Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá

Chương 3

Trước Tiếp

Ta, Thẩm Tiếu An, những chuyện hoang đường liên quan đến nam sắc có thể viết thành sách.

 

Tạ Bồi Tùng không biết, nhiều năm trước ta từng đi nhầm vào yến Quỳnh Lâm.

 

Ta trực tiếp ôm vị thám hoa lang uống rượu đến mặt hồng như đào về phủ, ba ngày ba đêm không ra khỏi cửa.

 

Hoàng thượng còn khen ta một câu:

 

“Thẩm đại tướng quân, phong lưu năm xưa không giảm.”

 

Đêm tân hôn với hắn mà ta ngủ với người khác thì tính là gì?

 

Tính là ta đã thu liễm rồi.

 

Chỉ chút chuyện ấy mà đã muốn hưu thê.

 

Hắn đang mơ hão gì vậy.

 

Nay hoàng thượng kim khẩu ngọc ngôn đã mở.

 

Ta và hắn chính là “hai vợ chồng” do hoàng thượng tứ hôn.

 

11

 

Ra khỏi Bình An điện.

 

Bà bà và tiểu phu quân của ta dìu nhau đi ra ngoài.

 

Tạ Bồi Tùng vừa đi vừa lau nước mắt.

 

Chu quý phi tháo một chiếc vòng phỉ thúy chạm xoắn trên cổ tay đưa cho ta.

 

“Thẩm đại tướng quân đã gả cho Tùng Nhi, từ nay chúng ta cũng là người một nhà rồi.”

 

“Ngươi cũng có thể theo Tùng Nhi gọi ta một tiếng dì mẫu.”

 

Ta nhận lấy vòng rồi nói:

 

“Vừa rồi hoàng hậu nương nương trước mặt mọi người còn gọi ta một tiếng Tiếu An tỷ tỷ.”

 

“Nếu ta theo thế tử gọi người là dì mẫu, chẳng phải là khiến quý phi nương nương vô tình chiếm tiện nghi của hoàng hậu nương nương sao?”

 

Sắc mặt quý phi cứng đờ.

 

“Cũng phải.”

 

“Dù thế nào ta cũng không ngờ, có một ngày mình lại có một ngoại sanh tức phụ gần năm mươi tuổi như Tiếu An tỷ tỷ.”

 

“Khiến ta thật không biết nên xưng hô thế nào cho phải.”

 

“Nương nương, chúng ta cứ luận theo từng bên là được.”

 

“Phu quân ta gọi người là dì.”

 

“Người gọi ta là tỷ.”

 

“Còn ta gọi tỷ tỷ của người là bà bà.”

 

12

 

Bà bà ta hồi phủ liền đập nát nửa phòng đồ đạc.

 

Bà ta còn gọi phủ y tới.

 

Nói bệnh cũ đau tim bị ta chọc tức tái phát.

 

Chính viện phái một bà tử tới gọi ta qua hầu bệnh.

 

Khi ta dẫn người tới.

 

Chu phu nhân đang sắc mặt trắng bệch nằm nghiêng trên giường thấp.

 

Nhi tử bà ta là Tạ Bồi Tùng quỳ ngồi trên đệm mềm, từng thìa từng thìa đút thuốc cho bà ta.

 

Thấy ta đến, Chu phu nhân nói:

 

“Thẩm Tiếu An, ta bệnh rồi.”

 

“Mấy ngày nay ngươi ở lại đây hầu bệnh đi.”

 

Tạ Bồi Tùng đưa bát thuốc cho ta.

 

“Còn ngẩn ra đó làm gì?”

 

“Còn không qua đây đút thuốc cho mẫu thân?”

 

“Xuất giá tòng phu, ngươi đã gả cho ta thì phải tuân quy củ làm thê làm dâu.”

 

“Định Viễn đại tướng quân của ngươi chỉ là danh hiệu ở bên ngoài.”

 

“Đóng cửa lại, trong phủ này mẫu thân ta là trưởng bối, có thể làm chủ ngươi.”

 

“Ngươi cũng không muốn vừa gả chồng đã mang trên người tội bất hiếu chứ?”

 

Nghe những lời này.

 

Ta cười suýt nữa hụt hơi.

 

Hai mẹ con này ngu xuẩn đúng là cùng một mạch.

 

Ta vung tay.

 

Chén thuốc đen ngòm hắt đầy mặt hắn.

 

Tạ Bồi Tùng vừa định há miệng, ta “rắc” một tiếng tháo khớp hàm hắn.

 

Ta không nghe nổi hắn nói thêm mấy lời ngu xuẩn nữa.

 

“Thanh Phỉ, đưa phu quân ra ngoài rửa mặt.”

 

“Ta và bà bà nói mấy lời tâm tình.”

 

Thanh Phỉ xách Tạ Bồi Tùng ra ngoài.

