Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diễn đàn nghiên cứu sinh Đại học A – Khoa Vật lý
[Quách Môn mạnh quá, tôi yêu Quách Môn, toàn bộ đều là cao thủ.]
1L (Không muốn rời giường): Hội nghị học thuật lần này Quách Môn đã gửi bốn bài luận văn, tôi nghe đều khá thú vị, lần sau Quách Môn tự tổ chức, làm một buổi chuyên đề của nhóm riêng đi 🐶
2L (Bình xịt điểm cao): Môn phái này nhan sắc cao thật, tùy tiện chụp một cái là thành ảnh cá nhân, khiến đám người từ trường ngoài nhìn ngây cả người. Có điều phong cách báo cáo khá là kì lạ.
3L (Ông vua thi cử): Đồng ý. Gọi tên Phan Hủ, dùng từ ngữ bay bổng quá, nào là biểu đồ mỹ lệ, dữ liệu thanh tú, kết luận lộng lẫy, điểm sáng tạo đẹp đẽ, nghe mà tôi đơ cái mặt tôi ra.
4L (Tiến thẳng vì tiền – Cửa Tiền tất thắng): Gọi tên Quý Hành Xuyên, báo cáo toàn thuật ngữ, nói nghe không hiểu, bộ dạng lạnh lùng kiểu “mày không hiểu là lỗi của mày”, chỉ có bậc cây đa cây đề mới dám hỏi anh ta, tôi sợ tôi hỏi rồi anh ta nói tôi lại càng không hiểu.
5L (Gừng tươi): Chẳng lẽ không phải lỗi của cậu sao?
6L (Mây tan nắng tới): Phương Tri Nhiên xứng đáng đứng giữa đội hình quái đản này, kiểu cậu ta sợ bọn tôi nghe rõ hay sao ấy.
7L (Húc Dương ở đâu): Thôi thôi, đừng nói nữa, bạn cùng phòng tôi thật sự khá vất vả, đêm qua còn căng thẳng đến mức đấm giường, vừa nãy tôi đi ngang hành lang, thấy cậu ấy mệt mỏi như sắp hồn phi phách tán luôn đấy, còn bị Quý Hành Xuyên gọi đi làm việc. 😏
8L (Tóc mọc nhiều hơn): Đáng thương thế sao? Lần trước nửa đêm thấy hai người họ cùng về ký túc xá, còn cảm thấy hai người này ngọt ngào lắm chứ. Mẫu PPT của Phương Tri Nhiên có phải lấy của Quý Hành Xuyên sửa không, trang cảm ơn góc dưới bên phải không xóa tên Quý Hành Xuyên kìa ha ha ha ha, khu của chúng tôi vừa nãy đều đang cười trộm đấy.
***
Trong thư viện tài liệu, não của Phương Tri Nhiên đã đơ năm phút.
Nhìn từ góc độ của Quý Hành Xuyên, cái vòng tròn chờ khởi động lại đã quay trên đầu chàng trai khá lâu, còn thỉnh thoảng bị đơ.
[Bây giờ yên phận chưa?]
[Muốn sống đúng không?]
Anh dùng giọng của “Mùa Đông” hỏi.
Thôi rồi, vòng tròn biến mất, khởi động lại thất bại, lại đơ tiếp.
[Tỉnh dậy đi.]
“Thầy Mùa Đông.” Phương Tri Nhiên nói, “Thầy vào giấc mơ của em, nhất định phải chọn cái vỏ này sao?”
Trong mơ có hoa có cỏ, bao nhiêu tư liệu sống đẹp đẽ như vậy, thầy cứ nhất quyết nhập vào đúng cái xác này à?
Quý Hành Xuyên: “?”
Quý Hành Xuyên: “Đây là vỏ gốc chính hãng của tôi.”
Sau đó anh nhìn chàng trai lảo đảo đứng dậy, nhặt cuốn sách tham khảo siêu dày trên bàn, đập vào đầu mình.
Quý Hành Xuyên: “…”
Bị sức mạnh của tri thức tấn công chí mạng, Phương Tri Nhiên xoa xoa đầu, từ kinh hãi đến mức mắt đầy sao vàng chuyển sang đau đến mức mắt đầy sao vàng.
“Mẹ nó, không phải mơ.” Cậu rầm một tiếng ngồi xuống, “Đau thật.”
[Nhìn thẳng vào tôi.]
Phương Tri Nhiên ngồi thẳng người, nhìn về phía người đối diện.
“Buổi gặp mặt đã mở trước cho em.” Quý Hành Xuyên nói, “Lát nữa đừng làm anh Phan và chị Uyển Hòa của em sợ.”
