Cách Chính Xác Nắm Thóp Kẻ Mê Luyến Giọng Nói

Chương 49: Chơi vui không

Trước Tiếp

Khu vực Bình luận-

@Diễn viên lồng tiếng – Lộc Trúc (Du Trúc Dạ): @Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ, @Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông, chậc, hai người đừng có tranh giành với fan của em, em sẽ rộng lượng tặng thẳng cho.

@Lộc Trúc Khi Nào Thử Giọng Công: Thầy Mùa Đông, người mất tích gần đây hoạt động tích cực khiến tôi sợ hãi quá.

@Mắt Không Tốt: @Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ, a a a thầy Bông Tuyết dính nhau, fan cuồng cả hai cực kỳ vui mừng, rất thích nhân vật “Thập Tứ” mà anh hợp tác với Lộc Trúc, hớp hồn em luôn.

Phương Tri Nhiên: “…”

Điện thoại rung lên, Dục Hoàng Đại Đế đến.

[Lộc Trúc]: [Kịch truyền thanh · Hot Boy Trường Theo Đuổi Tôi Không Ngừng], cầm lấy mà nghe, nghe cho kỹ vào, lần sau gặp mặt tôi kiểm tra cậu.

[F]: …

[Lộc Trúc]: Tôi thấy bộ này hiện tại là đỉnh cao của tôi, đoạn lái xe một lần là qua, đạo diễn lồng tiếng cũng không nỡ ngắt lời tôi đấy.

[F]: …

Cậu đang kiêu ngạo về những thứ kỳ quái gì thế!

Đồ miễn phí thì không có lý do gì mà không cắn một miếng, Phương Tri Nhiên liếc nhìn bạn cùng phòng đang xem phim, đeo tai nghe vào.

Lộc Trúc vẫn phát huy ổn định như thường lệ, giọng vừa ngọt vừa mềm, chỉ là cái cốt truyện này…

Cái này gọi là theo đuổi không ngừng à?

Công chỉ che ô cho thụ, nấu ăn, tặng hai cuốn sách, hai người này đã bắt đầu… ?

Phương Tri Nhiên: “…”

Nếu cái này gọi là theo đuổi không ngừng vậy bên tôi là gì, câu hồn đoạt mạng à?

Tiểu Nhiên không nghĩ ra câu trả lời, Tiểu Nhiên nghe kịch truyền thanh ngủ quên mất.

*

Ngày hôm sau, bầu trời thành phố S tuyết vẫn rơi lất phất, nhiệt độ vẫn còn thấp. Phương Tri Nhiên mặc chiếc áo khoác dày nhất của mình, chống ô, đi về phía tòa nhà khoa.

Trên cành cây bên đường đóng khá nhiều tuyết, cậu nhìn vài lần, không kìm được móc từ túi ra một chiếc mạt chược cát chảy, lắc lắc, giơ lên, lại lôi điện thoại ra.

À, thiếu một bàn tay.

Đúng lúc cậu đang do dự có nên ngậm ô hay không thì một bàn tay vươn tới, cầm lấy cán ô hộ cậu.

“Chụp đi.” Giọng nói quen thuộc vang lên, “Cầm hộ em.”

Phương Tri Nhiên: “…”

Cậu lại lắc lắc chiếc mạt chược cát chảy, đặt gần phần tuyết đọng và ngọn cây, quay một video ngắn cảnh cát chảy rơi xuống.

“Tôi còn có thể lồng tiếng một câu đắt giá của nhân vật cho em.” Quý Hành Xuyên nói, “Muốn không? Dù sao lát nữa em cũng phải đi tìm thôi, Nhiên Bá Chủ Vũ Trụ?”

Tay chụp ảnh của Phương Tri Nhiên cứng đờ một chút: “Đừng dự đoán quỹ đạo hành vi của tôi, Nhiên Bá Chủ Vũ Trụ sẽ trừng phạt anh.”

Cậu vô cảm cất chiếc mạt chược cát chảy gọn gàng, nhận lại ô từ tay đối phương.

“Tiểu Nhiên tối nay muốn ăn gì?” Quý Hành Xuyên hỏi, “Cơm đùi gà, bánh ngọt hay thêm một chút huy hiệu nữa?”

