Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Trần Quân Triết, thật ra chúng ta vốn không hề..."
Đột nhiên mấy chiếc xe ngựa chạy ngang, tiếng vó "lộp cộp" lấn át giọng anh. Trần Quân Triết nói: "Em muốn chơi cái đó."
Hứa Định lập tức vỡ kế hoạch: "Có. Sẽ sắp xếp cho cậu."
Trần Quân Triết cắn ống hút, giọng điệu như vừa ăn đá lạnh: "Ông xã tốt thật đấy."
"..................."
Mi mắt Hứa Định cụp xuống, hai chữ "ông xã" từ miệng Trần Quân Triết nói ra đúng là dễ nghe quá mức. Thôi được rồi, coi như tạm thời bỏ cuộc: "Về khách sạn đi, mai còn phải dậy sớm."
Để chắc ăn, tối nay anh phải đặt phòng hai giường.
Vì thế, khi Trần Quân Triết mở cửa, Hứa Định rõ ràng thấy trên mặt đối phương thoáng qua một vẻ "cạn lời".
"......" Trần Quân Triết quẳng vali ngay cửa, chẳng thèm dọn, áo khoác cũng không cởi, cứ thế ngồi xuống giường chơi điện thoại.
Hứa Định lắp xong ấm đun nước, mang bộ đồ tắm gội du lịch vào phòng tắm, dán miếng lót bồn cầu dùng một lần, khử trùng sơ mấy cái điều khiển và vòi nước——dù sao thì trình độ kinh tế Ai Cập khá thấp, vệ sinh khách sạn năm sao cũng chẳng dám đảm bảo——chuẩn bị đâu vào đấy rồi quay đầu lại, thấy Trần Quân Triết vẫn chúi mặt vào điện thoại.
Hứa Định phát hiện, tần suất Trần Quân Triết dùng điện thoại thật sự rất cao. Hơn nữa rõ ràng không phải xem video hay lướt tin tức, mà là liên tục gõ chữ, trông như đang nhập nội dung, hoặc là... trò chuyện với ai đó?
Ý nghĩ ấy khiến tim Hứa Định chùng xuống. Anh bước đến, cảm thấy ắt hẳn mặt mình trông khó coi lắm: "Vết thương còn đau không."
"Cũng đỡ." Mắt vẫn dán vào màn hình.
"Không phải khâu mũi kim nào, chắc là đỡ thật..... Tối trước khi đi ngủ bôi thuốc cho cậu một lần nữa."
"Ừm." Vẫn nhìn điện thoại.
Hứa Định nắm chặt quai ba lô, bận rộn từ nãy tới giờ còn quên cả tháo xuống: "Cậu đang... nói chuyện với ai à."
Anh giả vờ nghiêng người nhìn thử, Trần Quân Triết lập tức tắt màn hình: "Không nói chuyện với ai cả."
"........" Đồ lừa đảo. Nói dối. Đúng là kẻ nói dối trắng trợn mà.
Nhưng Hứa Định mới chính là kẻ dối trá nhất.
Hứa Định cúi đầu, không biết phải nói gì.
Anh thậm chí còn không có tư cách của một người bạn trai chính thức để chất vấn đối phương. Chỉ đành đứng đó, lúng túng, cố buộc cơ thể tự hành động. Nhưng anh nên làm gì đây. Hướng dẫn viên thì cũng đâu có quyền vào phòng khách.
"Anh muốn chơi không." Trần Quân Triết đột nhiên lên tiếng.
"Hở?"
"Ghép dưa hấu."
"?"
Trần Quân Triết đưa điện thoại cho anh, trên màn hình là một quả dưa hấu khổng lồ bị nhét trong lọ thủy tinh, "Vui lắm."
"?" U là trời. Hứa Định cảm giác cơ thể bỗng cử động lại được, anh chồm tới, "Tôi cũng thích chơi trò này."
Trần Quân Triết lập tức mở ván mới cho anh, "Anh chơi một ván đi."
Hứa Định ghé sát hơn, chộp lấy điện thoại của Trần Quân Triết rồi bắt đầu bấm lia lịa trên màn hình.
Thật ra Hứa Định cũng không mê trò này lắm, cùng lắm là tranh thủ khi chờ khách thì chơi vài ván, chứ phần lớn thời gian anh bận đến mức chẳng có lúc giải trí. Chỉ là anh thấy hơi vui, vì Trần Quân Triết đã cho anh một lối để trút bớt cảm xúc...
