Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
An Tinh nhìn cậu trai lao ra từ trong ngõ, quả thực kinh ngạc đến ngây người.
Sao Ninh Vinh lại bị đánh thế này!
Mặt cũng sưng lên hết rồi!
Nơi bọn họ tụ tập ăn uống nằm ở khu phố cổ, đa số các khu tiểu khu ở đây được xây dựng từ hơn hai mươi năm trước, mấy năm gần đây mới lần lượt tháo dỡ cải tạo. Vì vậy, có một số con ngõ quanh co uốn lượn không hề có camera giám sát, cứ đến tối là tối om như mực.
An Tinh vừa sợ bóng tối lại sợ gặp nguy hiểm, tính tò mò cũng không cao, chưa bao giờ đi về phía những nơi không có camera giám sát như thế này.
Nếu không phải vừa rồi trong lòng bỗng có cảm giác khác thường, liếc nhìn về hướng này một cái, thì cậu cũng chẳng thấy được bộ dạng chật vật hiện tại của Ninh Vinh.
"Mẹ kiếp, thằng ranh kia chạy rồi!"
"Đuổi theo nó! Còn dám đánh trả à?!"
"Nó vừa đập vỡ đầu anh Hải đấy, đừng để nó chạy thoát! Cho nó biết tay đi!"
An Tinh đứng ở đầu ngõ, nghe rõ mồn một tiếng chửi rủa đầy phẫn nộ của đám người kia, huống chi là Ninh Vinh đang ở ngay đó.
Thanh niên khựng lại một chút, rồi tăng tốc chạy ra ngoài ngõ, nhưng có vẻ vì vừa rồi ngã bị thương nên bước chạy tập tễnh, khập khiễng.
Tiếng chửi bới ngày càng gần, hòa lẫn với tiếng tim đập ngày càng dồn dập kịch liệt. An Tinh bỗng nhiên lao vào, túm chặt lấy thanh niên đang giật mình kia, nắm lấy tay hắn, lôi chạy ra ngoài.
Trong khu phố cổ không tiện đỗ xe, chú Lý đợi ở bãi đỗ xe gần đó, sau khi nhận được tin nhắn của An Tinh mới lái xe đến chỗ họ tụ tập. Vừa tới gần, chú lại nhận được cuộc gọi của An Tinh.
"Tinh Tinh à, chú tới ngay đây..."
"Chú Lý!" Giọng nói hoảng hốt của thiếu niên hòa lẫn với tiếng th* d*c vang lên, "Cứu mạng! Có người muốn đánh cháu!"
Chú Lý: ??!
Ban đầu là An Tinh kéo Ninh Vinh chạy ra ngoài, sau đó lại thành Ninh Vinh kéo An Tinh chạy.
Có lẽ vì sự phản kháng của Ninh Vinh đã chọc giận đối phương, đám người kia đuổi theo rất nhanh.
Lần dốc toàn lực chạy bộ gần nhất của An Tinh là đợt thi chạy 5km môn thể dục hồi năm nhất đại học, bình thường cậu thích tĩnh không thích động, mới chạy được vài phút đã bắt đầu thở không ra hơi.
Khổ nỗi lúc đó cậu đã lọt vào tầm mắt của đám côn đồ, cũng không thể tùy tiện thoát thân. Bị Ninh Vinh kéo rẽ vào hết con ngõ này đến con ngõ khác, An Tinh sắp bị sự ngốc nghếch của mình chọc cho phát khóc luôn.
Cậu luôn có cảm giác, nếu không phải vừa rồi mình nhất thời bốc đồng lao vào, có lẽ Ninh Vinh đã tự mình thoát được từ lâu rồi.
Đúng lúc đó, điện thoại An Tinh reo lên — là chú Lý gọi. Cậu vội vàng cầu cứu, mới nói được mấy câu thì Ninh Vinh đã quay người, trực tiếp cầm lấy điện thoại từ tay cậu.
