Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 132

Trước Tiếp

Hai Huyền Ảnh Vệ lần lượt rời khỏi phòng, cuối cùng Thời Cửu cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Cậu rất muốn ngã xuống ngủ ngay lập tức nhưng lại lo lắng nếu nằm xuống, lát nữa sẽ không dậy nổi thật. Cậu do dự mãi, cuối cùng vẫn khó khăn kìm nén cơn buồn ngủ, cố gắng chống đỡ cho đến khi 232 quay lại.

Đối phương giúp cậu mang thùng tắm, chạy vào chạy ra vài lần, đổ đầy nước nóng vào rồi lại ôm một đống đồ đến: 

“Tiền bối, nước tắm đã chuẩn bị xong cho ngài rồi. Ngài xa nhà đã lâu, ta sợ quần áo và chăn nệm trong phòng bị ẩm mốc nên đã tự ý xin một bộ mới cho ngài, bây giờ ta giúp ngài trải nhé.”

Thời Cửu khó nhọc đứng dậy, nhường chỗ cho hắn: “Đa tạ, ngươi đã giúp ta một việc lớn rồi.”

232 bước tới trải giường giúp cậu, vừa trải vừa nói: “Còn có thuốc trị thương, ta không biết ngài cần loại nào nên lấy luôn cả bộ giúp ngài. Đã để hết trên bàn rồi.”

Thời Cửu nhìn hộp thuốc trên bàn, mở ra, bên trong là mấy tầng chai lọ khác nhau cùng với băng gạc và những thứ tương tự, trông khá tinh xảo: 

“Bao nhiêu tiền, ngươi tự lấy trong túi tiền của ta đi.”

"Tiền?" 232 ngẩn ra: “Cái này miễn phí mà?”

Thời Cửu: “Hả?”

232 nghi hoặc ngẩng đầu: “Chẳng lẽ tiền bối không biết... thuốc trị thương trong Huyền Ảnh Các được cung cấp miễn phí? Chỉ là để tránh lãng phí nên cần phải tự mình xin lãnh và mỗi tháng chỉ được xin một lần. Vừa nãy ta báo số hiệu của tiền bối xin thay, người kia còn nhìn ta với vẻ kỳ lạ... Hóa ra trước đây ngài chưa từng đi lĩnh thuốc trị thương sao?”

Thời Cửu: “...”

Làm sao mà cậu biết được, lúc xuyên qua đâu có ký ức của nguyên chủ, lúc đầu ngay cả trên người có độc cậu cũng không biết, nói chi đến thuốc trị thương.

Mỗi tháng đều có thể lãnh một lần, vậy là cậu đã bỏ lỡ bao nhiêu của công... Thôi kệ, dù có lãnh cũng chẳng dùng, trước đây ở Huyền Ảnh Vệ cậu chưa bị thương bao giờ.

Nghĩ đến đây, vết thương trên người lại vô duyên vô cớ đau hơn. Cậu thở dài: “Ta biết rồi, đa tạ ngươi. Dọn dẹp xong thì ngươi đi làm việc đi. Chuyện Tiết đại nhân bên kia, nhớ sắp xếp ổn thỏa.”

“Vâng.”

232 trải giường xong liền rời đi. Thời Cửu đi đến bên thùng tắm, nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên mặt nước, sắc mặt trắng bệch, quầng mắt thâm sì, tóc cũng vô cùng rối bời, chẳng khác gì ma quỷ.

Cậu im lặng một lát, cởi chiếc áo rách nát vứt sang một bên. Đến khi c** q**n lại không tài nào cởi ra được.

Cậu đã cưỡi ngựa phi nhanh suốt một ngày hai đêm, giờ mới phát hiện đùi đã bị cọ rách từ lâu. Máu khô đã làm vải dính chặt vào vết thương, tạo thành một mảng màu sẫm lốm đốm lớn.

... Không phải chứ, trước đó cậu đã mang bộ dạng này đi gặp Hoàng đế sao, không bị đánh chết thật là may mắn quá.

Bất đắc dĩ, cậu chỉ đành ngâm ướt vải quần, từng chút một lột ra. Vết thương chạm vào nước, tạo ra cảm giác nhói buốt dữ dội.

