Bước Qua Quá Khứ - Trường Ly Bất Ly

Chương 3

Trước Tiếp

7.

9h10 tối, Cố Thừa Chu về nhà.

Tôi ngồi trên sofa phòng khách, không mở tivi. Trên bàn trà đặt mấy tấm ảnh đã in ra, mặt ảnh hướng lên trên.

Tiếng chìa khóa xoay, cửa mở.

Anh ta bước vào, thấy tôi ngồi trong bóng tối thì hơi ngẩn ra.

"Sao không mở đèn?"

Anh ta với tay nhấn công tắc, rồi nhìn thấy những tấm ảnh trên bàn. Động tác của anh ta khựng lại.

Anh ta không nhúc nhích, chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh. Đó là ba tấm chụp ở khách sạn do thám tử gửi tới, còn có một tấm ở quán đồ Nhật.

Anh ta ném xấp ảnh lại lên bàn trà, bật cười. Một điệu cười khô khốc và lạnh lẽo.

"Em muốn thế nào?" Anh hỏi.

"Anh thừa nhận không?" Tôi hỏi lại.

"Thừa nhận gì?"

"Ngoại tình." Tôi nói thẳng.

Anh ta im lặng. Hai tay đặt trên đầu gối, ngón tay run rẩy nhẹ. Anh ta liếc nhìn những tấm ảnh đó rồi lại nhìn tôi.

"Nếu anh nói không thì sao?"

"Vậy những thứ này là gì?" Tôi cầm tấm ảnh ở quán đồ Nhật lên.

Anh nhìn chăm chằm vào bức ảnh, hơi thở trở nên nặng nề hơn.

"Thẩm Niệm." Anh ta lên tiếng. "Mọi chuyện không như em nghĩ đâu."

"Vậy thì như thế nào?" Tôi hỏi.

"Anh và Tô Tinh..." Anh ta ngập ngừng, nuốt nước bọt. "Chỉ là bạn bè thôi. Dạo này tâm trạng cô ấy không tốt, anh ở bên cạnh an ủi chút thôi."

"Tâm trạng không tốt?" Tôi lặp lại. "Nên an ủi đến tận khách sạn sao?"

"Đó là một việc ngoài ý muốn." Anh ta nói. "Hôm đó cô ấy uống say quá, anh không thể bỏ mặc cô ấy ở đó một mình được."

"Anh có thể thuê hai phòng."

Anh ta không lên tiếng.

"Cố Thừa Chu. Nhìn vào mắt tôi, nói cho tôi biết là hai người chưa hề xảy ra chuyện gì.”

Anh ta ngước mắt nhìn tôi. Chỉ nhìn như vậy vài giây rồi lại dời mắt đi chỗ khác.

"Anh xin lỗi."

Ba chữ. Rất nhẹ, nhưng tôi nghe rõ.

Phòng khách chìm vào tĩnh lặng. Tiếng xe cộ ngoài cửa sổ vọng vào nghe thật xa xăm.

"Bao lâu rồi?" Tôi hỏi.

"Cái gì?"

"Hai người như vậy, bao lâu rồi?"

Anh ta cúi đầu nhìn bàn tay mình: "Tầm ba bốn tháng."

Ba bốn tháng. Tôi nhớ lại lần đầu ngửi thấy mùi nước hoa lạ là khoảng 4 tháng trước. Thời gian trùng khớp.

"Tại sao?" Tôi hỏi.

Anh ta không trả lời.

"Tại sao lại là cô ta?" Tôi lại hỏi.

"Cô ấy..." Anh hít một hơi thật sâu. "Cô ấy khiến anh cảm thấy thả lỏng."

"Tôi không khiến anh thả lỏng sao?" Tôi hỏi.

"Em không giống." Anh ta lắc đầu. "Em quá hoàn hảo, Thẩm Niệm. Cái gì em cũng tốt, công việc tốt, tính cách tốt, đối xử với mẹ anh cũng rất tốt. Anh thấy rất áp lực."