“Em vừa nãy có thể chỉ hơi điên thôi.” Cậu nói.
Quý Hành Xuyên thân thiện đáp lời: “Vậy bây giờ thì sao?”
“Em muốn nứt toác ra đây này.” Phương Tri Nhiên nói.
Cho anh tùy tiện phát triển, anh lại cứ chọn cái kiểu em sợ mà trưởng thành, lớn lên thành bộ dạng thiên địch của em.
“Cái này không khoa học.” Người làm nghiên cứu khoa học Phương Tri Nhiên bắt đầu vùng vẫy.
“Tại sao không khoa học?” Giọng thầy Mùa Đông hỏi, “Em sau lưng có thể là coser ngọt ngào Bông Tuyết Nhỏ, tôi sau lưng không thể là diễn viên lồng tiếng sao?”
Phương Tri Nhiên: “…”
“Tóm lại, yên phận một chút đi.” Quý Hành Xuyên nói, “Đã gặp mặt không biết bao nhiêu lần, em không cần phải đi giật tấm vé đó.”
Quý Hành Xuyên: “Nếu em vẫn chưa gặp đủ, ngày mai tôi sẽ thêm một buổi họp nhóm cho em.”
“Đủ lắm rồi.” Phương Tri Nhiên nói, “Nghẹn ứ luôn.”
Quý Hành Xuyên liếc nhìn cậu: “Vậy tôi đi đây, tôi còn phải đi tìm Giáo sư Aiken nói chuyện nữa.”
Phương Tri Nhiên không động, tứ chi không nghe lời cho lắm.
[Đứng dậy, đi thôi.]
Quý Hành Xuyên lập tức chuyển sang giọng của “Mùa Đông”.
Phương Tri Nhiên cứng đờ khởi động, tay chân lúng túng đi theo sau Quý Hành Xuyên ra khỏi thư viện tài liệu.
Làm sao bây giờ, vẫn không dám tin.
“Trời ơi bạn ơi.” Cam Uyển Hòa đang đợi ở cửa kinh hãi, “Bạn đã làm gì Tiểu Nhiên trong đó vậy, sao Tiểu Nhiên lại đi đứng xiêu vẹo, loạng choạng thế kia; Tiểu Nhiên sao em lại vịn tường, đáng thương quá, hệ…”
Phương Tri Nhiên: “?”
Hệ?
Sao lại hệ?
“Chị Uyển Hòa, thu bớt trí tưởng tượng của chị lại đi.” Phan Hủ bất lực nhắc nhở.
“Biết cái quái gì.” Cam Uyển Hòa đá Phan Hủ một cái.
“Lát nữa thợ sửa chữa của Khoa Vật lý sẽ đến sửa cửa văn phòng.” Quý Hành Xuyên nói, “Đợi cửa sửa xong, mấy đứa có thể về, ngày mai nghỉ, thứ Hai gặp lại.”
“Hoan hô.” Khương Phong reo hò, “Nghỉ!”
Phương Tri Nhiên như diều đứt dây, bị Phan Hủ kéo, cứ thế trôi về văn phòng.
“Em ngồi một lát đi.” Phan Hủ nói, “Anh quay lại ngay.”
Thợ sửa chữa đã mang cửa mới đến, dựa vào cạnh cửa, đang chuẩn bị dụng cụ.
“Ra vào đóng mở cửa phải nhẹ nhàng.” Thợ sửa chữa tâm huyết nói, “Tôi ở Khoa Vật lý gần mười năm, lần đầu tiên gặp phải trường hợp cửa bị rơi thế này, hơn nữa cửa của mấy cậu phía trước phía sau đều có vết lõm, bình thường chắc chắn không ít lần bị va đập mạnh.”
Phương Tri Nhiên chột dạ nhìn lên trời.
Cậu chỉ thích đâm sầm vào cửa khi vào văn phòng, cái hố phía sau cửa chắc không phải do cậu làm đâu.
Màn hình điện thoại sáng lên.
[Quý Hành Xuyên]: Chụp ảnh bản thảo trên máy in cho tôi.
Cậu quen thói bỏ qua tin nhắn.
Hai phút sau, màn hình điện thoại lại sáng lên.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Bông Tuyết Nhỏ, chụp ảnh bản thảo trên máy in cho tôi, cần gấp.]
Phương Tri Nhiên: “?”
A a a a a đệt mịa anh còn bò qua bức tường thứ nguyên để nói nữa sao?
Cậu cạn lời đứng dậy, di chuyển đến bên máy in, dùng máy in scan bản thảo, gửi bản scan rõ hơn cả ảnh cho Quý Hành Xuyên.
[Quý Hành Xuyên]: Cảm ơn.
