Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
1. New Cairo
Ai Cập là một quốc gia cổ xưa vĩ đại, nhưng như ai cũng biết, môi trường khu nội thành Cairo thật sự rất đáng lo: một đô thị cũ kỹ chất đầy phân ngựa, cát bụi, nhựa thải và đồ uống nhái. Đồng thời, ai cũng biết Hứa Lập Quân và Hồ Bân đều kỳ thị đồng tính, còn Hứa Việt thì vẫn ám ảnh chuyện crush biến thành chị dâu. Vì vậy, Hứa Định và Trần Quân Triết đã thuê một căn hộ nhỏ ba phòng một phòng khách ở New Cairo - khu đô thị hiện đại mà chính phủ Ai Cập những năm gần đây đang tích cực quy hoạch và xây dựng.
Cách trung tâm thành phố khoảng 40 km, tương đương quãng đường từ đường Đông Xuyên khu Mẫn Hàng đến Lục Gia Chủy.
2. Anubis
Căn hộ chẳng có gì đặc biệt, ngoại trừ một góc phòng khách đặt một bức tượng thần Anubis cao một mét tám lăm, tính cả tai là một mét chín lăm. Đó là do Hứa Định bỏ ra đúng một tờ đô la Mỹ, thuê người chở từ chợ Khan el-Khalili về.
Mỗi sáng sớm, Hứa Định còn ngái ngủ đứng đánh răng, nhìn về phía sa mạc Sahara, đều sẽ chạm mặt Anubis - một người chó màu đen khoác váy liền thân, hoặc áo sơ mi, đội mũ Bedouin, có khi còn đeo cả kính râm, đứng chình ình ở đó.
3. Rồi Hứa Định giật mình tỉnh giấc
Anh lao vào phòng ngủ, kéo Trần Quân Triết cũng còn mơ màng ra ngoài, bắt cậu lập tức xin lỗi và tạ tội với vị thần chết chuyên phán xét linh hồn trong thần thoại Ai Cập cổ.
4. Chẳng có tác dụng gì
Ngày hôm sau, bức tượng Anubis vẫn sẽ bị Trần Quân Triết - người thức khuya đêm trước - biến thành một "bất ngờ" khác dành tặng Hứa Định.
5. Một ngày nào đó của Trần Quân Triết
00:00 - 01:00
Bảo trì server, sửa bug, viết code.
01:05
Lên giường trong khung giờ muộn nhất do Hứa Định quy định, và hôn Hứa Định một cái.
01:06 - 6:30
Ngủ.
06:35
Nhận ra Hứa Định đã tỉnh, hôn một cái rồi ngủ tiếp.
6:40 -11:00
Ngủ.
11:30
Ăn sáng, tiện thể làm luôn bữa trưa.
12:30
Hứa Định về nhà. Cùng Hứa Định ăn trưa.
13:00
Rửa bát, hoặc oẳn tù tì xem ai rửa bát.
13:05
Ôm Hứa Định đang ngủ trưa rồi cùng ngủ trưa.
14:00 - 18:00
Bảo trì server, sửa bug, viết code - những việc này hầu như chẳng làm được cái nào, phần lớn thời gian đều dùng để nghĩ về Hứa Định.
19:30
Hứa Định về nhà. Ăn bánh pita hoặc bánh mì dẹt nướng do Hứa Định mang về.
20:00
Tắm cùng Hứa Định.
22:00
Tắm xong, thoải mái tựa vào sofa, ôm ấp thân mật.
23:00
Bế Hứa Định đã ngủ say về giường.
23:10
Ngắm Hứa Định.
23:30
Bày "bất ngờ Anubis", để ngài Anubis thay mình tiễn Hứa Định ra cửa và nói "đi đường cẩn thận, về sớm nhé".
23:50 - 00:00
Đến giờ làm việc.
6. Một ngày nào đó của Hứa Định
00:00 - 06:20
Ngủ.
06:20
Thức dậy, bắt đầu một ngày mới để kiếm tiền.
