Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời Cửu ngây người nhìn hắn, chậm rãi chớp mắt.
Cái, cái này là cái gì?
Đây chẳng lẽ là... lời tỏ tình trong truyền thuyết ư?
Không thể nào…
Vậy bây giờ cậu nên đồng ý, hay là... không đồng ý đây?
Trong chốc lát, đại não của Thời Cửu trống rỗng, nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt, đã quên cả suy nghĩ, chỉ theo bản năng nín thở.
Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi nín thở đạt đến giới hạn, cuối cùng cậu cũng thở ra một hơi, do dự nói: “Điện hạ, ta...”
“Ngươi không cần phải chấp nhận nhanh như vậy, cũng không cần phải từ chối nhanh như vậy,” Quý Trường Thiên cười nói, “Nếu không, cứ như là ta đang làm khó ngươi vậy. Khi nào ngươi suy nghĩ kỹ rồi, thì hẵng trả lời ta.”
Thời Cửu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sao không nói sớm chứ.
Cậu còn tưởng hôm nay chấp nhận lời tỏ tình, ngày mai sẽ hôn nhau, ngày kia sẽ phải lăn lộn trên giường rồi chứ.
Một người đến tay người khác còn chưa từng nắm, đột nhiên phải yêu đương với một người đàn ông, cũng hơi vượt quá phạm vi chấp nhận của cậu rồi.
Thậm chí cậu còn không biết chuyện yêu đương này rốt cuộc phải làm thế nào, cậu chỉ từng đứng xem các cặp tình nhân ven đường hôn nhau quên mình vào đêm lễ Tình nhân hoặc Thất Tịch, tất nhiên, không phải là cậu muốn xem người ta, mà là cậu đứng đó chờ chuyến xe buýt cuối cùng.
Cậu và Quý Trường Thiên cũng sẽ phải như vậy sao?
Mặc dù Quý Trường Thiên rất đẹp trai, việc hôn nhau cũng nên là một cảnh tượng đẹp mắt, nhưng... nghĩ đến vẫn thấy rất ngại quá đi mất.
Có lẽ nhận ra sự rối rắm của cậu, Quý Trường Thiên khẽ cười, rót cho cậu một cốc nước:
“Chữ Tình, không bị giới hạn bởi lời nói hay hành động, chỉ cần thuận theo trái tim mách bảo thôi. Thập Cửu không cần suy nghĩ quá nhiều, cứ tùy tâm sở dục là được.”
Thời Cửu ngước mắt nhìn hắn, nửa hiểu nửa không.
Sau một lúc, cậu nhận lấy cốc nước uống một ngụm, gật đầu.
Nước nóng làm loãng đi vị đắng còn sót lại trong miệng và vị ngọt của ô mai, nhưng ánh mắt cậu lại thoáng thấy đối phương đang tiến sát lại gần mình, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Cậu không biết Quý Trường Thiên muốn làm gì, cũng không dám cử động, chỉ chăm chú nhìn vào mặt nước trong cốc, bỗng nhiên tim bắt đầu đập nhanh hơn, cậu vô thức nuốt khan, mặt nước trong cốc theo nhịp tim của cậu mà nổi lên từng gợn sóng.
Cuối cùng, cái bóng đổ xuống của đối phương bao trùm lấy cậu, Thời Cửu nhắm chặt mắt lại.
Tuy nhiên, điều cậu dự đoán lại không hề xảy ra, chỉ có tóc mái nhẹ nhàng bị kéo một cái, ngay sau đó là tiếng cười khẽ bên tai:
“Thập Cửu đang mong đợi điều gì vậy? Chỉ là thấy trên đầu ngươi có hai sợi lông mèo, giúp ngươi nhặt xuống thôi.”
Thời Cửu: “...”
Cậu đột nhiên mở bừng hai mắt.
Chỉ thấy trên đầu ngón tay của người kia đang kẹp mấy sợi lông mèo màu đen, trên mặt vẫn là nụ cười đặc trưng của hắn, khóe môi ẩn chứa một vẻ tinh quái.
Thời Cửu: “....”
Đáng ghét!
Lại bị hắn trêu chọc rồi.
Trái tim đang đập loạn xạ cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, cậu không chút biểu cảm trừng mắt nhìn đối phương, cố gắng dùng ánh mắt tố cáo tội ác của hắn.