"Chú đi đường nào tới?"
An t*nh h**n toàn không phòng bị với Ninh Vinh, bị đoạt mất điện thoại cứ ngơ ngác nhìn Ninh Vinh giao tiếp với chú Lý, sau đó mơ mơ hồ hồ bị kéo rẽ qua mấy khúc cua.
Đến khi lao ra khỏi ngõ, cậu đã thấy chiếc xe của gia đình phanh gấp, dừng lại ngay đầu ngõ.
Mà lúc này, đám côn đồ kia đã bám sát ngay sau lưng bọn họ.
Ninh Vinh lôi An Tinh lao nhanh đến trước xe, mở cửa xe rồi đẩy An Tinh vào trước, bản thân cũng chen vào ghế sau rồi đóng sầm cửa lại, động tác liền mạch lưu loát. Chú Lý đạp chân ga, cuối cùng cũng thoát khỏi đám côn đồ đó.
"Tinh Tinh, cháu không sao chứ?"
An Tinh nằm bò trên ghế th* d*c, nhích người về phía trước vài cái, Ninh Vinh vừa nhào vào đã đè lên cậu, khiến cậu suýt thì tắc thở.
"Không, không sao... phù... may mà chú Lý tới nhanh, nguy hiểm quá."
Chú Lý liếc nhìn qua gương chiếu hậu, nhìn cậu con trai đã kéo tiểu thiếu gia nhà mình vào nguy hiểm.
Người kia chỉ thở nhẹ vài nhịp rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, trên mặt và khóe môi có vết bầm tím. Có lẽ nhận ra ánh mắt của chú, hắn đột nhiên nhìn sang.
Trong lòng chú Lý thầm giật mình, cảm thấy ánh mắt này có chút quen thuộc khó tả. Còn chưa kịp nghĩ ra quen ở đâu, chú đã thấy cậu con trai kia cúi đầu, nhìn về phía tiểu thiếu gia nhà mình.
"Cậu ổn không? Vừa rồi cảm ơn cậu."
An Tinh sững sờ, quay đầu lại trong vẻ khó tin, đối diện với ánh mắt bình tĩnh nhưng mang theo áy náy của Ninh Vinh.
"Xin lỗi đã liên lụy đến cậu, nhưng cảm ơn cậu đã cứu tôi."
An Tinh: ...
Trời ơi, Ninh Vinh nói chuyện với cậu không hề châm chọc mỉa mai, còn nói cảm ơn cậu nữa kìa!
An Tinh ngồi thẳng dậy, cảm thấy được sủng mà sợ.
Kiếp trước sau khi chuyện thiếu gia thật giả vỡ lở, cậu và Ninh Vinh cũng không gặp nhau được mấy lần, mỗi lần hoặc là có bố mẹ An, hoặc có nhà An Hạo ở đó, hầu như không có giao lưu riêng tư.
Cậu vốn rất áy náy, từng thử nói chuyện với Ninh Vinh, nhưng gửi lời mời kết bạn WeChat không được để ý, thử bắt chuyện thì lại bị mỉa mai châm chọc, cậu đành bỏ cuộc.
Lần cuối cùng cậu muốn đi tìm Ninh Vinh nói chuyện cho ra lẽ thì gặp tai nạn xe.
"Không có gì đâu..."
An Tinh ngồi thẳng lại, không được tự nhiên cựa quậy, "Tôi chỉ nhất thời nóng đầu thôi, nếu không có tôi, chắc cậu tự mình cũng chạy thoát được rồi, về sau còn phải để cậu kéo tôi chạy..."
Thiếu niên mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng in hoa, hình in là một bức tranh sơn dầu trừu tượng, th*n d*** mặc chiếc quần lửng ống rộng, để lộ đôi chân trắng nõn thẳng tắp, chân đi một đôi giày thể thao.
