Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mùa hè sắp tới.
Trong cái nóng oi bức, Lục Xán Nhiên cố gắng suy nghĩ lý do. Nhóm quân sư tình yêu nghĩ ra rất nhiều lý do thay cô, nhưng cô có tật xấu nếu căng thẳng thì sẽ quên hết mọi thứ nên chỉ nhớ rõ phải mời anh ăn cơm.
“Nghe nói nếu trực tiếp mời người khác ăn cơm thì sẽ quá đột ngột, vì vậy thông thường mọi người đều tìm lý do cho đỡ bất ngờ.” Lục Xán Nhiên liên tục đổ mồ hôi. Ánh nắng giữa trưa gay gắt, làm cô phải che tay phải trước mắt thì mới có thể mở to hai mắt, “Cảm ơn anh đã chăm sóc em ở bệnh viện, hay cảm ơn anh đã theo dõi em... Em cứ nghĩ mãi lý do nào sẽ hay hơn, nhưng nghĩ rồi lại thấy chẳng lý do nào hay cả, cho nên em rất buồn bực.”
Lương Nguyên Tranh cụp mắt nhìn Lục Xán Nhiên. Kể từ lúc cô nộp bài thi đến giờ đã qua bảy phút, trong bảy phút đó, cô vẫn luôn đứng đợi ở đây, tóc mái trước trán đã ướt đẫm mồ hôi.
Anh muốn nói gì đó, nhưng cô công chúa đang ngụy trang thành nấm cứ liên tục bắn những bào tử nấm về phía anh. Có lẽ cô không biết đây là một mảnh đất khô cằn không thích hợp cho những sinh vật sinh trưởng, trái tim vì nhận được tình cảm quá mức mà xấu hổ đập thình thịch.
Lương Nguyên Tranh nói: “Vậy bây giờ đã nghĩ ra chưa?”
Lục Xán Nhiên không hiểu rõ ý anh, không biết đây có phải một kiểu từ chối khéo hay không. Hết cách, cô chỉ có thể lần mò manh mối từ bình luận trên đầu anh.
Cô nói: “Chưa nghĩ ra, nhưng em cũng nghĩ sơ sơ rồi, nếu nói thẳng sẽ bị từ chối thì có tìm lý do nói khéo cũng sẽ vậy thôi.”
Lương Nguyên Tranh đáp: “Đúng vậy.”
Lục Xán Nhiên: “Cho nên anh định từ chối em ạ?”
“Ừm.”
Lục Xán Nhiên đã chuẩn bị sẵn tâm lý đi khiếu nại quán gà hầm nấm Trịnh Ký.
Cũng tại món nấm hư não đó hại cô...
“Lần trước đã hẹn nhau ăn cơm nhưng anh lỡ hẹn.” Lương Nguyên Tranh nói: “Vì vậy nếu có ăn cơm cùng nhau nữa thì cũng phải là anh mời em mới đúng.”
... Tạm dừng khiếu nại.
Nấm ngoan, nấm tốt, nấm là tốt nhất trên đời. Mong thần nấm sẽ tiếp tục hiển linh, phù hộ Lương Nguyên Tranh mau rơi vào lòng bàn tay cô.
Lục Xán Nhiên hỏi: “Lúc đàn anh học cấp ba có phải giỏi văn lắm không?”
Lương Nguyên Tranh nói: “Cũng bình thường. Sao vậy?”
“Anh rành vụ chê trước khen sau thật.” Lục Xán Nhiên chỉ vào bản thân, “Nếu anh nói chậm một chút nữa thì chắc em sẽ khóc đấy.”
Cô nhìn thấy Lương Nguyên Tranh mỉm cười nhẹ.
“Khóc cái gì.” Anh nói: “Bị từ chối đau lòng như vậy à? Cũng vì vậy nên em mới không muốn từ chối người khác?”
“À.” Lục Xán Nhiên âm thầm ám chỉ: “Bởi vì đàn anh là bạn nam đầu tiên em chủ động mời ăn cơm đấy. Nếu bị từ chối, đương nhiên em sẽ đau lòng rồi... Nhưng cũng không có bạn nam nào khác mời em ăn cơm đâu.”
