Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Photocard bán giá thường có doanh số không cao, chứ giảm giá tí thì vẫn có người chịu mua.
Phương Tri Nhiên vừa đăng link bán đồ lên không lâu đã có người nhắn tin cho cậu.
[Lão Dư Thành phố S]: Có giảm giá không? Có tặng kèm gì không? Miễn phí ship không?
[F]: Đầu cơ cút.
[Lão Dư Thành phố S]: Ồ hố, nóng tính vậy. Sao cậu biết tôi là đầu cơ?
Phương Tri Nhiên chặn người đó, đợi hai phút, lại có người khác nhắn đến.
[Bé c* Cườm]: Miu! 0.0
[Bé c* Cườm]: Thầy ơi?
[Bé c* Cườm]: A a a không biết ngài thích gọi bằng gì, hy vọng không bị lỡ lời.
Đúng cạ rồi.
Đám nhóc dân 2D nhìn phát biết liền.
[Bé c* Cườm]: Xin hỏi có thể mua trực tiếp không ạ?
[Bé c* Cườm]: Giá của thầy tốt quá, có đính kèm gì đó em cũng sẵn lòng ạ. QAQ
[F]: Không đính kèm, có thể mua trực tiếp. (*^▽^*)
[F]: Lát nữa sẽ quay video đóng gói 360 độ cho bạn nhé, yên tâm, tuyệt đối không gửi trần.
Phương Tri Nhiên lật một cái hộp từ dưới gầm giường ra, đóng gói cẩn thận, rồi xách đến trạm chuyển phát nhanh dưới lầu.
[F]: [Ảnh], đã gửi đi.
[F]: Không cần trả phí bưu điện đâu, hào phóng bao ship cho bạn luôn.
Xong việc.
Bán được mấy món đồ lởm đúng là nhẹ cả người.
Phương Tri Nhiên vừa gõ chữ vừa đi thang máy lên lầu.
Bạn cùng phòng Hà Húc Dương đã về, đang gõ luận văn trước máy tính.
Phương Tri Nhiên đọc sách một lúc, đến giờ ngủ thì tắt đèn nằm xuống.
Tại chỗ của Hà Húc Dương, tiếng gõ bàn phím không ngừng nghỉ, cậu trở mình, đeo tai nghe vào và chìm vào giấc ngủ sâu.
***
Chiều hôm sau, Phương Tri Nhiên không có tiết học.
Cậu vừa xem xong phương án chụp ảnh mới nhất mà MCN gửi cho cậu ở thư viện thì nhóm đồng môn đã có động tĩnh:
Hễ thi là Quách (27)
[Cam Uyển Hòa]: [Ảnh], vật tư thí nghiệm tôi mua đã đến.
[Cam Uyển Hòa]: Trong văn phòng chất đầy hộp lớn hộp nhỏ, ai đến giúp tôi khuân vác một chút.
[Lão Quách]:
[F]: 1
[Phan Hủ]: 1
[Lão Quách]: @Quý Hành Xuyên
[Quý Hành Xuyên]: Chờ chút, em đang giúp thầy dạy lớp đại học.
[Quý Hành Xuyên]: Tôi điểm danh cái, sắp xong rồi.
[Lão Quách]: Không điểm danh cũng được, luôn có những đứa trẻ có việc gấp, có thể hiểu được.
[Quý Hành Xuyên]:
Thư viện không xa phòng thí nghiệm, Phương Tri Nhiên đến rất nhanh.
Văn phòng hôm qua vừa được cậu quét dọn sạch bong, không một hạt bụi giờ chất đầy những thùng giấy lớn nhỏ.
Cam Uyển Hòa đang xắn tay áo cắn răng khuân vác.
“Em đến đây chị ơi.” Cậu nói.
Cậu và Cam Uyển Hòa ra ra vào vào, chẳng mấy chốc đã khuân vác được hơn nửa số thùng.
“Ơ, Tiểu Nhiên.” Cam Uyển Hòa gọi cậu, “Cái thùng này có phải của em không? Trên đó có ghi tên em.”
Phương Tri Nhiên đang trả lời tin nhắn của Tô Gia, thuận miệng đáp: “Không phải đâu chị, em đâu có để đồ gì trong văn phòng.”
