Bình Luận Trên Đầu Anh Bị Delay Rồi Kìa!

Chương 45

Trước Tiếp

Sau khi nhận được thư báo trúng tuyển đại học, Lương Nguyên Tranh mất ngủ.

 

Thực ra sau khi có điểm thi đại học, anh đã lợi dụng thành tích xuất sắc của mình để kiếm một khoản tiền. Điểm số vượt trội giúp anh nhận được công việc gia sư tại nhà và nhiều công việc dạy kèm khác nhau. Anh cũng hợp tác với người khác để bán ghi chép học tập và biên soạn kinh nghiệm học tập...

 

Nhưng để trang trải cuộc sống của một gia đình thì số tiền đó vẫn chưa đủ.

 

Con đường học tập của sinh viên khoa y chắc chắn sẽ dài hơn sinh viên các ngành khác, đã thế tấm bằng tiến sĩ còn là bước đệm thiết yếu nếu muốn làm việc tại bệnh viện mà mình mong muốn. Lương Nguyên Tranh thời ấy chỉ vừa mới trưởng thành, chẳng có tâm trí tham gia bất kỳ hoạt động nào với bạn bè cùng lớp. Anh cẩn thận tính toán số tiền hiện có và những cách kiếm tiền có thể làm được, anh bình tĩnh và lặng lẽ tìm kiếm một con đường sống nở mày nở mặt cho mình, cho người bà lớn tuổi và cho cô em gái nhỏ tuổi.

 

Nhiều khi sự thiếu thốn không chỉ nằm ở tiền bạc, mà còn là mạng lưới quan hệ, kiến thức, mà ba thứ ấy lại luôn bổ trợ cho nhau. Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Lương Nguyên Tranh không chỉ cắm đầu vào kiếm tiền mà còn tranh thủ từng giây từng phút để đến thăm ân sư, giữ liên lạc chặt chẽ và cố gắng tham gia mọi hoạt động cho cô giáo tổ chức.

 

Tuy nhiên sau khi được cô giáo khen ngợi là xuất sắc và biết ơn báo đáp, Lương Nguyên Tranh nhìn lại tất cả những gì mình đã làm, bỗng cảm thấy những tính từ ấy chẳng phải miêu tả mình.

 

Suy cho cùng, đâu phải anh chẳng có lòng tham.

 

Nhưng Lương Nguyên Tranh cũng không phải chỉ biết mỗi vụ lợi.

 

Anh cũng tổng hợp ghi chép học tập của mình trong những năm qua và tặng miễn phí cho cô giáo mà không thu một đồng nào, đồng ý để cô giáo dùng chúng dạy cho các đàn em khóa sau và khóa sau nữa. Bản chất của kiến thức là để chia sẻ, Lương Nguyên Tranh vẫn luôn nhớ kỹ điều này.

 

Cô giáo vô cùng ngạc nhiên trước món quà của anh. Vài ngày sau, cô ấy gọi điện tới hỏi Lương Nguyên Tranh có muốn gặp mặt một doanh nhân tốt bụng không. Vị doanh nhân này là một người cực kỳ tài năng, đã âm thầm trao tặng học bổng và giải thưởng cho trường trong nhiều năm. Con gái bà là đàn em khóa dưới của Lương Nguyên Tranh, cô cũng đã dùng ghi chép học tập của anh và rất thích chúng.

 

Lương Nguyên Tranh đồng ý.

 

Dù là về tình hay về lý thì anh đều nên gặp mặt để trực tiếp cảm ơn, dù sao anh cũng đã được hưởng suất học bổng này suốt ba năm cấp ba.

 

Nhưng đối phương lại hủy buổi gặp mặt, chỉ nhờ cô giáo tặng cho anh một chiếc va li và chuyển lời rằng việc tài trợ cũng như tưới nước trồng cây, nếu cây đã thành gỗ lớn thì thợ làm vườn sẽ rất vui mừng, nhưng họ không cần gặp lại, chỉ cần anh học cho thật giỏi, không phụ sự mong đợi của mọi người, tương lai đóng góp cho xã hội là được.

 

Lương Nguyên Tranh viết thư cảm ơn rồi nhờ cô giáo gửi giúp. Đối phương không tự tay viết thư trả lời mà gửi lại một bản sao chép bài thơ của con gái bà. Phong bì được nhét đầy như ổ bánh mì, có mấy tờ giấy liền nhau nhưng đều là bản sao, tất cả đều là những lời khích lệ và cảm ơn...

