Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 10

Trước Tiếp

"Thay cho nỗi nhớ nhung, lời chào mừng, và niềm vui khi được gặp anh. A Đạo."

Cả người Hứa Định chợt mềm nhũn, ly thủy tinh trong tay rơi xuống đất, vỡ tan tành. Nước chà là màu đỏ sẫm thấm vào cát, nhanh chóng bốc hơi hết, chẳng để lại dấu vết.

"Cậu....."

Hứa Định che mặt, cái gì vậy, chờ đã, cái gì thế này, Trần Quân Triết vừa hôn anh, tuy là hôn lên chỗ râu giả, nhưng khoan, Trần Quân Triết hôn anh rồi, "Cậu...."

Cậu làm gì vậy chẳng lẽ cậu thích đàn ông ư kinh tởm vãi cậu làm tôi buồn nôn chết mất!

Lời chửi trong đầu chưa kịp tuôn ra thì anh đã nghẹn thở, th* d*c không thôi. Trần Quân Triết nhìn anh với vẻ vô tội: "Nhập gia tùy tục."

Rồi đút tay vào túi, ung dung quay người bước đi.

Hứa Định đứng trong bóng râm to bằng lòng bàn tay của cây sung, phát điên.

Để chuẩn bị cho hành trình buổi chiều, anh tìm Tạ Tinh thuê một chiếc Mercedes G63 địa hình. Suốt cả buổi chiều trên xe, đầu óc anh đều mắc kẹt trong vòng xoáy điên cuồng. Nụ hôn mà Trần Quân Triết để lại trên má trái anh như một vết khắc - khắc tên Trần Quân Triết bằng sắt nung, đau râm ran, lại ngứa ngáy.

"Á...... Toang rồi, toang rồi."

Anh thật sự muốn lái xe lao thẳng xuống mương, nhưng trên xe còn có hai đứa nhỏ.

Trần Quân Triết đúng là đồ khốn nạn, khỏi bàn cãi. Cậu luôn khiến người ta lầm tưởng rằng mối quan hệ giữa hai người rất thân mật, rồi cuối cùng lại thản nhiên bảo chỉ xem như anh em.

Hứa Định sờ lên mặt, đệch, nóng rực.

Nhưng anh phải tuyên bố, anh không còn là Hứa Định ngốc nghếch ngây thơ của ba năm trước nữa. Cái đồ đáng ghét kia mà còn dám giở trò, anh nhất định sẽ * chết cậu. ——Chỉ là nghĩ thế thôi.

Khi hoàng hôn buông xuống, họ đến khu cắm trại của sa mạc Trắng.

Chỗ đó là một bãi đất trống mà mấy năm trước Hứa Định cùng công ty du lịch địa phương tìm ra. Địa thế bằng phẳng, tầm nhìn rộng rãi, lại né được hướng gió, nằm ngay giữa nếp gấp của những khối đá phấn trắng.

Anh nhảy xuống cát mịn, quần công nhân lập tức bám đầy hạt cát li ti sáng trắng. Đúng như anh đoán, Trần Quân Triết và Hứa Việt chẳng chuẩn bị bất kỳ thiết bị cắm trại hay bộ đàm nào, "Hai người——"

Anh định mắng họ, nhưng vừa chạm ánh mắt Trần Quân Triết thì lại phải tránh đi, ".... Khách ngủ trong lều của tôi, A Việt với tôi ngủ trong xe."

Hứa Việt tự biết mình sai, không dám phản đối: "Được thôi."

"Được. Vậy quyết định thế nhé..."

Bỗng Trần Quân Triết nắm lấy cổ tay anh: "Lều vẫn nên nhường cho con gái. Tôi có thể ngủ trong xe."

"?" Hứa Định như bị điện giật, hất tay cậu ra, "Không được."

"Sao không được."

"Cậu là khách."

"Anh đừng coi tôi là khách nữa."

"......" Hứa Định trừng mắt nhìn cậu, ước gì có thể nhét cậu vào cổ họng rồi cắn nát thành vụn.

Sao Trần Quân Triết có thể làm ra vẻ như chẳng có chuyện gì sau khi đã hôn người ta chứ.

Đứng giữa hai người, cô bé mười tám tuổi không che giấu nổi đôi mắt sáng lấp lánh: "Anh đẹp trai tốt bụng quá....."