Quý Trường Thiên cố nhịn cười, cầm lấy chiếc cốc trong tay cậu: “Được rồi, nếu cơ thể không còn khó chịu nữa thì mau dậy thôi, ngươi chưa ăn gì từ tối qua đến giờ, không đói sao?”
Tác dụng của thuốc đã phát huy, Thời Cửu quả thực cảm thấy trên người không còn đau nữa, và cũng thực sự đói rồi. Cậu vén chăn lên, liền thấy con mèo đen đang ngủ say sưa, lè cả nửa cái lưỡi, nằm trong chăn của mình.
Vậy nên... sợi lông mèo này là Quý Trường Thiên nhặt từ trên đầu cậu thật, hay là nhổ ngay tại chỗ từ Tiểu Cục Than đây?
Quý Trường Thiên đưa quần áo cho cậu, Thời Cửu khoác áo đứng dậy, nhưng cảm thấy bộ quần áo này có gì đó không đúng: “Hình như đây không phải bộ ta mặc hôm qua.”
“Ồ, quần áo của ngươi dính máu độc, ta đã mang đi xử lý rồi, lại bảo Nhị Hoàng lấy cho ngươi một bộ mới. Sao, không vừa à?”
Thời Cửu thắt dây lưng: “Thực sự không vừa lắm.”
Đồ dạ hành trong phủ có nhiều kích cỡ khác nhau, nhưng dù sao cũng không phải may đo, không thể hoàn toàn vừa vặn được. Mỗi lần cậu đi nhận đều phải thử tại chỗ, chọn một bộ vừa người. Bộ hôm nay Hoàng Nhị lấy có vẻ hơi… quá rộng so với cậu.
Quý Trường Thiên suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thế này nhé, ta bảo hắn về Miêu Ẩn Cư lấy quần áo của ngươi mang đến. Bộ này hơi mỏng, Tống Tam nói mấy ngày này tạm thời không nên dùng nội lực, trời lạnh thế này, nên đổi sang đồ mùa đông rồi.”
Thời Cửu nghe vậy, thì vội vàng từ chối: “Không... không cần đâu! Lát nữa ta tự đi lấy là được.”
Lỡ Hoàng Nhị phát hiện ra những món đồ nhỏ quý giá trong tủ quần áo của cậu thì ngại chết.
“Vậy... cũng được.” Quý Trường Thiên lại đưa cho cậu một chiếc áo choàng, “Ngươi khoác cái này vào trước đi, cẩn thận kẻo bị lạnh.”
Thời Cửu khoác áo choàng lên người, cảm thấy toàn thân ấm áp hẳn lên, cái lạnh khi bò ra khỏi chăn vừa nãy đã biến mất ngay lập tức.
Chiếc áo choàng này được làm từ lông hồ ly màu đỏ, viền cổ và vạt áo có một vòng màu trắng. Cậu sờ vào thấy rất mềm mại, còn ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Cậu thường xuyên ngửi thấy mùi hương này trên quần áo của Quý Trường Thiên, dường như là được xông bằng loại túi thơm nào đó. Mùi hương rất nhẹ, nhưng rất dễ chịu.
Thời Cửu đi rửa mặt, sau đó cùng Quý Trường Thiên xuống lầu ăn cơm. Có lẽ xét đến sức khỏe của cậu, bữa sáng hôm nay khá thanh đạm, nhưng cậu thực sự rất đói, nhịn không được ăn hết sạch hai bát lớn.
Ăn xong, cậu về Miêu Ẩn Cư lấy quần áo của mình, mở cửa tủ ra mới bất tri bất giác nhận ra…
Rốt cuộc cậu về lấy quần áo làm gì?
Cậu trực tiếp về đây ở luôn không phải được rồi sao? Quý Trường Thiên bảo cậu lấy quần áo, còn dặn dò kỹ phải lấy đồ mùa đông, nghe cứ như cậu sẽ không trở về đây trong một thời gian dài vậy.
Chẳng lẽ, người kia đang có ý bảo cậu chuyển đến Hồ Ngữ Trai ở, muốn sống chung với cậu?
... Ưm.