"Cho nên anh ngoại tình là vì tôi quá tốt sao?"

Khi hỏi câu này, tôi cảm thấy một cơn choáng váng đến nực cười, giống như đang đứng từ trên cao nhìn xuống vậy.

"Không phải!" Anh ngẩng đầu, mắt đỏ lên. "Anh không có ý đó. Anh muốn nói là ở bên cô ấy, anh có thể là chính mình. Không cần diễn, không cần phải giữ kẽ."

"Ở bên tôi anh phải diễn sao?" Tôi hỏi.

"Phải diễn." Anh cười khổ. "Diễn sao cho xứng đáng với em. Diễn làm một người chồng tốt. Anh diễn mệt rồi."

Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy người này thật xa lạ. Gương mặt này tôi đã nhìn suốt 6 năm, vậy mà giờ đây lại như lần đầu gặp.

Tôi mệt mỏi. Đột nhiên thấy mệt rã rời, mệt đến mức chẳng muốn hỏi thêm, cũng chẳng muốn nghe thêm gì nữa.

Tôi đứng dậy quay về phòng ngủ. Lưng tôi tựa chặt vào cánh cửa lạnh ngắt mới miễn cưỡng chống đỡ được cơ thể đang mềm nhũn ra.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, lúc lướt qua gò má thì nóng hổi, nhưng khi chảy xuống khóe môi lại trở nên lạnh buốt.

Tôi không lau.

Cứ thế đi.

Khóc xong rồi, ngày mai vẫn phải tiếp tục.

8.

7 giờ sáng, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Cố Thừa Chu từ phòng ngủ bước ra, thấy tôi đang xếp đồ vào vali thì sững sờ. Anh ta bước tới, nhấn tay giữ chiếc vali lại.

"Thẩm Niệm, đừng như vậy."

"Buông tay."

"Chúng ta nói chuyện đi." Anh ta không buông tay. "Tối qua là anh nói sai, anh xin lỗi."

Tôi tiếp tục xếp quần áo vào trong: "Anh không sai, là tôi quá hoàn hảo nên anh áp lực, cần tìm người điều giải là phải."

Sắc mặt anh ta biến đổi: "Em nhất định phải nói chuyện kiểu đó sao?"

"Vậy tôi nên nói thế nào? Chúc anh và cô ta hạnh phúc?"

Anh ta buông tay, lùi lại một bước.

Tôi đóng vali, kéo khóa lại.

Điện thoại reo. Tôi lấy ra xem, là mẹ chồng.

"Niệm Niệm à." Giọng bà bên kia rất lớn. "Mẹ nghe Thừa Chu bảo hai đứa cãi nhau? Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, con nhường nó một chút."

Tôi cầm điện thoại, im lặng.

Bà tiếp tục. "Đàn ông mà, đôi khi cũng hồ đồ. Con hãy rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt. Về nhà mà bảo ban nhau sống cho tốt."

"Mẹ." Tôi lên tiếng. "Cố Thừa Chu ngoại tình."

Đầu dây bên kia im bặt. Mấy giây sau, bà mới hỏi: "... Thật sao?"

"Thật." Tôi nói.

Lại là một khoảng im lặng.

"Vậy con cũng không thể nói đi là đi ngay được." Giọng bà trầm xuống. "Gia đình thì vẫn phải giữ lấy chứ. Con dọn ra ngoài, người ta sẽ nói ra nói vào thế nào?"

"Con không quan tâm người khác nói gì."

Giọng bà lộ vẻ sốt ruột: "Niệm Niệm, nghe mẹ khuyên một câu. Ly hôn không phải chuyện nhỏ đâu. Con nghĩ kỹ lại đi."

"Con nghĩ kỹ rồi ạ."

"Vậy còn Thừa Chu thì sao?" Bà hỏi.

Tôi nhìn về phía Cố Thừa Chu. Anh ta đang đứng giữa phòng khách, nhìn tôi chăm chăm.

"Anh ấy có lựa chọn của anh ấy. Con cũng có lựa chọn của con."

Tôi cúp máy.