Hứa Định quay mặt đi, "Thôi, mấy người tự bàn bạc đi."

Thấy Hứa Định đi giúp nhà họ Lâm dựng lều, Hứa Việt mừng thầm, hiếm có dịp được ở riêng với Trần Quân Triết. Cô chạy ra chiếc Mercedes của Hứa Định, mang xuống một cái lều nhỏ: "Chúng ta dựng chung nhé!"

Trần Quân Triết khoanh tay trước ngực, mỉm cười: "Chuyện tôi hỏi hôm qua, giờ có thể nói cho tôi biết chưa?"

"Hả.... Là chuyện vì sao Alan lại đến Ai Cập làm hướng dẫn viên đúng không......"

"Ừ. Tôi thật sự rất tò mò đấy."

"À....." Hứa Việt đặt lều xuống đất, nhìn chằm chằm mũi giày mình, vẫn thấy không nên tiết lộ chuyện riêng của anh họ, "Thật ra tôi... tôi cũng không rõ...."

"Cô cũng không biết?"

"Ừm. Có lẽ là anh ấy nợ nần gì đó, nợ rất nhiều rất nhiều, trả không hết. Hoặc là ở trong nước sống không nổi, nên mới qua Ai Cập tìm cơ hội."

"Ồ, vậy à." Trần Quân Triết cụp mắt, lấy điện thoại ra, lại bắt đầu gõ lạch cạch.

Hứa Việt phát hiện cứ cách một lúc là anh chàng này lại gõ gì đó vào điện thoại, có lúc trông như đang ghi chép hành trình, có lúc lại hoàn toàn không có lý do gì cả.

Cô gọi anh ta ngẩng đầu ngắm cảnh mấy lần, nhưng không ăn thua. Chẳng phải anh ta lái xe năm tiếng để đến đây ngắm hoàng hôn trên sa mạc sao. Mãi đến khi bóng tảng đá lớn phủ lên đầu ngón tay, Trần Quân Triết như chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Hứa Việt, "Cảm ơn."

Không hiểu sao, Hứa Việt có cảm giác không ổn: "Sao anh lại tò mò về Alan thế?"

"Sao à...?"

Trần Quân Triết cất điện thoại, ngẩng mặt lên. Màu trời hoàng hôn loang trong mắt anh ta, cam pha tím, thật đẹp. Anh ta im lặng khá lâu, hàng mi dài khẽ run theo gió sa mạc. Rồi anh ta nói: "Để đổi lại, tôi cũng nói cho cô biết một chuyện. Nhưng cô đừng kể lại với anh ấy."

Tim Hứa Việt đập thình thịch: "Anh nói đi."

"Tôi sắp kết hôn rồi."

"?"

*

Hứa Định cầm hai thanh giá đỡ hợp kim nhôm, gắn vào bốn góc ống nhựa của lều, "cạch" một tiếng, chốt kim loại khớp vào nhau. Gió cuốn cát mịn lướt qua sau gáy, cảm giác mát lạnh. Anh ngẩng đầu lên, thấy bốn người nhà họ Lâm đang chụp ảnh trên đụn cát, Hứa Việt ngồi thừ ra dưới nền cát, còn Trần Quân Triết - mặc kệ Trần Quân Triết đi.

Trên mặt anh vẫn còn vương lại cảm giác nóng bỏng của một cái hôn rất khẽ.

Đổi lại là người khác, anh thật sự sẽ nghi ngờ xu hướng tính dục của đối phương. Nhưng Trần Quân Triết - con người này làm gì cũng tuyệt đối không nên nghĩ nhiều.

Không được nghĩ nhiều.

Hứa Định quỳ giữa cát mịn, dùng ngón tay cào ra một rãnh nông, đang định đứng dậy thì có người đón lấy sợi dây chống gió trong tay anh, kéo mạnh một cái. Mái lều phát ra tiếng căng "soàn soạt", vải bạt bay lên, tung bụi cát mịn li ti.

Hứa Định ngẩng đầu, bầu trời ngay trên đỉnh vừa kịp rút đi lớp xanh thẫm cuối cùng, Trần Quân Triết đứng dưới vòm trời đang tối dần, lặng lẽ cúi xuống nhìn anh. Hứa Định tránh ánh nhìn, quay người đi chỗ khác, cúi đầu đóng chặt cọc lều, ngay trước mặt lại xuất hiện một đôi giày thể thao trắng. Trần Quân Triết chìa tay ra: "Anh thường phải vất vả thế này à."

