Cá Mặn Tu Tiên, Nhưng Đan Dược Và Pháp Khí Đều Tinh Thông

Chương 7

Trước Tiếp

“Chắc là Từ cô nương đang nấu ăn.”

Tương Ngọc Tuyền nhắm mắt đáp một câu.

“Không ngờ tiểu muội ấy nấu ăn cũng ra trò phết.”

Tả Khâu Húc liếc về phía cánh cửa khép hờ, nghiêng người sát lại gần Tương Ngọc Tuyền, hạ giọng nói:

“Sư huynh, sao huynh lại nói chuyện linh chi cho nàng nghe? Lỡ nàng nói cho dân làng biết, có kẻ không biết điều vào núi tìm bảo vật thì chẳng phải…”

“Cô bé ấy có chút đặc biệt, không giống trẻ con bình thường, sẽ không làm chuyện đó.”

Tương Ngọc Tuyền vẫn không mở mắt:

“Phàm nhân tự có số mệnh của họ. Mời Thẩm sư huynh đến thiết lập kết giới trong núi đã là tận lực rồi. Nếu vẫn có người xông vào mà mất mạng, thì đó là số trời.”

Lúc ở trước mặt Triệu Đức Thịnh và Từ Hành, hắn trông như một vị tiên trưởng hiền lành nhân hậu, nhưng lời nói lúc này lại mang theo vài phần lạnh nhạt.

Phàm nhân và tu sĩ vốn đã là hai thế giới khác biệt.

“Ồ…”

Tả Khâu Húc chống cằm, ráng nhịn thêm một lúc, rồi đột nhiên bật dậy:

“Không được! Ta đi xem nàng làm món gì ngon thế!”

Tương Ngọc Tuyền bất đắc dĩ hỏi:

“Đan tích cốc của đệ đâu?”

Thức ăn phàm tục có nhiều tạp chất, tuy không gây hại gì cho tu sĩ, nhưng đã tích cốc rồi thì thật sự không cần ăn.

“Ta không đói! Chỉ là mùi này thơm quá, ngửi mà thèm!”

Tả Khâu Húc lý lẽ hùng hồn chạy đi gõ cửa.

Triệu Bác khá chu đáo, ngoài lương thực còn cho thêm chút dầu muối.

Từ Hành lục trong bao lương thực ra được thứ trông giống khoai lang, xào sơ qua, rồi vo bột thành từng cục nhỏ, trộn chung nấu đại.

Nàng quá đói, chỉ muốn mau được ăn đồ nóng. Tuy hình thức chẳng ra sao, nhưng mùi thì rất thơm.

Trong bảng kỹ năng sinh hoạt, [Nấu ăn] lại mở khóa thêm một món:

[Khoai lang hầm mì viên].

Lúc này Từ Hành mới hiểu — bất kể nàng làm ra món gì loạn xạ, chỉ cần ăn được thì bảng kỹ năng đều nhận diện là “món ăn”.

Đang múc đồ ăn ra bát thì nghe tiếng gõ cửa, nàng hỏi:

“Là tiên trưởng ạ? Mời vào.”

Vì hai vị tu sĩ ở ngay bên ngoài nên nàng không cài then cửa.

Tả Khâu Húc ló đầu vào, hít hít mùi trong nhà, tò mò hỏi:

“Tiểu muội, muội làm món gì vậy? Sao thơm thế?”

Từ Hành cười mời:

“Nếu tiên trưởng không chê, mời vào ăn cùng.”

Tả Khâu Húc chỉ giữ lễ một chút xíu, rồi chắp tay sau lưng bước vào, vô cùng tự nhiên nhận lấy bát đũa nàng đưa.

Từ Hành nhìn ra sau lưng hắn:

“Tương tiên trưởng không ăn ạ?”

Tả Khâu Húc gắp một miếng mì viên nếm thử, lập tức hai mắt sáng rực — khoai lang bình thường mà lại ngon đến vậy?!

Hắn vừa ăn vừa nói mơ hồ:

“Không cần quan tâm huynh ấy, huynh ấy không ăn đâu.”

Tương Ngọc Tuyền là người tin rằng thức ăn phàm tục ăn nhiều sẽ tích tạp chất trong cơ thể tu sĩ, hắn chỉ ăn đan tích cốc hoặc thịt linh thú, linh mễ. Còn Tả Khâu Húc thì tùy tính, chẳng bận tâm mấy chuyện đó.

Một bát mì viên nhanh chóng sạch trơn. Tả Khâu Húc vẫn còn thòm thèm, lau miệng một cái.

Dạo này hắn toàn ăn đan tích cốc cùng các sư huynh, hiếm hoi lắm mới được ăn ngon thế này, ngay cả cơn buồn ngủ cũng tan đi mấy phần, tinh thần phấn chấn hẳn.

Dù còn muốn ăn nữa, hắn vẫn biết chừng mực. Đặt cái bát sứ sứt mẻ xuống, hắn chạy ra ngoài tìm Tương Ngọc Tuyền.