"Mẹ nói gì?" Cố Thừa Chu hỏi.

"Mẹ bảo anh đừng hồ đồ."

Anh bật cười, một nụ cười đầy châm biếm.

Tôi kéo cửa ra.

"Thẩm Niệm. Em sẽ hối hận."

Tôi dừng bước: "Hối hận chuyện gì? Hối hận vì không phát hiện ra sớm hơn, hay hối hận vì đã không giả vờ như không biết?"

Anh ta bước tới đứng trước mặt tôi: "Em dọn đi rồi, chúng ta sẽ thực sự chấm dứt."

"Từ ngày anh ngoại tình, chúng ta đã chấm dứt rồi." Tôi nói.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, đột nhiên hỏi: "Em muốn bao nhiêu tiền?"

Tôi không hiểu: "Cái gì?"

"Tiền bồi thường." Anh khẽ thở dài. "Xe, nhà, tiền tiết kiệm, em muốn gì? Anh đều có thể đưa."

Tôi nhìn anh, bỗng thấy thật nực cười: "Cố Thừa Chu. Anh nghĩ tôi dọn đi là để đòi tiền sao?"

"Nếu không thì sao? Cũng phải có một cách giải thích chứ."

Tôi không muốn nhiều lời với anh ta thêm nữa, kéo vali bước ra ngoài.

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng phát ra một tiếng động khô khốc.

Xuống đến tầng dưới, tôi cất vali vào cốp xe. Lúc lái xe ra khỏi khu chung cư, tôi thấy Cố Thừa Chu đang đứng ngoài ban công. Anh ta nhìn theo tôi, bất động như một pho tượng.

Căn hộ mới thuê nằm ở phía Nam thành phố, cách công ty 20 phút lái xe. Một phòng ngủ một phòng khách, nội thất đầy đủ.

Cuối tuần trước tôi đã đến xem một lần, lúc đó vẫn chưa quyết định thuê. Nhưng hôm qua sau khi rời nhà Khương Nghiên, tôi đã ký hợp đồng ngay lập tức.

Tôi vừa sắp xếp xong hành lý thì điện thoại rung lên.

Tin nhắn của Cố Thừa Chu:

"Em đến nơi chưa? Chúng ta có thể nói chuyện tử tế không? Không phải qua điện thoại, mà là gặp mặt trực tiếp. Thẩm Niệm, đừng như vậy.”

Tôi tắt điện thoại, đứng dậy vào phòng tắm.

Dưới làn nước nóng, tôi nhắm mắt lại. Tiếng nước rất lớn, lớn đến mức tôi không nghe thấy cả nhịp thở của chính mình.

Tắm xong bước ra, tôi mở ngăn nhỏ cuối cùng của vali để lấy đồ ngủ. Ngón tay tôi chạm phải một v*t c*ng cứng. Tôi lấy ra xem.

Là một chiếc que thử thai.

Tôi nhớ ra rồi, tôi mua nó vào tuần trước. Khi đó kỳ kinh nguyệt bị chậm một tuần, tôi hơi lo lắng. Nhưng sau đó vì công việc bận rộn nên tôi quên khuấy mất chuyện phải thử. Hôm qua lúc dọn đồ tôi tiện tay nhét nó vào đây.

10 phút sau.

Tôi nhìn hai vạch đỏ đó thật lâu. Tôi đưa tay sờ lên bụng dưới, lòng bàn tay dừng lại ở đó một lát, đầu ngón tay hơi run rẩy.

Vùng bụng vẫn bằng phẳng, không có cảm giác gì đặc biệt. Nhưng bên trong đang có một mầm sống sinh trưởng.

Đứa con của Cố Thừa Chu.

Tôi đang không biết phải làm sao. Bây giờ, tôi lại càng không biết.

9.

9h sáng thứ Hai, tôi bước vào công ty.

Lý Lị ở quầy lễ tân gọi tôi lại: "Chị Thẩm, sếp Vương bảo chị đến thì qua thẳng phòng họp nhé. Họp khẩn cấp ạ."

