Cách Chính Xác Nắm Thóp Kẻ Mê Luyến Giọng Nói

Chương 52: Tư thế này người có thể làm được

Trước Tiếp

Diễn đàn Thạc sĩ – Tiến sĩ Đại học A – Mục Khoa Vật lý

[Hình như buổi diễn tập văn nghệ Tết Dương lịch kiêm chào đón tân sinh viên đang bắt đầu ? Các nhà năm nay định lên tiết mục gì thế?]

1L Dobby Phòng Thí Nghiệm: Chào mừng mọi người ủng hộ tiết mục đọc thơ “Tôi thích viết luận văn” của Lý môn chúng tôi.

2L F: Tiết mục gì mà hãi hùng thế.

3L Dobby Phòng Thí Nghiệm: .

4L Tóc mọc nhiều: Trần môn hình như làm một buổi trình diễn lồng tiếng, nghe có vẻ thú vị.

5L Bình xịt điểm cao: Tôi muốn xem Quách môn, nhan sắc nhà đó cao lắm. Tiện thể quảng cáo chút [Buổi giao lưu Thạc sĩ – Tiến sĩ Khoa Hóa học Đại học A – Chào mừng mọi người đến chơi].

6L Sống động như thật: Nhà Quách năm nay không lên sân khấu, bận chuẩn bị cho giải đối kháng vật lý rồi.

7L Tóc mọc nhiều: Vừa nãy hình như tôi thấy Quý Hành Xuyên và sư đệ của cậu ấy, dạo này hai người này hay đi cùng nhau lắm.

8L Bắp cải: Ha ha ha, đi nhiều, động nhiều

9L Gừng Tươi: …

*

Phương Tri Nhiên nằm bò ra bàn làm việc trong văn phòng, chiếm lấy vị trí ngủ trưa tốt nhất. 

Phía sau cậu,  dưới sàn nhà, Phan Hủ đang gối đầu lên laptop, ngủ trong tư thế hình sao biển.

Mỗi khi kết thúc Comic Con, thức dậy từ những tiếng gọi “đại thần “, “Thầy”, “Mimi”, quay lại văn phòng nồng nặc không khí học thuật này, cậu lại cảm thấy vô cùng không quen.

Trái lại, Quý Hành Xuyên lại có sức lực dồi dào đến lạ kỳ. Hôm qua vừa đuổi theo người xuyên tỉnh, hôm nay vừa về đã khoác áo blouse, lao vào phòng thí nghiệm khiến toàn bộ giảng viên và sinh viên đều phải cuốn theo tốc độ của anh.

Vừa qua hai giờ chiều, Phương Tri Nhiên đang mệt đến lờ đờ bèn ngáp một cái, lười biếng lướt bảng tin bạn bè.

Quý Hành Xuyên dạo này hoạt động rất tích cực, vừa được cậu cho vào nhóm riêng người này đã nhấn thích và bình luận vào từng bài đăng của cậu.

@Quý Hành Xuyên: Chiến thần lễ hội cosplay – Thầy Bông Tuyết 👍 

@Quý Hành Xuyên: Bộ tóc giả này trông có vẻ sờ rất sướng. 

@Quý Hành Xuyên: Thầy Bông Tuyết, cái kèo cosplay commission năm đó em hứa với tôi là đang vẽ bánh cho tôi đấy à? [Chim cánh cụt giậm chân kêu gào.jpg]

Phương Tri Nhiên: “…”

Cái tên diễn viên lồng tiếng này sao gõ chữ thôi mà nghe như có âm thanh phát ra bên tai vậy. 

Ồn đến mức khiến cậu đau cả đầu.

Cậu thuận theo link mình đăng trên Weibo mà nhấn vào trạm X

[Bình chọn năm: Coser ủy thác xuất sắc nhất] 

[Hạng nhất hiện tại: Coser Bông Tuyết]

Cậu liếc mắt nhìn khu vực bình luận, quả nhiên là đang cãi nhau chí chóe.

