Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khu vực bình luận bất ngờ xuất hiện thầy Mùa Đông, tay Phương Tri Nhiên đang cầm búp bê ngừng lại giữa không trung.
Cậu bấm vào tin nhắn riêng của Mùa Đông.
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: QAQ Sao anh lại xuất hiện vậy?]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Đến xem ảnh khách hàng feedback.]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Em chụp đồ chơi đẹp lắm đó. Aaaa thầy Mùa Đông, con búp bê quý giá như vậy sao anh lại cho em chứ.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Không muốn bóp búp bê để nghe giọng mình lắm.]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: .]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Em vốn định khoe ảnh một cách khiêm tốn, fan của anh biết được có khi nào không vui không.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Nói chính xác thì lâu lắm rồi không online, tài khoản cũng do công ty vận hành, tôi chỉ có thính giả, không có fan.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Để ở chỗ tôi cũng chẳng có tác dụng gì, em thích thì cứ lấy mà chơi.]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Vậy thì em hạnh phúc lắm luôn! Phúc lợi khi làm quản trị viên của anh tốt quá đi mất.]
Cậu bóp búp bê từng chút một, nghe lại giọng nói một lần nữa.
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Tiếc là số lần phát tiếng có hạn, không thì em chắc chắn sẽ bóp cả ngày.]
Những con búp bê phát ra tiếng này pin không thể thay thế, nếu bóp thường xuyên sẽ không dùng được bao lâu, rồi sẽ trở thành những con búp bê bình thường không có linh hồn.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Em thích câu nào?]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Em thích câu “Đừng sợ” và “Giết sạch gian tà”, cực kỳ thích!]
Cậu đặt búp bê ngay ngắn, cẩn thận bày lên giá sách.
Không nghe nữa, nghe một lần là bớt đi một lần.
Thông báo tin nhắn nhấp nháy, trong khung chat bỗng nhiên xuất hiện hai tin nhắn thoại.
Cậu bấm vào, vừa đúng là hai câu thoại mà cậu vừa nhắc đến.
Thầy Mùa Đông đã dùng giọng của Lẫm Khâm đọc cho cậu nghe từng câu một, thậm chí… còn hay hơn cả âm thanh trong búp bê phát ra tiếng.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Vậy nghe cái này đi, cái này sẽ không hết pin.]
Phương Tri Nhiên: “!”
Cậu liên tục bấm đi bấm lại hai tin nhắn thoại đó mấy chục lần, nghe đến sướng tai.
Cái này, thật sự, quá hạnh phúc.
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Cảm ơn anh nhiều lắm! 🙇]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Việc nhẹ tênh.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Miệng nhẹ tênh.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Còn muốn nghe đi nghe lại câu nào thì để lại lời nhắn nhé, đến giờ làm việc rồi, tôi đi trước đây.]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Anh đi đi ạ!]
Phương Tri Nhiên ôm điện thoại, như ôm lấy thầy Mùa Đông quý báu của mình.
Hai ngày nay, cuộc sống cứ như trong mơ vậy.
Được rồi, cậu cũng nên quay lại phòng thí nghiệm thôi, hôm nay còn khá nhiều việc.
Cậu đeo tai nghe đi thẳng về phía tòa nhà khoa, trên đường lại gặp cây hồng của trường.
Hồng đã chín hết, treo đỏ au trên cành, mang đậm không khí mùa thu.
Cậu nghĩ một lát, giơ điện thoại chụp một tấm, gửi cho thầy Mùa Đông hòng chia sẻ nỗi lòng.
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: [Ảnh], anh xem cây hồng này, trông nó thật sự rất thơm.]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Không biết hồng của trường có ngon không 🤤]
Cậu mang theo tâm trạng tốt đẹp do thầy Mùa Đông ban tặng, chạy một mạch về phòng thí nghiệm.
Ngoài cửa phòng thí nghiệm, ba người ngồi trên xe đẩy nhỏ, giơ điện thoại chơi rất vui vẻ.
“Tiểu Nhiên, băng dính mang đến chưa?” Phan Hủ thấy cậu liền hỏi.
Phương Tri Nhiên: “…”
Em hạnh phúc đến mức quên mất, còn các anh thì đúng là không muốn làm việc mà.
***
Nhóm chat [Hễ thi là Quách] (27)
11:00:00
[Lão Quách]: Giải Olympic Vật lý Thế giới, nhóm nghiên cứu của chúng ta đã đăng ký chưa?
11:30:00
[Lão Quách]: Bà xã yêu dấu của thầy mua rất nhiều thùng táo, @Quý Hành Xuyên, thầy gửi qua đó em chia cho mấy đứa nhỏ nhé?
12:00:00
[Lão Quách]: Các em chắc chắn có một nhóm chat không có thầy 😏
12:30:00
[Lão Quách]: [Bao lì xì]
[Khương Phong]: Không tồn tại nhóm chat [không có thầy Quách].