Tôi đặt túi xách xuống, không về chỗ ngồi mà đi thẳng đến phòng họp.

Đẩy cửa bước vào, bên trong đã có năm sáu người ngồi sẵn. Sếp Vương, sếp tổng của tôi, ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt rất tệ.

Tôi ngồi xuống. Đối diện là Giám đốc Triệu của bộ phận đối thủ cạnh tranh, ánh mắt anh ta nhìn tôi có chút kỳ quái.

Sếp Vương vào thẳng vấn đề.

"Dự án xảy ra vấn đề rồi. Bên thiết kế tổ hợp thương mại phía Đông thành phố bị phía chủ đầu tư tố cáo lên trên, nói rằng chúng ta làm giả số liệu."

Tôi sững người: "Số liệu nào?"

"Tính toán kết cấu chịu lực." Giám đốc Triệu lên tiếng. "Họ đã thuê bên thứ ba kiểm tra lại, nói rằng số liệu của chúng ta có vấn đề, có thể dẫn đến nguy cơ mất an toàn."

"Không thể nào." Tôi khẳng định. "Dự án đó đích thân tôi giám sát, mọi số liệu đều đã được đối chiếu 3 lần."

"Đây là báo cáo của bên thứ ba." Sếp Vương đẩy một xấp tài liệu qua.

Tôi lật ra xem. Một xấp dày cộm, trang kết luận được khoanh lại bằng bút đỏ: Các thông số quan trọng có dấu hiệu bị can thiệp bởi con người.

"Ai phụ trách tính toán cụ thể?" Sếp Vương hỏi.

"Kỹ sư Lưu. Anh ấy theo tôi 5 năm rồi, chưa bao giờ mắc sai lầm."

"Bây giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm." Giám đốc Triệu nói. "Phía chủ đầu tư yêu cầu chúng ta phải đưa ra lời giải thích trước ngày mai, nếu không họ sẽ thay đơn vị thiết kế và đòi bồi thường."

Phòng họp im lặng như tờ. Tiếng điều hòa thổi hơi lạnh buốt, sống lưng tôi lạnh toát.

Sếp Vương nhìn tôi: "Tiểu Thẩm. Dự án này luôn do cô theo sát, cô phải chịu trách nhiệm đến cùng."

"Tôi cần thời gian để kiểm tra rõ ràng."

"Cô không có thời gian đâu." Sếp Vương lắc đầu. "10 giờ sáng mai chủ đầu tư sẽ đến nghe báo cáo. Cô chỉ có ngày hôm nay thôi."

Sau cuộc họp, tôi về chỗ ngồi. Cả đội đều nhìn về phía tôi.

"Chị Thẩm..." Trợ lý Tiểu Trần nhỏ giọng: "Anh Lưu nói anh ấy tuyệt đối không sửa số liệu."

"Tệp gốc đâu?" Tôi hỏi.

"Đều ở trên máy chủ, nhưng..." Tiểu Trần do dự. "Máy chủ tuần trước gặp sự cố, lúc bảo trì có lẽ đã có người động vào."

Tôi mở máy tính, đăng nhập vào hệ thống. Tìm đến thư mục dự án, mở bản tính toán mới nhất. Lật đến trang thông số chịu lực, con số quả nhiên không khớp với ghi chép ban đầu.

"Tuần trước ai đã động vào máy chủ?"

Nhân viên bộ phận IT kiểm tra nhật ký: "8h đến 10h tối thứ tư tuần trước, có người đăng nhập từ xa. Tài khoản là của cô."

"Tối đó tôi không có ở công ty." Tôi nói.

"Nhưng địa chỉ IP đăng nhập hiển thị là tại nhà cô."

Cố Thừa Chu biết tài khoản và mật khẩu công việc của tôi. Internet nhà chúng tôi.

Tôi tắt máy tính, đứng lên.

"Chị Thẩm, chị đi đâu thế?" Tiểu Trần hỏi.

"Chị ra ngoài một lát."