Cô cảm giác lời ám chỉ của mình đã rất rõ ràng, rất mãnh liệt, chỉ thiếu điều dí loa vào tai anh mà hét rằng... Anh chính là bạn nam đầu tiên em chủ động mời ăn cơm đấy! Trong lòng em, anh vô cùng đặc biệt luôn! Ngoài ra không có bạn nam nào khác từng mời em ăn cơm đâu! Hiện tại em đang độc thân... Một đàn em độc thân mời anh ăn cơm, chắc chắn đàn anh phải biết điều đó có ý nghĩa gì chứ đúng không? Anh đã sẵn sàng đón nhận tình yêu của em chưa?!!
Nhưng Lương Nguyên Tranh chẳng nói gì cả, anh chỉ đi bên cạnh Lục Xán Nhiên và hỏi cô muốn ăn cái gì.
Đây đúng là một vấn đề lớn.
Ban đầu Lục Xán Nhiên đã đặt bàn ở một nhà hàng gần trường học, còn cố ý lái xe đạp điện để có thể chở Lương Nguyên Tranh.
Nhưng vấn đề là mức giá trung bình của nhà hàng đó khoảng hai trăm tệ. Mỗi tháng Lục Xán Nhiên được mẹ cho năm nghìn tiền sinh hoạt nên đương nhiên không để ý chút tiền này, nhưng Lương Nguyên Tranh...
Cô là một người. Lương Nguyên Tranh cao lớn hơn cô, lần trước ở căn tin còn ăn nhiều cơm như vậy thì phải tính là hai người. Như vậy ít nhất cũng phải tốn hơn sáu trăm tệ.
Đối với anh, có thể sẽ hơi nặng nề.
Cuối cùng Lục Xán Nhiên chủ động đề nghị đi ăn ở một cửa hàng tư nhân. Trước đây khi phòng ký túc các cô liên hoan đã từng đến ăn, chia ra mỗi người chỉ bốn, năm chục, đồ ăn ngon mà giá lại rẻ.
Lương Nguyên Tranh không từ chối.
Cũng như khi Lục Xán Nhiên nói muốn lái xe đạp điện chở anh, anh cũng chỉ ngẩn ra một lúc rồi không từ chối.
Lúc Xán Nhiên bắt đầu cảm thấy người không bao giờ từ chối người khác không phải cô mà là Lương Nguyên Tranh.
Chỉ là chiếc xe đạp điện này trông vô cùng đáng yêu, Lương Nguyên Tranh cao lớn ngồi lên ghế sau xe đạp điện của cô trông vừa kỳ quái vừa lạc quẻ, tựa như con hổ ngồi xe con mèo.
Lục Xán Nhiên còn nảy sinh ý nghĩ xấu xa, trên đường cố tình phanh gấp vài lần, muốn làm Lương Nguyên Tranh mất thăng bằng và ngã vào lưng cô.
Đến lúc đó cô sẽ diễn vai cô gái lực điền điềm tĩnh, đáng tin, quan tâm hỏi đàn anh có sao không...
Nhưng trái ngược tưởng tượng của cô.
Cho dù phanh xe cũng sắp thét gào thì Lương Nguyên Tranh vẫn ngồi vững vàng như ngọn núi bất động giữa mưa gió.
Anh vẫn luôn duy trì khoảng cách, không cho Lục Xán Nhiên cơ hội xáp lại gần.
Song điều đó chẳng làm ảnh hưởng tâm trạng vui vẻ của cô. Suốt dọc đường đi, con mèo đang kêu “Gián ngon, chơi vui, con gián thật to”, con chó đang kêu “Con mèo vừa đẻ ra một cục sô cô la giòn tan”, đèn đỏ đang kêu “Dừng lại ngay, không muốn chết thì đừng động vào bố mày”, quán đậu hủ thúi đang kêu “Ai có thể thúi hơn mình”...
Càng ngày càng nhiều bình luận, nhưng Lục Xán Nhiên đều phớt lờ tất thảy. Hiện tại cô chỉ lo tận hưởng niềm vui của giây phút mập mờ này, đắc ý như kẻ cưỡi ngựa... Cưỡi xe đạp trong gió xuân.
Trong cửa hàng không có nhiều người. Bọn họ vừa gọi món và tính tiền xong thì điện thoại của Lương Nguyên Tranh lại vang lên.