Tuy rằng không phải chưa từng ngủ chung với hắn, nhưng chuyện sống chung thì…
Đang suy nghĩ, thì bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa, sau đó là giọng của Hoàng Nhị: “Thập Cửu, ngươi có ở đó không?”
Thời Cửu vội vàng đóng cửa tủ, đi ra sân: “Hoàng Nhị ca, có chuyện gì vậy?”
“Ta vừa đến Hồ Ngữ Trai tìm ngươi, Điện hạ nói ngươi về lấy quần áo,” Hoàng Nhị nói, “Có vài lời, ta vẫn muốn nói trực tiếp với ngươi.”
Thấy hắn ta nghiêm túc như vậy, Thời Cửu không khỏi thấp thỏm, sợ câu tiếp theo hắn ta sẽ thốt ra những lời như: “Mặc dù Điện hạ không ngại nhưng ngươi là chó săn của Hoàng đế, chắc chắn không có ý tốt, ta không đồng ý cuộc hôn nhân này, ngươi hãy tránh xa Điện hạ ra,”…
Hoàng Nhị suy nghĩ kỹ lưỡng, trầm giọng nói: “Trước kia... ta không biết ngươi là Huyền Ảnh Vệ, đã nói nhiều lời... xúc phạm đến ngươi, mong ngươi đừng để bụng.”
Thời Cửu: “...”
Hả?
Hoàng Nhị: “Ta thực sự có nhiều thành kiến với Huyền Ảnh Vệ, hôm đó nói chuyện kỹ hơn với Đại ca mới biết, Huyền Ảnh Vệ thời Tiên Đế hoàn toàn khác với bây giờ. Giờ đây các ngươi bị khống chế bằng thuốc độc, cũng là bất đắc dĩ. Ta không biết sự thật nên đã nói vớ vẩn, thực sự không nên, vì vậy hôm nay, ta đặc biệt đến để xin lỗi ngươi.”
Thời Cửu há hốc miệng.
Đối phương làm vẻ trịnh trọng như vậy, ngược lại khiến cậu có chút ngại ngùng: “Nhưng ta... quả thực là mật thám do Bệ hạ phái đến mà.”
“Nhưng ngươi cũng không làm chuyện gì bất lợi cho Điện hạ, đúng không?” Hoàng Nhị nói, “Tối qua Đại ca nói với ta, mỗi phong mật thư ngươi gửi về Kinh đô trong suốt thời gian qua đều là giúp Điện hạ che giấu. Nếu không có sự giúp đỡ của ngươi, có lẽ chúng ta sẽ không thuận lợi như vậy. Cho nên, dù xét về tình hay về lý, bọn ta đều không có tư cách trách móc ngươi, ngược lại còn phải cảm ơn ngươi mới phải.”
Thời Cửu: “...”
Cậu biết ngay mà! Những bức thư đó quả nhiên đều bị Quý Trường Thiên đọc từng cái một!
Cậu vốn đã quên chuyện này rồi, sao lại khiến cậu nhớ lại chứ, a a a!
Khoan đã.
Thời Cửu đưa tay sờ lên người mình, lại nhớ ra bộ quần áo này là mới thay, liền thấy không ổn: “Bức thư ta mang theo người hôm qua, huynh không đốt luôn cho ta đấy chứ?”
“Ừm? Không, bức thư đó Đại ca đã giúp ngươi niêm phong lại, thả bồ câu đi rồi,” Hoàng Nhị nói.
Thời Cửu thở phào nhẹ nhõm.
May quá, cậu không có hứng thú viết báo cáo công việc giống nhau đâu.
Nhưng mà, đã nói đến chuyện này, vì Hoàng Đại có thể mô phỏng chữ viết của cậu, mà những bức thư này lại phải cho Quý Trường Thiên xem qua, vậy thì họ cần gì phải rảnh rỗi làm thêm một bước, thả chim bồ câu đi rồi lại bắt về làm gì, chi bằng cứ để Hoàng Đại giúp cậu viết luôn, ai cũng đỡ việc.
Quý Trường Thiên đã lừa cậu lâu như vậy, cậu không thể cứ bỏ qua nhẹ nhàng như thế được, ít nhất cũng phải đòi lại một chút lợi ích.