Ninh Vinh nhận ra nhãn hiệu này, biết đây là phiên bản giới hạn, trong nước không những không có bán mà ngay cả hàng nhái cũng không tìm thấy.
Mà chiếc xe bọn họ đang ngồi đây, dù Ninh Vinh không hiểu biết nhiều về các hãng xe sang, cũng biết rõ người tối muộn thế này còn có tài xế đưa đón, chắc chắn là một vị thiếu gia nhà có điều kiện.
Lại nghĩ đến vị thiếu gia này vừa rồi lao tới kéo mình, rõ ràng bản thân sợ đến mức cụp cả tai lại, run lẩy bẩy rồi mà vẫn cố gắng muốn kéo hắn chạy trốn...
Ninh Vinh lắc đầu nói khẽ: "Nếu không có chiếc xe này tới đón cậu, tôi cũng không thể chạy thoát mà không bị thương chút nào, cho nên vẫn là cảm ơn cậu."
Không ai lại thích một kẻ ngu ngốc cứ đâm đầu chạy lung tung, gây thêm phiền phức cho mình mà còn tự cho là đang làm việc thiện.
Nhưng Ninh Vinh cảm thấy, vừa rồi nếu không phải vị thiếu gia này lao tới kéo hắn, lại còn sợ đến mức run rẩy, có lẽ... hắn cũng chẳng buồn nảy sinh ý định chạy trốn.
Hắn sẽ quay người đối mặt với đám côn đồ kia, đánh nhau với bọn chúng một trận để trút bỏ cơn giận trong lòng, dù có bị đánh đến thương tích đầy mình cũng chẳng sao.
Ninh Vinh rũ mắt xuống, bàn tay đặt bên người từ từ siết chặt.
Trong một khoảnh khắc nào đó, An Tinh bỗng cảm thấy Ninh Vinh trước mắt trở nên y hệt như lần gặp gỡ ở kiếp trước, lạnh lùng vô cảm, phảng phất như đã đóng băng nội tâm của chính mình, không ai có thể bước vào trong mắt hắn được nữa.
Hoàn toàn khác biệt với nam sinh vừa rồi còn bình tĩnh mang theo vẻ áy náy xin lỗi cậu.
Do dự một chút, An Tinh lấy khăn giấy từ ngăn kéo nhỏ đưa qua.
"Bọn họ là ai vậy? Có cần báo cảnh sát không?"
Ninh Vinh hoàn hồn, vốn định tìm một cái cớ qua loa lấy lệ, nhưng nhìn thấy ánh mắt chân thành và lo lắng của thiếu niên, lời nói xoay một vòng trong miệng, cuối cùng lại nói thật:
"Là mấy tên côn đồ lêu lổng thôi. Bố mẹ tôi qua đời rồi, chuyện phân chia di sản... tôi và những người khác trong nhà có chút tranh chấp."
An Tinh ngẩn ra một lúc mới phản ứng được, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Người nhà khác của cậu tranh giành gia sản với cậu, thuê côn đồ đến đe dọa cậu á?!"
Ninh Vinh không nói gì.
An Tinh làm thế nào cũng không ngờ tới, Ninh Vinh còn từng gặp phải chuyện như vậy.
Ngày chân tướng về thiếu gia thật giả bị phơi bày thật sự quá hỗn loạn, sau đó An Tinh cũng không cố ý tìm hiểu nhiều về Ninh Vinh. Cậu chỉ biết sau khi vợ chồng nhà họ Ninh qua đời, Ninh Vinh từng bị người trong nhà nghi ngờ quyền thừa kế, cũng biết cuối cùng hắn không tranh nổi với những người đó.
Nhưng cậu không ngờ người nhà họ Ninh vì tranh giành di sản mà lại dùng thủ đoạn này để đe dọa Ninh Vinh!
"Sao họ lại xấu xa như vậy!"