“Sư huynh sư huynh~ trong túi trữ vật của huynh có đồ gì phàm nhân dùng được không?”

Tương Ngọc Tuyền liếc một cái đã hiểu:

“Đệ đã cho đan tích cốc rồi đúng không?”

Tả Khâu Húc cười hì hì — quả nhiên không giấu được sư huynh.

“Nàng tay yếu chân mềm, không nên có đồ tốt trong người. Nếu bị kẻ có tâm nhìn thấy, e là rước họa.”

Thôn trưởng chỉ vì bọn họ cố ý chiếu cố Từ Hành nên mới đối xử tốt hơn, nhưng bọn họ chỉ ở lại vài ngày. Khi họ đi rồi, mọi thứ sớm muộn cũng quay về như cũ.

Mang ngọc trong người là có tội. Nếu Từ Hành có thứ không nên có, ngược lại còn khiến nàng gặp rắc rối.

Tả Khâu Húc gãi đầu, có chút buồn:

“Đệ cũng biết… chỉ là hoàn cảnh của nàng thật sự…”

“Thôi được, đưa cái này cho nàng.”

Tương Ngọc Tuyền lấy ra một sợi dây dài màu đen, trông hết sức bình thường.

“Đây là gì?”

Tả Khâu Húc cầm lấy, không cảm nhận được chút linh lực nào.

“Là thân cỏ Cố Linh thảo cấp thấp bện thành, có tác dụng ôn dưỡng thân thể. Quan trọng nhất là khi đeo vào tay, nó sẽ dung nhập vào cơ thể, vô hình vô tung, không lo bị người khác phát hiện.”

“Cảm ơn sư huynh!”

Cố Linh thảo có tác dụng dưỡng thể, giúp vết thương hồi phục nhanh hơn. Đối với tu sĩ thì gần như vô dụng, nhưng với thể chất yếu ớt của Từ Hành thì lại vô cùng thích hợp.

Không ngờ sư huynh còn giữ món đồ thế này, hẳn là trước kia tiện tay cất vào túi trữ vật.

Tả Khâu Húc vừa định nhận thì Tương Ngọc Tuyền chợt dừng lại:

“Từ cô nương tuy nhỏ tuổi nhưng không phải người an nhiên hưởng lợi. Đệ đừng nói rõ, nếu không nàng sẽ không nhận.”

“Sư huynh yên tâm, đợi nàng ngủ rồi đệ lén buộc vào tay nàng.”

Tả Khâu Húc không để tâm lắm.

Trong nhà, Từ Hành vẫn đang cúi đầu ăn, hoàn toàn không biết kế hoạch của hắn.

Kiếp trước nàng sống một mình nhiều năm, biết nấu ăn, chỉ là tay nghề bình thường. Không ngờ lần này làm bừa lại ngon đến vậy, chính nàng cũng thấy lạ — chẳng lẽ là tác dụng của bảng kỹ năng?

Nhưng lần trước nấu măng lại dở tệ. Nghĩ lại, món đó chỉ luộc bằng nước, dở cũng phải. Nếu kiểu đó mà còn ngon thì hiệu quả buff của bảng kỹ năng cũng quá nghịch thiên rồi.

Ăn xong một bát vẫn chưa no, Từ Hành thầm than cái thân thể trẻ con này ăn khỏe thật. Nhưng có đồ trong bụng, nàng cảm thấy sức lực hồi phục không ít.

Thu dọn bát đũa xong, nàng chợt nghĩ tới điều gì đó.

Trong game, món ăn và đan dược đều có thuộc tính. Vậy đồ nàng làm ra có hiệu quả gì ngoài no bụng không?

Nghĩ là làm, nàng tập trung tinh thần vào [Khoai lang hầm mì viên], rất nhanh một dòng chữ nhỏ hiện ra:

“Khoai lang hầm mì viên thơm ngon – Tinh thần +2, Thể lực +2”

Thật sự có hiệu quả khác!

Nàng lập tức kiểm tra hai món trước đó:

[Xào cỏ cầm máu]: Hồi máu +1

[Canh măng tre]: Canh măng tre khó nuốt – Tinh thần -1

“…Ờ.”

Vậy tức là lần trước nàng ăn canh măng còn dính debuff, chỉ là vì quá đói nên đầu óc choáng váng sẵn, không nhận ra tác dụng phụ…

Từ Hành vừa buồn cười vừa bất lực. Nàng nhận ra mình vẫn chưa khai phá bảng kỹ năng sinh hoạt được bao nhiêu.

Nhưng cũng không thể trách nàng — ngày nào cũng đói thì hơi đâu nghiên cứu mấy thứ này.

Giờ có bao lương thực thôn trưởng cho, nàng có thể yên tâm mày mò kỹ năng.

Ánh mắt nàng dừng lại ở kỹ năng xám [Câu cá], quyết định ngày mai ra sông thử.

Nếu thật sự câu được cá, còn sợ không no bụng sao?

Buộc chặt túi lương thực, Từ Hành mang theo mong đợi nằm xuống ngủ, rất nhanh chìm vào giấc mơ.