“Muốn ăn vài Âu Hoàng.” Phương Tri Nhiên nói, “Sau này quay 10 lần sẽ ra thẻ bài.”

Quý Hành Xuyên: “… Đổi cái gì ít trừu tượng hơn đi.”

Hai người một trước một sau bước vào tòa nhà khoa, đi đến văn phòng.

Máy lạnh trong văn phòng đang mở, gió ấm thổi thẳng vào mặt.

“Tiền môn nhận dự án mới à?” Phan Hủ ngồi bên bệ cửa sổ, ngáp một cái, “Vừa thấy Tần Phàm khiêng một thùng bột magie.”

“Chắc vậy.” Cam Uyển Hòa nói, “Nhìn cái vẻ đắc ý của lão Tiền gần đây chắc là có việc mới.”

Cam Uyển Hòa: “Tiểu Nhiên, em đang làm gì thế?”

“Cái cửa này hình như hơi lung lay…” Phương Tri Nhiên ngồi xổm dưới đất, vịn cửa kiểm tra, “Ơ, cái bản lề hơi lỏng.”

Phương Tri Nhiên: “Có búa không, thôi, không cần.”

Quý Hành Xuyên đang mặc áo thí nghiệm trơ mắt nhìn chàng trai dậm một chân vào bản lề bên cạnh cửa.

“Sửa xong rồi.” Phương Tri Nhiên nói.

Quý Hành Xuyên: “…”

Quý Hành Xuyên khẽ ho một tiếng, cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, trấn tĩnh lại.

“Hôm nay ngoài trời vẫn có tuyết rơi, độ ẩm rất cao.” Quý Hành Xuyên nói, “Phòng thí nghiệm nhóm bên cạnh đang làm hợp kim magie, mọi người vào phòng thí nghiệm nhớ để ô ở giá để đồ bên ngoài, khi thay giày nhớ kiểm tra xem quần áo có bị dính nước không, mọi người tự chú ý an toàn.”

“Biết.” Cam Uyển Hòa nói, “Cẩn thận lắm.”

“Lát nữa anh sẽ báo thầy ở phòng thí nghiệm nhắc Tiền Môn, để họ không được tích trữ quá nhiều bột magie và bột nhôm trong phòng thí nghiệm.” Anh đeo găng tay vào đứng đợi ở cửa, “Đi thôi Nhiên Nhiên, chúng ta đi phòng thí nghiệm.”

“Đi.” Công thần sửa cửa Phương Tri Nhiên đi theo sau.

Hôm nay phòng thí nghiệm rất đông người, mọi người đều bận rộn với các dự án đang thực hiện.

Phương Tri Nhiên như thường lệ hỗ trợ Quý Hành Xuyên.

Người này khi nghiêm túc thì rất tập trung, phân biệt rõ công việc và chuyện riêng tư, vừa thao tác vừa giải thích cho cậu, không mang chuyện riêng của hai người vào phòng thí nghiệm.

Cậu học theo, cái nào hiểu thì tự mình làm, cái nào không hiểu thì hỏi.

“Đứng đây đợi tôi.” Quý Hành Xuyên nói, “Tôi đi lấy mẫu.”

Anh dừng lại trước tủ mẫu, mở cửa tủ.

Học viên của thầy Trần đang đứng gần tủ mẫu, chuẩn bị đổi bình khí rỗng.

Bình khí không được đặt vững, lắc lư nghiêng về phía Quý Hành Xuyên.

Phương Tri Nhiên đi theo sau Quý Hành Xuyên phản ứng cực nhanh vươn tay giúp đỡ một chút, bình khí nặng trịch phát ra một tiếng va chạm nặng nề.

“Anh cẩn thận một chút.” Cậu nói.

Chàng trai thường ngày trông ngoan ngoãn lạnh lùng, giờ đang liếc nhìn người ta.

“Xin lỗi, xin lỗi.” Đối phương vội vàng xin lỗi, “Nó hơi nặng tôi không ôm nổi, cảm ơn cậu.”

Quý Hành Xuyên đóng tủ mẫu lại, đẩy vai chàng trai, dẫn người ra khỏi phòng thí nghiệm.

