Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
À, hình như cậu vừa rơi xuống hồ thì phải. Rồi sau đó, Ninh Vinh đã nhảy xuống cứu cậu?
Thiếu niên xinh đẹp chân tay bủn rủn không chút sức lực, được chàng trai cao lớn cùng mấy du khách nhiệt tình xúm lại kéo lên bờ, ngồi bệt xuống đất mà người vẫn còn ngẩn ngơ chưa hoàn hồn.
"Cậu có sao không? Có bị sặc nước không?"
Ninh Vinh chẳng màng đến bộ đồ ướt sũng trên người mình, hai tay giữ chặt vai thiếu niên, lo lắng hỏi dồn.
Cuối cùng An Tinh cũng tỉnh táo lại, ngay sau đó là cảm giác khoang mũi và cổ họng nóng rát như lửa đốt, cậu lập tức ho sặc sụa, vừa ho vừa "khục khục" nhổ nước ra ngoài, giờ cậu mới chậm chạp cảm nhận được cổ tay và khuỷu tay mình cũng đau nhói.
Vừa rồi cậu ngã ngửa ra sau, theo bản năng vung tay tìm điểm tựa để giữ thăng bằng. Nước hồ không sâu nên không bị chìm nghỉm, nhưng cũng vì thế mà thiếu lực cản, nếu không nhờ cậu dùng tay chống đỡ thì cú vừa rồi rất có thể đã đập đầu xuống đáy.
"Tinh Tinh! Tinh Tinh con có sao không?"
Thẩm Anh cũng không biết lấy đâu ra sức lực, đẩy phăng mấy người đàn ông to khỏe đang vây xem ra, lao bổ vào trước mặt thiếu niên, cả người run rẩy muốn nắm lấy tay con trai nhưng lại không dám chạm vào.
"Mẹ, khụ khụ... con... không sao... khụ khụ khụ!..."
An Tinh sặc không nhiều nước, nhưng dù sao nước hồ cũng không sạch sẽ, vừa mở miệng là ho không ngừng.
Vẫn là Ninh Vinh có kinh nghiệm hơn, hắn vừa vỗ lưng cho An Tinh vừa nhíu mày nói: "Tốt nhất là nên đến bệnh viện kiểm tra xem có bị viêm phổi không..."
"Này hai người kia đi đâu đấy! Đẩy người ta xuống nước rồi định bỏ chạy hả!"
Bà Lưu thấy thằng nhóc kia rơi xuống hồ liền cảm thấy không ổn. Đợi người được cứu lên, thừa lúc mọi người không chú ý, bà ta kéo chồng định lén lút rời đi.
May mà nhân viên khu du lịch mắt sắc, lập tức quát lớn chặn lại. Đùa gì vậy, hai người này gây chuyện trong khu du lịch, đẩy người xuống nước mà còn để chạy mất thì trách nhiệm chẳng phải đổ hết lên đầu bọn họ sao!
Nhân viên vừa toát mồ hôi lạnh, vừa dùng bộ đàm báo cáo cấp trên, đồng thời hô hoán du khách chặn hai người kia lại.
"Tiểu Anh?! Con trai?! Có chuyện gì thế này?! Con rơi xuống hồ rồi à?!"
An Chiêu Minh ôm túi gà rán KFC đi ra thì thấy bên ngoài loạn cào cào, lại không thấy vợ con đâu, chỉ nghe loáng thoáng du khách bàn tán có người rơi xuống nước. Ông ghé đầu nhìn thử, ai ngờ người rơi xuống nước thế mà lại là cục cưng nhà mình, ông sợ đến toát mồ hôi hột.
Ông vừa chen được vào vòng người, còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì đã nghe thấy bên cạnh có giọng nói chua ngoa gào lên.
"Ai đẩy nó xuống nước chứ? Rõ ràng là cái thằng ranh con đó ăn vạ, cố tình nhảy xuống đấy!"
An Chiêu Minh sững người, ánh mắt lại rơi vào An Tinh.
Ý là sao, con trai ông không phải trượt chân ngã xuống, mà là bị người ta đẩy?!
Người đàn ông nổi trận lôi đình, vừa định quay người mắng lại thì một cơ thể mềm mại đã nhào vào lòng ông. Ông theo thói quen đỡ lấy vợ mình, cúi đầu xuống thì thấy bà đang nhìn về phía bên kia, nước mắt rơi lã chã.
"Vị chị gái này, rốt cuộc con nhà tôi đã đắc tội gì với chị? Thằng bé vừa mới cùng chúng tôi đạp xe trong công viên, mệt đến mức đi không nổi phải ngồi đây nghỉ ngơi, chắc chắn sẽ không chủ động gây chuyện thị phi. Cho dù thằng bé có làm gì khiến chị ngứa mắt, chị cũng không thể đẩy nó xuống nước chứ! Chị nhìn con tôi xem, nó sắp không thở nổi rồi kia kìa, thế mà chị còn vu khống nó ăn vạ!"
"Nhìn tuổi tác chị chắc cũng làm mẹ rồi, sao có thể đối xử với con nhà người ta độc ác như vậy!"
