinh và cậu bị bế nhầm, thậm chí đã tìm thấy sự tồn tại của An Vinh, nhưng dù là kiếp trước hay kiếp này đều không báo trước cho bố mẹ mà lại giấu giếm, rồi sau đó mới đột ngột tìm đến cửa. Có thể làm ra chuyện như vậy, bố mẹ tức giận là chuyện bình thường mà!
Không thấy bố cậu bây giờ chỉ cười nói chuyện với anh họ cả, hoàn toàn không ngăn cản mẹ làm nhục người khác sao.
Thím hai của cậu đáng đời lắm.
An Tinh vừa lắc lư cái đầu vừa suy nghĩ, đắc ý nhấp thêm một ngụm rượu nếp.
Lộ Thiên Trầm chỉ vừa lơ là một chút, thiếu niên đã uống sạch sành sanh bát rượu nếp hoa quế. Anh vội vàng gắp thêm thức ăn vào bát, bảo thiếu niên uống ít thôi.
An Tinh không hề kén chọn, đặt bát xuống tiếp tục ăn thức ăn, còn ân cần gắp cho người đàn ông bên cạnh.
"Cái đùi gà này ngon lắm! AnhTrầm, anh thử đi!"
Nhìn bộ dạng vui vẻ của thiếu niên, dù Lộ Thiên Trầm vì những suy đoán kia mà tâm trạng có chút nặng nề, lúc này cũng thả lỏng không ít.
An Tinh nở một nụ cười rạng rỡ với anh, rồi lại lén lút như mèo nhỏ quan sát tương tác giữa chị họ hai và anh rể họ.
"Anh nếm thử viên thịt này đi, vị ngon lắm."
Người phụ nữ gắp một viên thịt, đưa tới trước mặt chồng. Người đàn ông mỉm cười cúi đầu, ngậm lấy viên thịt từ đầu đũa của vợ.
"Đúng là vị anh thích, em thật hiểu anh."
Hai người nhìn nhau cười, không gian tràn ngập mùi vị yêu đương nồng nặc đến sến súa!
Người nhà họ Thẩm ai nấy đều lộ vẻ mặt tê liệt. Hai người này vừa mới kết hôn, ngọt ngào như mật đổ vào dầu, lúc mới đầu nhìn thì thấy mừng cho họ, nhưng đến giờ thì đã thấy mệt mỏi lắm rồi.
Hiện tại họ đã học được cách "mắt không thấy thì tim không đau", mặc kệ đôi vợ chồng mới cưới này có "phát cơm chó" điên cuồng thế nào, họ cũng không nhìn, không nghe, không quan tâm.
Vợ chồng nhà họ An và An Vinh cũng đã chứng kiến cảnh này vào ngày cưới, nhưng bản thân vợ chồng họ An cũng rất thích thể hiện tình cảm, còn An Vinh là "quý tộc độc thân" nên đối với chuyện này cũng chẳng có cảm giác gì.
Duy chỉ có An Tinh, vì một vài lý do mà ai cũng biết, gần đây đặc biệt nhạy cảm với những cảnh yêu đương thế này. Cậu hưng phấn nhìn trộm một lúc, đôi mắt đảo liên tục.
Ái chà, anh Trầm đang theo đuổi cậu, vậy thì xác suất cao là sau này hai người họ cũng sẽ kiểu em đút cho anh, anh đút cho em như vậy.
Trước đây toàn là anh Trầm gắp thức ăn cho cậu, chứ thực sự chưa từng đút cho cậu ăn bao giờ nha.
Thiếu niên đảo mắt, xích lại gần người đàn ông, hạ thấp giọng:
"Anh Trầm, anh gắp cho em một con hàu đi!"
Lộ Thiên Trầm liếc mắt nhìn một lượt, thấy đĩa hàu đang ở vị trí gần phía mình, hơi xa so với thiếu niên, liền đưa tay lấy một con cho cậu, đặt vào đĩa.
Nhưng An Tinh không ăn ngay, mà vẫn dùng đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn anh, con ngươi màu cà phê nhạt long lanh nước, giống như đang làm nũng.
"Anh đút cho em đi mà~"
Cả bàn ăn bỗng chốc im bặt, ánh mắt của tất cả mọi người trong tích tắc đều tập trung vào hai người.