“Để tôi xem cánh tay.” Trong văn phòng, Quý Hành Xuyên nói.

“À? Tôi không sao.” Phương Tri Nhiên nói.

 Đối phương không để ý đến cậu, cổ tay áo thí nghiệm bị xắn lên, kéo theo cả áo len của cậu.

Trên cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn của chàng trai có một vết bầm tím xanh đỏ.

“Phan Hủ.” Quý Hành Xuyên lên tiếng, “Giúp anh mang hộp thuốc qua đây.”

Phan Hủ đang gõ bàn phím lách cách nhảy xuống từ bệ cửa sổ: “Đến đây! Ôi chao, làm sao thế.”

“Phải cẩn thận chứ.” Phan Hủ lảm nhảm, “Lần trước anh vô tình làm tróc một mảng móng tay, đau đến mức hai tuần không viết luận văn được, hây.”

“Điều đó khiến anh rất vui à?” Phương Tri Nhiên hỏi.

Phan Hủ: “Không phải vậy.”

“Anh cười như thể muốn làm lại lần nữa  đấy.” Phương Tri Nhiên nói.

Cậu đang đấu khẩu với anh Phan, Quý Hành Xuyên mở một chai thuốc sát trùng, đổ một chút lên bông gòn.

Cổ tay bị đối phương đè lại, cánh tay có cảm giác hơi lạnh, đau đớn đồng thời được xoa dịu, chỗ bị thương bị bông gòn chạm vào hơi ngứa, Phương Tri Nhiên cựa quậy một cách khó chịu.

“Đừng cử động.” Cổ tay bị giữ chặt hơn.

“Anh chậm hơn nữa lát nó sẽ lành lại luôn đấy.” Phương Tri Nhiên nói.

“Vậy em hồi máu để cho tôi xem thực lực nào.” Quý Hành Xuyên thong thả bôi thuốc cho cậu, “Thí nghiệm buổi sáng gần như có thể kết thúc, buổi chiều em về nghỉ ngơi đi.”

“Vậy anh đi làm việc đi, tôi tự bôi thuốc được.” Phương Tri Nhiên nói.

“Tôi biết em có thể.” Anh của cậu nói, “Nhưng tôi muốn một cơ hội.”

Phương Tri Nhiên: “…”

Phan Hủ ra ngoài rót một cốc nước, quay lại đẩy cửa nửa ngày văn phòng mới mở ra, vừa lúc nhìn thấy nhóc em của mình nhảy lên đập cuốn sổ vào đầu anh của mình.

Phan Hủ: “?”

Quý Hành Xuyên (HP – 1): “.”

*

Buổi trưa, Phương Tri Nhiên tay xách đầy bánh ngọt có thể ăn không cần trả tiền và trái cây ăn miễn phí, tay xách nách mang về ký túc xá.

Trên đường đi, nhóm làm việc ComicCon trò chuyện khá rôm rả.

[Coser Túc Nguyệt]: Cuối tuần này thành phố U có một sự kiện nhỏ, chỉ có tôi và Bông Tuyết Nhỏ là khách mời coser, có ai đến ủng hộ không?

[Du Trúc Dạ]: @Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông, tuần này cậu cos nhân vật nào?

[Coser Túc Nguyệt]: Cậu ấy cos chung series với tôi, đều do bên quảng cáo chỉ định.

[Coser Túc Nguyệt]: Là game bắn súng chủ đề hậu tận thế đang rất hot gần đây. [Hình ảnh]

[Du Trúc Dạ]: A a a là thiếu niên chỉ huy tóc trắng trong video quảng bá, cái eo cái chân chậc chậc chậc.

[Mùa Đông của Bông Tuyết Nhỏ]: Tôi thích.

[Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông]: ?

[Coser Túc Nguyệt]: Tôi cos người lính đánh thuê vác súng phóng lựu đạn bên cạnh cậu ấy.

[Coser Khiếu Lâm]: @Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông, lúc đó nhớ chụp vài tấm ảnh cho xem nhé.

[Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông]: Đạo cụ có lẽ rất nặng, lúc đó xem tình hình rồi chụp nha.