@Đi làm đến mức muốn chết: Biết các người thích Bông Tuyết nhưng đây là bảng xếp hạng ủy thác, có thể đừng thấy Bông Tuyết là vote bất chấp được không?

@Bông Tuyết bay bay gió bắc hiu hiu: Không phục thì bỏ tiền ra, 1 tệ một phiếu tự mà mua, đưa Mimi nhà bạn lên top đi.

@Bông tuyết nhỏ mùa thu: Kiến thức cơ bản đây, fan Bông Tuyết thấy cái gì là vote cái đó, chẳng trách cậu ấy vẫn đang đứng top 1 bảng [Coser được mong đợi mặc váy ngắn nhất].

@Bông tuyết nhỏ quý đông: Nhìn bảng cống hiến đi, thầy Mùa Đông cống hiến tận 5000 phiếu kìa ha ha ha.

@Lời nói khó nghe: Mấy nick giả xéo giùm. Nhưng Bông Tuyết thực sự chưa từng nhận một kèo ủy thác nào mà, danh không xứng với thực! Bông Tuyết căn bản không hiểu về cosplay uỷ thác, Mùa Đông đúng là cái bia đỡ đạn.

Phương Tri Nhiên: “…”

Cậu… có nhận, nhưng chưa làm cho người ta thôi. 

Trước đây lúc mượn ký túc xá của Quý Hành Xuyên để livestream, cậu có nói là có thể làm cho đối phương một lần cos theo yêu cầu.

Bông Tuyết Nhỏ là người giữ chữ tín, lời đã nói ra không thể coi như không khí. 

Nhưng mà, Quý Hành Xuyên cũng đâu có nói là muốn nhân vật nào. 

Tóc trắng sao?

Cậu mở Weibo, nhấn vào cái tên vô cùng chói mắt “Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ”. 

Trang cá nhân của thầy Mùa Đông cậu đã dạo qua vô số lần, chẳng thấy người này có sở thích đặc biệt với nhân vật nào cả.

@Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ đã thích thiếu nữ xinh đẹp sườn xám tóc trắng Cầm Oanh. 

@Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ đã thích những phân cảnh chiến đấu kinh điển của Cầm Oanh. 

@Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ đã thích video [Video: Tóc trắng váy ngắn – Vẻ đẹp nhân gian].

Phương Tri Nhiên: “…”

Gần đây thích cái này à? 

Nếu cậu nhớ không nhầm, cosplay ủy thác là hóa trang thành nhân vật, dùng thân phận của nhân vật đó để ở bên đối phương một thời gian? Đi dạo phố hay làm việc khác đều tùy vào yêu cầu của đối phương?

Nhưng giữa mùa đông thế này mà mặc váy cái gì chứ, thật sự muốn đóng băng cậu thành một bông tuyết nhỏ luôn sao?

Đồ không có lương tâm, làm cái con khỉ, cậu lắc đầu, thoát khỏi trang cá nhân của đối phương. 

Cánh tay va vào chiếc túi trên bàn, phát ra tiếng động nhẹ. 

Túi của hiệu thuốc ông Lưu, giờ vẫn còn đặt trên bàn làm việc.

Hôm đó ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra mình bị thương, Quý Hành Xuyên đã mua sẵn thuốc rồi. 

Phải quan sát kỹ đến mức nào mới biết cậu bị trang phục cọ sát làm xước da chứ.

Phương Tri Nhiên: “…”

Phương Tri Nhiên đập mạnh xuống bàn, làm Phan Hủ giật mình bật dậy.

A a làm, làm chứ, Tiểu Nhiên sẽ mua tóc giả và đồ cosplay ngay bây giờ. 

Làm xong ủy thác này, không cho phép anh tơ tưởng đến tôi nữa.

Phan Hủ: “?”

Cơn buồn ngủ tan biến đi ít nhiều, Phương Tri Nhiên phấn chấn hẳn lên, đi thay áo blouse. 

