Cách Chính Xác Nắm Thóp Kẻ Mê Luyến Giọng Nói

Chương 1: Yên tâm, không có đối tượng

Trước Tiếp

Edit: Yin

“Hưm, đừng nghịch… đừng động lung tung…”

Giọng người đàn ông trầm thấp, lạnh lẽo, ngữ điệu mập mờ, ám muội.

“Em xem mấy giờ rồi? Nên làm gì nhỉ?” 

“…Không được, phải ngủ thôi, ngoan, nhắm mắt lại nào.” 

“Nếu còn quậy nữa, anh sẽ…” 

“Thôi được rồi, nghỉ sớm đi, ngày mai em muốn làm gì anh sẽ làm với em nhé.”

Âm thanh đột ngột dừng lại. 

Quý Hành Xuyên tắt thiết bị ghi âm, gửi đoạn âm thanh dỗ ngủ vừa thu cho nhóm sản xuất game mobile. 

Đối phương nhận được âm thanh, lập tức gọi điện thoại đến.

“Thầy Mùa Đông, vẫn là anh đỉnh nhất!” Đối phương thét chói tai. 

“Đoạn âm thanh dỗ ngủ này vừa ra, độ hot của nhân vật chúng tôi sẽ tăng vùn vụt cho mà xem, số tiền nạp của mọi người cũng sẽ bay cao theo, hí hí.” Đối phương cười đến khoái chí.

Quý Hành Xuyên: “.” 

Quý Hành Xuyên: “Lỡ miệng nói ra lời trong lòng rồi kìa .” 

Khác với giọng nói khi thu âm vừa nãy, giọng thật của anh không hề lạnh lùng, phát âm rõ ràng, âm điệu không nhanh không chậm, nghe có vẻ lười biếng.

“Gần đây anh thật sự không nhận vai mới nữa sao?” Đối phương lại hỏi, “Nhân vật mới chúng tôi vừa ra mắt bị câm, anh có thể tạo cho cậu ấy một kỳ tích y học không?” 

“Gần đây bận.” Quý Hành Xuyên nói, “Tạm thời không nặn ra được kỳ quan thứ tám của thế giới đâu.” 

Đối phương bị chọc cười: “Vậy chúc thầy Mùa Đông công việc ở thế giới thật mọi sự thuận lợi!”

Quý Hành Xuyên thoát phần mềm thu âm, mở luận văn đang đọc dở. 

Đại thần lồng tiếng nổi danh “Mùa Đông” trong đời thực là một nghiên cứu sinh tiến sĩ Vật Lý.

Màn hình điện thoại bên cạnh máy tính sáng lên mấy lần, anh liếc mắt nhìn qua, có mấy cuộc gọi nhỡ. 

Anh gọi lại…

“Thế nào? Dự án có tiến triển gì không?” Quý Hành Xuyên lơ đãng bắt chéo đôi chân dài, “Hôm nay thí nghiệm ra số liệu chưa?” 

Người ở đầu dây bên kia ngẩn ra: “…Tiến triển cũng coi như thuận lợi, có điều hôm nay ba lần thí nghiệm đều thất bại.”

“Không lý tưởng lắm nhỉ, tiếp tục cố gắng, còn mấy bài báo thì sao?” Quý Hành Xuyên hỏi, “Đã gửi được mấy bài rồi?” 

“Tuần này có một bài vừa mới được đăng… không đúng, Quý Hành Xuyên! Em là thầy hướng dẫn hay tôi là thầy hướng dẫn hả!” Người bên kia điện thoại gầm lên. 

Khóe miệng Quý Hành Xuyên hơi nhếch lên, đưa điện thoại ra xa tai một chút.

Người gọi điện thoại tên là Quách Lân, là thầy hướng dẫn của anh trong thời gian học tiến sĩ. 

Năm nay thầy ấy nhận một dự án hợp tác ở nước ngoài, phải bay đến nước A ở đó một năm.

“Được, vậy thầy hỏi em đi.” Quý Hành Xuyên nói.

“Thầy không hỏi em cái này.” Quách Lân dở khóc dở cười, “Thầy chỉ muốn hỏi,  thằng bé thạc sĩ năm nhất thầy nhờ em chăm sóc, em săn sóc giúp thầy thế nào rồi?” 

