Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 32

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tôi chỉ mong những người đăng ký tour của tôi đều không phải hối hận..... Từ trong nước bay sang đây đâu có dễ, mười tiếng đồng hồ trên máy bay...... Tôi muốn sau này khi nhớ lại, ai cũng thấy vui vẻ......"

"Nhưng tôi không phải ông chủ lớn gì cả, Nhiệt Sa cũng chẳng phải công ty du lịch tầm cỡ nào. Tôi chỉ đang tự lừa mình..... tự lừa mình thôi..... lừa tới lừa lui..... cuối cùng chỉ lừa được chính mình......"

Nghẹn ngào. Cổ họng liên tục nuốt xuống, cuối cùng chỉ còn lại nước mắt. Hứa Định cảm thấy môi mình mềm đi, Trần Quân Triết khẽ chạm vào, "Vất vả rồi, Hứa Định."

"..................."

Hứa Định khựng lại, tim chợt nhói lên dữ dội. Anh có vất vả không, có lẽ là có. Để Nhiệt Sa có sức cạnh tranh hơn, một mình anh lái xe rong ruổi khắp Ai Cập, vô số đêm đau đến mức eo và chân không nhúc nhích nổi, cổ cũng bị bệnh vì lái xe đường dài, chườm nóng chườm lạnh, nhưng chưa từng có ai nói với anh một câu "vất vả rồi".

Người mà anh luôn hy vọng sẽ thốt ra câu ấy, cuối cùng cũng đã làm điều đó.

Hứa Định, anh vất vả rồi.

Hứa Định bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.

Tất cả mệt mỏi của mấy năm qua như dồn hết vào thân thể anh trong khoảnh khắc này. Anh nâng tay lên, bước về phía trước nửa bước.

Anh rất muốn ôm cậu.

Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Cả hai gần như đồng thời giật mình như bị túm trúng đuôi——chỉ những người trong lòng có quỷ mới phản ứng như vậy——Hứa Định nghe máy, là Hứa Việt: "Alan à, mẹ em nói không cho mình làm du lịch nữa, phải làm sao đây. Vốn còn nhận một đơn, bà bảo em hủy đi."

Hứa Định ổn định lại tinh thần: "Em nghĩ sao, A Việt, em còn muốn làm tiếp không?"

"Muốn chứ, anh nhìn bằng cấp của em xem, không theo anh làm thì em đi đâu kiếm được nhiều thế."

"Vậy em đưa điện thoại cho cô hai đi."

Hứa Lập Quân dường như đang ở gần đó, điện thoại được đưa sang tay người khác, nhưng đối phương lại không lên tiếng. Hứa Lập Quân là người có lòng tự trọng cực cao, tính cách cương quyết, nói một là một, thậm chí trái tim cũng cứng rắn đến mức lạnh lẽo. Nhưng năm ấy nghe tin Hứa Định phá sản, người chạy đến giúp đỡ cũng chính là bà. Có lẽ đó là chút ấm áp còn sót lại dành cho tình thân, sau khi ba mẹ, chồng và em trai lần lượt qua đời.

Song chút ấm áp này cũng chẳng khiến bà dịu dàng hơn với Hứa Định.

Hứa Định nhìn Trần Quân Triết, Trần Quân Triết nhìn anh bằng ánh mắt như đang cổ vũ. Cậu hy vọng anh tiếp tục kinh doanh Nhiệt Sa, anh đọc được điều đó.

Hứa Định hít sâu một hơi: "Cô hai, bà chủ Hứa. Chuyện này chủ yếu là lỗi của con, mấy hôm đó tinh thần con rối loạn, lơ là việc chăm sóc khách. Con sẽ bàn lại với ông Lâm, bảo họ xóa bài. Nhưng công ty du lịch thì con vẫn muốn tiếp tục làm."

"Trước đây ba con thường nói, cô hai tự lập tự cường, chưa từng làm phiền ai, cũng không muốn ai thay mình giải quyết rắc rối. Nhưng cô hai đã lấy cả tiền bồi thường của dượng để giúp con trả nợ, con nhất định phải cho mọi người một câu trả lời."

"Lần.... này đến Luxor con đã tìm được mấy hướng dẫn viên người Ai Cập rồi, mình cứ kiên trì làm tiếp, nhất định sẽ thành công."

Nói xong một hơi, Hứa Lập Quân im lặng hồi lâu, rồi cất giọng cười lớn: "Được. Thế mới phải."

"Ơ. Cô hai............"