Cậu quẹt thẻ vào cửa, nhóm thầy Tiền hình như vừa kết thúc một đợt thí nghiệm, đang dọn dẹp bàn. Tần Phàm cầm cây lau nhà, cúi đầu lau sàn, mí mắt sụp xuống như sắp ngủ gật. Thấy cậu đi vào, hắn lùi lại vài bước cùng với cái chổi, lùi tận ra phía cửa.

“Chào đón cha anh đấy à?” Phương Tri Nhiên hỏi.

 Tần Phàm: “…”

Phương Tri Nhiên lười để ý đến hắn, cậu bước nhanh tới cạnh Quý Hành Xuyên: “Đến bước nào rồi? Em giúp anh.” 

“Vừa hay, em giúp tôi làm lại mẫu này đi.” Quý Hành Xuyên nói, “Lát nữa tôi phải đi họp thay Lão Quách.” 

“Anh đi đi.” Phương Tri Nhiên nói, “Họp vui vẻ nhé.” 

“Đi họp thì có gì vui?” Quý Hành Xuyên dở khóc dở cười, dặn dò như thường lệ: “Thao tác chú ý an toàn đấy.”

Anh đi thẳng ra khỏi phòng thí nghiệm, vừa đi vừa tháo găng tay ném vào thùng rác, rồi mở tủ đồ bên cạnh. 

Điện thoại có cuộc gọi nhỡ, anh gọi lại.

“Có chuyện gì không mẹ?” Anh vừa đi vừa hỏi. 

“Ây da con trai.” Dư Kim nói, “Tối qua mẹ cầm điện thoại của bên vận hành, định nhấn thích vài bài cho bộ đồng nhân của phim công ty mình thầu, giờ mới phát hiện lúc đó lại đang đăng nhập bằng acc của con.” 

“Con tự lên mạng hủy mấy cái lượt thích đó đi.” Bà nói. 

“Không sao.” Quý Hành Xuyên đáp, “Vài cái lượt thích thôi sẽ không ai chú ý, đều liên quan đến giới 2D cả, có chú ý cũng không ai nói gì, vậy nhé, con đi họp đây.”

Anh cúp máy, rẽ vào phòng họp ở cuối hành lang.

Trong phòng thí nghiệm, Phương Tri Nhiên làm xong mẫu mà Quý Hành Xuyên yêu cầu, viết tên anh lên nhãn rồi dán vào túi. 

Cậu đang định đi tìm nước uống thì có người tiến lại gần.

“Đàn em.” Người đến là Đàm Diệc Ngữ, nữ nghiên cứu sinh Tiến sĩ của nhóm thầy Trần, chị ta nhìn quanh vẻ do dự: “Quý Hành Xuyên không có ở đây sao?” 

“Đi họp rồi chị.” Phương Tri Nhiên thành thật nói, “Chị tìm anh ấy có việc sao?” 

“Thí nghiệm gặp chút vấn đề muốn thỉnh giáo cậu ấy chút…” Đối phương lẩm bẩm, “Cậu ấy có nói khi nào về không?” 

“Không nói.” Phương Tri Nhiên đề nghị, “Hay là chị đi hỏi giảng viên hướng dẫn của mình đi?”

Đối phương có chút thất vọng, lắc đầu rời đi. 

Phương Tri Nhiên: “?” 

Gì vậy? 

Giảng viên của chị không biết làm à?

Cậu thay áo blouse, quay lại văn phòng nghỉ ngơi. 

Đã bốn rưỡi chiều rồi mà anh Phan vẫn còn đang ngủ.

“Dậy.” Phương Tri Nhiên đá đá người nọ, “Anh thế này làm Quách môn của chúng ta trông mất hết sức sống.” 

“Anh có ngủ ở hành lang đâu.” Phan Hủ dụi mắt. 

“Cửa không biết bị làm sao kẹt cứng không đóng lại được.” Phương Tri Nhiên nói, “Anh thế này khác gì ngủ ngoài hành lang.”

Phan Hủ: “?” 

Phan Hủ ôm laptop ngồi lên bệ cửa sổ.