Không gian đột nhiên im lặng đến đáng sợ. 

Một lúc lâu sau, Quý Hành Xuyên lên tiếng: “Dạ… dù sao cũng chưa săn chết.” 

“…?”

Quách Lân là một người thầy có trách nhiệm, ông có việc phải ra nước ngoài nhưng lại không yên tâm về cậu học viên cao học mới nhận năm nay.

Cho nên ông chỉ đích danh một người, bảo Quý Hành Xuyên chú ý dẫn dắt thêm. 

Hình như cậu học viên tên là Phương Tri Nhiên, người rất gầy, lúc nhập học trên mặt đeo một cặp kính gọng đen to đùng trông rất mọt sách, cổ áo kéo cao che đi chiếc cằm trắng trẻo, không nhìn rõ mặt.

“Không quản đúng không? Thầy dùng ngón chân cũng đoán được thằng nhóc em chắc chắn coi lời thầy như gió thoảng bên tai. Cái dự án em đang làm ấy, giao cho Phương Tri Nhiên một phần đi, thằng bé rất có tiềm năng đấy, thi trái ngành vật lý mà cả hai vòng đều đứng đầu khoa, là bổn giáo sư ta đây nghiêm khắc tuyển chọn, chất lượng đảm bảo.” Quách Lân nói, “Để thằng bé vào phòng thí nghiệm với em, cũng cho em có người bầu bạn.” 

“Được ạ.” Quý Hành Xuyên kéo dài giọng, lười biếng nói, “Vậy ngày mai em liên lạc với cậu ta.”

Chiều ngày hôm sau, Quý Hành Xuyên từ phòng thí nghiệm ra, ngồi trước máy tính, lăn chuột tới lui, nhanh chóng đọc xong những trang luận văn còn dang dở. 

Mắt hơi khô, anh cầm lọ thuốc nhỏ mắt bên cạnh bàn, nhỏ hai giọt vào mắt. 

Nhắm mắt dưỡng thần một lát, Quý Hành Xuyên từng xẻng đào bới trong danh sách liên lạc, tìm ra tài khoản của cậu đàn em, soạn một tin nhắn gửi đi.

Cùng lúc đó, danh sách có tin nhắn mới hiện ra. 

Đến từ em họ anh, Quý Trạch…

[Chà Chà]: Anh!! Triển lãm Anime và Manga hôm nay vui điên! Em đang ở hiện trường, toàn coser thần thánh! 

[Chà Chà]: Em chụp nhiều ảnh lắm, anh xem thử không? 

[Quý Hành Xuyên]: Xem, xem thử bài kiểm tra giữa kỳ của em đi

[Chà Chà]: Anh! Sao anh biến thành người lớn vô vị vậy

 

[Quý Hành Xuyên]: Biết là được

[Quý Hành Xuyên]: Già, hết mê otaku rồi

Em trai anh vừa học cấp hai, đang tuổi nổi loạn, hễ thành phố có triển lãm Manga và Anime là nhóc ta chắc chắn không bỏ sót buổi nào. 

Điện thoại lại reo lên, Quý Trạch gửi một đoạn video qua, quay cảnh bên ngoài khu vực triển lãm.

Thiếu nữ đang nháy mắt tinh nghịch, còn hướng về phía ống kính làm động tác bắn súng. 

Cô mặc bộ đồ diễn mỏng manh màu hồng tím, mái tóc dài màu trắng bạc rủ xuống ngang eo, bên dưới chiếc váy xòe bồng bềnh lộ ra đôi chân dài trắng nõn, thon thả, bên cạnh chiếc vòng đeo trên đùi lộ ra một chút làn da trắng như tuyết.

Chiếc váy ngắn bằng voan màu hồng tím vừa vặn che đến mép đùi, vì độ cong nên hơi lõm ở eo, tà váy xếp ly, lên phía trên là một đoạn eo thon thả, mềm mại.

Gió thu cuối mùa thổi mạnh, làm tà váy voan mỏng manh tung bay, khiến dáng người thiếu nữ càng thêm mảnh khảnh. 

Đầu ngón tay Quý Hành Xuyên khựng lại. 

