Bình Luận Trên Đầu Anh Bị Delay Rồi Kìa!

Chương 56

Trước Tiếp

Sáng sớm hôm sau, Chúc Hoa Hân không nhìn thấy Giang Tư.

 

Không có ai nấu bữa sáng, mẹ đã đi làm, chỉ để lại một tờ giấy bảo cô ấy đói bụng thì đi bộ tới cửa hàng bán đồ ăn sáng. Giang Tư không ở đây, Chúc Hoa Hân hắng giọng gọi mấy tiếng mà chẳng có ai trả lời.

 

Bước vào phòng anh ấy, thấy chăn gối trên giường được xếp gọn gàng, ba lô đã biến mất. Căn phòng sạch sẽ và ngăn nắp đến mức tưởng như chủ nhân của nó sẽ không bao giờ trở lại.

 

Chúc Hoa Hân mở to mắt.

 

Cô ấy gọi điện nhưng Giang Tư không nhận, chỉ có tiếng thông báo người dùng đã tắt máy.

 

Chúc Hoa Hân ngồi trong phòng, uống hai cốc nước rồi mới gọi điện cho mẹ Chúc. Mẹ Chúc đang họp nên chỉ trả lời bằng dòng tin ngắn gọn, bảo rằng lát nữa sẽ gọi điện lại cho cô ấy.

 

Nhưng cô ấy không kịp đợi.

 

Cơm còn chưa ăn, cô ấy đã bắt xe đến công ty của mẹ. Nhân viên lễ tân nhận ra Chúc Hoa Hân nên mỉm cười hỏi có phải cô ấy đang tìm quản lý Chúc không, sau đó dẫn cô ấy lên văn phòng của mẹ.

 

Chúc Hoa Hân lo lắng hết nhắn tin lại gọi điện cho Giang Tư, nhưng tất cả đều báo anh ấy đã tắt máy. Việc mất liên lạc đột ngột khiến cô ấy vô cùng khó chịu. Con người sẽ vô thức trở nên lệ thuộc vào vùng an toàn của mình, và bây giờ cô ấy mới nhận ra mình đã sống trong vùng an toàn do Giang Tư tạo nên cho mình suốt bấy lâu.

 

Cô ấy chưa sẵn sàng để đón nhận sự chia ly lúc này.

 

Nửa tiếng đồng hồ sau, mẹ Chúc mở cửa văn phòng, ngạc nhiên hỏi: “Hân Hân, sao thế? Tóc còn chưa kịp chải chuốt kìa, có chuyện gì sao?”

 

Chúc Hoa Hân nói: “Anh trai dọn đi rồi ạ?”

 

Mẹ Chúc: “Hả?”

 

“Có phải Giang Tư dọn đi rồi không?” Đôi mắt Chúc Hoa Hân ửng hồng, “Anh ấy chuyển đi đâu? Sau này có còn trở về không? Sau này bọn con có thể gặp lại nhau không? Con nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người tối qua rồi, có phải sau này anh ấy sẽ không quay về nữa không? Không được, con phải tới trường tìm anh ấy.”

 

Nhưng còn chưa đi thì đã bị mẹ Chúc kéo lại.

 

Mẹ Chúc vô cùng bất đắc dĩ: “Con nói lung tung gì thế? Nghe lén mà chỉ nghe một nửa... Trước khi chú Giang của con ra nước ngoài đã nhờ mẹ chăm một chậu hoa lan giúp ông ấy, cái chậu trên ban công nhà mình đấy. Nhưng ông ấy có một người anh quen biết rất thích hoa lan nên muốn sưu tầm, thế là hỏi ý mẹ. Mẹ chăm nó lâu rồi nên đương nhiên tiếc lắm, nhưng dù gì mẹ cũng không phải dân chuyên, giữ giống hoa quý như vậy ở nhà thì uổng phí, chẳng thà cho đi... Sao con lại nghĩ Giang Tư sẽ dọn đi? Con cũng biết hoàn cảnh gia đình thằng bé mà, bây giờ chuyển đi cũng không có người thân... Hầy, sao vậy?”

 

Chúc Hoa Hân xác nhận lại: “Vậy là anh ấy không chuyển đi? Nhưng hôm nay con gọi điện cho anh ấy mà không ai bắt máy.”

 

“Hả? Con quên rồi sao?” Mẹ Chúc thấy lạ, “Không phải tối qua thằng bé đã nói rồi à? Hôm nay thằng bé có cuộc họp, cố vấn khá nghiêm khắc, đòi thu điện thoại của tất cả mọi người... Ấy, con làm gì đấy?”

 

“Về trường.” Chúc Hoa Hân nghiến răng: “Tìm Giang Tư.”

 

Mẹ Chúc nghĩ mãi mà không hiểu, nhưng thôi thì hai đứa nhỏ trong nhà hòa thuận còn hơn là cãi nhau.

 

Con gái lớn rồi không nghe lời mẹ nữa, bà cũng bận công việc nên đành mặc kệ bọn nó.

 

Chưa đầy hai phút sau khi nhận được tin nhắn trả lời từ Giang Tư, Chúc Hoa Hân đã xuất hiện trước mặt anh. Buổi họp nhóm vừa kết thúc, phần lớn sinh viên đã ra về, chỉ còn lại một mình Giang Tư ở trong lớp. Chúc Hoa Hân bước một bước dài tới trước mặt anh ấy, Giang Tư mỉm cười tủm tỉm định dang tay ôm em gái...

