Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt

Chương 3

Trước Tiếp

4

Tôi nhích bước chân, đi bên cạnh anh.

Vừa đi đã nghe thấy giọng điệu châm chọc quen thuộc:

“Lại định quyến rũ Hạ Châu nữa à?”

“Không phải là anh không chịu cùng đội với em sao?”

Tôi nghẹn một bụng lửa, khó chịu nhìn anh.

Hứa Trạch Uyên thoáng sững người.

Sau đó vẻ mặt biến thành một loại mỉa mai kỳ quái.

Hàm răng phía sau hơi nghiến chặt.

Anh nheo mắt, chửi một câu:

“Đệt.”

Rồi lại như cảm thán:

“Giỏi thật đấy.”

Sau đó không nói thêm gì nữa.

Chỉ để lại cho tôi một bóng lưng.

Ý thức được chuyện này có lẽ liên quan đến Hạ Châu.

Đầu óc tôi lập tức hoạt động.

Ngay cả nỗi sợ hành lang âm u cũng quên mất.

Vội vàng đi ra ngoài.

Khi ánh nắng ấm áp rơi xuống người.

Tôi rút ra được một kết luận:

Hạ Châu muốn lên ngôi.

Hứa Trạch Uyên đang ghen.

Ừm.

Khá tốt.

Cứ ghen đi.

Hiệu suất làm việc của Hạ Châu rất cao.

Tôi tắm rửa, trang điểm xong quay lại.

Khung chương trình cậu viết đã gần hoàn chỉnh.

Trương Duệ cũng đang nghiêm túc chuẩn bị luận văn.

Tôi giúp hai người xử lý một vài chi tiết.

Cuối cùng cuộc thi mô hình toán học cũng kết thúc viên mãn.

Trong phòng thí nghiệm vang lên những tiếng bàn tán nho nhỏ.

Không khí vừa náo nhiệt vừa thư giãn.

Tôi chống tay đứng dậy chuẩn bị đi.

Liền bị Hạ Châu kéo lại.

“Từ Viễn Hàng rủ mọi người đi thư giãn. Đi KTV không?”

Nếu Hạ Châu đi.

Thì Hứa Trạch Uyên chắc chắn cũng đi.

“Được thôi.”

Tôi gần như đồng ý ngay lập tức.

Trong KTV.

Ánh đèn mờ tối đầy ám muội.

Chín người ngồi quanh một bàn.

Vừa chơi trò chơi vừa uống rượu.

Hạ Châu phụ trách xào bài và chia bài.

Luật là:

Lá A và lá 9 phải thực hiện hình phạt do người giữ lá 5 đưa ra.

Ai không muốn làm thì uống ba ly whisky.

Tôi nhìn những ngón tay thon dài của Hạ Châu lúc chia bài.

Đến khi phát hiện mình cầm lá 9.

Không nhịn được ghé sát lại chất vấn:

“Cậu có gian lận không đấy?”

Tôi thấy động tác xào bài của cậu ban nãy rất kỳ lạ.

Nhưng lại không thể nói được kỳ lạ ở đâu.

Hạ Châu nghe vậy.

Giơ lá bài trong tay lên cho tôi xem.

Là số 7.

Anh không giải thích.

Cũng chẳng phản bác.

Chỉ dùng hành động chứng minh chuyện này không liên quan đến mình.

Người cầm lá 5 đắc ý lật bài ra.

“Mới bắt đầu thôi mà.”

“Lá 9 ngồi lên đùi lá A.”

“Rồi đút cho người đó một thanh chocolate.”

“Không quá đáng chứ?”

Hứa Trạch Uyên lật lá bài của mình.

Là A.

Cả căn phòng đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.

Khi tôi lật lá 9 ra.

Chuyện của tôi và Hứa Trạch Uyên.

Mọi người ít nhiều đều nghe qua.

Khá là lúng túng.

Người giữ lá 5 EQ rất cao.

Lập tức cứu vãn bầu không khí.