06:35
Vệ sinh, sửa trang bản thân, chuẩn bị ra ngoài, hôn Trần Quân Triết.
06:36
Bị ôm chặt, hôn thật mạnh, kèm theo câu "đi đường cẩn thận, về sớm nhé".
07:00
Đến khách sạn ven sông Nile đón khách mới, giới thiệu các tour du lịch.
08:30 - 11:00
Đến khu phố cổ khảo sát khách sạn mới/nhà hàng mới/điểm check-in mới.
12:30
Về đến nhà, ăn cơm trứng cuộn do Trần Quân Triết làm, sốt cà chua vẽ đầy những hình thù kỳ lạ.
13:05
Ôm Trần Quân Triết ngủ trưa.
14:00 - 15:00
Đến trụ sở Công ty Du lịch Nhiệt Sa, phỏng vấn hướng dẫn viên Ai Cập mới.
15:30 - 18:00
Họp các thành viên nòng cốt cùng Hứa Việt và Hồ Bân.
18:30
Mua bánh pita hoặc bánh mì dẹt nướng mà Trần Quân Triết thích.
19:30
Về nhà.
20:00
Đang tắm thì bị Trần Quân Triết xông vào.
22:00
Tắm xong, hơi không cam lòng, ôm nhau quấn quýt trên sofa.
23:00
Ngủ thiếp đi trong vòng tay Trần Quân Triết.
23:00 - 00:00
Mơ một giấc mơ, cùng Trần Quân Triết đi tìm bông hoa anh đào đầu tiên của mùa xuân.
————Cập nhật 24/10/2025————
7. Một ngày của Dương Nam
23:00 - 7:00
Ngủ.
8:00 - 18:00
Tan làm.
18:00 - 22:00
Nằm dài trên sofa lướt điện thoại.
22:45
Nhận được một tấm ảnh.
——Hứa Định và Trần Quân Triết đứng dưới đền Abu Simbel, thân mật khắng khít, bóng của họ đổ trên nền cát thô ráp, chồng lên nhau hòa thành một đường viền trùng khớp.
"Chị Nam, bọn tôi ở bên nhau rồi!"
8. Nửa đêm về sáng
(Mốc thời gian: chương 39, sau nụ hôn ở sân bay)
Chiếc Jeep lao vun vút trên cao tốc dẫn ra sân bay. Hứa Định đạp phanh, thỉnh thoảng lại liếc sang ghế phụ nơi Trần Quân Triết ngồi, càng liếc khóe môi càng không kìm được mà cong lên.
Lạy trời, lạy Chúa, thần Mặt Trời Ra, tử thần Anubis, Amenhotep IV, Ramesses II, Thutmosis I, Thutmosis I đã ra lệnh cho Ineni xây dựng đền Amun trong quần thể Karnak. Hứa Định phát hiện trong đầu mình đột nhiên quay cuồng toàn là các pharaoh Ai Cập, vô số đền đài, vô số thần thoại.... như thể muốn xua đi một ý nghĩ mà anh không nỡ nghĩ kỹ: Trần Quân Triết không đi nữa.
Trần Quân Triết yêu anh.
"Em yêu anh, Hứa Định."
"?!"
Hứa Định phanh gấp giữa đường. May mà là ba giờ sáng, đường sá vắng tanh.
Trần Quân Triết xoa đầu: "Đau ghê."
"Cút! Em không thắt dây an toàn à?!" Lần này anh đã nhắc rất kỹ rồi mà.
"Nhớ lần trước đập đầu, đau lắm."
"Em——"
Thôi, đừng có mà đâm Trần Quân Triết mất trí nhớ thật. Lần trước còn hận không thể để cậu mất trí nhớ, nhưng nếu là ngay lúc này, chỉ cần Trần Quân Triết dám nói một câu "tôi mất trí nhớ rồi", thì anh sẽ nhảy thẳng xuống sông Nile.
Trần Quân Triết đặt tay lên vai anh: "Hứa Định, anh thở gấp quá."