Hứa Định cúi đầu, kéo chặt dây chống gió, "Cũng tạm. Không mệt lắm."

"Mặt anh toàn mồ hôi."

"Ừ, toàn mồ hôi, nên cậu tránh xa tôi ra chút."

Anh nghe thấy tiếng cười khẽ của Trần Quân Triết: "Con mèo Sphynx dữ thật."

"....... Câm mồm."

Trần Quân Triết nhìn ra xa, nhà họ Lâm đang vui vẻ chụp ảnh, chơi cát trên đụn. Bốn người ngủ hai lều, mà người bỏ tiền ra thì chỉ cần ngồi chờ hưởng thụ. Trần Quân Triết nói: "Thật ra dựng lều cũng là một phần của chuyến du lịch."

"Bên tôi là công ty du lịch, làm dịch vụ thì dĩ nhiên mấy việc nặng việc bẩn này là của bọn tôi rồi." Hứa Định đi đến góc cuối cùng, thuần thục cầm búa lên, vừa định cúi xuống thì Trần Quân Triết giữ lấy cánh tay anh.

"Để tôi."

"? Cậu đừng có phá."

"Tôi nói rồi, dựng lều cũng là một phần của du lịch."

"........ Bên kia không phải còn một cái à, sao không qua giúp em ấy đi."

"Chúng ta dựng xong cái này đã, rồi qua sau."

Chúng ta... Ai "chúng ta" với cậu chứ.

Đến khi Trần Quân Triết cùng anh dựng xong ba cái lều và bếp nướng cho bữa tối, hoàng hôn đã nhuộm cát thành một màu nâu sậm. Hứa Định phủi quần, lấy trong ba lô ra gói khăn ướt: "Lau mồ hôi đi."

Trần Quân Triết ngồi nghỉ trên tảng đá, gió chiều lùa qua, hất tung mấy sợi tóc trước trán. Cậu trông có vẻ mệt, ánh mắt hơi lơ đãng: "Một ngày như vậy, anh kiếm được bao nhiêu?"

"Rất nhiều."

"Rất nhiều là bao nhiêu?"

"Nói chung cậu khỏi thương hại tôi."

"Tôi không thương hại anh. Chỉ là hy vọng công sức của anh xứng đáng."

Hứa Định cụp mắt xuống, Bóng Trần Quân Triết phủ lên chiếc quần công nhân màu kaki của anh, tóc cậu lay động trong gió, hắt ra từng vệt sáng lấp loáng. Hứa Định ngẩng lên, mỉm cười: "Được rồi, thưa quý khách."

"Tôi là gay."

"Cậu mà còn nói mấy câu vớ vẩn như vậy nữa, tôi sẽ tìm chỗ không người rồi * chết cậu đấy."

Trần Quân Triết mở to mắt, cả người bỗng cứng đờ như một mẫu vật bị đóng đinh.

Nhìn dáng vẻ đó, Hứa Định nhắm mắt, che miệng cười há há: "Đùa thôi, cậu tin thật à?"

"........" Trần Quân Triết đứng ngẩn ra.

Hứa Định không nhịn được nữa, ôm bụng cười nắc nẻ. Trời đất, cuối cùng cũng có ngày anh gài được Trần Quân Triết một vố, dù có mất mặt cũng đáng. May mà người mất mặt là Alan râu xồm, không phải Hứa Định anh đây.

Cảm giác cả người nhẹ bẫng, anh vươn vai một cái, xương khớp kêu răng rắc. Ngoảnh nhìn xa xa, thấy Hứa Việt co ro trong bóng lều, đầu cúi thấp, chẳng biết lại đang suy tính chuyện gì. Còn bốn người nhà họ Lâm thì chớp mắt đã chạy tít ra đường chân trời chụp hình check-in, "Này, mấy cái người kia."

Hứa Định lập tức rút bộ đàm, đuổi theo: "Đừng đi xa quá, bộ đàm có giới hạn tín hiệu đấy. Quay về chuẩn bị ăn tối thôi."

Đúng vậy, giữa sa mạc không có sóng, chỉ có thể dựa vào bộ đàm. Vì thế, chúng ta phải luôn ở bên cạnh những người mà mình yêu thương.

Trước Tiếp