[Khương Phong]: Nhưng em nhớ có một nhóm chat [không có thầy Quách và Quý Hành Xuyên].
[F]: …
[F]: Thầy Quách ơi, hôm nay nhóm nghiên cứu bận quá, mọi người không xem tin nhắn ạ.
[Phan Hủ]: Cái bao lì xì này nhỏ quá.
[F]: Anh có 5 hào lận, em có 2 hào đây này.
[Lão Quách]: Nhìn cái trên kia kìa, Giải Olympic Vật lý Thế giới, tuần sau đến hạn đăng ký rồi, nhóm chúng ta thử xem sao.
[Quý Hành Xuyên]: Ok.
[Quý Hành Xuyên]: [Bao lì xì]
[Phan Hủ]: uow, một trăm tệ.
[Cam Uyển Hòa]: uow, năm mươi tệ.
[F]: uow, mười tệ, cảm ơn anh Hành Xuyên. (*^▽^*)
Phương Tri Nhiên dùng số tiền lớn 10 tệ để nạp thẻ điện thoại cho mình.
[Điện thoại của bạn đã được khôi phục, số dư hiện tại là 1 tệ.]
Cậu cởi áo khoác phòng thí nghiệm, dùng mắc áo móc lên, mở tủ treo gọn gàng.
Nói mới nhớ, cậu quên đi xin áo khoác phòng thí nghiệm, lâu lắm rồi vẫn mặc áo của anh Quý.
Két một tiếng, cửa văn phòng bị đẩy ra.
“Anh Hành Xuyên?” Cậu quay đầu lại.
Quý Hành Xuyên xách hai túi nhựa bước vào.
“Cái gì thế anh?” Cậu hỏi, “Thiết bị thí nghiệm à?”
“Hồng.” Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: “wow!”
“Vừa đi ngang qua cổng sau trường, có người đang bán.” Quý Hành Xuyên nói, “Vừa hay mua được hai túi.”
Phương Tri Nhiên: “Oa!”
Cậu rất thích hồng, đàn anh đúng là biết mua quá đi thôi.
Nhóm chat [Hễ thi là Quách] (27)
[Quý Hành Xuyên]: @all, đến ăn hồng.
[Lão Quách]: Thầy cũng có sao?
[Phan Hủ]: Chỗ lão Quách chắc chỉ có đá thôi.
[Lão Quách]: …
Quý Hành Xuyên tựa vào bệ cửa sổ, ánh mắt lướt qua điện thoại dừng lại ở bàn làm việc.
Phương Tri Nhiên ôm thùng rác, gặm hồng nhồm nhoàm, vừa ăn vừa khen: “Ngọt quá, ngon quá, anh tốt nhất luôn.”
Khóe môi Quý Hành Xuyên khẽ nhếch lên một chút.
Bé thạc sĩ thích hồng, đề này anh trả lời đúng rồi.
Theo đuổi công khai thực sự rất khó, thanh tiến độ dễ bị chệch hướng, còn dễ bị người khác làm hỏng.
May mà anh có tài khoản “Mùa Đông”, tâm tư của em ấy cũng không còn khó đoán nữa.
“Anh Hành Xuyên.” Một quả hồng đã rửa sạch được đưa đến trước mặt anh, “Hiếu kính anh.”
“Cảm ơn.” Khóe môi Quý Hành Xuyên giật giật.
Ngoan thật, miệng cũng ngọt, cũng không nhìn ra được chút nào việc sau lưng muốn úp thùng rác lên đầu anh.
***
Nhóm nghiên cứu hôm nay bận rộn, công việc chuyển đến tay Phương Tri Nhiên cũng nhiều.
Số liệu từ mấy đàn anh đàn chị không ngừng truyền đến máy tính của cậu, cần xử lý và vẽ biểu đồ chất đống.
Cậu ở trong văn phòng cả ngày mới xử lý xong được hơn một nửa.
Mọi người đều đang chạy tiến độ, cậu muốn giúp thêm nên quyết định ở lại phòng thí nghiệm không về nữa cho đơn giản.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đồng hồ trên tường dần chỉ đến 12 giờ.
“Ơ, Tiểu Nhiên em vẫn còn ở đây à.” Phan Hủ từ phòng thí nghiệm đi ra, “Anh đi đây, về ký túc xá.”
“Bái bai.” Tiểu Nhiên nói.
Mười hai rưỡi, Cam Uyển Hòa chui ra từ phòng thí nghiệm.
“Thức khuya mặt mày tàn tạ, thức khuya tàn tạ mặt mày.” Cam Uyển Hòa lẩm bẩm, “Ơ Nhiên Nhiên, mai làm tiếp đi, không còn sớm nữa đâu.”