"Anh——" Hứa Định ấn ngực, đúng vậy, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng. Nhưng sao anh có thể bình tĩnh cho được. Mọi thứ cứ như một giấc mơ, giống hệt chiếc Jeep đang đứng chơ vơ giữa con đường lớn. Kỳ quặc, không thể tin nổi.
Trần Quân Triết nhìn anh không chớp mắt, rồi đột nhiên tháo dây an toàn, "cạch".
Cậu cúi tới, không lệch một li, hôn nhẹ lên môi anh.
"Mềm mềm."
"Trần——"
Trần Quân Triết giữ lấy sau gáy anh, hôn sâu hơn.
"Ướt ướt."
"Ưm......"
Vừa rồi ở sân bay hôn lâu như thế, cậu vẫn chưa thấy đủ à.
Hứa Định bám lấy mu bàn tay cậu, luồn ngón tay vào kẽ, đan chặt năm ngón. Thật ra anh cũng chưa đủ.
Sau này mỗi lần nhớ lại đêm đó, Hứa Định đều thấy như một giấc mơ. Vùng hoang dã rộng mênh mông, chỉ có một con đường thẳng tắp, phía trước là thị trấn, phía sau là sân bay, tất cả đều mờ nhạt không hình không bóng. Đường hai chiều qua lại, chỉ có duy nhất một chiếc Jeep, cả thế giới hoang vu chỉ còn lại hai người họ.
Có điều Hứa Định hơi khó nói thành lời. Trần Quân Triết gần như chỉ vừa chạm vào anh, anh đã phản ứng rồi. Bị ép dưới dây an toàn căng chặt, Trần Quân Triết nắm lấy anh, cách lớp da mà xoa nhẹ.
"Đêm qua..." Trần Quân Triết thở sát bên môi anh.
"Đêm qua...."
"Cái làm ở Hurghada ấy....."
"Hurghada........"
"Em muốn làm thêm lần nữa, được không...."
Hứa Định ngẩng lên, qua màn nước mờ trong mắt, Trần Quân Triết hiện lên dưới ánh đèn pha của chiếc Jeep, đường nét dịu dàng đến mức anh gần như tan chảy.
Được chứ. Tất nhiên là được. Chỉ cần là em, bao nhiêu lần cũng được.
————Cập nhật 04/11/2025————
[9. Trong thang máy]
"Ê. Mày nghe chưa, tổ dự án kế bên có thằng lính mới lén nhét trò linh tinh vào code đấy."
"Hả? Thật hay giỡn?"
"Thật mà. Người chơi tự nổ trong trang viên đủ một trăm lần là sẽ kích hoạt...."
"Kích hoạt.....?"
"Tự động nhảy sang trang web, trò ghép dưa hấu."
"........ Má, não có vấn đề à."
"Nghe nói nó là sinh viên ưu tú của Giao Đại...."
"Ha ha, loại chỉ biết cắm đầu đọc sách thôi."
"Không phải. Nghe tao nói đã. Tao có đứa bạn ở tổ đó, bảo nó đúng là sinh viên giỏi của Giao Đại, thành tích đầy tay, sếp lớn còn phá lệ duyệt cho nó một suất HC*. Kết quả leader trực tiếp của nó thì.... mày hiểu rồi đấy, sợ bị lớp trẻ thay thế, nên suốt nửa năm vào tổ toàn đẩy mấy việc tẻ nhạt cho nó làm....."
*HC (Headcount): chỉ tiêu/số lượng biên chế nhân sự mà công ty được phép tuyển và trả lương.
"Đệt. Quá quen."
"Quá quen."
"Nhưng nó cũng ngu thật, không biết linh hoạt tí à. Không thì tìm cách làm thân với leader, không thì xin chuyển tổ. Giờ còn bày trò nhét hàng riêng, chẳng phải tự cho người ta cơ hội bỏ đá xuống giếng sao?"
"Có tài mà không hiểu sự đời thì ra xã hội không sống nổi đâu."