Đầu đuôi câu chuyện rõ ràng, thái độ vừa yếu đuối vừa lên án đanh thép. Người phụ nữ xinh đẹp mảnh mai với vẻ mặt bi thương, gục vào lòng người đàn ông cao lớn anh tuấn mà nức nở, cho dù đang tức giận vì con mình bị chỉ trích, bà vẫn cố gắng nói lý lẽ.
Trái lại, kẻ ra tay bên kia mặt đỏ bừng, nếu không bị người xung quanh giữ lại, dường như còn muốn xông lên đánh người.
Còn đứa trẻ rơi xuống nước thì ho đến không thở nổi, được nam sinh bên cạnh đỡ lấy, toàn thân vẫn run rẩy, trông như đã bị dọa sợ nặng nề.
Trông mặt mà bắt hình dong thì có hơi nông cạn, nhưng quần chúng nãy giờ vẫn đứng xem, lại thấy thái độ hung hăng của kẻ đẩy người, liền nhao nhao lên tiếng chỉ trích.
"Vừa rồi tôi thấy rõ lắm, chính là bà dùng sức đẩy thằng bé, nó mới rơi xuống nước!"
"Đúng đấy! Ăn vạ cái gì, thằng bé đó thấy bà quá đáng nên mới nói đỡ hai câu công đạo, người ta có quen biết gì bà đâu!"
"Quá ngông cuồng rồi!"
Quần chúng vây xem đầy phẫn nộ, vợ chồng nhà họ Ninh bị vây kín không thể rời đi. Thẩm Anh đau buồn rơi lệ, An Chiêu Minh cố nén cơn giận. Xa xa có bảo vệ và nhân viên đang chạy tới, loáng thoáng còn có tiếng người hô "Cùng lắm thì báo cảnh sát! Chúng tôi đều có thể làm chứng!".
An Tinh ngơ ngác nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, vẫn chưa "load" kịp. Cậu giãy giụa muốn đứng dậy, đưa tay định kéo Thẩm Anh và An Chiêu Minh.
"Con không..."
"Cậu đừng động đậy, nằm yên đó, chúng ta đi bệnh viện."
Ninh Vinh đè chặt cánh tay đang vươn ra của An Tinh, dứt khoát ấn cậu nằm xuống, không cho cậu ngồi dậy.
An Tinh: ...
Cuối cùng, xe cấp cứu đưa An Tinh và Ninh Vinh cùng tới bệnh viện, xe cảnh sát thì chở nhân viên khu du lịch và vợ chồng nhà họ Ninh đi. Thẩm Anh đi theo để lấy lời khai, An Chiêu Minh ở lại bệnh viện chăm sóc hai đứa trẻ.
"Bác sĩ! Bọn trẻ thế nào rồi?"
Bệnh viện công lập gần công viên nhất, An Chiêu Minh ngồi ngay cửa phòng cấp cứu chờ đợi. Thấy bác sĩ đi ra, ông vội vàng nghênh lên.
"Không sao. Cậu bé rơi xuống nước chỉ sặc chút nước, không nghiêm trọng, không bị nhiễm trùng phổi, về nghỉ ngơi cho tốt là được."
Bác sĩ gật đầu với An Chiêu Minh, "Chỉ là tay và cánh tay bị đá cứa trầy, còn có chút bong gân. May mà đều không nặng, y tá đang xử lý, mấy ngày tới chú ý đừng để vết thương dính nước."
An Chiêu Minh thở phào nhẹ nhõm, nhớ tới Ninh Vinh đã nhảy xuống cứu An Tinh, liền hỏi thêm: "Còn đứa trẻ kia thì sao? Nó thế nào?"
"Cậu nhóc đó còn khỏe hơn, trừ việc quần áo ướt sũng ra thì chẳng làm sao cả." Bác sĩ cười nói, "Hai đứa nhỏ đi thay quần áo rồi, chứng minh thư của chúng ở đây, lát nữa nộp viện phí xong anh đưa lại cho chúng nhé."
An Chiêu Minh nhận lấy phiếu kiểm tra và chứng minh thư.
Bác sĩ cười nói thêm: "Con trai anh dũng cảm lắm đấy, dám nhảy xuống cứu người!"
An Chiêu Minh ngẩn ra, theo phản xạ nói: "Đứa rơi xuống nước mới là con tôi..."
Bác sĩ: "Thế à? Ôi, tôi thấy cậu trai cao cao kia trông cũng khá giống anh đấy, ha ha!"
Bác sĩ rời đi để cứu chữa cho bệnh nhân tiếp theo, để lại An Chiêu Minh đứng ngẩn người tại chỗ. Một lúc lâu sau, ông cúi đầu nhìn hai tấm chứng minh thư trên tay.
Hai đứa trẻ có ngày sinh nhật trùng nhau.
An Tinh và Ninh Vinh đều ướt sũng từ đầu đến chân, người của khu du lịch đã mang tới vài bộ quần áo. Tay An Tinh bị thương nên Ninh Vinh phải giúp cậu mặc đồ.
Đợi hai người thay xong, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, An Chiêu Minh bước vào, vẻ mặt có chút nghiêm nghị.