Mãi mới cởi được quần, cửa phòng lại bị gõ vang. Là giọng của 233: “Tiền bối! Cơm đã lấy về rồi!”

Thời Cửu giật mình, cậu vẫn còn khỏa thân, đành vội vàng trốn sau thùng tắm, hét lớn với đối phương: “Ngươi cứ để ở cửa là được!”

"Được rồi!" Cửa phòng được người bên ngoài cẩn thận hé ra một khe nhỏ, một bàn tay thò vào, đặt hộp thức ăn ở cạnh cửa, rồi đặt thêm một lọ nhỏ lên trên: 

“Đây là thuốc giải tán công đan, vừa nãy Tiết đại nhân bảo ta đưa cho ngài. Tiền bối, ngài nhớ uống.”

Nói xong thì đóng cửa rời đi.

Thời Cửu thở phào.

Cậu bước tới, xách hộp thức ăn đặt lên bàn, mở lọ sứ, uống thuốc giải trước.

Thuốc nhanh chóng phát huy tác dụng, nội lực trở lại, cuối cùng cơ thể cũng có thêm chút sức lực.

Nhưng cậu do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn từ bỏ việc tắm bồn, nghi ngờ nếu cứ thế bước vào thùng tắm sẽ bị đau chết mất. Suy nghĩ một lát, cậu tìm một cái thùng gỗ, làm ướt khăn mặt bằng nước nóng rồi ngồi trên ghế bắt đầu lau người.

Trước tiên là lau sạch máu gà trên người, mùi tanh tưởi ám ảnh cuối cùng cũng giảm bớt. Sau đó cẩn thận lau từng vết thương một, đặc biệt là vai vừa bị Hoàng đế bóp qua. Cũng không biết tên chó má đó có rửa tay không, trên tay có vi khuẩn gì không. Ra tay độc địa như vậy, là sợ cậu không nhiễm trùng sao.

Nước nóng k*ch th*ch vết thương, cậu đau đến nhăn hết cả mặt như trái mướp khô. Cậu vắt máu vào thùng rỗng, chiếc khăn mặt trên tay đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại đỏ.

Nước sạch ngày càng ít, nước bẩn ngày càng nhiều. Khi nước máu gần như đầy thùng rỗng, cuối cùng cậu cũng lau sạch cơ thể từ cổ đến chân.

Lại dùng chút nước cuối cùng gội đầu, ngâm chân, rồi bắt đầu bôi thuốc lên vết thương.

Thuốc trị thương của Huyền Ảnh Vệ được pha chế khá đầy đủ, có lẽ cũng giống như thuốc độc, đều xuất xứ từ Thái Y Viện. Các lọ thuốc nhỏ với nhiều màu sắc khác nhau được xếp ngay ngắn trong hộp thuốc, mỗi lọ đều có dán công dụng và cách dùng.

Cậu cầm lọ nhỏ màu đỏ lên, trên đó ghi "Giảm đau, uống trong".

Không chút do dự uống một viên, rồi cầm lọ nhỏ màu xanh lục, ghi "Vết thương ngoài da, bôi ngoài".

Màu xanh lam là "Vết thương dao kiếm, bôi ngoài".

Màu tím là "Vết bầm tím, bôi ngoài".

Màu trắng là "Vết bỏng, bôi ngoài".

Biểu cảm của Thời Cửu đột nhiên trở nên kỳ lạ.

Vết bỏng... Tại sao thuốc trị thương của Huyền Ảnh Vệ lại coi vết bỏng là thuốc thông dụng?

Cậu nhìn chiếc áo rách nát giống như một miếng giẻ bị vứt dưới đất, liền hiểu ra điều gì đó.

Thì ra, những loại thuốc này hoàn toàn tương ứng với các hình cụ trong nhà giam!

Làm việc không tốt thì bị trừng phạt, trừng phạt xong lại phát thuốc cho chữa trị.

Thần kinh!

Thời Cửu thầm mắng tên hoàng đế chó má bị tâm thần trong lòng, đồng thời cầm lọ nhỏ màu xanh lục, múc một cục thuốc mỡ, cẩn thận bôi lên vết thương.

Không biết thuốc mỡ này thành phần ra sao, có một mùi thơm mát rất nhẹ, bôi lên mát lạnh, dập tắt được phần lớn cảm giác đau rát như lửa đốt.