“Anh nghe ba người bạn bên Khoa Hóa học nói, tối nay bên đó có buổi giao lưu.” Phan Hủ nói, “Tiểu Nhiên muốn đi chơi không?” 

“Không đi.” Phương Tri Nhiên từ chối, “Có phải khoa nào anh cũng kết giao đúng ba người bạn không?” 

“Đúng vậy.” Phan Hủ đáp, “Để thuận tiện lấy tư liệu, ‘ba ngàn con sông chỉ lấy ba gáo’ là đủ rồi.”

Phương Tri Nhiên: “?” 

Lấy cái gì? thứ gì thế?

“Sắp năm giờ nhỉ, em có ăn tối không?” Phan Hủ hỏi, “Đôi ta đi chung?” 

Phương Tri Nhiên do dự một thoáng. 

“Chẳng lẽ em định đợi Quý Hành Xuyên đi cùng?” Phan Hủ hỏi. 

“Không có, không có, không có.” Phương Tri Nhiên nói. 

Phan Hủ: “?” 

Em cũng chơi combo ba lần à?

*

Trong nhà ăn số 3 ngon nhất Đại học A, Phương Tri Nhiên và Phan Hủ đang xếp hàng trước quầy cơm rang.

“Lúc nãy anh rủ em đi ăn, tại sao mắt em hơi ngước lên, khóe miệng hơi mím lại, im lặng mất nửa giây thế?” Phan Hủ hỏi. 

“Anh đến văn phòng lúc mười hai giờ rưỡi, ngủ đến tận bốn giờ rưỡi, vừa mở miệng là đòi đi ăn.” Phương Tri Nhiên vỗ mạnh vào vai Phan Hủ, “Em đang lo lắng cho tiền đồ của anh đấy.” 

Phan Hủ: “…” 

“Ây da.”

“Dì ơi, cho cháu một phần cơm rang rẻ nhất.” Phương Tri Nhiên quẹt thẻ xong, lùi sang một bên vừa chơi điện thoại vừa đợi Phan Hủ. 

“Sao em không ăn phần đắt nhất ấy.” Phan Hủ hỏi, “Em gầy như vậy, cổ tay nhỏ như thế… Ơ?”

Trên màn hình điện thoại của Phương Tri Nhiên hiện lên tin nhắn của Quý Hành Xuyên. 

[Quý Hành Xuyên]: [Tin nhắn thoại]

“Anh ấy giao nhiệm vụ cho em mà còn gửi voice à?” Phan Hủ run rẩy, “Đúng là ma quỷ.” 

“Anh ấy gửi cho anh cái gì?” Phương Tri Nhiên hỏi. 

“Tụi anh là người một nhà, tụi anh hay âm thầm cà khịa nhau lắm.” Phan Hủ mở khung chat cho cậu xem.

[Quý Hành Xuyên]: Báo cáo thí nghiệm nộp cho anh trong vòng 5 giờ tới. 

[Quý Hành Xuyên]: Viết lại phần tổng quan tài liệu, nộp cho anh trong vòng 2 giờ tới.

[Quý Hành Xuyên]: Vẽ cái hình kiểu gì thế này, không muốn tốt nghiệp nữa à? 

[Quý Hành Xuyên]: Mai gọi thợ sửa chữa cửa đi, cửa văn phòng không đẩy được rồi.

“May mà anh ấy không gửi voice cho anh.” Phan Hủ vẫn chưa hoàn hồn, “Nếu không chắc anh bị dọa chết khiếp mất.” 

Phương Tri Nhiên: “Ừm…” 

Thực ra thì, cái của anh trông còn đáng sợ hơn. 

“Bây giờ em không nghe à?” Phan Hủ hỏi. 

“Em… về rồi nghe.”

Mày đang chột dạ gì chứ? 

Thế mày có dám nghe bây giờ không? 

Không, không dám, ai biết anh ta lại phát ngôn gây sốc gì nữa.

