Cậu Chủ Giả Diễn Sâu, Cầm Trong Tay Kịch Bản Được Mọi Người Cưng Chiều

Chương 5: Gặp gỡ

Trước Tiếp

Tim An Tinh đập thót một cái. Cậu đứng trước cửa nhà vệ sinh, nín thở lắng nghe.

Hai người cách một cánh cửa nói chuyện rất nhỏ, nếu không phải cửa ngoài khép chưa chặt, An Tinh đã không thể nghe thấy câu nói kia.

Cậu nép vào góc tường, cố gắng phân biệt từng lời qua tiếng nước chảy róc rách. Người kia dường như cũng rất kinh ngạc trước lời nói của bạn mình.

"Hả? An Tinh không phải con trai của An tổng sao?"

"Không phải, ý tôi là —— hôm đó tôi nghe có người nói, con trai An tổng đang thực tập ở công ty mình, nhưng cậu ta bất tài vô học, cái gì cũng không biết, quả thực không giống con ruột chút nào. Tôi đâu có nói An Tinh không phải con trai An tổng đâu!"

"À à!" Người kia vỡ lẽ, "Cậu nói cho rõ ràng vào chứ, tôi cứ tưởng cậu biết bí mật hào môn gì đó, kiểu như ôm nhầm con hay gì gì đấy..."

"Cậu bị bệnh à, đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy!"

"Là do cậu diễn đạt không rõ ràng..."

"..."

Lúc ăn trưa, dù đã cố gắng che giấu nhưng An Tinh vẫn có chút lơ đễnh. Cậu vô thức nghĩ về cuộc đối thoại của hai người kia, đồng thời nhớ lại một số chuyện cũ.

Kiếp trước cậu luôn thực tập ở phòng Marketing. Vì sự cố ý ngó lơ của An Hạo, cũng vì bản thân không hợp với bộ phận này nên kỳ thực tập diễn ra chẳng hề suôn sẻ. Sau này khi thân phận bị bại lộ, vài nguyên lão trong công ty liền nói cậu không ưu tú bằng anh họ, cuối cùng để An Hạo đạp lên cậu mà thăng tiến.

Sống lại một đời, An Tinh vốn chẳng coi mấy lời đồn đại này ra gì, chỉ nghĩ đó là do An Hạo tung ra để tạo đà. Nhưng nghe xong cuộc nói chuyện phiếm của hai người kia, cậu lại nảy sinh suy nghĩ khác.

An Tinh nhìn Tiêu Duệ đang vừa lùa cơm vừa xem điện thoại ở đối diện, dò hỏi:

"Thầy Tiêu, anh có nghe thấy tin đồn gì về em không?"

Tiêu Duệ: "Thái tử nhỏ bất tài vô học hả?"

An Tinh: (: 」∠ )_

Nhìn dáng vẻ cắn đũa đầy rối rắm của thiếu niên, lại nghĩ đến chuyện sáng nay nhóc con này làm việc khá ngoan ngoãn, Tiêu Duệ hiếm khi tốt bụng hỏi một câu:

"Sầu đời chuyện gì thế, nói nghe thử xem."

An Tinh đắn đo một chút rồi lí nhí hỏi: "Nếu có tin đồn nào đó về em... ừm, kiểu rất vô lý ấy, thì là vì sao ạ?"

Khóe miệng Tiêu Duệ giật giật, nhìn cậu bằng ánh mắt như đang nhìn đứa con trai ngốc nghếch của ông chủ.

"Tin đồn về cậu được tung ra chắc chắn là có mục đích. Nếu tin đồn quá vô lý, có lẽ là để che giấu ý đồ thực sự nhằm đạt được một mục đích khác."

An Tinh: "... Thầy Tiêu nói chuyện khó hiểu quá đi à."

Tiêu Duệ: "Cậu ngốc thật đấy."

An Tinh hậm hực cúi đầu ăn cơm, không thèm nói nữa, Tiêu Duệ cũng chẳng hỏi thêm.