 

Chúc Hoa Hân đấm một cái vào ngực anh ấy.

 

Giang Tư lùi lại một bước, mỉm cười: “Là ai đã làm em gái của anh tức giận thế này?”

 

“Anh không định chuyển ra ngài.” Chúc Hoa Hân hỏi: “Anh không nói chuyện của chúng ta với mẹ đó chứ?”

 

Giang Tư lắc đầu, mỉm cười nhìn đôi mắt ửng đỏ của cô ấy, nói một cách chắc chắn: “Em không nỡ rời xa anh.”

 

“Ai thèm.”

 

“Thật không? Nếu không thì sao em lại sốt sắng như vậy?” Giang Tư khom lưng, “Cứ thử xem, dù bây giờ em chỉ coi anh là anh trai, nhưng rồi anh biết tình cảm anh em mà em dành cho anh sẽ sớm biến chất.”

 

Chúc Hoa Hân chỉ trích: “Tối qua anh cố ý nói năng mơ hồ như vậy là để lừa em! Anh muốn lừa em là anh sắp đi. Hôm nay họp nhóm anh còn cố ý tắt máy. Cho dù cố vấn học tập có thu điện thoại thì lúc trước anh cũng sẽ nhắn tin cho em biết trước, chứ không phải cố ý làm em sốt ruột như hôm nay.”

 

Giang Tư cười tủm tỉm nghe cô ấy nói hết, càng nghe thì càng cười tươi rói hơn.

 

“Phải dùng cách này thì mới có thể xác nhận được tình cảm em dành cho anh à?” Anh ấy nói: “Hân Hân, thấy em sốt ruột, anh vui lắm.”

 

Chúc Hoa Hân tức giận đến mức đấm hai cái vào ngực anh ấy.

 

Nhưng cô ấy chẳng thể nào phản bác.

 

Cô ấy sốt ruột thật.

 

Cô ấy thụ động nhận ra tình cảm của mình nhưng vẫn không muốn thừa nhận, càng không dám nhìn vào mắt anh ấy. Ánh mắt anh ấy như móc câu, như nam châm, có thể hút môi cô vào môi anh ấy. Đúng là một người đàn ông đáng sợ.

 

Lần này Giang Tư không né tránh, để mặc cho cô ấy đánh. Thấy Chúc Hoa Hân tức giận, anh ấy còn vui vẻ hơn. Chúc Hoa Hân buông tay xuống nhưng lại bị Giang Tư kéo cổ tay, tự đặt nắm đấm cô ấy lên ngực mình.

 

“Không đánh nữa à?” Giang Tư dịu giọng: “Anh biết em quan tâm đến anh mà. Không sao, mắng chửi cũng là biểu hiện của tình yêu...”

 

“Anh đúng là tên b**n th** đáng chết.” Chúc Hoa Hân không nhịn được nữa, “Tức chết em mất, tức chết em mất thôi.”

 

“Giỏi quá, còn biết gieo vần nữa chứ.” Giang Tư nói: “Trưa nay muốn ăn gì? Có phải là chưa ăn sáng không? Đi, anh bao em.”

 

Chúc Hoa Hân quay mặt đi: “Ai thèm chứ.”

 

“Anh thèm.” Tâm trạng Giang Tư rất tốt, dễ dàng bắt lấy tay cô ấy, “Em muốn ăn gì thì cứ chọn, thích ăn gì thì cứ ăn, phải đãi Hân Hân đang tức giận nhà ta một bữa thịnh soạn chứ.”

 

Chúc Hoa Hân muốn rút tay ra khỏi tay Giang Tư, nhưng anh ấy nắm chặt quá, siết lấy bàn tay của cô ấy như một quả dưa.

 

Cứ thế hai người tay trong tay, mồ hôi nóng bức chảy ra nhễ nhại, chậm rãi rời khỏi lớp học.

 

“Nhà hàng Quảng Đông chúng ta ăn lần trước cũng khá ngon. Vừa hay trời nóng ăn canh cho hạ nhiệt, em có muốn ăn không?”

 

“Tùy anh.”

 

“Mẹ anh cũng thích canh của nhà hàng đó. Đợi lát nữa anh gọi điện cho bà, đặt một phần ăn trưa tới cho bà ấy.”

 

“Ừ.”

 

“Hân Hân, em nghĩ khi nào thì nên công khai với mẹ?”

 

“Công khai chuyện gì?!”

 

“Chuyện chúng ta yêu nhau đấy.”

 

Thình thịch.

 

Lại thêm một cú đấm nặng trịch.

 

“... Ai yêu anh cơ chứ?”

 

“Không phải à? Để anh xem thử nào... Mặt đỏ như vậy mà không phải á?”

 

“Là do trời nóng! Trời nóng đấy!”

 

“Ồ~ Hóa ra là do trời nóng. Không sao, thế cũng được, đợi đến mùa thu anh lại hỏi em vậy.”

 

“... Giang Tư, anh đừng có mà cợt nhả, làm như em không biết ngày mai là lập thu ấy, anh muốn theo đuổi người ta thì trực tiếp một chút coi... Giống như vậy này, hừ, nhắm mắt lại coi.”

 

Sau năm giây im lặng.

 

“Cưỡng hôn mà thời gian lại ngắn như vậy. Hân Hân, hôn không phải như thế đâu. Không sao hết, về nhà anh sẽ dạy em.”

Trước Tiếp