Trên đường lái xe về nhà, tôi gọi điện cho Cố Thừa Chu. Chuông reo 7 tiếng anh ta mới nhấc máy.

"Có chuyện gì?" Anh ta hỏi, âm thanh xung quanh rất ồn ào.

"Tối thứ tư tuần trước anh có ở nhà không?" Tôi hỏi.

"Thứ tư? Để anh nhớ xem... ờ có, sao thế?"

"Anh có động vào máy tính của tôi không?"

"Không." Anh trả lời. "Anh động vào máy tính của em làm gì?"

"Có người dùng tài khoản của tôi đăng nhập vào máy chủ công ty, sửa đổi dữ liệu dự án." Tôi nói. "Địa chỉ IP là tại nhà."

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi gằn giọng. "Cố Thừa Chu. Có phải anh không?"

"Em nghi ngờ anh?" Giọng anh lạnh hẳn đi.

"Tôi cần nhật ký truy cập mạng nhà mình lúc đó. Bộ định tuyến chắc chắn tra ra được."

"Tùy em. Dù sao anh cũng không động vào." Anh ta cúp máy.

Tôi tấp xe vào lề đường, tay run rẩy dữ dội. Không phải vì giận, mà là vì mệt.

Điện thoại lại reo, là Khương Nghiên: "Niệm Niệm, Vương Lỗi nói công ty anh ấy dạo này đang bàn bạc hợp tác với bên Cố Thừa Chu. Nghe đâu Cố Thừa Chu đánh tiếng muốn khiến mày không thể trụ lại trong ngành này nữa."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng xe cộ vẫn ngược xuôi không ngừng.

Về đến căn hộ, tôi mở máy tính xách tay, kết nối họp trực tuyến với luật sư.

"Thưa cô Thẩm, dự thảo thỏa thuận ly hôn đã được gửi vào hòm thư của cô rồi. Về phần phân chia tài sản, cần cô xác nhận lại."

"Đợi một chút. Tôi muốn thêm một điều khoản. Cấm đối phương can thiệp vào sự nghiệp của tôi bằng bất kỳ hình thức nào."

Luật sư ngập ngừng: "Điều này... trên thực tế rất khó xác định ranh giới."

"Vậy thì viết cho rõ ràng. Bao gồm nhưng không giới hạn ở việc lợi dụng mạng lưới quan hệ trong ngành để gây áp lực, phát tán thông tin sai lệch, phá hoại thành quả công việc..."

"Cô có bằng chứng chứng minh đối phương đã làm những việc này không?"

"Đang thu thập." Tôi đáp.

Cúp máy, tôi mở hòm thư.

Thỏa thuận ly hôn dài hơn 30 trang. Tôi lật thẳng đến phần phân chia tài sản. Nhà thuộc về anh ta, xe thuộc về tôi. Tiền tiết kiệm chia đôi. Tài khoản đầu tư chia theo tỷ lệ góp vốn. Rất công bằng, nhưng chưa đủ.

Không phải anh ta muốn triệt đường sống của tôi sao? Vậy thì tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá.

Tôi phản hồi lại luật sư: "Tôi muốn bồi thường một nửa giá trị thị trường của bất động sản. Ngoài ra, truy thu lại toàn bộ tài sản anh ta đã tặng cho kẻ thứ ba trong thời kỳ hôn nhân, bao gồm nhưng không giới hạn ở trang sức, tiền mặt, đồ xa xỉ."

Tôi tựa lưng vào ghế. Bụng đột nhiên thắt lại, rất khẽ.

Điện thoại rung lên, sếp gửi tin nhắn: "Chủ đầu tư đồng ý lùi thời hạn đến ngày kia. Tranh thủ thời gian đi."

Tôi nhắn lại "Đã nhận".

Sau đó mở nhóm chat công việc, gửi một thông báo: "Tối nay tăng ca, tất cả mọi người tập hợp tại phòng họp lúc 7 giờ. Chúng ta phải tính lại toàn bộ số liệu từ đầu."

Trước Tiếp