Trong ánh mắt ấy chứa đựng rất nhiều hàm ý, nếu chụp ảnh từng người một thì chắc có thể làm ra được một bộ sticker biểu cảm, với nội dung chính là kinh ngạc và trêu chọc. Thế nhưng dưới những ánh mắt như vậy, Lộ Thiên Trầm lại khá bình tĩnh, chỉ khựng lại chưa đầy một giây đã đưa tay cầm lấy đôi đũa của thiếu niên, tách thịt hàu cho cậu.
Hừ, đút cho bé ngốc này ăn thì đã sao, cũng chẳng đại diện cho việc cậu chấp nhận sự theo đuổi của anh, chẳng qua là một cách làm nũng mới mà thôi.
Anh đã nhìn thấu bé ngốc chưa thông suốt này rồi!
Hành động của người đàn ông lại không giống với suy nghĩ trong lòng, anh nhẹ nhàng gắp miếng thịt hàu đã tách xong, đưa đến bên miệng thiếu niên.
Miếng thịt hàu vẫn còn tỏa hơi nóng, run rẩy xuất hiện trước mắt. An Tinh nhìn vẻ mặt chăm chú của người đàn ông khi đút mình ăn, "ngoạm" một cái ăn sạch, trong miệng tràn ngập nước hàu tươi ngon mọng nước.
Ừm, đồ ăn được anh Trầm đút dường như đặc biệt ngon hơn hẳn!
An Tinh suy nghĩ mông lung.
Tiếc là hôm nay người nhà đông quá, không tiện thử nghiệm thêm, An Tinh thầm tiếc nuối nghĩ lần tới khi đi ăn riêng với Lộ Thiên Trầm sẽ thử lại sau.
Nửa sau của buổi tiệc mừng cứ thế kết thúc trong yên bình.
Dường như bị sự khoe khoang của Thẩm Anh làm cho tức nghẹn, Đàm Tú sau đó không làm gì thêm, hoặc có lẽ là tức đến mức không làm nổi gì nữa.
Bà ta an phận ăn xong, sau khi người nhà họ Thẩm đề nghị ra về, bà ta cũng đi theo.
Đợi mọi người rời đi hết, Lộ Thiên Trầm và An Chiêu Minh nói chuyện trong thư phòng một lúc. Lúc anh trở ra thấy An Tinh đang chơi game cùng An Vinh và các bạn cùng phòng, nên cũng định rời đi.
"Mọi người cứ chơi trước đi! Em đi tiễn anh Trầm!"
An Tinh lập tức quẳng máy chơi game sang một bên, lon ton chạy đến bên cạnh Lộ Thiên Trầm, cùng anh đi ra ngoài.
Hiện tại là cuối tháng 11, Đường Thành đã vào thu, nhiệt độ giảm xuống rất nhanh. Vừa rồi ở trong phòng mặc áo mỏng chơi game, lúc này vừa ra ngoài, An Tinh đã cảm thấy hơi lạnh.
Một cơn gió thổi qua, An Tinh rùng mình một cái.
Lộ Thiên Trầm vừa ra ngoài đã thấy An Tinh mặc hơi ít, thấy bờ vai nhỏ của thiếu niên run lên, anh liền lên tiếng:
"Lạnh à? Em đừng tiễn nữa, mau vào nhà đi."
"Không được, em tiễn anh ra tận xe."
An Tinh kiên trì nói, không chịu thừa nhận đó là sự bướng bỉnh cuối cùng của mình.
"Em có lạnh đâu."
Nói xong, cậu lại bị một cơn gió thổi cho lạnh thấu tim, cả người ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.
Lộ Thiên Trầm vừa giận vừa buồn cười, cởi chiếc áo khoác măng tô trên người ra, trùm kín mít từ đầu đến chân thiếu niên.
"Không phải sợ em lạnh, mà là anh lo em bị nhiễm lạnh rồi ốm đấy. Mau vào nhà đi, nghe không?"
Nhiệt độ cơ thể người đàn ông rất cao, kéo theo chiếc áo cũng ấm cực, sau khi được bao bọc, cả người An Tinh đều ấm áp trở lại. Cậu ngẩng đầu lên, ngây người nhìn qua.
Lộ Thiên Trầm chăm chú nhìn cậu, trong đôi mắt đen thẳm chỉ có bóng hình cậu.
"Thật ra còn có một cách khác để em không thấy lạnh đấy."
An Tinh như bị ma xui quỷ khiến mở miệng.
"Anh hôn em một cái đi, biết đâu em lại thấy ấm lên thì sao."