"Ờ, không ai dạy nó hả? Xã hội đâu có dễ sống như thế. Còn tưởng như ở trường, có năng lực là sẽ ngoi lên được chắc?"
Thang máy đến tầng 8.
"Xin lỗi, cho qua."
Một cậu con trai đeo ba lô hai quai lách qua hai người, bước ra khỏi thang máy.
"Đệt mợ."
"Đệt mợ... cậu ta trông giống hệt Kashiwabara Takashi ấy."
[10. Tam giác mùa đông]
"Alo. Ai đấy.... mấy giờ rồi....."
"Hứa Định, là tôi."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hứa Định bật dậy ngồi thẳng trên giường, "Trần Quân Triết?"
"Anh đang ở đâu, ký túc xá hay ở nhà."
Đúng là Trần Quân Triết thật. Tim Hứa Định như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng, đập thình thịch: "Ở ký túc xá."
"Xuống đây đi, tôi đang ở dưới ký túc xá của anh."
Hứa Định véo mạnh mình một cái, không phải mơ. Chẳng kịp thay đồ, mặc nguyên bộ đồ ngủ tròng thêm áo phao là lao ra ngoài. Vừa đến cửa ký túc xá lại sực nhớ ra gì đó, vội vàng chạy ngược vào tìm kẹo cao su, nhét liền năm viên vào miệng, ngọt đến suýt nghẹn.
Vị dâu, bạc hà mát lạnh lan ra trong miệng. Ba giờ sáng, Hứa Định quẹt thẻ chạy ra khỏi tòa nhà: "Trần Quân Triết!"
Mẹ kiếp, Trần Quân Triết thật sự đứng ngay trước ký túc xá của anh, khoác một chiếc áo khoác workwear, trông ngầu đét. Vừa thấy anh, cậu lập tức bước tới nắm lấy tay: "Đi."
"Ơ? Đi đâu?"
"Không kịp giải thích, đi nhanh."
"Cái.... cái gì. Gì cơ."
Hứa Định bị cậu kéo chạy loạng choạng. Chạy một mạch từ khu ký túc xá Sư Đại, băng qua nhà ăn Hà Tây, nhà ăn Hà Đông, đường hầm nhỏ, chạy đến mức Hứa Định thở hổn hển, hơi thở đứt quãng, cuối cùng dừng lại ở trung tâm sinh hoạt sinh viên. Ở đó có một điểm ngắm cảnh trên cao, nơi không ít cặp tình nhân hay đến hôn nhau.
Tim Hứa Định giật thót, hai chân khựng lại: "Trần Quân Triết, cậu... đợi đã. Rốt cuộc tôi có đang mơ không thế."
Trần Quân Triết đưa tay véo má anh: "Đau không."
"Đau chết đi được!" Vậy là thật, không phải mơ.
Trần Quân Triết nắm tay anh leo cầu thang, vẫn là câu cũ: "Không kịp giải thích, đến nơi rồi tôi nói."
Trời ơi, chẳng lẽ Trần Quân Triết rải đầy hoa hồng trên sân thượng, muốn tỏ tình với anh.
Hứa Định cắn chặt môi dưới, nhưng anh còn chưa chuẩn bị tâm lý........
Cuối cùng cũng lên tới nơi. Trần Quân Triết đột ngột khoác tay qua vai anh: "Hứa Định."
"Ừ.... ừ?" Hứa Định không dám mở mắt.
"Mở mắt ra."
"À." Hứa Định hé mắt ra một chút, gương mặt Trần Quân Triết nhòe đi trong đêm tối. Trần Quân Triết dẫn theo ánh nhìn của anh: "Nhìn lên đi."
"Ờ...." Không có hoa hồng, cũng chẳng có bất ngờ. Hứa Định ngước lên, chỉ là bầu trời đêm bình thường, lác đác vài vì sao.
Hứa Định rút tay về: "Có thấy gì đâu."
"Có mà." Trần Quân Triết nói.
"Không có gì cả."