[Tô Gia]: Bán đồ lởm đi được rồi à? Nhanh vậy?
[F]: Hiệu suất làm việc của tôi cậu biết mà.
[Tô Gia]: Lần sau đừng mua đồ không thích nữa.
[F]: Sợ gì, bán đi là xong, không quấn lấy tôi được đâu.
“Chưa dán miệng, em tự mở ra xem đi.” Cam Uyển Hòa nói xong, lại đi ôm một thùng khác.
“Đến đây.” Phương Tri Nhiên nói.
Cái gì tốt vậy nhỉ?
Cậu tò mò mở thùng ra.
Phương Tri Nhiên: “…?”
[F]: Tô Tô, không ổn rồi, hình như tôi bị đồ lởm đeo bám rồi.
[Tô Gia]: ?
“Xin lỗi, bị trễ một chút.” Tiếng Quý Hành Xuyên truyền đến từ bên cửa, “Còn lại để tôi khuân.”
Văn phòng im lặng, Quý Hành Xuyên liếc mắt đã thấy chiếc thùng quen thuộc.
Phương Tri Nhiên đứng trước thùng, vẻ mặt không giống như đang vui sướng bất ngờ.
“Sao vậy?” Quý Hành Xuyên hỏi.
Sao em thạc sĩ lại không cười nữa rồi.
“Thì… những thứ này từ đâu ra vậy ạ?” Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên: “Là tôi…”
“Em vừa bán một lô y hệt hôm qua.” Phương Tri Nhiên nói, “Em tưởng em sẽ không bao giờ gặp lại chúng nữa.”
“Là… em trai tôi mua.” Quý Hành Xuyên nói, “Gửi đến chỗ tôi.”
Quý Hành Xuyên khẩn cấp thu hồi phần lễ vật lại.
Ánh mắt lơ đãng của Phương Tri Nhiên tập trung lại, dừng trên ba chữ “Phương Tri Nhiên” trên thùng giấy.
“Thùng giấy là tặng em.” Đàn anh cậu lạnh lùng nói.
Phương Tri Nhiên: “?”
À, đúng rồi.
Nhóc em trai kia của Quý Hành Xuyên hình như còn là fan của cậu nữa.
“Anh đóng gói không tốt.” Phương Tri Nhiên nói, “Sẽ có lỗi đó, để em đi tìm màng chống sóc cho anh.”
Cậu quay người ra khỏi văn phòng.
Quý Hành Xuyên ngồi ‘phịch’ xuống ghế, đưa tay đỡ trán, xoa xoa thái dương.
“Ơ, anh Quý.” Phan Hủ kéo một chiếc xe đẩy nhỏ đến, “Anh tan lớp rồi à?”
Mái tóc được cắt tỉa cẩn thận của anh Quý khẽ lay động theo gió, coi như là câu trả lời.
“Anh Quý, sinh viên đại học khó kèm lắm sao? Anh trông như bị vắt kiệt sức vậy.” Phan Hủ nói.
“Cũng được.” Quý Hành Xuyên nói.
Anh muốn mở ngăn kéo tìm sổ ghi chép, bỗng phát hiện trên bàn làm việc này có thêm không ít đồ vật.
Phương Tri Nhiên gần đây hay chạy đến đây, đã chiếm một chỗ cố định trên bàn làm việc của anh, bày lung tung cốc nước, còn có mũ và điện thoại di động.
Cũng không phải là không có tác dụng.
Em ấy đối với anh so với lúc đầu dường như đã thân thiết hơn rất nhiều.
Thanh tiến độ đã nhích lên một chút.
“Nhiên Nhiên, bên ngoài có tủ đựng đồ.” Phan Hủ vừa hay cũng nhìn thấy, nhiệt tình gọi người, “Để anh giúp em xin một cái tủ nhé? Quý Hành Xuyên keo kiệt lắm, không cho chúng ta bày bừa đồ trên bàn.”
“Được ạ.” Phương Tri Nhiên ôm hai cuộn màng chống sóc quay lại nói.
“Vậy để anh giúp em cất hết đồ vào đó.” Phan Hủ nói.
Quý Hành Xuyên: “…”
Thôi được rồi, lúc này cũng không cần vội vàng, dù sao người cũng ở bên cạnh, cứ quan sát từ xa trước đã.