Tin đồn lan truyền ắt hẳn có mục đích. Có lẽ An Hạo muốn làm nổi bật sự ưu tú của bản thân nên mới dùng loại tin đồn vô lý nhưng dễ lan truyền này để tranh quyền đoạt lợi.

Nhưng cũng có một khả năng khác, chính là lúc này An Hạo đã bắt đầu nghi ngờ, thậm chí biết chuyện cậu bị ôm nhầm rồi. Nếu không thì chỉ cần đồn năng lực của cậu kém là đủ, hà tất phải nói những lời lập lờ nước đôi, dễ gây hiểu lầm như vậy?

Lo ngại sức khỏe của Thẩm Anh, An Tinh không muốn nói toạc chuyện ôm nhầm ra. Nói cũng trùng hợp, nhóm máu của bố mẹ An và vợ chồng nhà họ Ninh lại giống nhau, cậu và Ninh Vinh cũng cùng nhóm máu, dẫn đến việc khám sức khỏe định kỳ chẳng có tác dụng gì, bắt buộc phải có kết quả xét nghiệm ADN mới có sức thuyết phục.

Cậu vốn định từ từ tính kế, nhưng nếu An Hạo đã biết chuyện ôm nhầm ngay lúc này thì phải bắt tay vào giải quyết sớm thôi.

Theo Tiêu Duệ học tập cả ngày, bình đẳng từ chối tăng ca như bao người khác, An Tinh định đi tìm Lộ Thiên Trầm ăn cơm.

Lúc này cậu mới phản ứng lại là mình chưa báo trước với Lộ Thiên Trầm. Mở Wechat lên, lịch sử trò chuyện của hai người vẫn dừng lại ở tối qua, Lộ Thiên Trầm hỏi cậu có phải bị ngất ở công ty không, cậu trả lời là chỉ ngủ không ngon.

Sau đó cái "đồ móng heo" đáng ghét kia không trả lời lại nữa.

An Tinh hậm hực bất bình, cảm thấy Lộ Thiên Trầm quả nhiên chỉ liên hôn thương mại với mình, hoàn toàn không có ý định bồi dưỡng tình cảm.

"Con trai, về nhà thôi... Con gọi xe làm gì thế?"

An Chiêu Minh đang hí hửng định về nhà cùng con trai thì trong lòng chợt thót một cái.

"Bố về ăn với mẹ đi, con phải đi tìm anh Trầm."

An Chiêu Minh ngoài mặt điềm nhiên như không, nhưng bên trong thì cảnh giác cao độ.

"Hôm khác hãy đi tìm Thiên Trầm... Mẹ con gọi con về nhà ăn cơm đấy!"

An Tinh ngẩng đầu với vẻ mặt vô tội. "Hả? Nhưng tối qua mẹ bảo con là phải năng đi tìm anh Trầm mà!"

An Chiêu Minh: ...

An Chiêu Minh bỗng thấy hơi rầu rĩ. Tuy biết thằng nhóc Lộ Thiên Trầm ít khi nói đùa, nhưng con trai mình thì mình hiểu, thực ra nó... không coi trọng cái hôn ước miệng của hai người lắm đâu.

Dù sao con trai nhà mình nhìn thế nào cũng giống kiểu chưa thông suốt chuyện yêu đương.

Nhưng ông cũng biết, con trai chịu đồng ý hôn ước với Lộ Thiên Trầm thì chắc chắn là không bài xích chuyện này. Cho nên xu hướng hiện giờ... không khả quan lắm nha...

An Chiêu Minh lo lắng sốt ruột, còn chiếc xe An Tinh gọi đã tới nơi. Cậu vẫy tay chào ông rồi khí thế hùng hổ bước lên xe.

Xem cậu đến bắt đền anh Trầm một bữa ra trò đây!

Lộ Thiên Trầm năm nay hai mươi lăm tuổi, hơn An Tinh năm tuổi, từ nhỏ đã là sự tồn tại khiến cả cái vòng tròn này phải ngước nhìn. An Tinh thì không sao, nhưng cậu biết Lộ Thiên Trầm là cơn ác mộng tuổi thơ của không ít bạn bè cậu, chính là cái kiểu "con nhà người ta" luôn bị lôi ra so sánh mỗi khi bị ăn đòn.