 

Cô giáo cười bảo đó là do đàn em viết, tất cả những học sinh xuất sắc từng được nhận học bổng đều có.

 

Lương Nguyên Tranh vẫn cất giữ phong thư này.

 

Anh trân trọng mọi hành động tử tế trong đời mình.

 

Không phải là anh chưa từng nhận được lời tán tỉnh nào từ người khác phải, có người nhẹ nhàng cũng có người bạo dạn. Song chuyện yêu đương vốn chẳng nằm trong phạm vi quan tâm của Lương Nguyên Tranh. Hơn ai hết, anh biết rõ sức người có hạn, càng xuống dốc thì leo lên lại càng khó khăn...

 

Lương Nguyên Tranh không muốn yêu đương.

 

Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học anh nghĩ vậy, năm nhất đại học cũng nghĩ vậy, năm hai đại học cũng tương tự... Mãi cho đến môn tự chọn ngoài ý muốn kia.

 

Lương Nguyên Tranh mệt mỏi ngủ thiếp đi giữa học, khi tỉnh dậy thì nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Lục Xán Nhiên bên cạnh.

 

“... Vậy nhờ bạn đưa cho anh ấy nhé, cảm ơn, cảm ơn nhiều.”

 

Giọng nói của cô rất nhỏ, hiển nhiên là đã cố gắng hạ thấp âm lượng. Lương Nguyên Tranh không cử động cũng không mở mắt, anh không muốn khiến cô thấy xấu hổ hay áy náy vì tưởng mình làm anh tỉnh giấc.

 

Sau đó người nam sinh nói chuyện với cô đã mời cô cùng ăn cơm.

 

“Hả? Mình á?” Giọng nói Lục Xán Nhiên trở nên hốt hoảng, “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi nhé. Đó giờ mình toàn đi cùng bạn cùng phòng thôi. Hôm nay không được, ngày mai cũng không được... Xin lỗi.”

 

Cô vừa sốt sắng vừa bối rối như thể đã làm sai chuyện gì. Rõ ràng chỉ là một lời từ chối rất đỗi bình thường, sao cô phải thấy xấu hổ và khó xử như vậy?

 

Nhưng nam sinh kia vẫn còn kiên trì: “Lúc nào cũng được. Hay chúng ta thêm số liên lạc của nhau trước đi?”

 

Lương Nguyên Tranh mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy. Anh quay người nhìn nam sinh kia. Lục Xán Nhiên đứng bên cạnh trông như một cây nấm mới mọc, cô giật mình kêu lên một tiếng... Rồi chạy mất.

 

Bỏ chạy trối chết.

 

“Đàn em không muốn thì đừng ép.” Lương Nguyên Tranh nói với nam sinh kia: “Như vậy không hay.”

 

Nam sinh đó cười cợt, nhìn thấy giảng viên chậm rãi bước lên bục giảng thì nhấp một ngụm trà, sau đó cúi đầu xem đồng hồ rồi hỏi: “Anh cũng vậy à...?”

 

Tuy câu hỏi rất mập mờ, nhưng Lương Nguyên Tranh hiểu.

 

“Không liên quan đến chuyện đó.” Lương Nguyên Tranh nói: “Ít nhất cũng phải tôn trọng người khác.”

 

Tiết học bắt đầu, Lương Nguyên Tranh ngồi thẳng dậy. Nam sinh kia đã dừng nói chuyện, cả lớp học im phăng phắc, nhưng trong lòng Lương Nguyên Tranh chẳng tài nào yên tĩnh được. Anh vô thức nhớ lại câu nói của mình, không liên quan đến chuyện đó, không liên quan đến chuyện đó. Một câu trả lời né tránh chẳng khác nào ngầm thừa nhận.

 

... Không liên quan thật sao?

 

Lương Nguyên Tranh mở máy tính lên, cúi đầu nhìn cổ tay áo hơi rộng, phần viền đen hơi sờn đã ngả sang màu trắng xám do nhiều lần giặt giũ và chà xát.

 

Có liên quan chứ.

 

Nhưng biết đấy, sâu trong cái liên quan ấy chính là sự mặc cảm tự ti.

Trước Tiếp