Ví dụ như để hắn viết báo cáo công việc hộ cậu chẳng hạn.
Đã là nghỉ phép, thì nên không làm bất cứ công việc gì mới phải.
Suy tính xong, Thời Cửu gật đầu: “Hoàng Nhị ca không cần xin lỗi, ta không giận đâu, dù sao ta cũng không phải chó săn của Bệ hạ, huynh lại không mắng trúng ta.”
Hoàng Nhị: “...”
Không giận, mà nhớ rõ ràng đến thế ư?
Hắn ho khan một tiếng: “Ngươi cần lấy thứ gì không? Để ta giúp ngươi nhé?”
“Được, huynh đợi ta một chút.”
Thời Cửu quay vào nhà, lấy vài bộ quần áo từ trong tủ ra, mang theo đao của mình, lại tiện tay mang thêm vài món đồ chơi cho mèo, nhét vào bọc rồi buộc lại.
Khăn tay và hoa, cả vàng nữa, không mang theo thì hơn. Để Quý Trường Thiên nhìn thấy, lại trêu chọc cậu nữa.
Cậu khóa cửa phòng, đưa một gói cho Hoàng Nhị, tự mình xách một gói, hai người cùng nhau đi về hướng Hồ Ngữ Trai.
Một lát sau, Hoàng Nhị nói: “Đúng rồi, ta còn một chuyện muốn hỏi ngươi.”
“Huynh nói đi.”
“Ngươi là Huyền Ảnh Vệ, vậy cái tên Thập Cửu mà Điện hạ cứu ở nhà Huyện úy huyện Vạn Niên, rốt cuộc có phải là ngươi không?”
Bước chân Thời Cửu dừng lại.
Cậu nắm chặt bao đao, cụp mắt nói: “Không phải, người đó đã chết rồi.”
“Quả nhiên... không phải ngươi à.” Hoàng Nhị thở dài, “Mặc dù hôm đó là ta dẫn hắn về phủ, nhưng ta sắp xếp chỗ ở xong là đi lo việc của mình rồi, cũng không nhớ rõ hắn trông như thế nào, bây giờ... lại không thể nhớ ra được nữa.”
Thời Cửu mím môi.
“Người đó... là ngươi giết sao?” Hoàng Nhị lại hỏi.
“Không phải,” Thời Cửu quả quyết nói, “Ban đầu ta không định nhận nhiệm vụ này, là Tiết Đình cứ nhất quyết bảo ta đi. Hôm đó hắn gọi ta ra khỏi thành, ta thấy họ đang chôn xác, lúc đó người đã chết rồi.”
“Không phải là tốt rồi,” Hoàng Nhị thở phào nhẹ nhõm, “Nếu không, ta thực sự không biết phải đối mặt với ngươi thế nào nữa.”
Thời Cửu im lặng một lúc: “Ta nói không phải, huynh cũng tin sao?”
“Tin, phàm là người Điện hạ tin tưởng, ta đều tin. Huống hồ, ta thấy ngươi cũng không phải là người lạm sát người vô tội, ngay cả Đạo Thánh mà ngươi còn muốn cứu, vậy thì làm sao có thể đi giết một người ‘Thập Cửu’ xa lạ chứ.”
Thời Cửu không biết phải nói gì, mãi sau mới nói: “Ta nhớ rõ dáng vẻ của hắn, ta còn biết, hắn tên là Thạch Đầu.”
Nói xong, cậu không đợi đối phương tiếp lời, bước nhanh về phía Hồ Ngữ Trai.
Cậu đi ba bước làm hai lên bậc thềm trước cửa, đi thẳng đến trước mặt Quý Trường Thiên, hỏi hắn: “Điện hạ đã sớm biết thân phận của ta, vì sao không hỏi ta chuyện về ‘Thập Cửu’? Hắn mới là ám vệ do Điện hạ đích thân thu nhận mà.”
Quý Trường Thiên có chút ngạc nhiên nhìn cậu, rồi lại nhìn Hoàng Nhị vừa bước vào sau, lập tức hiểu ra chuyện gì.
Hắn mở quạt giấy ra, cười bất đắc dĩ: “Ta vốn định đợi ngươi khỏe hơn một chút rồi mới nói chuyện này, nhưng đã ngươi chủ động nhắc đến...”