Phương Tri Nhiên về ký túc xá ăn trưa, mở ứng dụng ra đặt một vé máy bay đi thành phố U.

Vừa lúc, khai giảng lâu như vậy cậu vẫn chưa về nhà.

Chuyến đi đến thành phố U làm coser chính thức xong, cậu còn có thể về thăm mẹ.

Cậu suy nghĩ một chút, mở Wechat ra, xin phép Quý Hành Xuyên

[F]: Cuối tuần này tôi phải đi thành phố U.

[Quý Hành Xuyên]: Được, Nhiên Nhiên báo cáo với tôi kìa.

[F]: Chim cánh cụt ngồi run rẩy.jpg

[F]: Nhiên Nhiên đi làm gấu trúc, anh đi bắt trâu bắt ngựa khác về làm việc cho anh đi.

[Quý Hành Xuyên]: Không cần người khác.

[F]: .

[Quý Hành Xuyên]: Cosplay vui không?

[F]: Vui. Anh đi chơi cosplay đi, đừng cả ngày chỉ nghĩ đến việc chơi coser.

[Quý Hành Xuyên]: Được.

[F]: ?

*

Vài ngày sau, Phương Tri Nhiên cưỡi máy bay, cất cánh từ thành phố S hạ cánh xuống thành phố U lúc mười giờ sáng.

Người của Ban Tổ Chức ComicCon đang đợi cậu ở sân bay, tấm bảng giơ cao có vẽ một bông tuyết rất nổi bật.

Phương Tri Nhiên xách túi lớn túi nhỏ, chào hỏi người ta.

“Thầy Bông Tuyết đi một mình sao?” Người của Ban Tổ Chức hỏi, “Không mang hậu cần à?”

Phương Tri Nhiên: “Chỉ có mình tôi thôi.”

Văn hóa Tình Đăng không trang bị hậu cần cho coser, thường thì trợ lý đi theo cậu nhưng cũng không giúp được gì nhiều.

Cậu sắp ngừng hợp tác, tiền thưởng của trợ lý không còn nữa, vội vàng đi đào tạo người mới nên càng không đi theo cậu.

Cậu thành thạo thay đồ và trang điểm trong phòng thay đồ do Ban Tổ Chức cung cấp, bắt kịp thời gian ký tặng, ngồi vào ghế khách mời.

Bạn cũ Túc Nguyệt quay đầu đánh giá cậu, vừa đánh giá vừa tặc lưỡi không ngừng: “Bông Tuyết Nhỏ, một khuôn mặt thật vĩ đại.”

“Muốn không?” Phương Tri Nhiên xoay khẩu súng đạo cụ trong tay, “Papa dạy mi cách đầu thai.”

“Nhìn cậu đắc ý kìa.” Túc Nguyệt giơ tay chỉ, “Cậu thấy hàng dài kia không? Toàn xếp hàng để gặp cậu đó, tôi xem lát nữa cậu còn cười nổi không.”

Phương Tri Nhiên không cho là đúng: “Hàng dài nào? Đây là hàng ngắn.”

Lời vừa dứt, rắn tham ăn bước vào đời thật.

Hàng ngắn ăn hàng ngắn, hàng ngắn biến thành hàng dài, chỉ trong vòng hơn mười giây, một hàng dài vô tận xuất hiện trước mặt cậu.

Phương Tri Nhiên: “…”

“Bông Tuyết Nhỏ tôi đây thật sự hot rồi.” Cậu nói, “Nhiều người đến xem tôi thế cơ à?”

“Bộ ảnh chụp dưới nước và video quảng bá tiểu thuyết của cậu chụp thật sự rất tốt.” Túc Nguyệt nói, “Tôi xem trên Weibo, hôm nay có nhiều người cố ý bay từ tỉnh khác đến xem cậu, cậu mau bảo Ban Tổ Chức chặn hàng ngay đi, nếu không lát nữa chỉ tương tác từng người một thôi cũng đủ để cậu kiệt sức.”

Túc Nguyệt giơ tay, gọi người của Ban Tổ Chức: “Vé ký tặng của các anh hơi bị bán quá số lượng rồi đấy? Mau chặn số lượng cho cậu ấy đi, số còn lại hoàn tiền.”