“Không hổ là em, dám coi lời Quý Hành Xuyên như gió thoảng bên tai.” Phan Hủ nói, “Anh ấy bảo anh làm việc là anh không dám chậm trễ tí nào, cứ như đòi mạng ấy.” 

Phương Tri Nhiên: “Ha, ha ha.”

Cậu xách phần cơm tối, chào tạm biệt Phan Hủ, bước đi trên con đường nhỏ vắng người, lén lút… không, đường đường chính chính nhấn mở tin nhắn thoại.

“Tuần này có lẽ phải cần em qua đây giúp tôi một tay.” Giọng nói của đối phương truyền đến từ tai nghe. 

Phương Tri Nhiên: “…” 

Việc chính sự mà. 

Nếu không thì sao? Mày đang đợi chuyện không chính sự gì hả?

[F]: ok. 

Đối phương lại gửi thêm một tin nhắn thoại nữa. 

“Sao em không đợi tôi?” Quý Hành Xuyên nói.

[F]: Đói đến mức hoa mắt chóng mặt, vừa hay anh Phan rủ tôi. 

[F] đã thu hồi một tin nhắn. 

[F]: Anh là ai? Tại sao tôi phải đợi anh?

[Quý Hành Xuyên]: Tôi là người một nhà, là người đáng tin cậy nhất của em ở Đại học A. 

[Quý Hành Xuyên]: Tôi đã vào được nhóm “2D” trong danh sách bạn bè của Tiểu Nhiên rồi. (^▽^) 

[F]: Tôi lập tức lập một nhóm “Ninh Cổ Tháp”, cho anh một mình một nhóm. 

[Quý Hành Xuyên]: Ý em là tôi là duy nhất sao?

Phương Tri Nhiên: “…” 

Thầy Mùa Đông làm sao mà anh có thể đao thương bất nhập đến mức này vậy hả? 

Phương Tri Nhiên tuyệt vọng ôm đầu.

*

Sắp đến cuối năm, cả nhóm nghiên cứu đều bận rộn. Hai ngày tiếp theo, Phương Tri Nhiên không phải giúp đàn anh làm thí nghiệm thì cũng là chuẩn bị cho giải đấu Vật lý của mình. 

Buổi giao lưu bên Khoa Hóa học vừa qua, bên Khoa Vật lý cũng xuất hiện thêm vài cặp đôi.

“Buổi giao lưu cũng có ích thật đấy.” Trong văn phòng, Phương Tri Nhiên cảm thán. 

“Sao lại không có ích?” Chị Sở của cậu nói, “Mọi người đều ngoài hai mươi cả, học cùng khoa thì cũng coi như là môn đăng hộ đối, có cỏ gần hang tất nhiên là phải tranh thủ mà ăn ngay chứ.” 

Phương Tri Nhiên: “Tranh thủ ăn ngay?” 

“Đúng vậy.” Sở Hi nói, “Thỏ đâu chỉ có một con, em mà ra tay chậm là bị người khác ăn mất đấy.”

Phương Tri Nhiên rơi vào trầm tư. 

“Tiểu Hi, đi lấy vật liệu với chị.” Cam Uyển Hòa gọi người. 

“Đến đây.” Sở Hi quay người đi ra ngoài.

Phương Tri Nhiên đang nhập dữ liệu vào laptop, phía dưới màn hình có một hình đại diện sáng lên. 

[Lộc Trúc]: [Ngoại truyện Giáng sinh – Kịch truyền thanh số đặc biệt], khỏi cảm ơn. 

[F]: Tôi không cần đâu… 

[Lộc Trúc]: Không ngọt cậu cứ đánh tôi. Nghe mau.

Phương Tri Nhiên gõ thêm hai cột dữ liệu nữa. 

[Lộc Trúc]: Nghe đến đâu rồi?

Gặp phải kiểu nhiệt tình đề cử thế này, Phương Tri Nhiên đành bất lực đeo tai nghe vào. 

Đây là một bản ngoại truyện Giáng sinh mới thu âm, hai người trong kịch đứng bên cửa sổ sát đất ngắm một trận tuyết lớn, sau đó là tiếng hôn nhau và tiếng ma sát quần áo vụn vặt.