Bên ngoài văn phòng, tiếng nói chuyện của Phan Hủ và Cam Uyển Hòa dần xa.
“Quý Hành Xuyên lườm em, anh ấy có phải ghen tị vì hôm qua em bảo vệ đồ án quá nổi bật không?” Tiếng của Phan Hủ.
“Cậu ấy ghen tị cậu á? Cậu soi gương đi.” Cam Uyển Hòa nói.
***
Tối nay Phương Tri Nhiên có việc, cậu đã giúp Quý Hành Xuyên xử lý một số số liệu trong phòng thí nghiệm, vừa qua năm giờ chiều cậu rời đi ngay.
[MCN Văn hóa Tình Đăng – Lily]: Bông Tuyết ơi~ Đến nơi thì gọi tôi nha.
[F]: Đến dưới lầu rồi.
Tựa game MOBA “Bước Vào Ngàn Năm” gần đây vừa ra mắt vài bộ skin mới, bổ sung hình ảnh nhân vật, gói giọng nói, ngoài ra còn liên hệ một số coser nổi tiếng để chụp ảnh quảng bá, vài công ty MCN* lớn cùng nhau lên kế hoạch cho buổi chụp ảnh dưới nước lần này.
(*MCN là Multi-Channel Network, là mạng lưới đa kênh, bên trung gian hỗ trợ nội dung sáng tạo, lan truyền, phân phối và thương mại hóa)
Phương Tri Nhiên thay đồ, trang điểm chống nước, ngồi bên bể nước chụp ảnh, dùng mũi chân khều nước chơi đùa.
“Bông Tuyết, đến quay video ngắn không?” Coser nam của công ty khác gọi cậu, “Tôi muốn làm trò một chút.”
“Đến ngay!” Phương Tri Nhiên nói, “Tôi trả lời tin nhắn đã.”
[Hễ thi là Quách] (27)
[Lão Quách]: Sắp cuối tháng rồi, phát tiền lương cho các trò thôi.
[Cam Uyển Hòa]: Cảm ơn sếp ạ.
[Phan Hủ]: Cảm ơn bố già.
Phan Hủ đã thu hồi một tin nhắn.
[Phan Hủ]: Cảm ơn sếp ạ.
[Quý Hành Xuyên]: Em muốn ba phần, em còn dạy thay nữa.
[Lão Quách]: …
[F]:
Thầy Quách đúng là tốt thật, không phải làm việc bạt mạng mà còn được cho tiền tiêu vặt.
Phương Tri Nhiên nhấn vào phong bì lì xì, tiền còn chưa kịp ấm tay thì tin nhắn của Tô Gia hiện lên.
[Tô Gia]: Snow.
[F]: Hôm nay gọi sang chảnh vậy.
[Tô Gia]: “Bước Vào Ngàn Năm”, mở hoạt động mới rồi.
[F]: Thánh nạp đến đây.
[Tô Gia]: …
Phương Tri Nhiên quay đầu, chuyển phong bì lì xì còn chưa kịp ấm tay vào game mobile.
[F]: Gói skin chỉ có 600, còn kèm giọng nói nữa, rẻ thật.
[F]: Ngoài đời 600 đâu mua được 5 nhân vật vừa phát sáng vừa có thể trò chuyện chứ.
[Tô Gia]: Cậu nói vậy, tôi cũng hơi muốn mua rồi.
[Tô Gia]: Cậu thật sự không phải nhân viên bán hàng xuất sắc nhất mà game này cử đến chứ?
[F]: À, tôi đúng là đang quay video quảng cáo cho nhà “Bước Vào” đó. Lát nữa gửi cho cậu xem nhé, tôi thấy cái kế hoạch này khá hay.
[Tô Gia]: Ok ok, nhiếp ảnh gia đây sẽ học hỏi.
Được rồi, đến đoạn chat tiếp theo.
[Mẹ]: Bài kiểm tra mẹ mua cho con đã làm xong hết chưa, phải kiểm tra lại lỗi sai và bổ sung đó.
[F]: Vâng ạ, mẹ ơi con yêu mẹ.
[Mẹ]: Trên lớp đừng nói chuyện riêng với bạn cùng bàn, tan học nhớ về nhà sớm nhé.
[F]: Vâng ạ, mẹ ơi con yêu mẹ.