Đây là nhân vật trong một game âm nhạc đang rất hot gần đây, cách trang điểm và biểu cảm đều được nghiên cứu giống nguyên tác, cô bé coser này rất tôn trọng nhân vật.

[Chà Chà]: Em vốn định xin chụp chung một tấm, nhưng vừa rồi vị tiền bối này bị một tin nhắn gọi đi mất rồi

[Chà Chà]: Tên ngốc nào gọi nữ thần của em vậy 👊😭

[Chà Chà]: Thật sự rất xinh đẹp, tiếc là anh không có hứng thú

[Quý Hành Xuyên]: Còn ảnh nữa không? 

[Chà Chà]: …?

Phương Tri Nhiên chạy thục mạng ra khỏi khu triển lãm, lao nhanh vào một chiếc taxi đang đậu bên đường. 

“Bác tài, đại học A, cho cháu thưởng thức tay lái điệu nghệ của bác đi ạ.” Cậu thở hổn hển nói xong, liền nhận một cuộc điện thoại.

“Bông Tuyết.” Bạn cậu hỏi, “Vừa nãy cái bóng mờ kia là cậu đúng không?” 

Phương Tri Nhiên: “Là tôi, tôi phải về trường gấp, tự dưng nhận được một đơn hàng học tập.”

“Cái quái gì vậy?” Người bên kia điện thoại kinh ngạc. 

“Là đàn anh nghiên cứu sinh đang triệu hồi tôi, tự dưng bảo muốn nói chuyện với tôi về tình hình học tập gần đây.” Phương Tri Nhiên nói.

“Đột ngột vậy sao.” Người bạn nói, “Tôi đang chỉnh thiết bị, chuẩn bị chụp cho cậu vài tấm ảnh hiện trường, vừa ngẩng đầu lên đã không thấy người đâu.” 

Bạn bè: “Cậu cứ thế đi gặp đàn anh cậu à? Cho anh ta một phen chấn động?” 

“Tôi đã xử lý xong xuôi hết rồi.” Phương Tri Nhiên nói.

Vỏn vẹn tám chữ, bao gồm nhưng không giới hạn việc xông vào nhà vệ sinh nam của khu triển lãm, làm một đám otaku trợn mắt há mồm vì kinh ngạc, tẩy trang, rửa mặt, thay quần áo và lăn lê bò toài lên một chiếc taxi.

“Cậu giỏi thật đấy.” Người bạn cảm thán. 

Không, không giỏi lắm, Phương Tri Nhiên thầm nghĩ. 

Vội vàng đến nỗi tất chân và vòng đùi cậu còn chưa kịp tháo ra, chỉ kịp mặc thêm một chiếc quần thể thao rộng thùng thình bên ngoài. 

Cũng may bộ não con người phát triển có hạn, không ai có kỹ năng nhìn xuyên thấu.

“Học cao học bận thật đấy.” Cậu bạn kia cảm thán. 

“Cũng tạm thôi, học hành cũng khá thú vị.” Phương Tri Nhiên nói, “Yên tâm, anh ấy sẽ không làm khó tôi đâu, anh ấy lười quản lý tôi lắm.”

Đàn anh cùng chuyên ngành của cậu tên Quý Hành Xuyên, năm nay học năm hai hệ tiến sĩ, là nhân vật nổi tiếng hàng đầu trên diễn đàn trường của Đại học A. Chỉ riêng cái topic “Làm thế nào để có được WeChat của Quý Hành Xuyên”, cậu đã thấy trên diễn đàn cả chục lần. 

Cậu còn từng góp một bình luận...

Đăng một danh sách sách ôn thi cao học khoa Vật lý, thu về một “tác giả đã thử”. 

Bọn người chỉ biết xin xỏ quả nhiên không biết lòng tốt của người khác.

Cậu là học viên năm nhất hệ thạc sĩ khoa Vật lý năm nay, trước khi thầy hướng dẫn ra nước ngoài đã giao cậu cho Quý Hành Xuyên, nhờ Quý Hành Xuyên hướng dẫn cậu nhiều hơn. 

Phương Tri Nhiên cảm thấy, đàn anh này có lẽ đang dùng ý niệm để hướng dẫn cậu. 