......
"Dưa hấu!" Hứa Định ghép được một quả dưa hấu lớn.
"Mới một quả."
"Chỗ trống còn cả đống, tôi còn ghép được nữa."
"Vậy anh thử đi. Phấn đấu phá kỷ lục của em."
"Nhất định sẽ được."
Nhưng nhìn vào số điểm, kỷ lục cao nhất của Trần Quân Triết tận hai trăm ba mươi nghìn, còn anh mới hơn mười nghìn chút xíu. Anh cứng họng, "Cậu làm kiểu gì đấy. Cậu viết hack rồi phải không. Chắc chắn là gian lận."
"Anh đoán xem." Tiếng cười của Trần Quân Triết phả ngay bên tai anh. Vành tai lập tức ẩm ướt, ngứa đến mức sống lưng tê dại.
Hứa Định bừng tỉnh quay đầu, mới phát hiện mình gần như đang bị ôm trọn trong lòng Trần Quân Triết. Anh bật khỏi đó như bị điện giật: "Cậu... cậu đừng có dí sát vào như thế."
Trần Quân Triết chẳng nói chẳng rằng, dán sát tới: "Cứ muốn."
"Không muốn!"
"Muốn mà."
"Cái tên này, sao không biết lý lẽ gì hết vậy!"
"Không biết."
"Cậu!"
Hứa Định đập mạnh tay cậu ra, trốn vào sofa ở góc phòng tiếp tục chơi, "Đừng làm phiền tôi ghép dưa hấu nữa."
"Ồ."
Trần Quân Triết gối tay sau đầu, từ xa nhìn anh chơi hăng say: "Sẽ có hậu quả gì?"
Nụ cười trên môi dần nhạt đi.
15.
Đêm đó cũng chẳng ầm ĩ gì, sáng hôm sau lịch trình kín mít, bốn giờ đã phải dậy để đi khinh khí cầu. Cũng tại dậy quá sớm, cả người Trần Quân Triết cứ lơ mơ buồn ngủ, không có tinh thần. Khinh khí cầu đưa hai người lên cao, Trần Quân Triết vẫn dựa vào vai anh ngủ gật. ——Đây là hạng mục du lịch trên cao nổi tiếng toàn thế giới, khinh khí cầu Luxor đấy. Chỉ cần liếc mắt một cái là thấy hết cả hai bờ sông Nile, những di tích đền thờ trải dài, sa mạc vàng óng xen vào những mảng ốc đảo xanh mướt. Thế mà Trần Quân Triết ngủ say như chết, bám lên người anh như một con gấu túi. Hứa Định nghĩ ngợi một lúc, không gọi cậu dậy nữa, anh luôn có cảm giác rằng dường như Trần Quân Triết chẳng mấy hào hứng với phong cảnh Ai Cập.
Là do anh lên lịch trình quá dày đặc? Hay do anh giới thiệu chưa đủ sinh động? Hay là...... Trần Quân Triết không thích Ai Cập?
Thích hay không thích thì sáng nay cũng phải đi lần lượt hai ngôi đền lớn ở Luxor, Hứa Định đều sắp xếp xong cả rồi.
Từ chỗ khinh khí cầu về, Hứa Định lái thẳng đến khu gần Đại học Luxor, chạy vòng hai lượt thì thấy ngay Chu Long. Anh đỗ xe vào bãi công cộng của trường, để Trần Quân Triết ở lại ngủ khò trong xe. Vừa xuống xe đã bị Chu Long ôm một cái thật chặt: "Alan, lâu quá không gặp!"
"Lâu rồi không gặp, Tiểu Long."
Chu Long là sinh viên năm ba khoa tiếng Trung của Đại học Luxor, người Ả Rập da ngăm, mới vừa đôi mươi, mê tiểu thuyết võ hiệp Trung Quốc. Tiếng Trung tuy chưa đến mức như người bản xứ, nhưng giao tiếp cơ bản thì không thành vấn đề.