[Mẹ]: Ngày mai hình như nhiệt độ sẽ giảm, mặc thêm áo vào, cảm lạnh sẽ ảnh hưởng đến việc học đó.
[F]: Vâng ạ, mẹ ơi con yêu mẹ.
Được rồi, đến đoạn chat tiếp theo.
[Quý Hành Xuyên]: [Ảnh], chỗ này, dùng thuật toán tôi đã chụp màn hình, sẽ đơn giản hơn một chút.
[F]: [Ảnh], có lý, mai em chạy lại.
[Quý Hành Xuyên]: Biểu đồ cột này vẽ đẹp đó, tôi xem qua rồi, có thể dùng trực tiếp.
[F]: Sản phẩm của Tiểu Nhiên nhất định là hàng chất lượng.
[Quý Hành Xuyên]: Ngày mai đến phòng thí nghiệm không?
[F]: Đến đến đến.
Đàn anh của cậu gần đây hình như lương tâm trỗi dậy, khá quan tâm đến cậu, dẫn dắt cậu làm thí nghiệm, viết luận văn, sợ cậu lầm đường lạc lối.
Được rồi, trong vòng hai phút, tất cả tin nhắn đều đã được xem và trả lời xong.
Tuyệt đối không bỏ sót bất kỳ tin nhắn nào, mang lại giá trị cảm xúc đầy đủ cho mỗi người thân bạn bè.
“Bông Tuyết ơi lại đây nhảy một điệu otaku đi.” Bên kia lại gọi.
“Đến đây đến đây.” Phương Tri Nhiên đặt điện thoại xuống, “Muốn xem điệu nào? Quá OOC thì không nhảy đâu nha.”
Bộ đồ cosplay này không nhẹ, nhưng mặc trên người cậu lại không hề cồng kềnh.
Cậu đến gần ống kính, nhảy nhót vài cái, làm video hậu trường cho bên hãng phát hành.
“Bông Tuyết đáng yêu chết mất.” Coser nam tên Khiếu Lâm đứng cạnh cậu nói, “Đứng cạnh cậu là chúng tôi chẳng có chút tiếng tăm nào.”
“Biến, cấm nói tôi đáng yêu, OOC rồi.” Phương Tri Nhiên lườm một cái chanh chua vào b* ng*c và cơ bụng đang phanh ra của Khiếu Lâm.
Cũng thường thôi, không bằng anh Hành Xuyên của cậu.
Quá trình chụp ảnh dưới nước phức tạp, mọi phương diện đều phải chuẩn bị rất lâu. Phương Tri Nhiên rảnh rỗi buồn chán, nhớ ra vừa nãy định gửi ảnh trang phục cho Tô Gia xem.
Trợ lý không có ở đó, cậu tiện tay kéo Khiếu Lâm lại, ném điện thoại qua. “Biết chụp ảnh không? Chụp cho tôi hai tấm.” Cậu nói.
“Này thì tôi hơi bị biết.” Khiếu Lâm nói.
Nhân vật hôm nay Bông Tuyết cosplay là một thiếu niên hoạt bát, kỹ năng trong game là điều khiển nước, vũ khí là roi, trong game khi giao chiến hiệu ứng khá lộng lẫy.
Cậu ngầu lòi đứng bên mép nước, thả roi xuống mặt nước, nghiêng mắt nhìn về phía ống kính.
Ban đầu là Khiếu Lâm chụp, nhưng không lâu sau, vài coser khác cũng vây lại, bắt đầu chỉ trỏ:
“Đừng làm bộ nữa, cười lên cho ba xem.”
“Chụp ảnh chính thức bằng điện thoại, tôi giỏi khoản này, Bông Tuyết cậu vung roi lên xem nào… ôi mẹ ơi mẹ ơi.”
“Chạy từ bên này sang bên kia xem? Thử xem?”
Phương Tri Nhiên bị các đồng nghiệp hướng dẫn đến mức đau đầu.
“Cậu xuống nước đi.” Khiếu Lâm nói, “Dù sao lát nữa cũng phải lặn, đằng nào cũng ướt, tôi thấy bộ này chụp trong nước mới đẹp.”
‘tõm’ một tiếng, Bông Tuyết nhảy vào bể nước.