Bỗng nhiên tay anh trống không, Trần Quân Triết rút điện thoại khỏi tay anh, nói thẳng vào micro: "Hứa Định nợ bà bao nhiêu. Tôi có thể thay anh ấy trả hết. Từ nay về sau anh ấy không còn nợ bà một đồng nào."

"Hả?!"

Hứa Định vội giật lại điện thoại, nhìn màn hình, Hứa Lập Quân đã cúp máy.

"Trần Quân Triết..........."

Trần Quân Triết bỗng khoác lên chiếc áo hoodie con cá xấu xí: "Em là cá xấu xí Hangyodon, ra mắt năm 1985, sinh ngày 14 tháng 3, hình tượng là một người cá xanh lam pha lục với tay chân ngắn ngủn, miệng to màu hồng và đôi mắt tròn xoe."

*Hangyodon.

"Im miệng."

Cậu bắt đầu lắc lư: "Em là sinh vật nửa người nửa cá sinh ra ở vùng biển bí ẩn của Trung Quốc, giỏi chọc người khác cười, nhưng thật ra lại là một kẻ lãng mạn sợ cô đơn, luôn mơ làm anh hùng mà chẳng mấy khi thuận lợi."

"Im ngay!"

Trần Quân Triết nhào tới ôm lấy anh: "Định Cưng. Định Cưng. Nhắc tới Định Cưng là em lại nhớ 'Gần đến thế, đẹp đến vậy, cuối tuần đi Hà Bắc'*."

*Slogan du lịch của tỉnh Hà Bắc; 宝定 (Bǎo Dìng) - Bảo Định aka Định Cưng đồng âm với 保定 (Bǎo Dìng) - thành phố Bảo Định ở Hà Bắc.

"Cậu bị lỗi chương trình hả!"

Hứa Định gõ cậu một cái.

Thôi được rồi, Trần Quân Triết chỉ là mắc chứng dị ứng với "chất liệu bạn trai", hễ làm ra vẻ ngầu lòi được chốc lát là lại phải làm trò ngốc nghếch để bù trừ. Rồi Hứa Định sẽ dần nhận ra điều đó.

Hứa Định do dự mãi, cuối cùng vẫn không gọi lại cho Hứa Lập Quân. Theo hiểu biết của anh về cô hai, bà vốn chẳng muốn hiểu anh, nhất là mấy chuyện tình cảm.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy."

Bên cạnh, cá xấu xí Hangyodon vẫn bám dính lấy anh.

Y hệt một con cá dính người. Hứa Định gỡ cậu ra: "Cậu đừng quan tâm. Chuyện này không liên quan đến cậu."

"Chắc chắn là có liên quan."

"Không liên quan."

"Có."

Hứa Định ném cậu lên giường: "Không có! Đi ngủ ngay cho tôi!"

Thật là, tâm trạng có rối bời đến mấy, cũng bị Trần Quân Triết làm cho hết giận.

Đêm ấy, Hứa Định nằm trên giường, nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghĩ kỹ lại thì hôm nay Trần Quân Triết thật sự rất để tâm đến anh, vừa an ủi, vừa tự bóc lại vết thương cũ của mình, còn đòi giúp anh trả nợ. Dường như Trần Quân Triết nghĩ rằng họ là một cặp thật. Ha. Chết tiệt. Hứa Định, mày chẳng khác nào đang lừa một người mù rằng bầu trời đêm rực rỡ lắm. Nhưng chẳng phải đêm nay thật sự rất sáng sao. Sao dày đặc, trăng sáng vằng vặc, du thuyền trôi trên đoạn sông Aswan, nơi có bờ sông Nile đẹp nhất.

Đây là đêm cuối cùng họ ngủ trên du thuyền.

"Cậu có biết ở Ai Cập có một ngôi đền nổi tiếng vì tình yêu không?"

Một câu nói đậm chất hướng dẫn viên bỗng trào lên đầu lưỡi.

Trần Quân Triết đã ngủ say, chỉ còn tiếng thở đều đều. Hứa Định lặng lẽ xoay người, ngón tay lơ lửng chạm vào đôi môi cậu. Lúc này Trần Quân Triết ở rất gần anh, e rằng rời khỏi sông Nile rồi, cả đời này cũng sẽ không còn khoảnh khắc nào gần đến thế nữa.

"Tôi..... từng bịa ra một truyền thuyết giả để lừa du khách. Tôi nói rằng, các cặp đôi hôn nhau ở đền Abu Simbel thì sẽ mãi mãi ở bên nhau."

"Trần Quân Triết. Cậu có muốn...... cùng tôi đến đền Abu Simbel không?"