“Ôi trời, trai xinh gái đẹp quá hợp luôn còn gì!”

Thật ra...

Tôi khá thích hình phạt này.

Tôi cười với cậu ta.

Cúi người lấy thanh chocolate.

Rồi đi tới trước mặt Hứa Trạch Uyên.

Hai người nhìn nhau.

Môi mỏng của anh khẽ mím.

Trong đôi mắt đen đặc cảm xúc cuồn cuộn.

Giống như đang chất vấn tôi:

Ai rút được lá A cũng được như vậy sao?

Bàn tay vốn định đặt lên vai anh của tôi vô thức rụt lại.

Anh...

Muốn từ chối tôi.

Nhận ra điều đó.

Tôi ngậm thanh chocolate vào miệng.

Đưa tay lấy ly rượu.

Nhưng lại va phải tay Hứa Trạch Uyên.

Hai người gần như đồng thanh:

“Tôi uống rượu.”

Bàn tay cầm ly của tôi siết lại.

Nhưng Hứa Trạch Uyên đã trực tiếp lấy mất ly rượu.

Liếc tôi một cái.

Nụ cười mang theo vài phần châm biếm.

“Chị khóa trên về chỗ ngồi đi.”

“Tôi uống thay chị ha.”

Không biết là vì tức hay giận.

Tôi cầm một chiếc ly trống lên.

“Không thể để anh chịu thiệt được.”

“Em cũng uống một ly vậy.”

Nói xong.

Tôi ném lá 9 xuống bàn.

Rót đầy whisky.

Ngửa đầu uống cạn.

Dù có chút không vui.

Nhưng nhờ cả tôi lẫn Hứa Trạch Uyên đều uống rượu.

Không khí nhanh chóng đạt tới cao trào.

Mọi người càng chơi càng hăng.

Còn tôi...

Từ đó trở đi không rút được lá A hay lá 9 nữa.

Ngẫm kỹ lại.

Rõ ràng là Hạ Châu đã động tay động chân.

Anh biết với cái tính chó má của Hứa Trạch Uyên.

Nhất định sẽ khiến tôi mất mặt.

Nên cố ý sắp xếp như vậy.

Tôi nheo mắt nhìn Hạ Châu đang ngồi bên cạnh.

Trông đạo mạo lịch sự vô cùng.

Không nhịn được siết chặt lá bài trong tay.

Trà xanh đến tổ tiên nhà cậu rồi đấy nhá?!

5

Trò chơi tiếp tục chuyển sang phần kinh điển: Thật lòng hay Thử thách.

Chắc chắn có vài người tò mò về chuyện confession của tôi.

Nên rất nhanh đã có người hỏi:

“Những gì trên tường confession nói là thật à?”

Tôi nhún vai.

“Nửa thật nửa giả thôi.”

“Nhưng người giàu cũng sinh con gái mà.”

Từ nhỏ tôi thiếu tình thương.

Chứ không thiếu tiền.

Nói tôi lừa tiền người khác.

Thật sự tôi không chấp nhận được.

Một câu đùa lạnh kết thúc đề tài.

Mọi người tiếp tục xem trò vui.

Cho tới khi tôi rút được lá thử thách:

“Hôn nhẹ yết hầu của người khác giới bên trái bạn.”

Tôi lập tức sững sờ.

Nhìn chằm chằm tấm thẻ.

Tôi có một nghi ngờ nghiêm trọng rằng...

Hạ Châu lại giở trò.

Tôi nhìn sang cậu ấy.

Trong đôi mắt kia vẫn dịu dàng ôn hòa.

Thậm chí còn mang theo ý cười.

Hạ Châu nâng ly rượu lên.

Lộ vẻ khó xử đầy săn sóc.

“Làm chị khóa trên khó xử rồi. Để tôi uống thay nhé.”

Khó xử cái đầu cậu.

Tôi chỉ tò mò.

Rốt cuộc cậu ấy là loại túi nilon nhãn hiệu gì.