Tà áo màu vàng nhạt nhẹ bung ra trong nước, mái tóc dài nhạt màu bồng bềnh trên mặt nước.
“À đúng đúng, chính là cảm giác này.” Khiếu Lâm nói, “Bông Tuyết tan ch** n**c.”
Phương Tri Nhiên: “…”
Cậu suy nghĩ về tính cách nhân vật, vẫy nước, cười tươi trước ống kính điện thoại.
“Không cần hậu kỳ quay phát ăn ngay.” Khiếu Lâm ném điện thoại trả lại cho cậu, “Chuyên nghiệp là vậy đó.”
“Chuẩn bị bắt đầu chụp!” Bên kia, người của ban tổ chức đang gọi, “Mọi người chuẩn bị đi.”
Phương Tri Nhiên mở WeChat, trả lời một số tin nhắn, gửi ảnh cho Tô Gia.
“Tôi đến đây.” Phương Tri Nhiên đặt điện thoại xuống mép bể nước, dưới sự giúp đỡ của hậu cần, cậu lặn xuống.
Chụp ảnh dưới nước khá thử thách khả năng kiểm soát biểu cảm của coser, chỉ một chút bất cẩn thôi cũng có thể khiến ngũ quan bay lung tung.
Điều này không khó đối với Phương Tri Nhiên, cậu biết bơi, không sợ nước, còn có thể bắt chước động tác kỹ năng của nhân vật dưới nước.
Sau buổi chụp ngắn gọn, nhiếp ảnh gia bảo cậu nghỉ ngơi một lát ở bên cạnh.
Cậu ngồi bên bể nước, nhìn Khiếu Lâm đang vật lộn từ sống đến chết.
Có vài lần, hậu cần giúp sắp xếp tư thế, Khiếu Lâm há miệng phun ra một tràng bong bóng, té cái oạch lộn xộn hết cả lên.
“Mất mặt quá, sao cậu chụp cứ như highlight chết chóc trong game vậy.”
Phương Tri Nhiên cười lớn chế nhạo, vui vẻ đến mức mắt híp lại, cậu nhặt điện thoại lên, tiếp tục trả lời tin nhắn.
Phương Tri Nhiên: “…”
Chết tiệt, nói chuyện với quá nhiều người, vừa nãy vội vàng, lại gửi tin nhắn của mẹ cho Tô Gia rồi.
[F]: Mẹ ơi con yêu mẹ.
[Tô Gia]: Con trai ngoan, mẹ mua váy ngắn cho con mặc nha.
Phương Tri Nhiên: “…”
Cậu trả lời lại một chữ “cút”.
Ớ, vậy những bức ảnh vừa nãy, sẽ không phải đã gửi cho mẹ rồi chứ.
Cậu hơi lo lắng mở hộp thoại với mẹ.
May quá may quá, chỉ là gửi số liệu cần hỏi đàn anh sang thôi.
Mẹ cậu còn khá vui vẻ.
[Mẹ]: Con trai ngoan, muộn thế này rồi mà vẫn học bài sao.
Phương Tri Nhiên thở phào nhẹ nhõm, may quá, thoát được một trận “mẹ thấy là đánh”.
Khoan đã, đợi chút. Vậy ảnh của tôi đâu?
Phương Tri Nhiên: “…”
Không phải chứ?
Cậu ôm may mắn mở hộp thoại với Quý Hành Xuyên.
[F]: [Ảnh]x9, dưới nước cảm giác bông tuyết tan vỡ cực nóng, nhìn nhiều thêm đi nhé, chết khỏi hối tiếc.
Phương Tri Nhiên: “…”
Có thể thu hồi lại không?
[Quý Hành Xuyên]: Ừm, chết khỏi hối tiếc?
Thầy Bông Tuyết bị sặc không khí, ho sặc sụa.
“A… tôi sắp chết đuối thiệt, tiền này tôi không muốn kiếm nữa.”
Trong bể nước, Khiếu Lâm lồm cồm bò lên bờ, ngẩng đầu lên, cười lớn, “Ủa, đây chẳng phải là coser nổi tiếng thầy Bông Tuyết đó sao, cậu ở trên bờ cũng có thể chết đuối hả?”
Bông Tuyết: “…”
[Lời tác giả muốn nói]
Vô tình lại câu được ai nữa rồi nhỉ.