Người của Ban Tổ Chức liên tục xin lỗi: “Thật sự xin lỗi cậu, khi mở bán vé có kênh bán thiếu kinh nghiệm, thầy Bông Tuyết, chúng tôi sẽ chặn số lượng ngay bây giờ.”

“Khoan đã.” Phương Tri Nhiên đập bàn, “Không cần chặn, số lượng này có thể ký được.”

Cậu đã xếp hàng dài ở ComicCon không ít lần, mọi người đều vì đam mê từ bốn phương tám hướng mà đến, vì yêu thích một người hoặc một nhân vật mới tụ họp lại.

Cái nỗi đau khi bị thông báo hết hàng vào phút chót, cậu hiểu rõ nhất.

“Ký đi.” Phương Tri Nhiên dùng sức đập bàn, “Ký kết khế ước với Bông Tuyết Nhỏ đi, hỡi Loài Người!”

Ban Tổ Chức: “…”

Túc Nguyệt: “…”

Cái ngữ này chẳng trách là đứng đầu trong bảng xếp hạng năng lực nghiệp vụ coser do trạm X bình chọn, nhiệt huyết thời kỳ ảo tưởng sức mạnh hoàn toàn chưa rút đi chút nào.

Hơn nửa buổi chiều, Phương Tri Nhiên đều trong trạng thái bận rộn, bận chụp ảnh chung, bận viết to sign , bận nhận quà tặng từ fan. Túc Nguyệt bên cạnh gục xuống mấy lượt, ngủ gà ngủ gật đến mức OOC, còn cậu thì không rảnh rỗi chút nào.

“Bông Tuyết.” Mỗi người chỉ có 30 giây tương tác, cô gái đứng trước cậu nói nhanh như gió, “Huhu Ban Tổ Chức đáng ghét bán quá số lượng rồi, em mãi mãi yêu anh!”

“Chữ đẹp thật đấy.” Cô gái nói, “Lại đây Bông Tuyết, chụp ảnh chung! Cho em mượn khẩu súng kia để tạo dáng nào.”

“Cái đó tầm thường lắm.” Phương Tri Nhiên nhấc khẩu súng bắn tỉa đạo cụ dưới chân lên, “Vác cái này đi, cái này ngầu hơn, có thể khoe cả năm.”

Cô gái ôm ảnh chụp chung, che miệng cười thầm hài lòng rời đi.

Thầy Bông Tuyết vận động cổ tay hơi mỏi, đón fan tiếp theo của mình.

Khác với những fan khác lao lên đưa quà, xin chữ ký rồi tỏ tình đủ kiểu, người này bình tĩnh như thể là fan giả.

Sao vậy? Hướng nội à?

Tôi đến chữa cho.

“Bạn có muốn mình ký gì không?” Mái tóc trắng mỏng hơi dài che trước trán, giọng chàng trai giảm tốc độ một chút, “Hoặc muốn chụp ảnh chung thế nào? Hôm nay thời gian gấp, chúng ta chỉ có 30 giây tương tác, bạn đừng…”

Phương Tri Nhiên đứng hình.

Người trước mặt rất cao, đối phương mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, quàng một chiếc khăn quàng kẻ sọc trên cổ, chiếc khăn che mất nửa khuôn mặt.

Nhưng dáng mắt ưu tú và chiếc mũi cao này đủ để Phương Tri Nhiên nhận ra người đó.

“Lão tặc, anh làm gì ở đây thế?” Cậu hạ giọng.

“Ban đầu muốn cosplay thành fan cuồng nhiệt của thầy Bông Tuyết.” Quý Hành Xuyên nói, “Lấy một tấm to sign của ‘Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông’, rồi nhờ em chụp ảnh chung bắn tim với tôi.”

Quý Hành Xuyên: “Bây giờ tôi thay đổi ý định rồi.”

Quý Hành Xuyên: “Bây giờ tôi là một fan giả không h*m m**n gì, em cứ ngồi đó đi.”

“Nghỉ ngơi 30 giây.” Anh nói, “Thầy Bông Tuyết Nhỏ chăm chỉ à.”

Trước Tiếp