"Có." Trần Quân Triết ngẩng mặt, chỉ cho anh, "Sirius, Procyon, Betelgeuse."
"......." Hứa Định muốn nghe love, like, forever.
"Sao Thiên Lang, sao Nam Hà và sao Lạp Hộ." Trần Quân Triết giải thích, "Tam giác mùa đông."
"........" Hứa Định cụp mắt, "Cậu gọi tôi dậy lúc ba giờ sáng, chỉ để xem ba ngôi sao này à."
Trần Quân Triết nghiêm túc nói: "Ở Thượng Hải, xác suất cùng lúc nhìn thấy tam giác mùa đông chỉ có 0,3%."
"Dữ liệu đâu ra vậy."
"Tôi thống kê suốt hai năm."
".............."
Giữa mùa đông khắc nghiệt của Thượng Hải, hơi nóng thở ra trên đường chạy tới đông lại trên hàng mi thành sương. Hứa Định chớp chớp mắt, cười lên: "Ở đâu, chỉ lại cho tôi xem đi."
Trần Quân Triết lại chỉ về phía đông: "Sao Thiên Lang, sao Nam Hà, sao Lạp Hộ." Ba ngôi sao sáng, ghép thành một tam giác đẹp đẽ treo trên bầu trời.
"Cái nào là sao Thiên Lang."
"Ngôi sao sáng nhất."
"Ồ."
"Ừ."
Hứa Định nhìn những vì sao, rồi nhìn Trần Quân Triết đang nhìn sao, "Lần sau nếu còn nữa, cậu vẫn phải gọi tôi ra. Nhớ chưa."
"Được."
[11. Ngày nghỉ việc]
Ngày Trần Quân Triết nghỉ việc là một ngày đông nắng đẹp. Cậu đứng trên sân thượng công ty, từ trưa đến tối.
Cứ có cảm giác, tối nay sẽ nhìn thấy sao. Nhưng người cùng cậu ngắm sao, đã đi đâu mất rồi.
[12. Đại bảo tàng Ai Cập mới]
Ngày 4 tháng 11 năm 2025, Đại bảo tàng Ai Cập mới chính thức mở cửa đón công chúng!
*Đại bảo tàng Ai Cập.
Vé vô cùng khan hiếm, may mà Hứa Định khá thân với nhân viên bảo tàng cũ. Anh xin được hai vé người lớn, sáng sớm hôm đó liền dẫn Trần Quân Triết đi làm nhóm khách đầu tiên vào tham quan.
Trần Quân Triết vẫn đeo chiếc túi đeo hông nhỏ xíu quen thuộc. Hứa Định thì cầm theo một cuốn sổ tay. Toàn bộ hiện vật đã được chuyển sang bảo tàng mới, bảo tàng cũ rồi sẽ dần rút khỏi sân khấu lịch sử, các tour của Nhiệt Sa cũng sẽ đưa thẳng khách đến đây. Điều đó đồng nghĩa với lộ trình mới, lời thuyết minh mới, và những mốc thời gian mới cần sắp xếp lại.
Đại bảo tàng Ai Cập hoàn toàn khác với bảo tàng cũ xây bằng tường đá, gạch đỏ. Đây là một công trình mang phong cách hiện đại thuần túy——thậm chí có phần hậu hiện đại, tràn ngập những khối hình học lập thể và thiết kế ánh sáng. So với bảo tàng cũ, nơi các hiện vật được trưng bày dày đặc, không gian của bảo tàng mới rộng rãi hơn hẳn, vị trí các hiện vật cũng được bố trí thưa thoáng. Hai người đi dạo suốt buổi sáng, mới tham quan xong đúng một khu trưng bày.
"Chỗ này ít nhất cũng phải sắp xếp lịch trình cả một ngày." Hứa Định vừa lật ghi chép buổi sáng, vừa tính toán.
"Vậy là tốt hay xấu?" Trần Quân Triết đút một miếng khoai tây chiên vào miệng anh.