An Tinh phồng má tức giận. Dù Ninh Vinh không phải con ruột nhà họ Ninh, thì cũng là do vợ chồng nhà họ Ninh nuôi lớn từ nhỏ. Hai người họ vừa mới qua đời, sao những người kia có thể đối xử với hắn như thế!
Ninh Vinh cũng không biết tại sao lại nảy sinh h*m m**n trút bầu tâm sự với vị thiếu gia xa lạ này, nhưng nhìn dáng vẻ tức giận phồng má của thiếu niên, tâm trạng hắn bỗng nhiên bình thản hơn một chút, thậm chí còn quay sang an ủi cậu.
"Không sao đâu, bọn họ không dám làm gì quá đáng đâu."
An Tinh giận đùng đùng: "Bọn họ đánh cậu rồi kìa! Chú Lý, chúng ta đến đồn cảnh sát! Không có camera giám sát thì cháu cũng có thể làm chứng!"
Chú Lý liếc nhìn thiếu gia nhà mình qua gương chiếu hậu, còn chưa kịp mở miệng thì Ninh Vinh đã từ chối.
"Không cần."
An Tinh sửng sốt, lập tức có phần lúng túng.
Là cậu tự cho là đúng rồi. Cậu tự cho là mình quen biết Ninh Vinh, có thể giúp đỡ hắn, nhưng Ninh Vinh vốn dĩ đâu có quen cậu...
"Làm vậy sẽ phải giằng co rất lâu, hôm nay muộn rồi." Thanh niên nói. "Đừng lo, tôi giải quyết được. Cậu mau về nhà đi, người nhà cậu sẽ lo lắng đấy."
Trong khoang xe nhập nhoạng tối, chàng trai vừa mất đi bố mẹ nuôi nhìn An Tinh, khẽ nói.
Khi An Tinh về đến nhà, An Chiêu Minh và Thẩm Anh đang ở phòng khách.
Người đàn ông cao lớn mang theo ý cười cúi đầu nói câu gì đó, chọc cho người phụ nữ xinh đẹp cười rạng rỡ, nghiêng đầu đẩy chồng một cái, lúc này mới phát hiện con trai đã về.
"Tinh Tinh về rồi đấy à? Đi chơi với bạn có vui không?"
An Tinh nhìn căn biệt thự to lớn và bố mẹ hiền hòa ấm áp, lại nghĩ đến cảnh vừa rồi đưa Ninh Vinh về khu tập thể cũ nát nơi hắn đang sống, cùng với vết thương trên mặt hắn và ánh mắt như sói cô độc kia, sống mũi cậu bỗng cay xè.
Cậu chậm chạp đi tới, chen vào giữa hai người, mỗi tay khoác một người, cố tình dính chặt lấy.
"Vui ạ." Thiếu niên buồn bã ỉu xìu đáp.
Bố mẹ An: ...
"Sao thế?" An Chiêu Minh vui vẻ hỏi, "Có người bắt nạt con à?"
Nói một câu số phận phụ con, bố có hiểu được không?
An Tinh lắc đầu, cảm giác áy náy với Ninh Vinh càng sâu sắc hơn.
Kiếp trước, sau khi Ninh Vinh biết tin bố mẹ qua đời, lại biết được đó không phải bố mẹ ruột của mình, hắn sẽ nghĩ thế nào? Đối mặt với sự lạnh nhạt của những người từng là người thân, hắn lại sẽ nghĩ ra sao?
An Tinh cảm thấy, ngoại trừ điều đầu tiên, tất cả cảm nhận hiện tại của Ninh Vinh, cậu đều hiểu.
"Tinh Tinh gặp chuyện gì thế? Nhìn có vẻ rất buồn." Người phụ nữ dịu dàng sờ trán cậu, người đàn ông cũng quan tâm nhìn sang.
An Tinh cọ cọ vào lòng bàn tay mẹ, lắc đầu.
"Bố mẹ thật tốt."
Con yêu hai người lắm.
Vì vậy, con trai của hai người... không nên sống chật vật như vậy.