Bồi Thường - Ngã Giai Phong Nguyệt

Chương 1

Trước Tiếp
Em gái cố ý làm vỡ chiếc bình mẹ tôi để lại. Để bảo vệ nó, trúc mã chỉ đích danh tôi là người làm vỡ. Vì thế, cha vô cùng tức giận, bắt tôi quỳ trên đống mảnh vỡ. Sau đó, Thẩm Tùy Thanh bế tôi ra khỏi phòng giam. Tự tay bôi thuốc cho tôi. “Tôi biết không phải em làm.” Người đàn ông thanh nhã, cao quý rửa sạch vết m á u trên tay. Anh ta đưa tay, khẽ chạm mắt tôi. 1. “Nhưng dạo này em có vẻ… hoạt bát hơn rồi. Nhược Nhược không vui cũng là điều dễ hiểu.” “A Ôn là chị, nhất định sẽ bảo vệ em gái, đúng không?” Nhất thời tôi không hiểu hết ý trong lời Thẩm Tùy Thanh. Do dự một chút, tôi hỏi: “…Tôi hoạt bát hơn?” “Xem ra em vẫn chưa nhận ra.” Thẩm Tùy Thanh chằm chằm nhìn tôi. Khóe môi anh ta khẽ cong. Ngón tay gõ nhẹ lên hộp thuốc, bất lực thở dài: “A Ôn vẫn luôn chậm hiểu như vậy.” “Nghe nói gần đây em đang học nấu canh?” Đó là nhắc nhở. Cũng là cảnh cáo. Tôi chợt nhớ ra mấy ngày nay, sau khi mang canh vào thư phòng… Mỗi lần Trì Nhược Nhược nhìn thấy tôi, sắc mặt đều không vui. Lúc này mới hiểu ra. “Cha nói canh tôi nấu giống hương vị của mẹ, nên tôi mới…” “Đó không phải việc em nên làm.” Thẩm Tùy Thanh thong thả cắt ngang lời tôi: “Nhà họ Trì không thiếu người hầu biết nấu canh.” Tôi ngẩng đầu, sững sờ nhìn anh ta. Tôi biết, điều Thẩm Tùy Thanh muốn nói không phải là câu đó. “A Ôn.” Quả nhiên. Anh ta cúi người, giữ vai tôi. Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi. “Thứ có thể giữ ký ức và tình cảm… chỉ cần một người là đủ.” “Nhược Nhược rất thiếu thốn tình thương. Con bé cần rất, rất nhiều yêu thương mới có thể sống tiếp. Điều này, trước khi tôi đón em về Trì gia… tôi đã nói rồi, đúng không?” Vai tôi đang bị thương. Thẩm Tùy Thanh không hề nương tay. Tôi muốn tránh đi. Nhưng nghĩ một chút, vẫn cố nhịn lại. Thẩm Tùy Thanh đã từng cảnh cáo. Khi tôi được anh ta tìm thấy trong khu ổ chuột. Khi tôi được báo rằng mình là đại tiểu thư thất lạc nhiều năm của Trì gia. Người đàn ông dung mạo tinh xảo khi ấy lạnh nhạt quét mắt nhìn tôi từ trên xuống. Câu đầu tiên anh ta nói chính là: “Nhược Nhược cần một người chị không tranh giành với cô ấy.” Trên đường trở về. Thẩm Tùy Thanh luôn giữ khoảng cách với tôi. Dù khi đó tôi đã tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới. Lúc ấy, tôi còn tưởng đó là tính cách của anh ta. Cho đến sau này… Tôi vô số lần nhìn thấy ánh mắt Thẩm Tùy Thanh tràn đầy dịu dàng dành cho Trì Nhược Nhược. Dù đã nhiều năm trôi qua, sự dịu dàng ấy… chưa từng một lần dành cho tôi. “Tôi biết rồi.” Tôi gật đầu, quen thuộc đáp lại. Không khí căng thẳng trong phòng lúc này mới dịu đi đôi chút. “A Ôn luôn rất ngoan.” Thẩm Tùy Thanh khẽ cười. Tay rời khỏi vai tôi. Anh ta lại cầm băng gạc, quấn nốt vòng cuối cùng cho tôi. Sau đó tùy tiện nói thêm một câu: “Chuyện lần này đúng là Nhược Nhược hơi quá đáng. Bồi thường, em muốn gì?” Vết thương trên gối vẫn âm ỉ đau. Thẩm Tùy Thanh không có đủ kiên nhẫn để gắp hết mảnh thủy tinh còn sót trong da tôi. Tôi biết, đó là hình phạt của anh ta. Cũng giống như Mạnh Tịch đã đứng ra chỉ tôi làm người làm vỡ bình hoa, chỉ vì tôi khiến Trì Nhược Nhược không vui. Nhưng… bồi thường… “Tôi muốn giành hạng nhất trong cuộc thi của trường.” Gần như không cần suy nghĩ. Trong lòng còn tính toán, nếu đổi được điều này…thì lần chịu phạt này cũng không lỗ lắm. “Hạng nhất?” Thẩm Tùy Thanh khựng lại, vẻ mặt trầm ngâm: “Tôi nhớ… Nhược Nhược cũng tham gia cuộc thi này.” “Tôi và Mạnh Tịch cùng một đội!” Tôi vội vàng bổ sung. Thẩm Tùy Thanh không thích Mạnh Tịch. Nhưng Trì Nhược Nhược lại đặc biệt thân thiết với cậu ta. Tôi mím môi, vừa nói xong đã thấy bất an. Nhất là khi nụ cười trên mặt Thẩm Tùy Thanh dần nhạt đi. Tôi nghĩ anh ta không muốn. Nhưng tôi… dường như cũng chẳng còn gì để đổi nữa. Tôi cau mày, khổ sở suy nghĩ. Cho đến khi Thẩm Tùy Thanh đột nhiên lên tiếng. Ánh mắt sâu thẳm: “Dạo này em… khá thân với cậu ta?” “Không phải anh bảo tôi tách Mạnh Tịch và Trì Nhược Nhược ra sao?” Tôi khó hiểu. Lúc đó, nguyên văn lời anh ta là: “Thằng nhóc Mạnh gia ấy à.” “Nếu A Ôn thích… sao không thử giành lấy?” Đây là lần đầu tiên Thẩm Tùy Thanh cho phép tôi tranh với Trì Nhược Nhược. Dù thật ra… tôi không hề muốn. Thẩm Tùy Thanh hiếm khi nghẹn lời. Anh ta day nhẹ sống mũi, thở dài: “Nếu em có thể khiến cậu ta tránh xa Nhược Nhược…” Ngừng một chút, Thẩm Tùy Thanh đứng thẳng người, suy nghĩ rồi nói: “Tôi sẽ không phản đối.” Tôi… cược đúng rồi. Sau khi dặn dò xong, Thẩm Tùy Thanh rời đi. Nhưng khi bước ra khỏi cửa, anh ta chợt dừng lại. Nghiêng đầu. Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối. Nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt u ám kia dừng trên người tôi vài giây. Rồi dời đi. “Hôm nay Nhược Nhược cũng bị dọa rồi.” “Đợi con bé nghỉ ngơi xong, em nhớ qua thăm nó.” Tôi đang lục tung tủ đồ, tìm miếng dán thuốc. Nghe vậy, cũng không ngẩng đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Trước Tiếp