[F]: .
Phương Tri Nhiên tiếp tục suy ngẫm về cuộc đời, không lâu sau, điện thoại lại có tin nhắn mới.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Ngay cả giọng thật của tôi cũng không nghe ra, đồ fan giả.]
Phương Tri Nhiên: “???”
Ấy không, ai mà biết giọng thật của anh là cái ngữ này chứ.
Bàn tay phải chậm rãi giơ lên, muốn tự tát mình một cái.
Tao không cho phép mày vô lễ với thầy Mùa Đông.
Bàn tay trái cũng giơ lên, chuẩn bị khóa cổ bàn tay phải.
Tao không cho phép mày đối xử như vậy với Bông Tuyết Nhỏ đáng thương.
Thợ sửa chữa đang gõ cửa được một nửa, chàng trai bên bàn làm việc bắt đầu tự vật tay với chính mình, thắng thua khó phân.
Hai phút sau.
WeChat của Phương Tri Nhiên có tin nhắn mới.
Cậu hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
[Quý Hành Xuyên]: Đồ fan giả, ngay cả giọng thật của tôi cũng không nghe ra.
Phương Tri Nhiên: “…”
A a a a a, Quý Hành Xuyên không chỉ bò qua bức tường thứ nguyên, anh ta còn đạp đổ nó nữa.
Cái búa nhỏ trong tay thợ sửa chữa gõ càng lúc càng nhanh, ầm ầm ầm ầm, mỗi cú đều đập vào cái bức tường thứ nguyên đã lung lay của cậu.
[F]: Thật ra, anh không cần mỗi ngày đều trò chuyện hai lần đâu.
[Quý Hành Xuyên]: Ha ha.
[Quý Hành Xuyên]: Trả thù một chút. 🙂
Phương Tri Nhiên nhíu mày, Phương Tri Nhiên hồi tưởng, Phương Tri Nhiên ngớ người ra.
“Chàng trai trẻ.” Thợ sửa chữa nói, “Sau này cẩn thận chút nhé, cái cửa này tôi đã sửa xong cho các cậu.”
Cửa sửa xong nhưng tôi thì hỏng rồi.
Phương Tri Nhiên nghĩ.
“Đây là danh thiếp của tôi, sau này có gì hỏng hóc, có thể gọi điện cho tôi.” Thợ sửa chữa móc một tấm danh thiếp đưa cho cậu.
“Chú ơi, người có sửa được không ạ?” Phương Tri Nhiên hỏi.
Thợ sửa chữa: “?”
“Được.” Một giọng nam vang dội từ phía cửa vọng đến.
Phan Hủ dẫn theo ba sinh viên tâm lý học đến.
Ba sinh viên tâm lý học ngồi xuống vây quanh Phương Tri Nhiên, ánh mắt sáng rực như vừa thấy được một mẫu vật quý hiếm.
“Hít thở sâu đi.” Sinh viên tâm lý học dẫn đầu nói, “Chỗ nào không thoải mái?”
Phương Tri Nhiên: “Hoảng.”
“Còn cảm giác nào khác không?” Sinh viên tâm lý học hỏi.
Phương Tri Nhiên: “Sợ.”
“Còn gì nữa? Nói kỹ hơn đi.” Sinh viên tâm lý học hỏi, “Nhớ lại xem, hôm nay đã trải qua những cảm xúc gì?”
Phương Tri Nhiên: “Đại bi, đại hỉ, đại kinh hoàng.”
Ba sinh viên tâm lý học nhìn nhau, sau khi trao đổi ánh mắt, cùng nhau gật đầu, lật cuốn [Tâm lý học b**n th**] ra.
“Cảm ơn mọi người, em không sao đâu.” Phương Tri Nhiên ôm đầu đứng dậy, “Em về ký túc xá đây, em ngủ một giấc là ổn thôi.”
Phan Hủ nhìn quanh, cái văn phòng này, số lượng vịt Koduck đau đầu gần đây có hơi vượt quá tiêu chuẩn rồi thì phải.
***
Phương Tri Nhiên đến căng tin mua hai cái bánh mì, vác cặp sách về ký túc xá.
Khi mở cửa, chìa khóa trên tay hơi nhẹ, thiếu mất cái gì đó, cậu sững sờ một lát, mới nhớ ra móc khóa phát tiếng và cái bánh bao phát ra tiếng của mình đều bị Quý Hành Xuyên tạm thời giữ lại.
Cậu cầm điện thoại lên, muốn hỏi Quý Hành Xuyên để đòi lại.
Không đúng, không đúng.
Không phải “giữ lại”, hai thứ này bây giờ hẳn phải gọi là “nhận tổ quy tông” mới đúng.