Thật ra anh còn muốn dẫn cậu đi thuyền buồm trên sông Nile ngắm hoàng hôn và cát vàng, ở khách sạn Old Cataract, trong căn phòng giống với phòng của Agatha*, thưởng thức món bồ câu nướng Aswan trứ danh. Ở Aswan, anh đã nhắm sẵn vài ứng cử viên hướng dẫn viên người Ai Cập. Anh chỉ mong Trần Quân Triết có thể đi khảo sát cùng anh......... nhưng du thuyền sông Nile sắp cập bến rồi.

*Agatha Christie (1890 - 1976) là nhà văn trinh thám nổi tiếng người Anh, được mệnh danh là "Nữ hoàng trinh thám". Bà được xem là tác giả bán chạy nhất mọi thời đại, với hơn 2 tỷ bản các tác phẩm bán ra trên toàn cầu. Trong thời gian sống và du lịch tại Ai Cập cùng chồng, bà đã lấy cảm hứng để viết nên nhiều tác phẩm, nổi bật nhất là "Án mạng trên sông Nile".

Mà vé máy bay về nước của Trần Quân Triết cũng sắp đến ngày. Vì chặng đầu ở Cairo bị lãng phí quá nhiều thời gian, nếu muốn về kịp, phải hủy một trong hai lịch trình - Biển Đỏ Hurghada hoặc đền Abu Simbel. Đúng lúc Hồ Bân đang ở Hurghada, hay là để Hồ Bân dẫn Trần Quân Triết, còn anh nhân cơ hội trốn về Cairo.

....... Nhưng thật ra, anh còn rất rất nhiều phong cảnh muốn cùng Trần Quân Triết đi qua.

Chỉ là Trần Quân Triết đã nhớ lại cả chuyện tự tử, có lẽ chẳng bao lâu nữa cũng sẽ nhớ ra xu hướng tính dục của mình.... nhỉ.

Trằn trọc mất ngủ, Hứa Định bật dậy, quyết định lấy độc trị độc, mở Xiaohongshu. Anh muốn dùng bài bóc phốt của ông Lâm để quên Trần Quân Triết.

Bài viết trước đó đã có gần năm nghìn lượt tim, tương đương mấy chục nghìn lượt xem. Tài khoản chính thức của Công ty Du lịch Nhiệt Sa cũng bị tấn công dồn dập. Những cư dân mạng tự xưng là sứ giả chính nghĩa tràn vào hộp tin riêng của anh, để lại một câu chửi rủa rồi lập tức chặn anh.

Còn lúc anh trốn trong nhà vệ sinh, là đang soạn thư xin lỗi để đăng trên tài khoản chính thức của Nhiệt Sa, cùng một tin nhắn xin lỗi riêng gửi cho ông Lâm. Gõ mãi, cuối cùng lại xóa hết.

Anh vẫn cảm thấy Nhiệt Sa không đáng bị như thế. Anh từng gặp biết bao người, lẽ nào còn không hiểu. Đầy bụng ý kiến nhưng lại không chịu trao đổi trực tiếp, bởi vì phía công ty du lịch đã bồi thường thỏa đáng, trong lòng biết mình đã nhận lợi nên khó mở miệng, nhưng uất ức thì vẫn không nuốt trôi, cuối cùng đành quay ra đăng bài sau lưng.

Chỉ là làm ngành dịch vụ không giống những ngành khác, phần lớn thời gian đều phải nuốt cay đắng vào lòng.

Nhưng khi Hứa Định run rẩy mở Xiaohongshu, tìm "Công ty du lịch Nhiệt Sa"...... lại không thấy bài phốt nào.

Anh chắc chắn mình không chặn mà. Tìm tiếp "Cảnh báo du lịch Ai Cập", vẫn không có.

"Sao lại thế này....."

Bỗng có một hơi ấm phủ lên từ phía sau, Trần Quân Triết vòng tay ôm lấy anh: "Em bảo họ xóa rồi."

"Sao tự dưng lại tỉnh dậy vậy? ——Khoan, cậu bảo họ xóa?"

"Ừm."

"Cậu làm kiểu gì?"

"Em hack số điện thoại của họ."

"Hóa ra...... là thế. Khoan đã, cậu hack số điện thoại của họ á?"

Trần Quân Triết khẽ "ừ" một tiếng, "Người đăng bài là vợ ông Lâm, em gọi cho bà ta, bà ta cúp máy. Thế là em mò sang số ông Lâm. Thế này thế này, thế kia thế kia......"