Hắn hơi nghiêm túc lại: “Thời Cửu, người đã mất rồi, không cần phải mãi đắm chìm trong quá khứ, gán tội lỗi của người khác lên bản thân mình.”
Thời Cửu: “Nhưng nếu, người đó là do ta giết thì sao?”
“Nếu người đó là do ngươi giết, vậy làm sao ngươi có thể thay hắn gửi bức thư nhà kia?” Quý Trường Thiên nói, “Chính nhờ lòng trắc ẩn này của ngươi, ta mới phát hiện ra ngươi khác biệt với những Huyền Ảnh Vệ khác.”
Thời Cửu: “...”
Cho nên Quý Trường Thiên mới chủ động đề nghị giúp cậu gửi thư nhà?
Quý Trường Thiên cụp mắt xuống: “Khi mẫu phi ta qua đời lúc còn nhỏ, trong một thời gian dài, ta từng có suy nghĩ giống ngươi. Ta thường nghĩ, có phải sự ra đời của ta đã mang đến họa sát thân cho mẫu phi không, nếu ta không sinh ra, có lẽ mẫu phi sẽ không chết.”
“Nhưng sau này ta hiểu ra, dù không có ta, không có mẫu phi, vẫn sẽ có những người khác gặp phải thủ đoạn độc ác của Tiên Hoàng hậu. Tự trách không có ý nghĩa gì cả, nếu ta cứ suy sụp, thì lại càng trúng kế của họ.”
“Những chuyện này xét cho cùng, cũng không liên quan đến ngươi, không liên quan đến ta, thậm chí không liên quan đến Tiết Đình. Oan có đầu nợ có chủ, là ai vì lợi ích cá nhân mà hại chết người vô tội, ta nghĩ Thập Cửu trong lòng đã có câu trả lời rồi, ngươi nói đúng không?”
Thời Cửu nhìn khuôn mặt hắn, nhìn nụ cười ôn hòa trên môi hắn, đám mây u ám bao phủ trong lòng bỗng nhiên tan biến.
Cậu từng nghĩ, “Thập Cửu” chết oan là vì sự xuất hiện của cậu, giờ đây cuối cùng cậu cũng hiểu ra, dù người thực hiện nhiệm vụ không phải là cậu, thì “Thập Cửu” vẫn sẽ chết.
Chỉ cần tên Hoàng đế chó má kia còn tại vị một ngày, chuyện như vậy sẽ không bao giờ chấm dứt.
“Được rồi,” Quý Trường Thiên khẽ vỗ tay cậu, an ủi, “Đừng nghĩ đến những chuyện không vui này nữa. Nhị Hoàng cũng vậy, ta bảo ngươi đi xin lỗi Thập Cửu, ngươi lại hỏi hết chuyện này đến chuyện khác làm gì? Không biết Thập Cửu vừa mới giải độc xong, sức khỏe chưa tốt sao?”
Hoàng Nhị cúi đầu: “Là ta lắm lời.”
Quý Trường Thiên vẫy tay với hắn: “Đưa đồ đây, ngươi lui xuống đi.”
“Vâng.”
Quý Trường Thiên mở hai gói đồ ra: “Để ta xem nào... quần áo, đao... Cái gì đây? Đồ chơi cho Tiểu Cục Than à?”
Hắn nhặt cây gậy chọc mèo lên, mấy sợi lông chim bồ câu buộc trên đó run rẩy theo cử động của hắn: “Ngươi tự làm à? Nhưng mấy sợi lông chim này có hơi quen mắt.”
Thời Cửu lơ đãng một chút liền bị hắn kéo gói đồ ra, đồng tử không khỏi co rút, vội vàng đưa tay ấn lại, nhưng đã quá muộn.
“Tiểu Thập Cửu chuẩn bị chu đáo như vậy, là định ở chỗ ta lâu dài rồi sao?” Khóe môi Quý Trường Thiên hiện lên nụ cười đắc ý, “Xem ra Tiểu Thập Cửu chỉ là không giỏi ăn nói thôi, thì ra là thích dùng hành động thực tế để bày tỏ.”
Hắn dùng quạt giấy che môi: “Vấn đề lúc nãy của ta, dường như đã có câu trả lời rồi.”