Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi lại không nhịn được, ôm bụng cười ngã xuống sofa.
“Ha ha ha… anh ta chỉ hơn tôi có bốn tuổi thôi, cậu gọi người ta là chú à… ha ha…”
Tống Văn Cảnh bóp lấy mặt tôi:
“Anh ta trông già.”
Lục Đình Thâm từ nhỏ đã tham gia việc công ty, còn nhỏ tuổi đã trưởng thành hơn người cùng tuổi, nói vậy cũng không sai.
“Vậy nên… chị là vị Lục phu nhân đã biến mất kia?”
Gương mặt Tống Văn Cảnh đột nhiên phóng lớn trước mắt. Tôi lúc này mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào mình lại tựa đầu lên đùi anh.
Tôi định đẩy anh ra, nhưng anh lại hiếm khi khó đối phó như vậy, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, như thể nhất định phải có được câu trả lời.
“…Ừ.”
“Vậy… chị là ‘tiểu tam’ mà anh ta nuôi ở bên ngoài à?”
Tống Văn Cảnh vừa nói xong đã tự bật cười. Tôi giơ tay đánh anh một cái.
“Đừng nói linh tinh! Hơn nữa, tôi đã rời khỏi nhà họ Lục, nhẫn cũng đã trả lại cho anh ta rồi.”
“Vậy để em tìm luật sư, ngày mai hai người ly hôn luôn!”
“Không cần… bọn tôi vốn không có giấy đăng ký kết hôn.”
Tôi cười chua chát. Không có giấy đăng ký, vậy nên cũng chẳng cần ly hôn.
Giữa tôi và Lục Đình Thâm, mối ràng buộc duy nhất, lại chỉ là một chiếc nhẫn tượng trưng cho hôn nhân.
Có lẽ làm “Lục phu nhân” lâu quá, đến mức ngay cả Lục Đình Thâm cũng quên mất rằng giữa chúng tôi, thực ra còn chưa từng có một tờ giấy đăng ký kết hôn.
“Vậy vừa hay, hay là giúp chị đi đăng ký kết hôn luôn đi!”
Nhìn cuốn sổ đỏ mới tinh trong tay, tôi có chút thất thần. Năm đó tôi từng nghĩ, trên giấy đăng ký kết hôn của mình sẽ là ảnh chụp chung với Lục Đình Thâm. Không ngờ, người đứng bên cạnh tôi lại không phải anh.
Tối qua, dưới sự nài nỉ mềm cứng đủ kiểu của Tống Văn Cảnh, tôi đã đồng ý giúp anh giả kết hôn để đối phó với gia đình.
Tống Văn Cảnh rút giấy đăng ký kết hôn từ tay tôi:
“Để em mang về cho bố mẹ xem trước, không thì mẹ em cứ tưởng em lừa bà.”
Cuộc hôn nhân này… thật sự không có chút cảm giác chân thực nào.
Ba năm trước, đám cưới rình rang ấy, có đủ nghi thức nhưng lại không có giấy đăng ký. Mọi thứ giống như một màn kịch phô bày cho người ngoài xem, một thứ hạnh phúc giả tạo.
Còn bây giờ, có giấy đăng ký kết hôn, lại không có đám cưới.
Thế nhưng trong lòng tôi lại thấy nhẹ nhõm hơn. Có lẽ vì không còn kỳ vọng, nên cũng không còn thất vọng.
Tống Văn Cảnh sau khi mang giấy về nhà, liền đem về một tin tốt:
“Bố mẹ em đã đồng ý cho em tổ chức triển lãm rồi, lần này đều là những tác phẩm em ưng ý nhất.”
Một tháng sau, triển lãm tranh của Tống Văn Cảnh được tổ chức thành công. Hôm đó tôi phải tăng ca, lúc tan làm đã gần tám giờ tối. Khi vội vàng chạy đến triển lãm, trong đám người phía lối ra, tôi thoáng thấy một bóng lưng rất giống Lục Đình Thâm. Tôi lắc đầu, chắc chỉ là dáng người giống nhau thôi.
Bước vào trong, rất nhiều bức tranh treo trong phòng triển lãm đều quen thuộc. Xung quanh có mấy cô gái ôm tập tranh, kích động đi ngang qua tôi.
“Mau lên mau lên, Tống Văn Cảnh hình như ở phía trước, lần này nhất định phải xin được chữ ký của anh ấy!”
“Nghe nói đây là triển lãm cuối cùng của anh ấy, bỏ lỡ thì sẽ không còn cơ hội xin chữ ký nữa.”
Tôi nhìn theo ánh mắt của họ, quả nhiên thấy Tống Văn Cảnh cao hơn hẳn đám đông, đang cúi đầu, kiên nhẫn ký tên cho từng người. Tôi cứ nghĩ đây là triển lãm đầu tiên của anh, sao lại là cuối cùng?
Tôi nhìn quanh, lúc này mới phát hiện ở lối vào có phần giới thiệu về Tống Văn Cảnh. Hóa ra anh đã là một họa sĩ nổi tiếng, tranh của anh từng triển lãm khắp cả nước, nhiều tác phẩm còn được đấu giá với giá trên trời.
Tôi đứng yên tại chỗ, bỗng không dám tiến lên nữa.
Giới thiệu về Tống Văn Cảnh trong đây dường như không phải là chàng trai luôn nũng nịu với tôi như tôi từng biết. Tôi lặng lẽ rời đi. Lúc đi ra ngoài, tôi nhìn thấy Lục Đình Thâm đứng bên đường, nhíu mày gọi điện thoại. Hóa ra vừa rồi tôi không nhìn nhầm.
Lục Đình Thâm không ngừng gọi vào số điện thoại trước đây anh chưa bao giờ chủ động liên lạc. Dù đã sớm biết đầu dây bên kia chỉ truyền đến tiếng thông báo máy móc, nói rằng số của Từ Hân Nghiên đã trở thành số trống, nhưng anh vẫn không ngừng thử. Ngoài dãy số đó ra, anh không biết còn có thể liên hệ với ai để tìm được cô.
Nghĩ đến góc nghiêng vừa nhìn thấy trong buổi triển lãm, trong lòng anh dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ. Trước đây, điều khiến anh yên tâm nhất chính là thân thế của Từ Hân Nghiên.
Cô không có gia đình, bạn bè cũng ít ỏi đến đáng thương, trên đời này gần như không có chỗ dựa. Chỉ có anh và nhà họ Lục mới là nơi cô có thể nương tựa. Vì vậy anh luôn cho rằng, dù có chết, Từ Hân Nghiên cũng sẽ không thật sự rời khỏi nhà họ Lục.
Trước đó quản gia từng gọi điện báo rằng số của cô đã trở thành số trống, anh cũng không để tâm.
“Trừ khi cô ta chết ở ngoài, nếu không sớm muộn cũng sẽ quay về.”
Quản gia lúc ấy nghe xong thì sắc mặt tái nhợt:
“Phu nhân… sẽ không thật sự xảy ra chuyện gì chứ?”
Anh cười lạnh, sao có thể.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, cảnh sát đã sớm liên lạc với anh – người chồng này rồi. Nhưng đã hơn nửa năm trôi qua, Từ Hân Nghiên vẫn chưa từng xuất hiện.
Hôm nay khi nhìn thấy bức tranh đó, tim anh chợt đập mạnh một nhịp. Người trong tranh rất giống Từ Hân Nghiên, nhưng lại dường như không hoàn toàn giống.
Ánh sáng trong mắt người phụ nữ trong tranh còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời phía sau, tràn đầy sức sống, đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Từ Hân Nghiên… không phải như vậy.