Mà giả vờ giỏi đến thế.

Tôi đưa tay giữ lấy cổ tay cậu ấy.

Mỉm cười.

“Sao có thể để cậu chịu thiệt được?”

Nói xong.

Tôi cúi đầu.

Khẽ chạm môi lên yết hầu Hạ Châu.

Vừa chạm đã rời.

Ngẩng đầu lên.

Tôi lập tức rơi vào đôi mắt đen sâu thẳm của cậu.

Khóe mắt còn nhìn thấy yết hầu sắc nét đầy gợi cảm kia.

Chậm rãi chuyển động lên xuống một lần.

Tiếng hò hét cổ vũ lập tức lấn át tiếng nhạc.

Tôi buông tay khỏi cổ tay cậu.

Quay lại chỗ ngồi.

Mượn động tác ngẩng đầu uống nước.

Lén nhìn Hứa Trạch Uyên.

Anh đang nhìn tôi.

Ánh mắt đen đặc.

Mãnh liệt đến đáng sợ.

Bất kể là cảm xúc hay ánh nhìn.

Dường như đều đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

Chỉ cần thêm một cọng rơm cuối cùng.

Anh có thể lật tung căn phòng này.

Kéo tôi ra ngoài xử lý.

Hoặc đánh ch/ết Hạ Châu.

Sẽ không có kết cục thứ ba.

Tôi không nhịn được cong khóe môi.

Đáng đời.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Đã hơn hai giờ sáng.

Bố tôi lại gọi tới.

Tôi vội cầm điện thoại đi ra ngoài nghe máy.

“Nghiêu Nghiêu.”

“Mẹ con đang công tác bên đó.”

“Bị bệnh phải nhập viện rồi.”

“Con tới thăm mẹ đi.”

Nghe tin mẹ bị bệnh.

Tim tôi thắt lại.

Sau khi hoàn hồn.

Tôi không nhịn được chất vấn:

“Bà ấy đến đây bao lâu rồi?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Tôi lập tức hiểu.

Mẹ chắc đã tới từ lâu.

Tôi bật cười vì tức.

“Đến nơi con gái mình học cũng không liên lạc. Cũng chẳng thèm tới gặp. Bà ấy bận như thế. Chắc bị bệnh vẫn đang làm việc nhỉ?”

“Con không thích hợp làm phiền bà ấy đâu.”

“Con cúp máy đây ạ.”

Nói xong.

Tôi cúp điện thoại.

Nghe tiếng tút dài vang lên.

Rồi men theo bức tường ngồi xổm xuống.

Tiền tiêu mãi cũng không hết.

Vậy tại sao lại sống như thế?

Điều chỉnh lại tâm trạng.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Đúng lúc nhìn thấy Hạ Châu đang rót rượu.

Hôm nay cậu ấy dường như chưa từng thua.

Cũng chưa uống một ly nào.

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.

02:13 sáng.

Lập tức đi tới.

Giữ lấy cổ tay cậu ấy.

“Để tôi uống thay cậu.”

Tôi cầm ly rượu lên nhìn mọi người.

Có người cười trêu:

“Chị khóa trên thương xót anh Châu vì anh ấy dị ứng cồn à?”

“Không sao đâu. Chỉ dị ứng nhẹ thôi. Chưa ch/ết được đâu.”

Người khác cũng hùa theo:

“Đúng đấy. Để anh Châu uống đi. Khó khăn lắm mới thấy anh ấy thua một lần.”

“Hiếm lắm đấy.”

Hạ Châu ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt hơi cong lên.

“Sao vậy?”

Tôi đáp:

“Tôi muốn lát nữa cậu đưa tôi tới bệnh viện. Nên uống thay cậu ly này thôi.”

Hạ Châu nhìn tôi vài giây.

Sau đó khẽ đáp:

“Được.”

6

Giọng chúng tôi rất nhỏ.

Trong mắt người khác, lại giống như đang thì thầm thân mật.