 

Ta ngồi xuống cạnh giường thấp.

 

Bà bà đang bệnh của ta vươn cổ hô:

 

“Họ Thẩm kia, ngươi muốn tạo phản sao?”

 

“Người đâu!”

 

“Mau tới đây!”

 

“Tiết kiệm sức đi.”

 

“Lúc ta tới, mười hai nha hoàn và tám bà tử trong viện này của ngươi đã bị người của ta khóa hết vào gian phòng ở góc xa nhất rồi.”

 

“Hiện giờ trong ngoài viện này đều là người của ta.”

 

Lần này ta gả vào Hầu phủ, mang theo chưa tới hai trăm người.

 

Bất kể nam nữ, đều là tinh nhuệ bình thường ta dùng thuận tay.

 

Vì vậy lặng lẽ khống chế viện của một chủ mẫu, thật sự là dùng dao mổ trâu giết gà.

 

Chu phu nhân lại cho rằng ta muốn giết bà ta.

 

“Thẩm Tiếu An, ta là nhất phẩm cáo mệnh do triều đình sắc phong.”

 

“Nếu ngươi dám mưu hại ta ở đây, muội muội ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

 

Ta vỗ vỗ tay bà ta.

 

“Bà bà nghĩ đi đâu vậy?”

 

“Ta là con dâu của người, là tới thay người phân ưu giải nạn.”

 

“Hiện giờ người bệnh rồi, mà ta thì phải quản cái nhà này.”

 

“Như vậy người mới có thể yên tâm dưỡng bệnh.”

 

“Đêm đại hôn, thế tử đã nói với ta muốn ta chăm sóc tốt trên dưới trong phủ.”

 

“Bà bà vất vả vì Hầu phủ nhiều năm như vậy.”

 

“Nay tuổi tác đã cao, có vài chuyện cũng nên buông tay giao cho con dâu rồi.”

 

Bà bà còn nhỏ hơn ta năm tuổi tức đến toàn thân run rẩy.

 

“Thẩm Tiếu An, ngươi vừa vào cửa đã muốn cướp quyền quản gia trong phủ ta!”

 

“Ta chết cũng không giao cho ngươi!”

 

“Không cần ngươi giao.”

 

“Ta có thể tự lấy.”

 

Thứ ta muốn, trước nay không chờ người khác cho.

 

Ta đều cướp.

 

Người ta mang tới từng tịch thu gia sản người khác.

 

Rất nhanh, trong ngoài Cẩm An đường đều bị lục soát sạch sẽ.

 

Sổ sách thường ngày của Hầu phủ, sổ nhân tình, từng chùm chìa khóa, sổ hộ tịch hạ nhân, lệnh bài bàn giao, từng thứ được trình lên.

 

Quan trọng nhất là chìa khóa kho nằm trên eo bà bà ta, cũng bị lục soát ra.

 

Khi lục soát người bà ta.

 

Chu phu nhân tức đến ngửa đầu ngất xỉu.

 

Còn ta, Thẩm Tiếu An, vào canh giờ thứ mười sáu sau khi gả cho thế tử Hầu phủ, đã lấy được quyền chưởng gia của Hầu phủ.

 

13

 

Ba ngày lại mặt.

 

Là ta tự mình về.

 

Tạ Bồi Tùng phải hầu bệnh mẫu thân hắn.

 

Lần này bà ta bệnh thật.

 

Mời hai vị thái y ở lại trong phủ, ngày ngày châm cứu bắt mạch, thuốc thang không ngừng.

 

Vì vậy lễ lại mặt cũng là ta tự chuẩn bị.

 

Trực tiếp chuyển từ Trân Bảo các của Hầu phủ ra.

 

Chậu san hô cao chừng hai thước.

 

Quan Âm bạch ngọc.

 

Chặn giấy mặc ngọc.

 

Bình thưởng ngoạn sứ trắng hoa văn băng.

 

Hai mươi xấp Vân cẩm Tô thêu.

 

Còn có hai rương vàng.

 

Dù sao thứ gì đáng tiền thì ta lấy thứ đó.

 

Dẫu gì hiện giờ ta là người quản gia.

 

Thúc thẩm của Tạ Bồi Tùng chạy đi cáo trạng với Chu phu nhân.

 

“Thế tử gia nhà chúng ta cưới được tức phụ tốt thật.”

 

“Mới về nhà mẹ đẻ một chuyến, đã muốn dọn sạch hơn nửa Hầu phủ rồi.”

 

Tức đến bệnh của Chu phu nhân lại nặng thêm hai phần.

 

Lần này về tướng quân phủ, ta còn mang theo sổ nhân tình của Hầu phủ.

 

Gần mười năm ta không thường trú trong kinh.

 

Ta hiểu không đủ sâu về những qua lại nhân tình trong kinh thành.

