Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
(Chương này gợi ý nghe kèm BGM:《Anh ơi anh à》- Ngụy Như Huyên)
25.
Hứa Định mở cửa bước vào phòng, không một dấu hiệu báo trước.
Trần Quân Triết úp điện thoại xuống, nằm sấp ở đầu giường bên kia, nhìn sang anh: "Anh đi đâu vậy. Em tắm xong quay ra là không thấy anh đâu."
Khóe miệng Hứa Định cong lên, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Vẻ mặt càng lúc càng giống như sắp khóc, tựa hạt cát miết qua tim. Trần Quân Triết nói: "Định Cưng, hôm nay anh hơi lạ đó."
Hứa Định hít mũi một cái, như cố che giấu, quay mặt đi: "Cậu có biết vì sao ba tôi đặt tên tôi là Hứa Định không."
"Vì Hứa Định là hạnh phúc cả đời."
Hứa Định cười: "Là mong tôi làm người kiên định, làm việc có nguyên tắc."
"Bây giờ thì đúng là giống lời ông nói, không chỉ một người bảo tôi cứng đầu. Ví dụ như với người tôi thích, trừ khi người đó không thích tôi, còn không thì tôi sẽ thích mãi."
"........." Trần Quân Triết trùm cái mũ cá xấu xí lên, "Nếu trước kia không thích... mà sau này lại thích thì sao."
Hứa Định dường như không nghe rõ. Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh cậu: "Trần Quân Triết, tối mai chúng ta phải về nước rồi."
Trần Quân Triết vén mũ lên một chút: "Anh sẽ về cùng em chứ?"
Hứa Định mỉm cười hiền hòa: "Tất nhiên rồi. Tôi sẽ về cùng cậu. Mấy năm rồi tôi chưa về nước, không biết hoa anh đào ở Sư Đại còn nở không, rồi con cá Meo Meo ở sảnh Hạ Vũ, con mèo đen to hay ngủ bên sông Anh Đào.......... bọn nó có còn ở đó không."
Anh nắm tay Trần Quân Triết trong lòng bàn tay: "Tôi còn muốn dẫn cậu đi gặp mẹ tôi, nói với bà rằng cậu chính là cậu con trai tôi vẫn hay nhắc tới."
Trần Quân Triết sững sờ nhìn anh: "Còn công ty du lịch của anh thì sao?"
"Không quan trọng." Hứa Định khép đôi mắt đỏ hoe, cười khẽ, "Không quan trọng đâu. Tôi chỉ muốn ở bên cậu thôi."
"........." Trần Quân Triết luôn có cảm giác Hứa Định đã khác đi ở đâu đó, nhưng hai năm qua cậu học được một điều: đừng vội phán xét sự thay đổi.
Hứa Định bỗng buông tay cậu, đứng dậy, đứng trước mặt cậu, dang rộng hai tay: "Có thể ôm tôi được không, Trần Quân Triết."
Trần Quân Triết "ừ" một tiếng, Hứa Định liền nhào vào lòng cậu, vùi cả người vào đó, như thể muốn ghi nhớ trọn vẹn hơi ấm, xúc cảm, và cả lực ôm của cậu.
Hứa Định nói: "Trần Quân Triết, tôi thích ôm cậu lắm. Thật ra trước đây, tôi vẫn luôn muốn ôm cậu như thế này."
"Ôm đi." Trần Quân Triết xoa đầu anh, "Có ai cấm anh đâu."
"Tôi thật sự rất muốn ôm cậu thế này mãi."
"Vậy anh cứ như Trần A Giá ấy, bám lên người em, đừng bao giờ buông ra."
"Trần A Giá là ai?"
"Trần A Giá là con gấu túi."
Hứa Định ngẩng mặt lên, phì cười, "Sau này cậu cứ thường xuyên nói mấy câu kỳ quặc như vậy với tôi nhé, được không."
Trần Quân Triết đáp ngay: "Được chứ."
Hứa Định lại c*n m** d***, run rẩy, không nói thêm gì nữa.
Rất lâu sau:
"Trần Quân Triết, tôi muốn ôm cậu mãi mãi."
"Được thôi."
"Trần Quân Triết, tôi còn muốn hôn cậu."
"Được."
"Tôi muốn hôn cậu ngay bây giờ."
"Hôn đi."
Hứa Định đột ngột đè cậu xuống giường. Trần Quân Triết ngước mắt nhìn anh, sững người. Vành mắt Hứa Định đỏ bừng, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, nhỏ vào hõm cổ cậu. Hứa Định sụt sịt, "Anh..... anh muốn lấy một chút gì đó từ em, Trần Quân Triết."
Trần Quân Triết hoàn toàn đờ ra.
"Dù anh đã lấy từ em rất nhiều rồi, cái ôm, nụ hôn, và rất nhiều câu 'em yêu anh'. Vốn nghĩ thế là đủ, nhưng anh vẫn muốn nhiều hơn nữa."
Hứa Định vùi mặt xuống, khẽ hôn lên khóe môi cậu, "Anh muốn nhớ em mãi mãi, và em cũng mãi mãi nhớ anh."