Hứa Trạch Uyên đặt ly rượu xuống bàn.

Không nặng không nhẹ.

Nhưng tiếng thủy tinh va chạm vang lên rất rõ.

Tất cả mọi người đều nhìn sang.

Lúc ấy mới nhận ra đây là khung cảnh Tu La tràng đến mức nào.

Đôi mày thanh tú của anh khẽ nhíu lại.

Đôi mắt dài hơi nhếch lên.

Môi mỏng mím chặt.

Sắc mặt cực kỳ khó coi.

Vẻ cay nghiệt và châm biếm gần như hiện rõ trên mặt.

Cơn giận bị đè nén chẳng hề che giấu nổi.

Ai cũng nhìn thấy.

Anh chỉ chăm chăm nhìn tôi.

Giọng lạnh lẽo nhưng đầy khiêu khích:

“Chị khóa trên không biết uống thay phải uống gấp đôi à?”

“Hạ Châu thua ba ly đấy.”

Tôi cầm chai whisky lên nhìn anh.

“Được. Em uống.”

Hứa Trạch Uyên khựng lại.

Bầu không khí lập tức bùng nổ.

Mọi người chẳng còn tâm trí để ý xem tên nóng tính này có định phá đám hay không nữa.

Đồng loạt vỗ tay reo hò.

Tôi không nhìn anh thêm lần nào.

Chỉ liên tục rót rượu.

Uống hết ly này tới ly khác.

Sau sáu ly.

Dạ dày như bị lật tung.

Tôi chỉ muốn nôn sạch ngay tại chỗ.

Tửu lượng của tôi không tệ.

Nhưng cũng không chịu nổi kiểu uống dồn dập như vậy.

Tôi miễn cưỡng ngoắc tay với Hạ Châu.

Định bước xuống bục rồi chào mọi người một tiếng để rời đi.

Ai ngờ vừa bước.

Lại giẫm hụt.

Loạng choạng ngã về phía trước.

Hạ Châu phía sau phản ứng cực nhanh.

Lập tức đưa tay đỡ lấy tôi.

Bàn tay lạnh lẽo của cậu áp vào bên hông tôi.

Hôm nay tôi mặc áo ngắn.

Vòng eo để lộ bên ngoài.

Da thịt chạm nhau.

Nhiệt độ lòng bàn tay cậu ấy rõ ràng không cao.

Nhưng tôi lại cảm thấy nơi đó như bốc cháy.

Không nhịn được run lên một chút.

Dường như lúc này Hạ Châu mới nhận ra.

Bàn tay đặt trên eo tôi bất ngờ siết chặt.

Đỡ tôi đứng vững.

Sau đó mới rút ra.

Chúng tôi vừa đứng ổn.

Mọi người cũng nhận ra hai người chuẩn bị rời đi.

Chưa kịp mở miệng giữ lại.

Hứa Trạch Uyên đã chộp lấy một điếu thuốc trên bàn.

Ném thẳng về phía Hạ Châu.

Bị Hạ Châu giơ tay chặn lại.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Trong mắt Hứa Trạch Uyên không chỉ còn tức giận.

Mà còn có một nỗi đau và ghen tuông khó diễn tả.

Giọng điệu ác liệt đến cực điểm.

Như thể muốn nuốt sống tôi.

“Khương Nghiêu. Cô dám đi với cậu ta thử xem.”

Ý muốn giải thích trong lòng tôi lập tức nhạt đi.

Tôi cúi đầu nhìn điếu thuốc bị chặn rơi trên đất.

Đang định mở miệng châm chọc.

Thì Hạ Châu bên cạnh dường như đã đoán trước.

Cậu đưa tay đẩy nhẹ vai tôi.

Sau đó nhìn mọi người bằng ánh mắt dịu dàng.

Giọng nói chậm rãi đầy mê hoặc:

“Xin lỗi mọi người. Bọn tôi có chút việc riêng phải đi trước. Tối nay tôi bao hết. Mọi người cứ chơi vui vẻ nhé.”