Lộ Thiên Trầm từng học nhảy lớp hồi cấp ba, đại học cũng tích đủ tín chỉ để tốt nghiệp sớm, sau đó lại chạy ra nước ngoài học thạc sĩ. Khi người khác hai mươi hai tuổi mới tốt nghiệp đại học, Lộ Thiên Trầm hai mươi hai tuổi đã bắt đầu lấy công ty của Lộ thị ra để luyện tay nghề. Một năm gần đây, nhà họ Lộ còn tuyên bố trong yến tiệc rằng Lộ Thiên Trầm sẽ là người thừa kế, chính thức gia nhập trụ sở Lộ thị. Còn vợ chồng nhà họ Lộ thì chạy ra nước ngoài mở rộng thị trường.

Khi An Tinh đến Lộ thị thì đã gần bảy giờ, trong tòa nhà vẫn đèn đuốc sáng trưng. Lộ thị quản lý rất nghiêm ngặt, nhân viên ra vào đều phải quẹt thẻ nên An Tinh cứ thế bị chặn ở quầy lễ tân. Trước đây cậu chưa từng đến trụ sở Lộ thị, vừa rồi gọi điện cho Lộ Thiên Trầm anh cũng không bắt máy, chắc là vẫn đang bận.

Chẳng lẽ phải đợi Lộ Thiên Trầm làm xong việc sao...

An Tinh xoa bụng, cảm thấy hơi đói.

Ngay lúc cậu đang phân vân thì cô gái lễ tân nãy giờ vẫn lén quan sát cậu bèn bước tới, ướm lời hỏi: "Xin hỏi có phải là An Tinh, An tiên sinh không ạ?"

An Tinh hơi ngạc nhiên, chị gái lễ tân lập tức mỉm cười.

"Cậu An đến tìm Lộ tổng của chúng tôi phải không? Văn phòng Lộ tổng ở tầng 26, ngài ấy có dặn dò là cậu cứ trực tiếp đi lên thôi ạ."

An Tinh: "... Anh ấy dặn dò lúc nào cơ?"

Chị gái cười chuẩn mực: "Trong buổi đào tạo gần đây nhất, Lộ tổng đã chỉ vào ảnh và dặn dò chúng tôi rồi ạ."

"..."

An Tinh mơ màng bước vào thang máy, một lúc lâu sau mới hiểu ra là Lộ Thiên Trầm gần đây mới chào hỏi lễ tân, bảo họ thấy cậu thì cứ cho qua.

Còn tại sao lại là gần đây, thì đương nhiên là vì gần đây bọn họ mới đính hôn... dù chỉ là đính hôn miệng.

Đợi thang máy lên đến tầng 26, cửa vừa mở ra thì lại có một chị gái xinh đẹp đứng ở cửa cười với An Tinh.

"Cậu An, 10 phút nữa cuộc họp của Lộ tổng sẽ kết thúc, mời cậu vào phòng nghỉ đợi một lát, tôi đi lấy đồ ăn vặt cho cậu."

An Tinh ngạc nhiên đi theo vào phòng nghỉ, rất nhanh bên tay đã có mấy món ăn vặt cậu thích, cùng với loại đồ uống cậu hay uống. Khỏi phải nói, mấy cái này chắc chắn cũng là do Lộ Thiên Trầm dặn dò sắp xếp.

Không ngờ nha, anh Trầm nhà mình cũng có lúc chu đáo ghê đấy!

Vốn dĩ cũng chẳng giận lắm, giờ được gặm nhấm đồ ăn vặt, tâm trạng An Tinh càng vui vẻ hơn.

Đợi đến khi Lộ Thiên Trầm nhìn cuộc gọi nhỡ trên điện thoại rồi bước vào phòng nghỉ, liền thấy cậu nhóc đã nằm cuộn tròn trên sô pha chẳng giữ chút hình tượng nào. Đôi chân thon dài thẳng tắp gác lên tay vịn đung đưa, vạt áo ngắn tay màu trắng sữa hơi bị vén lên một chút. Còn chưa kịp nhìn rõ thì vì động tác vươn tay lấy đồ ăn vặt của cậu mà vạt áo lại rũ xuống.