Trần Quân Triết, dù cho chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Trần Quân Triết, bởi vì chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Hứa Định hít sâu một hơi, nhìn quanh rồi tìm thấy chiếc ba lô của mình. Anh trèo xuống giường, thò tay vào ba lô, lấy ra một hộp bao cao su và một chai chất lỏng màu nâu. Trên mặt anh là một biểu cảm khó gọi tên, không hề phấn khích, không có men say h*m m**n, mà giống như cảm giác trống trải của người sắp nhảy xuống vực sâu.
Đầu óc Trần Quân Triết trống rỗng: "Đây là gì."
"Uống chút rượu sẽ có cảm giác."
"Tại sao em phải uống rượu."
"Anh sợ em không có cảm giác với anh."
"........ Hứa Định."
Hứa Định không cho cậu nói thêm, ấn cậu ngã lại xuống giường, kéo phăng khóa bộ đồ ngủ liền thân chết tiệt kia xuống. Quả thật, bên trong Trần Quân Triết chỉ mặc một chiếc q**n l*t boxer.
Hứa Định liếc xuống một cái, lập tức hoa mắt chóng mặt, thắt lưng mềm hẳn đi, "Trần Quân Triết..."
"Hứa Định?"
Hứa Định bóc lớp giấy niêm phong chai rượu, hai tay đưa tới, "Uống..... không."
Chất lỏng ấy tỏa ra một mùi ngọt lạ lẫm, Trần Quân Triết không nhận.
"Uống một ngụm đi."
"...... Không cần."
"Cần."
"Không cần thiết." Trần Quân Triết cởi áo khoác ngủ, ném về cuối giường, "Em ở ngay đây. Anh muốn làm gì cũng được."
Hứa Định ngẩng lên, lập tức bị thân thể trắng phau ấy làm chói mắt, phải quay đi, "Nếu em không có cảm giác thì sao."
"Anh còn chưa thử, sao biết em không có."
"........." Hứa Định cười, "Nếu thử rồi phát hiện em không có thì sao?"
Anh nắm chặt chai thuốc, nước mắt lưng tròng, "Trần Quân Triết, anh mẹ nó chỉ cần nhìn em một cái là đã cứng rồi, còn em thì sao? Nếu đang làm dở mà phát hiện em chẳng có cảm giác gì, nếu em bảo anh cút đi thì sao? Em không uống thì mặc đồ vào đi, chúng ta không làm nữa."
".........."
"Trần Quân Triết?"
".................."
"Trần Quân Triết?"
Bốp. Trần Quân Triết giật lấy chai rượu nhỏ trong tay anh, ngửa cổ lên. Giữa tiếng Hứa Định hoảng loạn "một ngụm là đủ rồi", cậu ừng ực ừng ực, dốc cả chai vào người.
Chai rỗng tuột khỏi tay, lăn xuống gầm giường. Hứa Định trợn tròn mắt: "Đợi đã... Trần Quân Triết......"
Anh bị giữ chặt hai vai, ấn sâu xuống đệm. Theo lẽ thường, thứ rượu lên men từ thực vật sa mạc ấy còn chưa kịp thấm vào từng tế bào, nhưng cồn đã lập tức phát huy tác dụng. Trần Quân Triết dùng một lực cực mạnh kéo anh hòa vào thân thể mình, như Ai Cập mỗi độ tháng Tám, ánh mặt trời thiêu đốt, nước sông Nile mặc sức tràn bờ.
Khi dòng nước cuốn theo bùn cát từ thượng nguồn đổ xuống, Hứa Định không còn đường trốn. Không đường trốn, anh bám lấy cánh tay đang khóa chặt eo mình của Trần Quân Triết: "Đừng...... đừng.... Trần Quân Triết.... không phải như vậy...."
"Đừng nói."
Hứa Định che miệng, nước mắt tuôn như mưa.
Ngoài cửa sổ, mặt trời vẫn chưa mọc. Dường như nó sẽ chẳng bao giờ mọc. Đêm tối sâu thẳm, trời đất như chết lặng, có lẽ nó sẽ không đến nữa, vì thế người Ai Cập cổ đại ngày qua ngày cất tiếng hát tụng《Thánh ca Thần Mặt Trời》, cầu nguyện nó xuất hiện đúng hẹn.
[Ngươi sáng tạo ra thời gian, và vượt lên trên thời gian,]
[Ngươi bước qua cánh cổng, khép màn đêm ở lại phía sau.]
Hứa Định nhắm mắt, trong bóng tối nắm lấy tay Trần Quân Triết. Mặt trời ơi, đừng đến nữa. Hãy để tất cả bình minh lướt qua tôi. Hãy để đêm nay, kéo dài mãi mãi.
Đây là ngày cuối cùng của Trần Quân Triết ở Ai Cập.
Giữa những âm thanh hỗn loạn quấn quýt nhau, Trần Quân Triết từ phía sau ngậm lấy vành tai anh: "Thật ra em cũng....... luôn...... muốn ôm anh như thế này."
*
Đoạn sông Aswan, thuyền buồm hoàng hôn, cát, cây mưa, thời gian, chúng ta nhẹ nhàng lay động.
"Trần Quân Triết, chuyến đi này, em có hài lòng không, có đáng nhớ không, có vui không."
Trần Quân Triết nhìn tôi, hai tay nâng khuôn mặt tôi. Cậu ở một nơi rất xa, mà cũng ở ngay trước mắt. Cậu nói, Hứa Định, em yêu anh, em yêu anh, vì anh, em yêu cả dòng sông này, yêu từng hạt cát một.
---