“Tạm biệt chị.” Nhiên Nhiên nói, “Em sắp xong rồi.”
Một giờ sáng, Quý Hành Xuyên kiểm tra xong thiết bị trong phòng thí nghiệm, tắt đèn khóa cửa.
Anh đi dọc hành lang, văn phòng vẫn còn sáng đèn.
Quý Hành Xuyên: “?”
“Anh Hành Xuyên tạm biệt ạ.” Phương Tri Nhiên nói.
Anh Hành Xuyên không đi, tựa vào cửa nhìn cậu: “Một giờ rồi, em định làm đến khi nào?”
“Em muốn xử lý xong đống số liệu này, rồi vẽ thêm mấy cái biểu đồ nữa.” Phương Tri Nhiên nói.
Hôm nay linh hồn nghiên cứu khoa học của cậu bùng cháy dữ dội, dường như có nguồn sức lực vô tận chạy khắp người, tất cả đều là sức sống mới do thầy Mùa Đông truyền cho cậu.
“Vậy thì đến mấy giờ?” Quý Hành Xuyên nói, “Em định ngủ ở văn phòng à?”
“Em nghĩ được.” Phương Tri Nhiên nói, “Phòng trong chẳng phải có một cái giường nhỏ sao.”
“Cuối thu lạnh lắm.” Quý Hành Xuyên nói, “Nhiệt độ trong văn phòng rất thấp.”
“Chỉ tối nay thôi không sao đâu ạ.” Phương Tri Nhiên nói, “Anh về trước đi, nghỉ ngơi sớm ạ.”
Quý Hành Xuyên ừ một tiếng, đẩy cửa đi ra ngoài.
Màn đêm yên tĩnh, Phương Tri Nhiên gõ lạch cạch trên bàn phím.
Màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, Weibo báo có tin nhắn mới từ tài khoản theo dõi đặc biệt.
Theo dõi đặc biệt? Thầy Mùa Đông?
Cậu bấm vào Weibo.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Ngủ chưa?]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Chưa chưa, tinh thần phấn chấn lắm.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Lâu lắm rồi tôi không nhận công việc mới, cảm thấy khả năng phát âm thật sự đã sa sút rất nhiều.]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Em không cho phép anh nói về mình như thế!]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Bộ truyện tranh mà hôm trước em livestream sắp ra bản audio, nhân vật sư phụ đã được định là tôi, tôi vừa luyện giọng mấy lần mà vẫn chưa tìm được cảm giác.]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Quản trị viên, em có bận gì không, có thể làm đạo diễn lồng tiếng tạm thời cho tôi chứ?]
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Em nghe nhiều tác phẩm của tôi, chắc sẽ hiểu giọng tôi hơn nhỉ?]
[@Bông Tuyết Nhỏ của Mùa Đông: Em không bận!]
Đây là phúc lợi đêm khuya gì vậy.
[@Diễn viên lồng tiếng – Mùa Đông: Mạng chỗ em có ổn không? Mạng kém thì sẽ ảnh hưởng đến chất lượng âm thanh.]
Phương Tri Nhiên nhìn quanh.
Mạng của tòa nhà khoa sau 12 giờ đêm là lag, chi bằng về ký túc xá.
Số liệu lúc nào cũng có thể xử lý, làm đạo diễn lồng tiếng tạm thời cho thầy Mùa Đông, chuyện tốt này không phải ngày nào cũng có.
Phương Tri Nhiên đứng dậy, vung cặp sách lên vai, tắt máy tính tắt đèn, lao ra khỏi văn phòng, rầm một tiếng va vào người bên ngoài văn phòng.
Phương Tri Nhiên: “Mẹ kiếp, yêu quái phương nào, dám cản đường bố mày!”
Cậu không đứng vững, lập tức ngã sang một bên.
Quý Hành Xuyên: “…”
Phương Tri Nhiên vẫn còn đang la hét om sòm, một bàn tay vươn tới, đặt lên eo cậu, nhẹ nhàng kéo cậu trở lại, rồi giơ tay lên, vỗ một cái vào đầu cậu.
Tiếng la hét tạm dừng.
Phương Tri Nhiên: “…Anh ạ, xin lỗi, anh là bố em.”
“Trẹo chân rồi còn chạy thế này.” Quý Hành Xuyên nói, “Cẩn thận đấy.”
“Ơ, anh ơi anh vẫn chưa đi à.” Phương Tri Nhiên nhặt lại cặp sách bị văng ra.
“Chưa.” Quý Hành Xuyên nói, “Còn một thứ chưa lấy.”
“Bây giờ lấy được chưa ạ?” Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên liếc cậu một cái, ừ một tiếng.
“Vậy em đi cùng anh về.” Phương Tri Nhiên nói.
Thầy Mùa Đông, em đến đây!