Lộ Thiên Trầm bỗng thấy tiếc nuối, còn chưa kịp suy xét xem tại sao lại tiếc thì thiếu niên với mái tóc xoăn nhỏ đã nhìn thấy anh.

"Anh Trầm!"

Đôi mắt màu nâu nhạt của thiếu niên khẽ sáng lên, khóe môi cười tự nhiên càng cong lên rõ rệt. Cậu lăn khỏi sô pha, lúc tiến lên còn không quên nhét nốt miếng bánh vào miệng.

"Em nhắn tin mà anh chẳng thèm trả lời, đợi anh rõ lâu!"

Vừa oán trách một cách hùng hồn lại vừa dính người, đáng yêu thật.

Thân hình người đàn ông trưởng thành cao lớn vạm vỡ, đứng trước mặt Lộ Thiên Trầm, An Tinh bỗng thấy mình cứ như trẻ con. Cậu vừa thẳng lưng ngẩng đầu, muốn lấy thêm chút khí thế thì chợt thấy trước mắt tối sầm lại, khóe môi bị một điểm ấm áp lướt qua.

Lộ Thiên Trầm vừa thu lại bàn tay khớp xương rõ ràng, thon dài đầy mạnh mẽ kia. "Xin lỗi, anh bận họp nên không xem điện thoại."

An Tinh rung rung lỗ tai, tự dưng cảm thấy giọng nói có chút khàn khàn vì mệt mỏi này của Lộ Thiên Trầm nghe cũng nam tính phết.

Dáng vẻ mở to mắt nhìn người của thiếu niên giống hệt chú mèo con bất ngờ bị xoa đầu. Tay Lộ Thiên Trầm hơi ngứa ngáy, nhưng anh chỉ khẽ nghiêng đầu, dường như suy nghĩ một chút rồi mới nói: "... Anh mời em đi ăn thịt nướng nhà họ La nhé?"

Thịt nướng nhà họ La là một quán ăn tư nhân mới mở gần đây, thịt nướng và nước chấm đều ngon tuyệt đỉnh, lại còn chơi chiêu marketing khan hiếm, mỗi ngày giới hạn số lượng khách. Lần trước khi đính hôn miệng, họ đã ăn ở đó. Nói thật, nếu không phải nhờ đồ ăn ngon làm tâm trạng vui vẻ thì chưa chắc An Tinh đã đồng ý đính hôn với Lộ Thiên Trầm.

Tính cả kiếp trước thì tổng cộng mới qua hai tháng, An Tinh vẫn rất thèm thịt nướng nhà đó nên vui vẻ ngay lập tức, còn giả bộ khách sáo một câu.

"Thế thì ngại quá à... Lần sau em mời anh nhé!"

Sướng đến mức nuốt nước miếng rồi mà còn khẩu thị tâm phi. Dáng vẻ tràn đầy sức sống của thiếu niên khiến Lộ Thiên Trầm cảm thấy bao mệt mỏi sau một ngày họp hành tranh luận dường như đều tan biến.

Lúc này An Tinh mới nhận ra trên mặt người đàn ông thoáng vẻ mệt mỏi, cậu hơi do dự.

"Trông anh có vẻ mệt lắm... hay là để hôm khác mình đi ăn?"

Lộ Thiên Trầm cười khẽ: "Đi ăn với em rất thư giãn."

Đôi mắt vốn hơi sắc bén của người đàn ông nhìn An Tinh vô cùng ôn hòa, dường như ẩn chứa rất nhiều điều chưa nói hết.

An Tinh chẳng hề nhận ra, gật đầu lia lịa: "Đúng rồi đúng rồi! Em ăn uống ngon miệng lắm, mọi người đều bảo nhìn em ăn rất đưa cơm!"

Lộ Thiên Trầm: "..."

Trước Tiếp