Nếu không thì sao từ khi khai giảng đến giờ, đã nửa học kỳ trôi qua, cậu chỉ gặp Quý Hành Xuyên đúng một lần.

Taxi dừng trước tòa nhà khoa Vật lý, cậu lao lên lầu.

Viện Nghiên cứu Sinh Khoa Vật lý Đại học A, căn cứ địa của các anh tài, hang động mê hồn của những mọt sách. 

Trên đường đi, Phương Tri Nhiên gặp được đàn chị đang vội vã ôm máy tính, hay đàn anh đang vò đầu bứt tai chép kết quả thí nghiệm. 

Cậu đeo chiếc ba lô nặng trịch hoàn toàn hòa nhập vào, có điều hôm nay quên đeo chiếc kính gọng đen, bản thể của các học sinh xuất sắc. 

Cậu nhét chiếc váy lộ ra bên mép khóa kéo vào ba lô đầy ắp, gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng nói từ bên trong vọng ra. 

Giọng đàn anh này nghe cũng hay thật. 

Cậu xách ba lô, đẩy cửa bước vào văn phòng.

Người ngồi bên bàn làm việc quay lưng lại với ánh sáng, đối diện với màn hình máy tính, chỉ để lộ cho cậu một bên mặt lạnh lùng. 

“Chào anh ạ.” Cậu ngoan ngoãn chào hỏi.

Chiếc ghế xoay nửa vòng, đối phương rõ ràng không mấy hứng thú với cục nợ lớn này, nhàn nhạt nhìn cậu: “Ừ, dạo này học hành thế nào, cứ…”

Như bị nhấn nút tạm dừng, ánh mắt đối phương dừng lại trên mặt cậu. 

Phương Tri Nhiên: “?” 

Cậu lo lắng nắm chặt ống quần. 

Đến rồi, cảm giác áp bức của dân nghiên cứu khoa học.

Vị đàn anh nổi tiếng trong trường này của cậu thật sự có thể coi là con cưng của trời, học sớm hơn người khác hai năm, mới 25 tuổi đã học năm hai tiến sĩ, quả thật là người sớm được khai trí. 

Không giống cậu, ngay cả việc dậy sớm cũng khó mà làm được.

“Cứ ngồi đi.” Giọng nói không ấm không lạnh của đối phương vang lên bên tai. 

Phương Tri Nhiên kéo một chiếc ghế, ngồi đối diện Quý Hành Xuyên. 

Cậu tự giác nhấn nút “phát”, mở miệng là một tràng báo cáo học thuật trôi chảy: “Sau khi khai giảng, em theo thời khóa biểu của học viên mới, mỗi ngày đều cùng mọi người lên lớp, thời gian rảnh em đã đọc không ít tài liệu tiếng Trung và tiếng Anh về hướng nghiên cứu của nhóm mình…”

Đàn anh hơi nghiêng đầu, dường như đang nghe, lại dường như không. 

Bởi vì anh ấy cầm điện thoại trên bàn lên, nhìn màn hình, lại nhìn cậu, dường như chỗ nào cũng không vừa ý, đến một câu hỏi cũng không có.

Dù sao trên danh nghĩa đối phương hiện tại là người được thầy hướng dẫn chỉ định quản lý mình, điểm ấn tượng Phương Tri Nhiên vẫn phải cố gắng lụm.

Thế là cậu lại mở miệng: “À đúng rồi, em còn có một kế hoạch cho ba năm nghiên cứu sắp tới, anh ơi, anh nghe em…” 

Bây giờ em bịa đây.

“Không cần.” Quý Hành Xuyên lên tiếng, ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi bức ảnh em họ gửi trên màn hình điện thoại, “Cậu, có em gái không?” 

Phương Tri Nhiên: “Em… hả?” 

Phương Tri Nhiên: “?”

“Dạ.” Cậu nghĩ nghĩ, cảm thấy mình hình như đã hiểu ra. 

Ánh mắt mờ mịt của cậu dần trở nên kiên định: “Không có em gái, cũng không có em trai, càng không có đối tượng, anh yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến tốc độ viết luận văn của em.” 

Quý Hành Xuyên: “…”.

Trước Tiếp