Bình Luận Trên Đầu Anh Bị Delay Rồi Kìa!

Chương 51

Trước Tiếp

Chúc Hoa Hân không thể nào để Giang Tư ngủ trong phòng mẹ mình.

 

Thật ra cô ấy cũng chẳng muốn để Giang Tư ngủ trong phòng của mình.

 

Nhưng bây giờ anh ấy lại ngồi lì ở đó không chịu đó, trông cái dáng vẻ điếc không sợ súng mà Chúc Hoa Hân tức giận nghiến răng nghiến lợi. Cuối cùng cô ấy vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của bà ngoại, để anh ấy ngủ trong phòng ngủ của mình.

 

Trước đó cô ấy còn cảnh cáo anh ấy nhiều lần rằng không được phép chạm vào những món bảo bối của cô ấy, không được đắp chiếc chăn mà cô ấy đã dùng, không được... Nói chung là chỉ được ngủ, không được nhìn, không được chạm, không được đi lại tùy tiện.

 

Giang Tư nhanh chóng đồng ý tất cả. Anh ấy thật giống một con hồ ly tinh, à không, một con nhện tinh, làm gì cũng dễ dàng, có thể nhanh chóng lôi kéo được ông bà ngoại của cô ấy. Chẳng lẽ người lớn đều không nhận ra anh ấy đang diễn kịch à? Không nhận ra phía sau anh ta hút thuốc, uống rượu, cái gì cũng biết sao? Anh ấy am hiểu thuốc lá như vậy, chắc chắn đã lén hút rồi.

 

Trước khi đi ngủ, Chúc Hoa Hân còn thấy ông ngoại kéo Giang Tư lại chơi cờ tướng.

 

Giang Tư đúng là tài thật, giả nhân giả nghĩa... Làm màu!

 

Cô ấy cứ khăng khăng Giang Tư là con sói đuôi to thích làm bộ làm tịch, nhưng hết lần này đến lần khác anh ấy đều không để lộ chút sơ hở nào.

 

Đợi đến khi hai người về nhà, mẹ cô ấy chỉ cười híp mắt về cuộc “đào thoát giữa đêm” đột ngột này, không mắng chửi Chúc Hoa Hân lời nào. Bà còn dịu dàng nói nếu bọn họ muốn đến nhà bà ngoài thì bà có thể lái xe chở hai người đi.

 

Chúc Hoa Hân cố ý quan sát cách Giang Tư lấy lòng mọi người.

 

Anh ấy ngủ sớm, dậy sớm mỗi ngày, chủ động nấu bữa sáng, ghé phiên chợ sáng mua thức ăn cùng bà ngoại, đến tối thì ra công viên tập thể dục, chơi cờ tướng với ông ngoại , ngoài ra còn biết quét nhà, lau bàn, dọn dẹp, giặt đồ.

 

Sau khi quan sát xong, Chúc Hoa Hân tự lừa mình dối người, thảo nào mọi người thích anh ấy như vậy, có ai mà không thích một bảo mẫu miễn phí đâu.

 

Hừ.

 

Cô ấy mới là nàng công chúa được cả nhà yêu chiều dù chẳng làm gì hết.

 

Tự an ủi là thế, nhưng cũng chỉ khiến cô ấy bớt ghét Giang Tư hơn một chút. Dù sao thì suốt kỳ nghỉ hè, anh ấy cũng đã đối xử bình đẳng, làm “bảo mẫu” cho cả Chúc Hoa Hân, gánh vác luôn phần “việc nhà” thay cô ấy. Lúc nấu bữa sáng, anh ấy sẽ để ý đến khẩu vị của cô ấy, khi ghé phiên chợ sáng sẽ mua hoa quả và đồ ăn vặt cô ấy thích về nhà, buổi tối đi tập thể dục về cũng luôn lấy ra những món đồ chơi nhỏ xinh cho cô ấy, thỉnh thoảng còn gấp châu chấu bằng lá, làm miếng dán tủ lạnh từ các loại thực vật ép khô.

 

Thế là Chúc Hoa Hân không tiện tỏ thái độ ác liệt với anh ấy nữa.

 

Mối quan hệ giữa hai người chỉ mới dịu lại một chút thì đã đến năm học mới. Sau khi khai giảng, Giang Tư với thành tích xuất sắc vẫn đảm nhận vai trò giám sát, theo dõi việc học của Chúc Hoa Hân sát sao. Dưới sự làm phiền không ngừng ấy, chưa tới một tuần, đám bạn xấu của Chúc Hoa Hân hoặc là học tập cùng cô ấy, hoặc là giải tán chẳng thèm dẫn cô ấy đi chơi cùng nữa, bọn họ nói không muốn chơi cùng một đứa lúc nào cũng có giáo viên đi cùng.

 

Cứ vậy, Chúc Hoa Hân vừa tức giận vừa cố gắng học tập để lọt vào top mười lăm của khối.

 

Cô ấy đã quyết định phải học tập cho thật giỏi và thi đại học cho thật tốt, hoàn toàn vượt mặt Giang Tư.

 

Nếu không mẹ lại quy hết thành tích của cô ấy là nhờ công lao của Giang Tư.

 

Rõ ràng là cô ấy vừa thông minh vừa nỗ lực thì có.

 

Kiềm chế giằng co với Giang Tư một thời gian dài, anh ấy thi vào Đại học A, cuối cùng Chúc Hoa Hân cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Năm cấp ba, không còn ai xen vào việc học của cô ấy nữa, nhưng cô ấy cũng không thư giãn, tất cả chỉ vì một câu than phiền “Giang Tư không ở đây thì còn ai quản con” của mẹ.

 

Ai cần anh ấy quản chứ.

 

Chúc Hoa Hân dốc toàn lực học tập, vất vả lắm thì số lần mẹ cô ấy nhắc tới Giang Tư mới càng ngày càng ít. Thế nhưng bỗng một biến cố lớn ập đến như sét đánh ngang tai, giáng một đòn thật mạnh vào đầu cô ấy.

 

Ba Giang vừa tốt bụng vừa hào phóng bị cử đi Canada công tác năm năm, rất lo lắng cho Giang Tư phải ở lại trong nước một mình. Ông bà ngoại và ông bà nội của Giang Tư đều có những đứa cháu khác gần gũi hơn không tiện cho anh ấy ở lại lâu, nghĩ mãi, cuối cùng ông quyết định nhờ cậy mẹ Chúc là người đáng tin nhất trong danh sách “xin tá túc”.

 

Chúc Hoa Hân không biết mẹ mình và ba Giang đã trao đổi điều kiện gì, nhưng nói chung thì vào thời điểm căng thẳng nhất của những năm cấp ba, khi cô và một bạn nam rất thân vừa về đến nhà thì bất ngờ nhìn thấy Giang Tư đã lâu không gặp đứng dậy từ ghế sô pha và nở nụ cười như âm hồn bất tán.

 

“Chào buổi chiều, em gái.” Anh ấy liếc nhìn cậu bạn nam của cô ấy, “Và cả người nào đó nữa.”

Trước Tiếp