 

Đệ đệ ta giúp ta xem từng khoản từng khoản thật kỹ, sau đó chỉ ra vài chỗ bất thường.

 

“Gia chủ Lưu gia thành nam, Vương Tranh, là thiên tổng thủ ngự sở năm nay mới từ nơi khác vào kinh.”

 

“Lão thái thái nhà họ mừng thọ, thế tử Tạ Bồi Tùng lại đi tặng trọng lễ hai ngàn lượng.”

 

“Chuyện này thật sự nói không thông.”

 

“Còn lễ tiết ngày thường cũng tặng quá nặng, giống như cố ý đưa tiền cho nhà bọn họ vậy.”

 

Ta lập tức sai Thập Tam đi điều tra vị thiên tổng thủ ngự sở Vương Tranh này.

 

Điều tra một hồi, ta tra ra người trong lòng của Tạ Bồi Tùng.

 

Trước khi gả cho Tạ Bồi Tùng, ta đã biết chuyện hắn có người trong lòng.

 

Nhưng hắn giấu người trong lòng này rất kỹ.

 

Trước đó, người của ta vẫn không tra được người trong lòng của hắn rốt cuộc là ai.

 

Chuyện này lộ ra vẻ cổ quái.

 

Tạ Bồi Tùng vốn không phải người hành sự khiêm tốn.

 

Lúc từ hôn, hắn có thể làm ầm lên đến mức ai ai cũng biết, ép chết vị hôn thê trước.

 

Vậy mà bây giờ hắn lại giấu người trong lòng kín như chưa từng có người này.

 

Thập Tam bẩm báo.

 

Người trong lòng của Tạ Bồi Tùng là con gái thiên tổng thủ ngự sở, Vương Tuyết Ngưng.

 

Vương Tuyết Ngưng lớn lên ở huyện Phí, cách kinh thành bảy trăm dặm.

 

Mẫu thân nàng ta mất sớm, đến mười sáu tuổi mới theo phụ thân vào kinh.

 

Ngoài ra.

 

Vương Tuyết Ngưng kín tiếng đến cực điểm.

 

Ngày thường chưa từng ra khỏi cửa, tiệc lớn tiệc nhỏ cũng không tham gia.

 

Trong kinh gần như không có mấy người từng gặp nàng ta.

 

Ngay cả gặp Tạ Bồi Tùng cũng chỉ gặp ở trong nhà.

 

“Phái người cưỡi ngựa nhanh tới huyện Phí một chuyến.”

 

“Ta muốn tất cả tư liệu từ nhỏ đến lớn của Vương Tuyết Ngưng.”

 

14

 

Vài ngày sau, vào buổi tối.

 

Thập Tam vào bẩm báo với ta.

 

Công phu ẩn thân của hắn rất tốt.

 

Mấy ngày này hắn vẫn luôn âm thầm theo dõi Hầu gia Tạ Mân.

 

Thập Tam nói.

 

Nửa canh giờ trước, Tạ hầu gia và nhi tử Tạ Bồi Tùng cãi nhau một trận lớn trong thư phòng.

 

Bởi vì Tạ Mân muốn nhi tử đến ngủ với ta.

 

Thập Tam lạnh mặt thuật lại cuộc đối thoại của hai cha con cho ta nghe.

 

Đầu tiên là Hầu gia mắng nhi tử.

 

“Nếu không phải ngươi và mẫu thân ngươi đầu óc co giật, giả bệnh hành hạ Thẩm Tiếu An, nhà chúng ta sao lại bị động như vậy.”

 

“Chút đồ trong Trân Bảo các đủ cho nàng ta về nhà mẹ đẻ được mấy chuyến?”

 

“Ngươi chọc giận nàng ta, ngươi phải dỗ nàng ta cho tốt.”

 

“Người đời trước đều biết, Thẩm Tiếu An nàng ta không có sở thích gì khác, chỉ thích mỹ nam.”

 

“Nàng ta gả tới mấy ngày rồi, ngươi còn để nàng ta phòng không gối chiếc.”

 

“Ngươi mười tám rồi, có thể hiểu chuyện một chút không?”

 

“Bốn mươi lăm thì sao, chẳng phải vẫn là nữ nhân à?”

 

“Tắt đèn rồi có gì khác biệt?”

 

Sau đó nhi tử không phục.

 

“Không khác biệt thì sao cha lại nạp một tiểu thiếp vừa tròn mười lăm?”

 

“Dù sao con không đi viên phòng với mụ ta.”

 

“Muốn đi thì cha đi đi.”

 

“Cha còn nhỏ hơn mụ già đó hai tuổi mà.”

 

Tiếp đó Hầu gia giơ tay đánh nhi tử.

 

“Đồ khốn kiếp!”

 

“Thẩm Tiếu An gả cho ngươi, ta đi thì tính là chuyện gì?”

Trước Tiếp