Sau hội nghị học thuật, các giáo sư và nghiên cứu sinh sẽ ăn tối cùng các thầy cô và học viên từ trường ngoài, Viện trưởng có thể còn dẫn khách đi tham quan thành phố S nữa, Phương Tri Nhiên đoán Quý Hành Xuyên lúc này đang bận, nên không gửi tin nhắn làm phiền.
[Tô Gia]: Bông Tuyết Nhỏ, sao cậu không nói gì nữa vậy.
[Tô Gia]: Đừng buồn nữa mà, buổi gặp mặt lần này hot thế, Truyền thông Tương Nguyệt chắc chắn sẽ thu hoạch thêm một đợt nữa.
[Tô Gia]: Đậu nành nắm tay.jpg, sự thành kính của cậu nhất định sẽ cảm động đến tận trời xanh, sẽ cho cậu cơ hội gặp thầy Mùa Đông!
Cho thì có cho, mà cho hơi nhiều.
Phương Tri Nhiên nghĩ trong lòng.
Quý Hành Xuyên, Quý.
Sao cậu lại không nghĩ ra nhỉ?
Ma quỷ mới nghĩ ra được á.
Nghĩ kỹ lại, thầy Mùa Đông ở ngay bên cạnh, là chuyện tốt mà!
Không đúng, Quý Hành Xuyên làm sao biết cậu thích thầy Mùa Đông.
Suy nghĩ của Phương Tri Nhiên không kiểm soát được, cứ thế lơ lửng dọc theo trục thời gian, bay đến cái đêm lão Tiền thao thao bất tuyệt kéo dài giờ học đến chết.
Hồi ức phát lại, số người xem: 1.
Cái bánh bao phát tiếng của cậu, bị đàn chị bóp cho phát ra tiếng, giọng lồng tiếng Mùa Đông rõ ràng, chất lượng cao, khiến cả phòng họp kinh hãi.
Lúc đó mọi người đều nghĩ, Quý Hành Xuyên bị họ liên lụy là trong sạch, vô tội đáng thương.
Bây giờ nghĩ lại.
Phương Tri Nhiên: “…”
Không được, không thể nghĩ.
Thầy Mùa Đông, hóa ra thầy ở hiện trường à!
Và cả những tin nhắn điện thoại cậu đã chửi Quý Hành Xuyên xối xả.
Thầy Mùa Đông, thầy đã tự chửi chính mình rồi đó!
Và cả cái móc khóa phát tiếng còn sót lại trong trò dò mìn của đàn anh cậu.
Thầy Mùa Đông, hóa ra thầy đang tự cứu mình sao?
Tốc độ của đôi chân ngày càng nhanh, Phương Tri Nhiên cảm thấy không lâu nữa, sàn nhà có thể sẽ bị cào thủng.
Còn cả lần trước, cậu sai khiến thầy Mùa Đông công khai bật mic trong game, dùng giọng của Lẫm Khâm lừa gạt một đám người, khiến thầy Mùa Đông trở thành gấu trúc internet, đứng đầu bảng xếp hạng trên ứng dụng X suốt 3 ngày.
Phương Tri Nhiên: “Ừm…”
Anh ấy có thể không phải đến để mở buổi gặp mặt cho tôi, anh ấy có thể đến để giết tôi.
Thôi rồi, không thể nghĩ tiếp.
Phương Tri Nhiên điên cuồng đọc mười mấy bài tài liệu tiếng Anh, để kiến thức chiếm lấy bộ não, vừa hơn 23 giờ, cậu lảo đảo lên giường.
Ngủ một giấc, có thể sẽ quên thôi.
Cậu còn chưa kịp nhắm mắt, điện thoại có tin nhắn đến.
[Quý Hành Xuyên]: Cuối cùng cũng ăn xong, Viện trưởng hôm nay phấn khích, nói chuyện không ngừng. Đậu nành đổ mồ hôi.jpg
Phương Tri Nhiên giả vờ ngủ.
[Quý Hành Xuyên]: Ngủ rồi à?
[Quý Hành Xuyên]: Muốn ụp thùng rác lên đầu tôi đúng không?
Phương Tri Nhiên: “…”
A a a a a anh đã nhìn thấy bao nhiêu thứ rồi.
Giây tiếp theo, tin nhắn Weibo cũng đến.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Kẹo ngậm ho em giới thiệu hiệu quả thật đấy, cảm ơn em đã dùng tính mạng của đàn anh để đảm bảo.]
Phương Tri Nhiên: “…”
Cái bức tường thứ nguyên này lung lay, tan nát, cuối cùng cũng vỡ tan rồi.