Thuốc giảm đau uống trước đó cũng bắt đầu phát huy tác dụng, không lâu sau, trên người gần như không còn cảm thấy đau nữa.

Lông mày nhíu chặt của Thời Cửu từ từ giãn ra, bình tĩnh xử lý nốt những vết thương còn lại, băng bó đơn giản những chỗ nghiêm trọng hơn, rồi dùng thuốc trong lọ nhỏ màu tím xoa bóp vết bầm tím ở cánh tay phải.

Làm xong những việc này, cậu thay quần áo sạch, khoanh chân ngồi trên giường, nhắm mắt bắt đầu điều tức. Chân khí lưu thông trong kinh mạch, tuần hoàn một chu thiên. Hơi nóng bốc lên cũng tiện thể làm khô hơi nước còn sót lại trên tóc, trở nên khô ráo và sảng khoái.

Vì đã từng bị cho uống tán công đan, lần này cậu trong trạng thái tỉnh táo bị buộc phải tắt khinh công, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của cơ thể. Hiện tại cậu kiểm soát khinh công tự nhiên hơn, có thể tùy ý kích hoạt hoặc dừng lại.

Hóa ra khinh công còn có cách hóa giải thứ ba. Biết vậy, ngay từ đầu cậu uống tán công dược chẳng phải là xong rồi sao.

Sao cậu lại không nghĩ ra chứ.

Điều tức xong, cậu trở lại bàn, dùng nội lực làm nóng những món ăn đã nguội lạnh từ lâu, ngấu nghiến không kịp chờ đợi.

Ăn uống no nê, Thời Cửu ngã đầu xuống ngủ.

Trong giấc ngủ sâu, một vòng mơ mới lại ập đến.

Lần này cậu không còn ở trong nhà giam Huyền Ảnh Vệ nữa. Có vẻ như cậu đã từng đến nơi nào thì khi ngủ sẽ mơ về nơi đó.

Trong mơ, cậu quỳ trước ngự tiền, đối diện với chiếc ngự án từng bị Tiết Đình đá đổ. Hoàng đế ngồi sau ngự án, cười nói với cậu: 

“Mọi việc làm rất tốt, ngươi đã giải quyết được Ô Trục, lại giải quyết được Quý Trường Thiên thay Trẫm, đáng được ghi công đầu. Nói đi, muốn thưởng gì?”

Cậu trong mơ cúi đầu chắp tay: “Là trách nhiệm của thuộc hạ, không dám mong cầu ban thưởng.”

"Sao có thể không được?" Quý Vĩnh Diệp đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt cậu, vỗ nhẹ vai cậu: “Dù ngươi không muốn, Trẫm cũng phải thưởng cho ngươi. Người đâu.”

Tiểu thái giám bưng một cái mâm, bước những bước nhỏ đến trước mặt họ. Quý Vĩnh Diệp tự tay cầm lấy bình rượu trong mâm, rót cho cậu một chén rượu.

"Đến đây," Hoàng đế đưa chén rượu đến trước mặt cậu: “Đây là quỳnh tương ngọc dịch hiếm có, Trẫm thưởng cho ngươi.”

Thời Cửu chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười của Hoàng đế chìm trong bóng tối, nhìn thấy bình ngọc và chén ngọc đựng rượu ngon đó, sao mà quen thuộc đến thế.

Khoảnh khắc đó, cậu hiểu rõ ý của Hoàng đế.

Nhưng khuôn mặt vốn ít biểu cảm của cậu không hề gợn sóng bao nhiêu, chỉ là trái tim theo lời nói mà lạnh dần đi. Cậu chậm rãi đưa tay, tiếp nhận chiếc chén ngọc đó.

Cậu dùng hai tay nâng chén ngọc, mở lời: “Thuộc hạ lĩnh chỉ, tạ ơn.”

Sau đó, uống cạn một hơi.

Rượu mạnh đi xuống cổ họng, bụng nhanh chóng truyền đến cơn đau dữ dội. Tầm nhìn tối sầm lại, trời đất nghiêng ngả ngay khoảnh khắc này.