[F]: H Trúc này, tôi có một người bạn muốn hỏi chút, hai người đàn ông thì yêu nhau kiểu gì thế? 

[Lộc Trúc]: Cậu muốn học lớp tâm lý hay lớp sinh lý? 

[F]: … Coi như tôi chưa nói gì đi. 

[Lộc Trúc]: Đừng mà, khó khăn lắm tôi mới có đất dụng võ, cậu để tôi phát huy chút đi. 

[Lộc Trúc]: Hỡi bông tuyết nhỏ tinh khiết đơn thuần kia ơi. 

[Lộc Trúc]: Lớp tâm lý chính là hắn yêu cậu, cậu yêu hắn

[Lộc Trúc]: Để tôi tìm cho cậu bộ truyện tranh không có “ánh sáng thánh đức” nhé.

Phương Tri Nhiên: “?” 

Lại còn có cả loại không có ánh sáng thánh đức nữa à? 

[Lộc Trúc]: Cậu cứ xem ảnh đồng nhân Mùa Đông x Bông Tuyết Nhỏ này đi, hàng của đại thần Hạt Dẻ đấy, ngọt lắm. 

[F]: …

Bất thình lình, một tấm hình huyền thoại vàng kim hiện ra trước mắt Phương Tri Nhiên. 

Hả? Là như thế này sao? Cái tư thế gì kia, con người có thể làm được ư?! Thế thì chẳng phải đau chết à. 

Đừng hòng mà nghĩ đến, nằm mơ đi.

“Lão Quách nói thứ Sáu này là Giáng sinh, mấy đứa nếu muốn chơi thì có thể nghỉ thêm một ngày… Tiểu Nhiên?” Quý Hành Xuyên vừa nhìn đã thấy đàn em đang nằm bò trên bàn làm việc. 

Phương Tri Nhiên vùi mặt vào cánh tay, để lộ một mảng má và tai đỏ bừng. 

“Sao vậy?” Tốc độ nói của Quý Hành Xuyên nhanh hơn, “Không khỏe ở đâu à?”

Ngón tay hơi lành lạnh chạm lên trán, lông mi của cậu khẽ run lên. 

“Không sốt mà.” Quý Hành Xuyên nói, “Mặc nhiều áo vào đừng để bị lạnh, không khỏe thì em về ký túc xá đi.” 

Phương Tri Nhiên lắc đầu. 

Không sốt nhưng hơi nóng, đều tại Lộc Trúc đầu độc cậu. 

Mấy bức ảnh đó là gì vậy, sao cậu có thể lộ ra biểu cảm như thế, lại càng không thể nói ra những lời đó được. 

Toàn là bịa đặt nhảm nhí. 

Tiểu Nhiên sẽ không bao giờ làm chuyện vậy đâu.

“Em…” Quý Hành Xuyên đang định lên tiếng thì khung cửa văn phòng có tiếng gõ nhẹ. 

“Có chuyện gì không?” Quý Hành Xuyên nhìn ra phía cửa. 

Nghiên cứu sinh Tiến sĩ nhóm thầy Trần – Đàm Diệc Ngữ đang đứng ở cửa: “Quý Hành Xuyên, cảm ơn cậu mấy ngày trước đã giúp tớ, thứ Sáu tuần này cậu có rảnh không, tớ muốn mời cậu dùng bữa cơm.”

Phương Tri Nhiên ngơ ngác ngẩng đầu nhìn đàn anh mình, lại nhìn người ở cửa, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, không hiểu sao cảm thấy hơi khó chịu. 

“Chuyện nhỏ thôi không cần tốn kém đâu, thứ Sáu tôi có hẹn rồi nên không đi được.” Quý Hành Xuyên đáp, “Lần sau thí nghiệm nào không hiểu, cậu có thể hỏi thẳng thầy Trần, người cùng nhóm giải đáp chắc chắn sẽ dễ hiểu hơn.” 