Em gái Lương Việt Vân lại trốn học.
Gần tới kỳ thi đại học, cô ấy càng ngày càng lo lắng, sau khi trốn học về nhà thì khóc một trận lớn. Bà ngoại đau lòng nhưng chẳng biết khuyên nhủ thế nào, biết Lương Nguyên Tranh bận rộn nên cũng không gọi điện bảo anh về nhà, mà lại dẫn Lương Việt Vân bắt xe đến cổng ký túc xá Đại học A.
Lục Xán Nhiên còn chưa được tận hưởng giờ cơm riêng tư đẹp đẽ thì đã đột ngột phải gặp phụ huynh.
Lương Việt Vân nhỏ tuổi hơn cô, nhìn kỹ thì ngũ quan không giống Lương Nguyên Tranh cho lắm. Song khi hai người đứng cạnh nhau, chỉ nhìn thôi cũng nhận ra họ là anh em ruột. Cô gái cao ráo, mắt to, mũi cao, biểu cảm lạnh lùng, quật cường, song bình luận trên đầu lại là một hàng: “QAQ”
Lưng bà ngoại đã còng, đeo kính viễn thị, bình luận hiện lên từng chữ thật chậm rãi, nối tiếp câu này đến câu khác.
“Cô, bé, này, đẹp, quá...”
“Là, bạn, gái, của, Nguyên, Tranh...”
“Tốt, thật...”
Lục Xán Nhiên lập tức cảm thấy thích bà ngoại.
Lương Nguyên Tranh khẽ nói xin lỗi với Lục Xán Nhiên, cô không để bụng. Trong lúc Lương Nguyên Tranh gọi thêm món, cô còn chủ động xuất kích, mỉm cười tủm tỉm khen bà ngoại khỏe khoắn rồi chu đáo hỏi Lương Việt Vân có muốn uống trà sữa hay không. Gần đây có một tiệm trà sữa rất ngon, cô hỏi cô ấy có muốn nếm thử hay không.
Một già một trẻ được Lục Xán Nhiên dỗ dành vui vẻ đến mức mặt mày hớn hở, chẳng còn biết đâu là đông, đâu là tây. Lương Nguyên Tranh còn chưa nói chuyện với em gái thì sắc mặt buồn bã của Lương Việt Vân đã biến mất.
Bốn ly trà sữa nhanh chóng được giao đến. Bà ngoại liên tục nói không uống, bảo đám thanh niên trẻ các cô uống đi.
Tuy ngoài miệng bà nói như vậy, nhưng Lục Xán Nhiên có thể nhìn thấy dòng bình luận trên đầu bà đầy lo lắng và sốt ruột liệu ly trà sữa này có đắt hay không.
“Bà ngoại ơi.” Lục Xán Nhiên mềm giọng, “Bà cứ nếm thử đi mà, dù ngon hay không thì cũng nếm thử được không ạ? Cháu mua bốn ly lận, mỗi người một ly là vừa đủ.”
Lương Nguyên Tranh đứng dậy, một lát sau lại ngồi xuống.
Bình luận của anh vẫn yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh, không có nội dung gì cả.
Lục Xán Nhiên là con một trong nhà, cho dù là ông bà nội hay ông bà ngoại thì cũng chỉ có một đứa cháu duy nhất là cô. Ngay từ nhỏ cô đã thành thạo kỹ năng dỗ dành ông bà, huống hồ gì cô còn có mấy bình luận giúp gian lận.
Ngoài miệng bà ngoại nói đừng gọi quá nhiều thức ăn, bà không đói bụng. Song trên thực tế, bình luận trên đầu bà vẫn luôn lo lắng thức ăn đắt tiền nên định bụng sẽ ăn ít một chút.
Hai mắt Lục Xán Nhiên cay xè.
Khoảng cách giữa cô và cái nghèo quá xa xôi, đây là lần đầu tiên cô biết được hóa ra có người sẽ chọn cách ăn ít hơn để tiết kiệm tiền và giữ thể diện.
Khoảnh khắc này, Lục Xán Nhiên đột nhiên nhận ra Lương Nguyên Tranh đã khó khăn cỡ nào mới có thể có được ngày hôm nay.