Chu Long xem như thuộc hàng khá điển trai trong nhóm người Ả Rập. Da màu nâu sẫm, đôi mắt xanh lục trong veo. Hứa Định quen cậu ta trên X, anh muốn tìm một số sinh viên người bản địa thuộc khoa tiếng Trung ở khắp nơi trên Ai Cập (chủ yếu là Cairo, Luxor và Aswan), thuê họ làm hướng dẫn viên một ngày cho từng thành phố——kiểu như mạng lưới tình báo đám trẻ lang thang của Sherlock Holmes. Đợi đến khi mạng lưới hướng dẫn viên này hoàn chỉnh, anh không cần phải chạy theo du khách đi khắp Ai Cập nữa, vừa tiết kiệm thời gian, lại nhận được nhiều đơn hơn.
Đương nhiên kiểu hướng dẫn viên bản địa này ở Ai Cập chẳng hiếm, thậm chí nhiều công ty du lịch Trung Quốc đã phủ sóng toàn bộ hệ thống hướng dẫn viên bằng người bản địa, ông chủ chỉ cần nằm ở trong nước mà thu tiền. Còn Hứa Định thì nghĩ cách đi đường khác, anh không tìm người Ai Cập bình thường, anh chỉ muốn tìm sinh viên khoa tiếng Trung. Thứ nhất, sinh viên khoa tiếng Trung vốn dĩ có thiện cảm tự nhiên với du khách Trung Quốc; thứ hai, người Trung Quốc thường mềm lòng với nhóm sinh viên. Dù họ nói tiếng Trung không trôi chảy lắm, có mắc một hai lỗi trong hành trình, nhưng vì họ là sinh viên của một đất nước nghèo như thế này, khách cũng dễ cảm thông.
Hứa Định cho rằng bố cục của mình đã vô cùng hoàn hảo.
Còn Chu Long chính là cộng tác viên đầu tiên của anh ở Luxor.
Anh khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói: "Tiểu Long, giống như tôi nói trước đó, hôm nay tôi sẽ cho cậu làm một bài thi thử. Nếu qua được, sau này tôi sẽ giao thêm đơn cho cậu, một đơn cũng đủ cho cậu sống nửa tháng. Sau khi tốt nghiệp còn có thể vào làm chính thức cho Công ty Du lịch Nhiệt Sa."
Anh từng trò chuyện nên biết gia cảnh của Chu Long không mấy khá giả, phía dưới còn có hai em gái và một em trai. Quả nhiên Chu Long ngồi ngay ngắn hẳn: "Vâng Boss, em hiểu rồi. Em chuẩn bị rất đầy đủ, lời thuyết minh về đền Karnak và Luxor em cũng rất thuộc luôn."
"..........." Sao cậu ta thích dùng từ "rất" thế nhỉ. Hứa Định giơ một ngón tay, nói: "Ngày mai sẽ như này, tôi và bạn tôi đóng giả làm một cặp vợ chồng. Tuy cả hai chúng tôi đều là đàn ông, nhưng cậu cứ coi như chúng tôi là vợ chồng, được không?"
Nghe "hai người đàn ông", mặt Chu Long thoáng lộ vẻ kỳ lạ.
Ai Cập là quốc gia Ả Rập điển hình, mà dân Ả Rập nói chung rất kỳ thị đồng tính. Đồng tính nam chỉ cần thân mật ở nơi công cộng thôi cũng có thể bị đưa đi với lý do "vi phạm thuần phong mỹ tục".
Vì vậy Hứa Định chưa bao giờ dám công khai xu hướng tính dục của mình. Anh luôn xem Chu Long như một đứa em trai nơi đất khách, cậu chàng này tính tình cởi mở, chất phác, cũng không có ác ý gì. Hứa Định không muốn bị Chu Long xem như kẻ khác loài.
Chu Long thường nhắc về hai em gái, một đứa mười hai, một đứa mười bốn; nếu cậu ta không kiếm được nhiều tiền, hai đứa sẽ phải đi lấy chồng khi vừa mười sáu. Anh tin Chu Long nhất định sẽ làm tốt.
Nhưng vấn đề là Trần Quân Triết.
Trần Quân Triết là biến số không thể kiểm soát.
"Em thấy hết rồi." Không biết Trần Quân Triết từ đâu chui ra.
Làm Hứa Định và Chu Long giật nảy mình.
[Nhật ký quan sát Hứa Định]
Ngày 17 tháng 2
Ngoài cát ra vẫn chỉ có cát, Ai Cập chán quá, Hứa Định. Hứa Định, em không thích anh đặt ánh mắt lên người kẻ khác.