Nói xong.

Cậu đẩy tôi ra khỏi phòng.

Cứ như vậy nhẹ nhàng xóa đi cuộc cãi vã sắp bùng nổ giữa tôi và Hứa Trạch Uyên.

Ra ngoài.

Tôi nói:

“Phiền cậu rồi.”

“Để tôi trả tiền đi.”

“Dù sao cũng là chuyện của tôi mà.”

Hạ Châu thu tay khỏi vai tôi.

Mí mắt khẽ rũ xuống.

Trông rất thờ ơ.

“Không sao, dù sao chị khóa trên cũng uống thay tôi nhiều như vậy mà.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Chẳng phải uống rượu là tiền xe sao?”

Nghe vậy.

Hạ Châu cười đến cong cả mắt.

Vẻ đẹp có phần nữ tính của cậu ấy lúc cười đặc biệt mê hoặc.

Đúng lúc đi tới quầy thanh toán.

Tôi mặc kệ cậu.

Tự mình quét mã trả tiền.

Hạ Châu đứng phía sau khẽ nhếch môi.

“Vậy lát nữa tôi sẽ bảo họ cảm ơn chị khóa trên tử tế.”

KTV nằm gần trường.

Chúng tôi đi bộ tới.

Sau khi lấy xe.

Tôi ngồi lên ghế phụ.

Ngửa đầu tỉnh rượu.

Thì thấy bàn tay thon dài của Hạ Châu đưa tới một chai nước khoáng.

“Uống chút nước đi.”

Tôi nhận lấy.

Ngửa đầu uống liền.

Cậu đạp ga.

Chiếc Lamborghini màu đen lao đi trong màn đêm tĩnh lặng.

Đi được nửa đường.

Đèn đỏ sáng lên.

Hạ Châu tùy ý hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Tôi lắc đầu.

“Không có gì.”

“Mẹ tôi tới đây công tác. Bị bệnh nhập viện. Tôi đi thăm bà ấy thôi.”

Hạ Châu nhướng mày.

Liếc nhìn bản đồ dẫn đường.

Không nói gì thêm.

Đến gần bệnh viện.

Cậu bất ngờ đạp phanh.

Dừng xe bên đường.

“Đi thăm bác gái, cũng nên mang chút quà.”

Tôi định từ chối.

Nhưng rồi lại nuốt lời xuống.

Thôi vậy.

Phép lịch sự của người trưởng thành.

Sau này tìm cơ hội mời cậu ấy ăn một bữa là được.

Tra được số phòng bệnh.

Tôi và Hạ Châu cùng đi vào.

Vừa bước qua cửa.

Đã thấy mẹ tôi thật sự đang ôm laptop làm việc.

“Cháu chào bác gái.”

Hạ Châu đặt hoa quả và thực phẩm bổ dưỡng lên bàn.

Lễ phép chào hỏi.

Lúc ấy mẹ tôi mới ngẩng đầu khỏi màn hình.

Miễn cưỡng cười một cái.

“Cảm ơn cháu.”

Người phụ nữ mạnh mẽ quen rồi.

Đến cười cũng chẳng biết cười.

Tôi vừa định ngồi xuống.

Mẹ đã nhìn sang tôi.

Giọng nghiêm khắc:

“Nửa đêm nửa hôm.”

“Người toàn mùi rượu.”

“Đi đâu về đấy?”

Tôi hít nhẹ một hơi.

“Con vừa thi xong cuộc thi mô hình toán học. Đi ăn mừng cùng bạn học.”

“Thi thế nào?”

“Chưa có kết quả.”

“Không có kết quả thì bản thân con cũng không có đánh giá gì sao?”

Âm lượng giọng bà cao hơn một chút.

Nghe chẳng giống người bệnh chút nào.

Tôi còn đang định mở miệng.

Thì Hạ Châu đã nhận lời thay.

Trước Tiếp