"Ừm........" Nói tốt thì, bảo tàng nằm ngay cạnh kim tự tháp, tiết kiệm được thời gian di chuyển. Nói xấu thì, khách tham quan bao lâu, hướng dẫn viên phải theo bấy lâu, thuyết minh liên tục không nghỉ. Nghĩ một lúc, Hứa Định nói, "Với khách đến Ai Cập thì bảo tàng là điểm bắt buộc, đằng nào cũng là việc nhất định phải làm, thì thôi khỏi phân biệt tốt xấu."
Trần Quân Triết cúi xuống, xoa nhẹ đầu anh: "Định Cưng......."
"Ừ?"
"Định Cưng ơi....."
"?"
"Định Cưng, em đã viết một mini app rồi, thế này anh không cần phải nói suốt nữa."
"?"
Trần Quân Triết mở điện thoại. Trên màn hình xuất hiện một chú gấu trúc đỏ, lắc mông chạy tới: "Chào mừng chào mừng, mình là Định Cưng. Định trong 'Định Định', Cưng trong 'cục cưng'. Xin hãy nhập bằng giọng nói hoặc văn bản hiện vật mà bạn muốn tìm hiểu——"
Hứa Định mặt không cảm xúc: "Tại sao nó nói y hệt giọng anh."
"Em ghi âm giọng anh, rồi chạy AI."
Hứa Định gõ cho cậu một cái: "Anh muốn tự nói."
Hứa Định chẳng cần cái máy hỗ trợ thuyết minh nào cả. Anh chỉ về phía trước, nơi bức tượng đá khổng lồ cao gấp ba người: "Đây là Thutmosis III."
Bên cạnh: "Mentuhotep II."
Bên kia: "Amenhotep III."
Anh nhảy khỏi ghế nghỉ, lần lượt chỉ từng bức tượng: "Vương triều thứ mười hai, Amenemhat I."
"Tượng đôi này là Amenemhat III, thật ra là cùng một người."
"Nữ pharaoh cầm quyền lâu nhất trong lịch sử Ai Cập, Hatshepsut."
"Báu vật của bảo tàng, Amenhotep III và Hoàng hậu Tiye."
..........
"Thật ra trong các bảo tàng Ai Cập....... thứ nhiều nhất chính là tượng đá của các pharaoh. Bởi vì những món bằng vàng, những hiện vật nhỏ tinh xảo, đều đã bị một số kẻ tự xưng là 'nhà thám hiểm' mang đi mất. Có thể nói họ đã trơ mắt nhìn di vật của mình bị cướp đoạt....... chắc trong lòng họ, cũng trống trải lắm."
Cuối cùng, khép lại bằng một câu mượn cảnh gửi tình, để du khách mang về nước mà ngẫm nghĩ dần.
Hứa Định quay đầu lại, thấy Trần Quân Triết đang đứng cạnh bức tượng Amenhotep IV khoanh tay, không biết đang thì thầm điều gì.
Anh bước tới: "Làm gì thế?"
"Em đang cảm ơn."
"Cảm ơn?"
"Cảm ơn ông ấy vì đã ở bên Hứa Định suốt hai, ba năm nay."
Hứa Định sững người, rồi bật cười rạng rỡ: "Ừ nhỉ. Amenhotep IV thân với anh lắm, như bạn bè vậy."
Anh cao giọng, vui vẻ: "Amenhotep IV, giới thiệu với ông, đây là người yêu tôi, Trần Quân Triết."
Trần Quân Triết chớp mắt một cái, đã bị Hứa Định kéo tay chạy tới dưới bức tượng Ramesses II: "Ramesses II, đây là người yêu tôi, Trần Quân Triết!"
"Mentuhotep.... III! Đây là người yêu tôi, Trần Quân Triết!"
Vui đến mức không kiềm được: "Đi nào, Trần Quân Triết, anh dẫn em đi gặp Tutankhamun!"
Hơn ba trăm vị pharaoh trong lịch sử Ai Cập cổ đại, chưa từng thấy người bạn cũ Hứa Định của họ vui đến thế bao giờ.