Trong mơ, nàng câu được cả đàn cá tươi nhảy tưng tưng.

Nàng hoàn toàn không biết rằng sau khi nàng ngủ, Tả Khâu Húc đã lén vào, buộc sợi dây vào cổ tay phải của nàng.

Nhìn sợi Cố Linh thảo dần dần dung nhập vào da thịt nàng, biến mất không dấu vết, hắn hài lòng cười:

“Ăn đồ muội nấu, đây là hồi lễ. Phải lớn lên khỏe mạnh nhé, tiểu muội.”

Sáng hôm sau, Từ Hành lại bị đói đánh thức.

Nàng đã quen, dậy uống một ngụm nước lớn để giảm cơn đói.

Nhìn túi lương thực, nàng do dự rồi quyết định vẫn bỏ bữa sáng, trưa ăn bù. Nhớ kế hoạch hôm qua, nàng ra ngoài sớm tìm dụng cụ.

Mở cửa ra, Tương Ngọc Tuyền vẫn ngồi thiền như hôm qua, còn Tả Khâu Húc thì ngủ xiêu vẹo.

Từ Hành nhẹ tay đóng cửa, đi về phía rừng tre, không phát hiện Tương Ngọc Tuyền đã mở mắt nhìn theo nàng.

Nàng chọn một cây tre mảnh, xé dây thừng làm dây câu. Đến phần mồi, nàng lại khựng lại.

Nàng không sợ gián, không sợ chuột rắn, nhưng lại sợ giun đất.

Nhưng giun có ghê đến đâu cũng không bằng chết đói.

Hít sâu vài hơi, nàng tìm chỗ đất ẩm đào giun.

“Muội đang làm gì vậy?”

Chưa đào được mấy cái, giọng Tả Khâu Húc vang lên sau lưng.

“Đào khoai lang à?”

Hắn còn nhớ mãi món hôm qua.

Tre rừng lấy đâu ra khoai?

Từ Hành bật cười, giải thích mình đi câu cá.

Câu cá?

Tả Khâu Húc nhìn đống dụng cụ thô sơ, lắc đầu:

“Đồ thế này mà câu được cá sao?”

Sư phụ hắn rất mê câu cá, còn đặt luyện khí sư làm cần câu tinh xảo, đủ thứ dụng cụ, vậy mà mười lần thì chín lần về tay không.

Thấy nhiều rồi, hắn không tin Từ Hành làm được.

Nhóc con này vẫn còn ngây thơ quá.

Từ Hành không tranh luận, tiếp tục đào giun, nhưng đào mãi chẳng thấy con nào.

Tả Khâu Húc ngồi xem một lúc rồi nói:

“Thế này đi, ta có mồi, cho muội dùng, nhưng muội phải cho ta đi cùng.”

Hắn có nhiều thịt yêu thú trong túi trữ vật, dùng ch ơi cũng được.

Ở đây chán chết, Thẩm sư huynh còn chưa tới.

Từ Hành hơi bất ngờ, nhìn khuôn mặt còn non nớt của hắn — dù là tu sĩ, hắn cũng chỉ là thiếu niên hơn mười tuổi, ham chơi là chuyện thường.

“Được.”

Hai người cùng ra bờ sông. Trời còn sớm, nhưng đã có không ít thôn dân giặt đồ.

Đi một vòng, tìm chỗ vắng, Từ Hành đặt giỏ xuống chuẩn bị.

Tả Khâu Húc nghiền nát một miếng thịt yêu thú làm mồi. Không có lưỡi câu, Từ Hành trực tiếp buộc mồi vào dây.

Nhìn động tác vụng về của nàng, Tả Khâu Húc đã đoán trước kết quả, nằm dài trên cỏ ngắm trời.

Thẩm sư huynh sao còn chưa đến?

Từ Hành quăng cần, bảng kỹ năng chưa phản ứng — chắc phải câu được cá mới mở.

Nàng không vội, cầm cần tre, lặng lẽ nhìn mặt nước.

Xa xa, mấy thôn dân tò mò nhìn sang. Họ biết chuyện có yêu trong núi, cũng biết có tiên trưởng trừ yêu, nhưng không dám lại gần.

Tiên trưởng sao lại coi trọng Từ Hành đến vậy, còn chịu ra ngoài chơi cùng nàng?

Họ đâu nghĩ nàng đang câu cá — một đứa bé cầm cây tre thì câu được gì chứ?

Một lúc lâu sau, Từ Hành cảm thấy cần trĩu xuống, mắt nàng sáng lên, vội kéo về.

May mà chỉ là cá nhỏ, nếu không với sức hiện tại nàng chưa chắc kéo nổi.

Cá bị kéo khỏi mặt nước, vảy bạc lấp lánh trong ánh sáng ban mai.

Trong đầu nàng vang lên giọng máy móc:

“Thành công mở khóa kỹ năng thu thập: Câu cá.”

Tả Khâu Húc bật dậy, há hốc mồm.

Nàng… thật sự câu được cá rồi?!

Trước Tiếp