An Tinh lập tức rụt cổ lại, vừa chột dạ vừa lo lắng.
Cậu vừa mới được dặn dò không được lo chuyện bao đồng kẻo lại rước họa vào thân, thế mà lại xảy ra chuyện ngay được, bố chắc chắn là giận lắm.
"Bố ơi con đói, gà rán KFC còn không ạ?"
An Chiêu Minh nghiêng đầu, thấy mái tóc xoăn nhỏ của thiếu niên rũ xuống như tai máy bay của mèo con lúc sợ hãi, đôi mắt màu nâu nhạt ươn ướt, cười đầy vẻ lấy lòng.
"Ăn KFC cái gì, giọng khản đặc thế kia! Về nhà uống cháo cho bố!"
An Chiêu Minh sa sầm mặt mắng, thiếu niên lập tức héo hon, tủi thân ôm bụng.
Ông tạm thời không màng đến con trai, khóe mắt liếc nhìn sang Ninh Vinh. Chàng trai vóc dáng cao lớn, chiếc áo phông in logo khu du lịch được cơ thể trẻ trung cường tráng lấp đầy, trông thế mà lại khá vừa vặn. Cánh tay và bắp chân lộ ra bên ngoài có màu lúa mạch khỏe khoắn, đường nét cơ bắp gọn gàng đẹp mắt, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt đen dài hẹp.
Lúc này An Chiêu Minh cuối cùng cũng nhớ ra cảm giác quen mắt khi nhìn thấy chàng trai này là từ đâu.
Hơn hai mươi năm trước, khi ông vừa tròn 20 tuổi, chính là dáng vẻ này.
An Chiêu Minh rũ mắt, ánh nhìn phức tạp rơi trở lại trên người An Tinh, chỉ thấy thằng nhóc ngốc nghếch này chẳng hề nhận ra điều gì, vẫn đang ôm bụng lầm bầm kêu đói.
Khóe miệng ông giật giật, lấy từ sau lưng ra túi bánh mì và nước vừa mua lúc đi nộp tiền, đưa cho An Tinh.
"Ăn lót dạ chút đi, về nhà rồi ăn cơm."
An Tinh hớn hở nhận lấy, đang định chia cho Ninh Vinh một ít thì thấy An Chiêu Minh đã đưa cho Ninh Vinh một phần y hệt.
"Cháu cũng ăn chút đi. Hôm nay cảm ơn cháu, nếu không thằng nhóc ngốc nhà chú..."
Ninh Vinh nhận lấy bánh mì và nước, lắc đầu, trầm giọng nói: "An Tinh là vì giúp cháu nên mới bị... bác gái cháu giận cá chém thớt, cháu mới là người phải xin lỗi ạ."
An Chiêu Minh bình thản hỏi:: "Hai đứa quen nhau bao giờ thế? Trước giờ chú chưa từng nghe Tinh Tinh nhắc đến cháu."
"Mới gặp lần thứ hai thôi ạ."
Gặp lần thứ hai, vậy thằng nhóc ngốc kia chắc chưa biết bọn chúng sinh cùng ngày đâu, An Chiêu Minh thầm nghĩ.
Tay An Tinh bị thương, việc vặn nắp chai nước khoáng có chút khó khăn. Ninh Vinh đặt chai nước mình đã uống mấy ngụm xuống, giúp cậu vặn nắp, rồi lại xé bao bánh mì cho cậu.
An Chiêu Minh nhìn một lúc, tâm trạng càng thêm phức tạp.
Ông hy vọng là mình đã nghĩ quá nhiều.
An Tinh phồng má nhai bánh mì, thấy hai người chẳng ai nói gì, đành chủ động hỏi.
"Bố ơi, mẹ đang ở đồn cảnh sát ạ? Hai người kia sẽ bị xử lý thế nào?"
An Chiêu Minh hoàn hồn, liếc nhìn Ninh Vinh không có phản ứng gì, mới nói: "Cảnh sát đã trích xuất camera, người phụ nữ kia cũng thực sự không cố ý đẩy con xuống hồ... "Khả năng cao là nhà mình viết giấy hòa giải, chuyện này coi như xong."
An Tinh trợn tròn mắt: "Bố biết bà ta không cố ý từ đầu rồi ạ?"
An Chiêu Minh tức giận: "Nói thừa!"
An Tinh tủi thân. Thế mà lúc nãy hai người một người khóc lóc thảm thiết, một người mặt lạnh như tiền, con còn tưởng hai người định diễn sâu tống cổ người ta vào tù luôn chứ!
An Chiêu Minh lại nhìn sang Ninh Vinh: "Đó là bác cả và bác gái của cháu à? Tại sao họ lại gây phiền phức cho cháu?"
Ninh Vinh nuốt miếng bánh mì, chậm rãi nói: "Cháu không phải con ruột của bố mẹ, năm xưa bị bế nhầm. "Sau khi bố mẹ cháu qua đời, họ muốn cướp căn nhà cũ của nhà cháu."
An Chiêu Minh: ...
Ông không nên hỏi câu này.