Cậu thấy bóng dáng Đế Vương dần lùi xa, mọi thứ xung quanh tĩnh lặng, cuối cùng là câu nói mà Quý Trường Thiên đã nói với cậu vang lên bên tai.

“Kiếp sau...”

“Đừng làm quân cờ trong tay người khác.”

Thời Cửu bật dậy.

Cậu nhổm dậy đột ngột, tim đập dữ dội như tiếng trống thúc giục. Cậu chống vào thành giường không ngừng th* d*c, tầm nhìn mờ mịt.

Có thứ gì đó ẩm ướt chảy dài xuống cằm, cậu run rẩy đưa tay lau đi, mới phát hiện đó lại là nước mắt.

Cậu ngây người nhìn vệt nước mắt trên mu bàn tay, cho đến khi chúng bay hơi hết. Giờ phút này, cuối cùng cậu cũng đã biết, hóa ra vị của rượu độc là đắng.

Đắng quá, đắng đến mức cậu muốn buồn nôn. Thế là dạ dày thực sự lộn nhào, cậu khô khan nôn ọe hai cái, vội vàng bịt miệng lại, cưỡng ép cơn nôn xuống.

Tại sao... Quý Trường Thiên lại có thể mặt không đổi sắc mà uống cạn rượu độc.

Tên này, không phải ghét nhất là vị đắng sao?

Và tại sao lại để cậu hết lần này đến lần khác mơ thấy những điều đó.

Giấc mơ quá chân thật, dù cậu có tự lừa dối bản thân đến mấy, cũng không thể thuyết phục mình rằng đây chỉ là một giấc mơ nữa.

Nhưng những hình ảnh đó rốt cuộc là gì? Ký ức, hay tiên tri?

So với vế sau, cậu vẫn nghiêng về đó là chuyện đã xảy ra. Hơn nữa, nhìn thế nào thì "cậu" trong mơ cũng không giống cậu. Chỉ có kẻ ngốc mới đi tận trung với một bạo chúa và đánh đổi cả mạng sống của mình.

... Không có ý tự mắng mình đâu.

Thời Cửu nhíu mày.

Quý Trường Thiên nói, kiếp sau…

Chẳng lẽ, cậu của hiện tại chính là cái "kiếp sau" đó?

Cậu xuyên qua, không phải bỗng dưng xuất hiện một người trong thời đại này, mà là... xuyên vào chính bản thân kiếp trước của mình sao?

Cậu vốn nghĩ chuyện xuyên không đã đủ vô lý rồi, không ngờ còn có chuyện vô lý hơn là tiền căn hậu quả?

Thời Cửu co người ngồi bên giường, liên tục nhìn bàn tay mình.

Bấy lâu nay cậu vẫn luôn có một nghi vấn. Ngay từ khi mới xuyên, cậu đã xác nhận cơ thể này đúng là của mình. Cho dù là vết sẹo để lại do ngã vỡ đầu gối hồi nhỏ hay vết sẹo do cắt vào tay khi nấu ăn lúc trưởng thành, đều y hệt trong ký ức.

Cho dù những điều này đều là trùng hợp thì còn vết sẹo do tiêm vắc-xin trên cánh tay, cái này không thể giả được chứ?

Nếu cơ thể là của chính mình, vậy võ công tự dưng có này là sao? Còn chất độc của Huyền Ảnh Vệ, rõ ràng đây phải thuộc về Thời Cửu kiếp trước.

Chẳng lẽ... hai người họ đã hòa làm một?

Vậy hiện tại cậu rốt cuộc là Thời Cửu kiếp trước hay Thời Cửu kiếp này? Nếu cậu kiếp này thay thế cậu kiếp trước và thay đổi kết cục cho kiếp trước, vậy của cậu kiếp này liệu có còn tồn tại không? Nếu cậu của kiếp này không tồn tại, thì làm sao lại xuyên về để thay thế cậu kiếp trước được?

Đầu óc càng nghĩ càng rối tung, cuối cùng, cậu thở dài một hơi, đứng dậy.

Không còn thời gian để suy nghĩ nhiều nữa. Việc cấp bách bây giờ là cậu phải mang theo chiếu chỉ vội vã trở về Tấn Dương.

Cậu phải quay về tìm Quý Trường Thiên.

Trước Tiếp