"Cậu.... vãi chưởng hack được thật à?"

Trần Quân Triết lục trong túi đeo hông, rút ra mấy chứng chỉ, "CISP, CISSP, OSCP, OSEP.*"

*Các chứng chỉ an ninh mạng, bảo mật thông tin.

Hứa Định trợn mắt há hốc mồm. À à, Trần Quân Triết là hacker đỉnh cao, nghĩ vậy hình như cũng hợp lý. Nhưng tại sao cậu lại mang theo chứng chỉ bên người. Thôi, đừng nghĩ nhiều làm gì.

Hacker đỉnh cao nói: "Hứa Định, anh có thể dựa vào em nhiều hơn một chút."

"Ờ......... nhưng." Hứa Định ngập ngừng nói, "Nhưng chẳng phải cậu bị mất trí nhớ ư. Sao cậu còn nhớ ông Lâm? Với cả làm sao cậu biết chuyện này có liên quan tới ông ta?"

"À."

Trần Quân Triết vừa nói vừa trùm cái mũ cá xấu xí lên đầu.

"Không được trùm!"

Hứa Định giật phắt cái mũ ra: "Cậu khôi phục trí nhớ rồi đúng không? Khôi phục được bao nhiêu? Cậu........."

Trần Quân Triết giả ngu không nổi nữa, chỉ đành nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nắm tay anh: "Định Cưng Định Cưng, anh nghe em nói, thật ra em chưa từng mất trí nhớ."

"............"

Hứa Định sững người, rồi hất tay cậu ra, "Tào lao! Cậu còn nói bậy nữa."

"Em không mất trí nhớ thật."

"Xạo chó! Rõ ràng là cậu mất trí nhớ rồi!"

Trần Quân Triết ngơ ngác: "Nhưng em thật sự không mất trí nhớ mà."

Hứa Định quay mặt đi, cười lạnh: "Nếu cậu không mất trí nhớ, thì cậu sẽ không bao giờ hôn tôi. Có thể cậu không hiểu điều đó có nghĩa gì, nhưng tôi có thể nói chắc chắn với cậu rằng, NẾU KHÔNG PHẢI VÌ MẤT TRÍ NHỚ CẬU KHÔNG THỂ NÀO HÔN TÔI."

"............"

Ánh trăng lạnh lẽo viền bạc lên nửa gương mặt anh. Rõ ràng là đang cười, nhưng nụ cười ấy đầy mỉa mai và tuyệt vọng.

Hứa Định vò tóc, khẽ cười rồi thở dài: "Thôi. Cứ trân trọng hiện tại đi."

Không đầu không cuối, chỉ là trân trọng hiện tại. Trân trọng tất cả những gì hiện hữu trong khoảnh khắc này.

Anh nằm xuống lại, rúc vào lòng Trần Quân Triết, ôm chặt con cá xấu xí: "Trần Quân Triết, ôm tôi nhanh lên."

Trần Quân Triết ngẩn ngơ ôm lấy anh.

Hứa Định vùi mặt vào ngực cậu, hít thật sâu.

Trần Quân Triết ngẩn ngơ hôn lên tóc anh.

Hứa Định nói: "Trần Quân Triết, mau nói là cậu yêu tôi đi."

"Em yêu anh."

"...... Không." Hứa Định lật người, cầm điện thoại mở ghi âm, "Nói lại lần nữa. Nhanh lên."

"........ Em yêu anh."

"Phải gọi tên."

"Hứa Định, em yêu anh."

"To hơn."

"Hứa Định, em yêu anh!"

"Dịu dàng chút."

"Hứa Định, em yêu anh."

"Có thể nói thêm vài câu không?"

"Nói.... gì?"

"Lời yêu."

".......... Hứa Định, em yêu anh, em yêu anh. Em yêu anh lắm lắm. Dù anh là đồ ngốc, chẳng biết em yêu anh đến mức nào. Dù em cũng là đồ ngốc, đến bây giờ mới biết nói yêu anh."

"Cái tên này."

Hứa Định vòng tay ôm lấy Trần Quân Triết, cười hớn hở. Cậu ấy mà...

Trân trọng hiện tại.

Bởi vì ngày mai, chúng ta sẽ phải chia xa.

---

Tác giả:

Lãng phí thời gian trôi qua, không ngờ ngày mai đã phải khai giảng, chẳng muốn quay lại trường chút nào.

Cát Cưng cũng sắp kết thúc rồi....!

Đêm Thất Tịch sẽ cập nhật một ngoại truyện dạng diễn đàn của Mây Cưng!

Trước Tiếp