“Vậy… vẫn cảm ơn cậu nhé.” Người ở cửa thất vọng mỉm cười, gật đầu rời đi.

Quý Hành Xuyên quay đầu lại thì Phương Tri Nhiên đã biến mất, vài phím trên bàn phím máy tính đã bị cạy mất. 

“?” Quý Hành Xuyên ngồi xuống đất tìm lại được các phím “j”, “x” và “c”.

Phương Tri Nhiên đạp xe đến trạm chuyển phát nhanh, lấy bộ tóc giả và đồ cosplay cậu mới đặt rồi đạp thẳng về ký túc xá. 

Thợ làm tóc giả mà cậu hợp tác có tay nghề rất tốt, bộ tóc giả hai chùm dài trắng muốt cực kỳ đẹp, độ bóng và chất lượng đều miễn chê, sợi tóc mềm mại sờ rất thích. 

Bộ sườn xám trắng là nhờ mẹ của Tô Gia đặt làm riêng, váy xẻ rất cao, phần eo bóp cực kỳ sát.

Hà Húc Dương đi họp rồi, cậu tranh thủ lúc bạn cùng phòng không có để thử đồ. 

Nhân vật Cầm Oanh này màu sắc chủ đạo là trắng. Là nữ chính của một bộ phim chiến đấu kỳ ảo nhưng tính cách lại quá mềm yếu, Phương Tri Nhiên không hiểu sao lão tặc Mùa Đông lại thích kiểu này, còn nhấn thích nhiều thế nữa.

Chủ đơn đã thích thì cậu chiều. 

Ánh mắt cậu lướt qua tập tài liệu có chữ ký của Quý Hành Xuyên trên bàn, bỗng nhớ lại lúc ở văn phòng, ngón tay của anh khẽ chạm lên trán mình. 

Phương Tri Nhiên lắc đầu như trống bỏi, cố gắng lắc Quý Hành Xuyên ra khỏi đầu.

Cậu gọi một cuộc video call cho Quý Hành Xuyên. 

Hai giây sau, cuộc gọi được kết nối, Quý Hành Xuyên rõ ràng sững người lại một lát, sau đó camera bị xoay ngược lại. 

“Hả? Bây giờ em phải đi luôn sao?” Trong điện thoại truyền đến giọng của Phan Hủ, “Đừng mà sư huynh, em định tối nay cày xuyên đêm!” 

Tiếp đó là tiếng Khương Phong bị tống ra ngoài và tiếng cửa văn phòng đóng sầm một cái.

Phương Tri Nhiên: “…”

Trong văn phòng, Quý Hành Xuyên ngồi lại trước bàn làm việc. Trong màn hình video chính là nhân vật anime đang cực hot – Cầm Oanh. 

Bộ sườn xám trắng ôm sát vòng eo thon nhỏ, mái tóc trắng muốt xõa xuống tận thắt lưng, cậu thiếu niên hơi ngước cằm, bờ môi mỏng mím nhẹ.

“Thầy Mùa Đông, cosplay ủy thác của anh đây.” Người đối diện mở miệng, giọng điệu có chút không vui: “Lời đã hứa, mặc cho anh xem.” 

“Sao lại là… nhân vật này?” Quý Hành Xuyên hỏi. 

Phương Tri Nhiên: “???” 

“Chẳng phải chính anh đã bấm like sao? Thích tận mười chín bài cơ mà.” Phương Tri Nhiên túm lấy hai bím tóc, ánh mắt đảo loạn xạ.

Quý Hành Xuyên nghiêng đầu nghĩ ngợi, hình như là do mẹ anh Du Kim nhấn thích thì phải. 

“Nếu anh không thích thì thô…” Phương Tri Nhiên giơ tay định tắt video. 

“Không được thôi.” Quý Hành Xuyên nói, “Tôi rất thích.”

Lần đầu tiên anh thích một nhân vật nhanh đến thế, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được tình mẫu tử vĩ đại đến nhường nào.

Trước Tiếp